• HNI 15/9:
    Bài Hát Chương 34: “Kho Báu Tuổi Già”
    [Verse 1]
    Tóc bạc như mây trôi,
    Mắt sáng như sao rơi,
    Mỗi nếp nhăn trên làn da
    Là bài ca của tháng ngày xưa.

    [Pre-Chorus]
    Người đi qua bão giông,
    Giữ trong tim ánh hồng,
    Bao kinh nghiệm, bao niềm tin,
    Trao lại đời như kho báu vô hình.

    [Chorus]
    Tuổi già là kho tàng,
    Không nằm trong vàng ngọc,
    Mà trong lời dịu dàng,
    Trong ánh mắt bình an.
    Người già là cây cổ thụ,
    Che chở bao thế hệ sau,
    Dẫu thời gian có đổi thay,
    Trí tuệ này còn mãi đây.

    [Verse 2]
    Người trẻ đi nhanh xa,
    Mang theo bao ước mơ,
    Người già ngồi lặng yên
    Nhưng trái tim mở rộng không ngừng.

    [Pre-Chorus]
    Không tranh giành, không hơn thua,
    Chỉ lặng lẽ, chỉ chan chứa.
    Một cái nắm tay, một nụ cười,
    Đủ nâng bước ta qua ngàn đời.

    [Chorus]
    Tuổi già là kho tàng,
    Không nằm trong vàng ngọc,
    Mà trong lời dịu dàng,
    Trong ánh mắt bình an.
    Người già là cây cổ thụ,
    Che chở bao thế hệ sau,
    Dẫu thời gian có đổi thay,
    Trí tuệ này còn mãi đây.

    [Bridge]
    Buông bỏ chẳng phải thua,
    Mà là tự do tâm hồn.
    Trao lại chẳng mất đi,
    Mà là gieo thêm mùa xuân.

    [Chorus – cao trào]
    Tuổi già là kho tàng,
    Không nằm trong vàng ngọc,
    Mà trong lời dịu dàng,
    Trong ánh mắt bình an.
    Người già là cây cổ thụ,
    Che chở bao thế hệ sau,
    Dẫu thời gian có đổi thay,
    Trí tuệ này còn mãi đây.

    [Outro]
    Ôi tuổi già, kho báu ngàn đời,
    Giữ cho đời niềm tin sáng ngời.
    Như ngọn đèn thắp trong đêm tối,
    Soi đường cho mai sau vững bước
    HNI 15/9: 🎵 Bài Hát Chương 34: “Kho Báu Tuổi Già” [Verse 1] Tóc bạc như mây trôi, Mắt sáng như sao rơi, Mỗi nếp nhăn trên làn da Là bài ca của tháng ngày xưa. [Pre-Chorus] Người đi qua bão giông, Giữ trong tim ánh hồng, Bao kinh nghiệm, bao niềm tin, Trao lại đời như kho báu vô hình. [Chorus] Tuổi già là kho tàng, Không nằm trong vàng ngọc, Mà trong lời dịu dàng, Trong ánh mắt bình an. Người già là cây cổ thụ, Che chở bao thế hệ sau, Dẫu thời gian có đổi thay, Trí tuệ này còn mãi đây. [Verse 2] Người trẻ đi nhanh xa, Mang theo bao ước mơ, Người già ngồi lặng yên Nhưng trái tim mở rộng không ngừng. [Pre-Chorus] Không tranh giành, không hơn thua, Chỉ lặng lẽ, chỉ chan chứa. Một cái nắm tay, một nụ cười, Đủ nâng bước ta qua ngàn đời. [Chorus] Tuổi già là kho tàng, Không nằm trong vàng ngọc, Mà trong lời dịu dàng, Trong ánh mắt bình an. Người già là cây cổ thụ, Che chở bao thế hệ sau, Dẫu thời gian có đổi thay, Trí tuệ này còn mãi đây. [Bridge] Buông bỏ chẳng phải thua, Mà là tự do tâm hồn. Trao lại chẳng mất đi, Mà là gieo thêm mùa xuân. [Chorus – cao trào] Tuổi già là kho tàng, Không nằm trong vàng ngọc, Mà trong lời dịu dàng, Trong ánh mắt bình an. Người già là cây cổ thụ, Che chở bao thế hệ sau, Dẫu thời gian có đổi thay, Trí tuệ này còn mãi đây. [Outro] Ôi tuổi già, kho báu ngàn đời, Giữ cho đời niềm tin sáng ngời. Như ngọn đèn thắp trong đêm tối, Soi đường cho mai sau vững bước
    Like
    Love
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9 - B36. . BÀI HÁT CHƯƠNG 26 :
    TRONG BẠN BÈ – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ BỎ RƠI
    Tác giả: Lê Đình Hải
    [Verse 1]
    Có lúc một người ngồi lặng im,
    Giữa đám đông mà tim như trống vắng,
    Có lúc một người rơi nước mắt,
    Nhưng chẳng ai nghe, chẳng ai nhìn thấy.
    [Pre-Chorus]
    Bạn bè ơi, hãy đến gần nhau,
    Đưa một bàn tay, sưởi ấm niềm đau.
    Không ai sinh ra để sống lẻ loi,
    Trong bạn bè – chẳng ai đáng bị bỏ rơi.

    [Chorus]
    Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông,
    Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng.
    Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên,
    Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên.
    Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi.

    [Verse 2]
    Có lúc một người yếu đuối thôi,
    Cần một lời khuyên, một vòng tay chở che.
    Có lúc một người cần lắng nghe,
    Chỉ một ánh mắt, cũng đủ vực dậy.

    [Pre-Chorus]
    Bạn bè ơi, đừng quay lưng đi,
    Hãy là bến bờ khi sóng vỗ xiết.
    Không ai lạc loài giữa thế gian này,
    Nếu trong tim có bạn bè ở lại.

    [Chorus]
    Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông,
    Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng.
    Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên,
    Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên.
    Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi.

    [Bridge]
    Dù cho ngày mai đổi thay,
    Dù cho cuộc đời cuốn đi thật nhanh,
    Tình bạn vẫn ở đây, mãi xanh,
    Như ngọn lửa cháy trong tim không tàn.

    [Final Chorus]
    Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông,
    Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng.
    Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên,
    Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên.
    Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi.
    HNI 15/9 - B36. 💥💥💥.💥 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 26 : TRONG BẠN BÈ – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ BỎ RƠI Tác giả: Lê Đình Hải [Verse 1] Có lúc một người ngồi lặng im, Giữa đám đông mà tim như trống vắng, Có lúc một người rơi nước mắt, Nhưng chẳng ai nghe, chẳng ai nhìn thấy. [Pre-Chorus] Bạn bè ơi, hãy đến gần nhau, Đưa một bàn tay, sưởi ấm niềm đau. Không ai sinh ra để sống lẻ loi, Trong bạn bè – chẳng ai đáng bị bỏ rơi. [Chorus] Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông, Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng. Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên, Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên. Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. [Verse 2] Có lúc một người yếu đuối thôi, Cần một lời khuyên, một vòng tay chở che. Có lúc một người cần lắng nghe, Chỉ một ánh mắt, cũng đủ vực dậy. [Pre-Chorus] Bạn bè ơi, đừng quay lưng đi, Hãy là bến bờ khi sóng vỗ xiết. Không ai lạc loài giữa thế gian này, Nếu trong tim có bạn bè ở lại. [Chorus] Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông, Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng. Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên, Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên. Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. [Bridge] Dù cho ngày mai đổi thay, Dù cho cuộc đời cuốn đi thật nhanh, Tình bạn vẫn ở đây, mãi xanh, Như ngọn lửa cháy trong tim không tàn. [Final Chorus] Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông, Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng. Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên, Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên. Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi.
    Like
    Love
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15-9
    Chương 9: Ảnh hưởng văn học thế giới đối với Việt Nam

    1. Mở đầu – Văn học như một dòng chảy xuyên biên giới
    Văn học vốn không bị giới hạn trong ranh giới lãnh thổ. Ngay từ khi chữ viết được hình thành, khi những bản kinh, bản ca dao, hay những bản trường ca đầu tiên được sao chép và truyền đi, văn học đã mang trong nó khát vọng vươn ra ngoài biên giới quốc gia. Việt Nam, với vị trí địa – chính trị đặc biệt tại Đông Nam Á, từ lâu đã là nơi giao thoa văn hóa, và văn học Việt Nam chính là minh chứng rõ rệt cho sự tiếp nhận, hòa quyện, cũng như biến đổi từ văn học thế giới.
    Từ ảnh hưởng của văn học Trung Hoa thời cổ – trung đại, đến sự du nhập của văn học Pháp, rồi sự tiếp xúc mạnh mẽ với văn học hiện đại toàn cầu, Việt Nam đã từng bước tiếp nhận và tái sáng tạo để xây dựng nên bản sắc riêng. Chương này sẽ lần lượt làm rõ các giai đoạn chính của sự ảnh hưởng đó, đồng thời cho thấy văn học Việt Nam không chỉ bị ảnh hưởng mà còn có khả năng hội nhập và đóng góp vào văn học nhân loại.

    2. Ảnh hưởng từ văn học Trung Hoa

    2.1. Nho giáo, Phật giáo và tư tưởng Đạo gia trong văn chương
    Trong suốt hơn một nghìn năm Bắc thuộc, rồi cả thời kỳ phong kiến sau này, văn học Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu đậm từ văn học Trung Hoa. Chữ Hán là công cụ chính thức để sáng tác và hành chính, vì vậy không ít tác phẩm của Việt Nam mang phong cách và nội dung gần gũi với Hán học.
    Nho giáo: hình thành nên hệ tư tưởng trung quân, ái quốc, trọng đạo lý – những giá trị này chi phối các tác phẩm chính luận, thơ văn khoa cử, và cả văn học lịch sử.
    Phật giáo: lan tỏa tinh thần từ bi, vô ngã, tạo nên màu sắc trữ tình, thiền vị trong thơ văn Lý – Trần. Tác phẩm của Trần Nhân Tông, Tuệ Trung Thượng Sĩ hay các thiền sư khác chính là minh chứng rõ nét.
    Đạo gia: gieo vào văn học tinh thần lánh đời, tìm về tự nhiên, ưa thích cảnh trí sơn thủy, góp phần hình thành nên phong cách thơ điền viên, thanh đạm.

    2.2. Ảnh hưởng về thể loại
    Thơ Đường, văn Biền ngẫu, phú, chiếu, biểu, hịch… đều du nhập từ Trung Hoa. Người Việt không chỉ học theo mà còn cải biến cho phù hợp với ngôn ngữ, tâm thức dân tộc.
    HNI 15-9 Chương 9: Ảnh hưởng văn học thế giới đối với Việt Nam 1. Mở đầu – Văn học như một dòng chảy xuyên biên giới Văn học vốn không bị giới hạn trong ranh giới lãnh thổ. Ngay từ khi chữ viết được hình thành, khi những bản kinh, bản ca dao, hay những bản trường ca đầu tiên được sao chép và truyền đi, văn học đã mang trong nó khát vọng vươn ra ngoài biên giới quốc gia. Việt Nam, với vị trí địa – chính trị đặc biệt tại Đông Nam Á, từ lâu đã là nơi giao thoa văn hóa, và văn học Việt Nam chính là minh chứng rõ rệt cho sự tiếp nhận, hòa quyện, cũng như biến đổi từ văn học thế giới. Từ ảnh hưởng của văn học Trung Hoa thời cổ – trung đại, đến sự du nhập của văn học Pháp, rồi sự tiếp xúc mạnh mẽ với văn học hiện đại toàn cầu, Việt Nam đã từng bước tiếp nhận và tái sáng tạo để xây dựng nên bản sắc riêng. Chương này sẽ lần lượt làm rõ các giai đoạn chính của sự ảnh hưởng đó, đồng thời cho thấy văn học Việt Nam không chỉ bị ảnh hưởng mà còn có khả năng hội nhập và đóng góp vào văn học nhân loại. 2. Ảnh hưởng từ văn học Trung Hoa 2.1. Nho giáo, Phật giáo và tư tưởng Đạo gia trong văn chương Trong suốt hơn một nghìn năm Bắc thuộc, rồi cả thời kỳ phong kiến sau này, văn học Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu đậm từ văn học Trung Hoa. Chữ Hán là công cụ chính thức để sáng tác và hành chính, vì vậy không ít tác phẩm của Việt Nam mang phong cách và nội dung gần gũi với Hán học. Nho giáo: hình thành nên hệ tư tưởng trung quân, ái quốc, trọng đạo lý – những giá trị này chi phối các tác phẩm chính luận, thơ văn khoa cử, và cả văn học lịch sử. Phật giáo: lan tỏa tinh thần từ bi, vô ngã, tạo nên màu sắc trữ tình, thiền vị trong thơ văn Lý – Trần. Tác phẩm của Trần Nhân Tông, Tuệ Trung Thượng Sĩ hay các thiền sư khác chính là minh chứng rõ nét. Đạo gia: gieo vào văn học tinh thần lánh đời, tìm về tự nhiên, ưa thích cảnh trí sơn thủy, góp phần hình thành nên phong cách thơ điền viên, thanh đạm. 2.2. Ảnh hưởng về thể loại Thơ Đường, văn Biền ngẫu, phú, chiếu, biểu, hịch… đều du nhập từ Trung Hoa. Người Việt không chỉ học theo mà còn cải biến cho phù hợp với ngôn ngữ, tâm thức dân tộc.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9 - Chương 17: Nguyễn Tuân – Người nghệ sĩ của cái đẹp

    Phần 1. Dẫn nhập: Nguyễn Tuân và hành trình đi tìm cái đẹp
    Trong dòng chảy văn học Việt Nam hiện đại, hiếm có một nhà văn nào mang trong mình khát vọng truy tầm cái đẹp mãnh liệt và bền bỉ như Nguyễn Tuân. Ông không chỉ là một nghệ sĩ ngôn từ, mà còn là một triết gia về cái đẹp trong đời sống, một kẻ lãng tử đi tìm sự toàn bích ở mọi nơi, mọi khoảnh khắc. Nguyễn Tuân viết văn bằng tất cả sự kiêu hãnh, coi ngòi bút như một công cụ để khẳng định nhân cách nghệ sĩ, để tạc khắc những hình tượng lung linh của cái đẹp, ngay cả giữa những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
    Sinh năm 1910 và lớn lên trong những biến động dữ dội của lịch sử, Nguyễn Tuân mang trong mình tâm thế của một kẻ vừa yêu tha thiết truyền thống, vừa bị thôi thúc bởi nhu cầu cách tân. Ông khát khao khẳng định cái tôi độc đáo, không chịu hòa tan, không chấp nhận những khuôn khổ gò bó. Với ông, viết văn không chỉ là một nghề, mà là một hành trình sống – một cuộc phiêu lưu vào cõi đẹp.

    Chính vì thế, trong toàn bộ sự nghiệp sáng tác, từ tập tùy bút “Vang bóng một thời” cho đến bút ký “Sông Đà”, độc giả luôn bắt gặp một Nguyễn Tuân tài hoa, uyên bác, đầy phong cách. Đó là một “người nghệ sĩ của cái đẹp”, lấy cái đẹp làm cứu cánh tối hậu, lấy văn chương làm con đường biểu đạt.

    Phần 2. Quan niệm nghệ thuật của Nguyễn Tuân về cái đẹp
    Cái đẹp như giá trị vĩnh hằng
    Nguyễn Tuân quan niệm rằng trong bất cứ lĩnh vực nào của đời sống, từ thiên nhiên, lao động, văn hóa đến con người, đều ẩn chứa những giá trị thẩm mỹ cần được khám phá. Ông thường không dừng lại ở bề mặt sự việc, mà đi sâu tìm kiếm những hạt ngọc ẩn giấu trong lớp bụi của thời gian.
    Cái đẹp gắn liền với tài hoa và độc đáo
    Với Nguyễn Tuân, cái đẹp không bao giờ đồng nghĩa với cái tầm thường. Nó luôn gắn liền với sự tài hoa, sự khéo léo, sự phi thường. Người chèo đò vượt thác dữ trong “Người lái đò sông Đà” trở thành một nghệ sĩ của nghề nghiệp. Người pha trà, viết chữ, đánh thơ trong “Vang bóng một thời” cũng là những nghệ nhân biết nâng lao động thành nghệ thuật.
    Cái đẹp như biểu tượng của nhân cách
    HNI 15/9 - 🌺Chương 17: Nguyễn Tuân – Người nghệ sĩ của cái đẹp Phần 1. Dẫn nhập: Nguyễn Tuân và hành trình đi tìm cái đẹp Trong dòng chảy văn học Việt Nam hiện đại, hiếm có một nhà văn nào mang trong mình khát vọng truy tầm cái đẹp mãnh liệt và bền bỉ như Nguyễn Tuân. Ông không chỉ là một nghệ sĩ ngôn từ, mà còn là một triết gia về cái đẹp trong đời sống, một kẻ lãng tử đi tìm sự toàn bích ở mọi nơi, mọi khoảnh khắc. Nguyễn Tuân viết văn bằng tất cả sự kiêu hãnh, coi ngòi bút như một công cụ để khẳng định nhân cách nghệ sĩ, để tạc khắc những hình tượng lung linh của cái đẹp, ngay cả giữa những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Sinh năm 1910 và lớn lên trong những biến động dữ dội của lịch sử, Nguyễn Tuân mang trong mình tâm thế của một kẻ vừa yêu tha thiết truyền thống, vừa bị thôi thúc bởi nhu cầu cách tân. Ông khát khao khẳng định cái tôi độc đáo, không chịu hòa tan, không chấp nhận những khuôn khổ gò bó. Với ông, viết văn không chỉ là một nghề, mà là một hành trình sống – một cuộc phiêu lưu vào cõi đẹp. Chính vì thế, trong toàn bộ sự nghiệp sáng tác, từ tập tùy bút “Vang bóng một thời” cho đến bút ký “Sông Đà”, độc giả luôn bắt gặp một Nguyễn Tuân tài hoa, uyên bác, đầy phong cách. Đó là một “người nghệ sĩ của cái đẹp”, lấy cái đẹp làm cứu cánh tối hậu, lấy văn chương làm con đường biểu đạt. Phần 2. Quan niệm nghệ thuật của Nguyễn Tuân về cái đẹp Cái đẹp như giá trị vĩnh hằng Nguyễn Tuân quan niệm rằng trong bất cứ lĩnh vực nào của đời sống, từ thiên nhiên, lao động, văn hóa đến con người, đều ẩn chứa những giá trị thẩm mỹ cần được khám phá. Ông thường không dừng lại ở bề mặt sự việc, mà đi sâu tìm kiếm những hạt ngọc ẩn giấu trong lớp bụi của thời gian. Cái đẹp gắn liền với tài hoa và độc đáo Với Nguyễn Tuân, cái đẹp không bao giờ đồng nghĩa với cái tầm thường. Nó luôn gắn liền với sự tài hoa, sự khéo léo, sự phi thường. Người chèo đò vượt thác dữ trong “Người lái đò sông Đà” trở thành một nghệ sĩ của nghề nghiệp. Người pha trà, viết chữ, đánh thơ trong “Vang bóng một thời” cũng là những nghệ nhân biết nâng lao động thành nghệ thuật. Cái đẹp như biểu tượng của nhân cách
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15-9
    Chương 8:Tư tưởng nhân văn trong văn học Việt Nam

    1. Mở đầu: Nhân văn – linh hồn bất tử của văn học Việt Nam
    Văn học Việt Nam, từ ngàn đời, chưa bao giờ tách rời khỏi số phận con người. Đằng sau mỗi áng thơ, mỗi thiên truyện, mỗi vở kịch dân gian hay mỗi bài ca dao đều lấp lánh ánh sáng của một tư tưởng lớn – đó là tư tưởng nhân văn. Nhân văn, hiểu theo nghĩa rộng, chính là sự tôn vinh con người, đề cao phẩm giá, tình thương, khát vọng sống, khát vọng tự do và hạnh phúc.
    Nếu lịch sử là bức tranh khắc họa những biến động của đất nước, thì văn học chính là tấm gương phản chiếu tâm hồn dân tộc. Và trong chiếc gương ấy, nhân văn là mạch nguồn xuyên suốt, là sợi chỉ đỏ kết nối mọi thời kỳ, mọi phong cách, mọi dòng chảy tư tưởng. Văn học Việt Nam, dù trải qua chiến tranh hay hòa bình, dù khổ đau hay phồn thịnh, luôn đặt con người làm trung tâm, làm thước đo của mọi giá trị.

    2. Tư tưởng nhân văn trong văn học dân gian
    2.1. Ca dao – tiếng lòng nhân ái của nhân dân
    Ca dao, tục ngữ, hò vè là kho tàng triết lý sống bình dị mà sâu xa. Trong từng lời ca dao, người ta nghe thấy tình yêu thương, sự chia sẻ và niềm tin vào công lý nhân gian:
    “Bầu ơi thương lấy bí cùng,
    Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.”
    Đây là tuyên ngôn giản dị nhưng sâu sắc về nhân văn: tình thương không phân biệt, con người cần nâng đỡ nhau trong cuộc sống.
    2.2. Truyền thuyết, cổ tích – khát vọng công bằng
    Các truyện cổ tích như Tấm Cám, Sọ Dừa, Thạch Sanh... đều đề cao giá trị của sự lương thiện, lên án cái ác, và hướng tới một xã hội công bằng, nơi người hiền được hưởng hạnh phúc. Nhân văn ở đây không chỉ là tình thương, mà còn là niềm tin vào đạo lý “ở hiền gặp lành”.

    2.3. Tư tưởng nhân văn trong anh hùng ca dân gian
    Những khúc ca như Đẻ đất đẻ nước, Sử thi Tây Nguyên… ca ngợi sức mạnh cộng đồng, tinh thần đoàn kết và khát vọng vươn lên của con người. Nhân văn ở đây không chỉ nằm ở cá nhân, mà còn mở rộng ra cộng đồng, bộ tộc, quốc gia.Tuyetvoi
    HNI 15-9 Chương 8:Tư tưởng nhân văn trong văn học Việt Nam 1. Mở đầu: Nhân văn – linh hồn bất tử của văn học Việt Nam Văn học Việt Nam, từ ngàn đời, chưa bao giờ tách rời khỏi số phận con người. Đằng sau mỗi áng thơ, mỗi thiên truyện, mỗi vở kịch dân gian hay mỗi bài ca dao đều lấp lánh ánh sáng của một tư tưởng lớn – đó là tư tưởng nhân văn. Nhân văn, hiểu theo nghĩa rộng, chính là sự tôn vinh con người, đề cao phẩm giá, tình thương, khát vọng sống, khát vọng tự do và hạnh phúc. Nếu lịch sử là bức tranh khắc họa những biến động của đất nước, thì văn học chính là tấm gương phản chiếu tâm hồn dân tộc. Và trong chiếc gương ấy, nhân văn là mạch nguồn xuyên suốt, là sợi chỉ đỏ kết nối mọi thời kỳ, mọi phong cách, mọi dòng chảy tư tưởng. Văn học Việt Nam, dù trải qua chiến tranh hay hòa bình, dù khổ đau hay phồn thịnh, luôn đặt con người làm trung tâm, làm thước đo của mọi giá trị. 2. Tư tưởng nhân văn trong văn học dân gian 2.1. Ca dao – tiếng lòng nhân ái của nhân dân Ca dao, tục ngữ, hò vè là kho tàng triết lý sống bình dị mà sâu xa. Trong từng lời ca dao, người ta nghe thấy tình yêu thương, sự chia sẻ và niềm tin vào công lý nhân gian: “Bầu ơi thương lấy bí cùng, Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.” Đây là tuyên ngôn giản dị nhưng sâu sắc về nhân văn: tình thương không phân biệt, con người cần nâng đỡ nhau trong cuộc sống. 2.2. Truyền thuyết, cổ tích – khát vọng công bằng Các truyện cổ tích như Tấm Cám, Sọ Dừa, Thạch Sanh... đều đề cao giá trị của sự lương thiện, lên án cái ác, và hướng tới một xã hội công bằng, nơi người hiền được hưởng hạnh phúc. Nhân văn ở đây không chỉ là tình thương, mà còn là niềm tin vào đạo lý “ở hiền gặp lành”. 2.3. Tư tưởng nhân văn trong anh hùng ca dân gian Những khúc ca như Đẻ đất đẻ nước, Sử thi Tây Nguyên… ca ngợi sức mạnh cộng đồng, tinh thần đoàn kết và khát vọng vươn lên của con người. Nhân văn ở đây không chỉ nằm ở cá nhân, mà còn mở rộng ra cộng đồng, bộ tộc, quốc gia.Tuyetvoi
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Yay
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9 - B37. CHƯƠNG 27: TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP - Henry Le

    1. Tình yêu và giá trị con người
    Tình yêu là một trong những lực sống mãnh liệt nhất mà nhân loại từng biết đến. Nó có thể nâng con người lên đỉnh cao của hạnh phúc, nhưng cũng có thể đẩy con người xuống vực sâu của tuyệt vọng. Trong mọi hình thái của tình yêu – từ tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, đến tình yêu nhân loại – một nguyên tắc bất biến phải được tôn trọng: không ai đáng bị hạ thấp.
    Khi một người bước vào tình yêu, họ mang theo toàn bộ bản ngã, phẩm giá và những trải nghiệm sống của mình. Nếu tình yêu trở thành nơi để một bên thống trị, hạ nhục, hoặc coi thường bên kia, thì đó không còn là tình yêu, mà chỉ là sự chiếm hữu và áp đặt. Bởi tình yêu thực sự không giam cầm mà giải phóng, không đè nén mà nâng đỡ, không áp bức mà tôn trọng.

    Nhiều thế hệ đã nhầm lẫn tình yêu với sự hy sinh cực đoan, với những thỏa hiệp vô điều kiện, thậm chí với sự chịu đựng cam chịu. Nhưng sự thật là: tình yêu không phải là chấp nhận việc bị hạ thấp, bị coi thường, hay bị biến thành công cụ để kẻ khác chứng minh quyền lực. Trong tình yêu, phẩm giá là nền móng, còn sự tôn trọng là chiếc cầu nối.

    2. Cội rễ của sự hạ thấp trong tình yêu
    Để hiểu vì sao nhiều người lại bị hạ thấp trong tình yêu, ta cần nhìn sâu vào tâm lý con người và cấu trúc xã hội.
    2.1. Tâm lý chiếm hữu
    Tình yêu nhiều khi bị bóp méo thành sự chiếm hữu. Một số người tin rằng “yêu” nghĩa là “sở hữu”. Họ muốn người kia phải theo ý mình, sống trong khuôn khổ mình đặt ra, và từ đó coi thường hoặc hạ thấp khi người yêu không đáp ứng. Đây không phải là tình yêu, mà là một dạng quyền lực trá hình.
    2.2. Định kiến xã hội
    Trong nhiều nền văn hóa, đặc biệt là những nơi còn nặng tư tưởng nam quyền, phụ nữ thường bị coi là phận yếu, buộc phải “chịu đựng” để giữ hạnh phúc gia đình. Điều này vô tình hợp pháp hóa việc họ bị hạ thấp trong mối quan hệ. Trái lại, ở những môi trường khác, người đàn ông có thể bị xem như “cỗ máy kiếm tiền”, không được phép yếu đuối, và từ đó cũng bị tước đi quyền được yêu thương đúng nghĩa.
    2.3. Sự thiếu tự trọng của cá nhân
    HNI 15/9 - B37. 💥💥💥💥🌺 CHƯƠNG 27: TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP - Henry Le 1. Tình yêu và giá trị con người Tình yêu là một trong những lực sống mãnh liệt nhất mà nhân loại từng biết đến. Nó có thể nâng con người lên đỉnh cao của hạnh phúc, nhưng cũng có thể đẩy con người xuống vực sâu của tuyệt vọng. Trong mọi hình thái của tình yêu – từ tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, đến tình yêu nhân loại – một nguyên tắc bất biến phải được tôn trọng: không ai đáng bị hạ thấp. Khi một người bước vào tình yêu, họ mang theo toàn bộ bản ngã, phẩm giá và những trải nghiệm sống của mình. Nếu tình yêu trở thành nơi để một bên thống trị, hạ nhục, hoặc coi thường bên kia, thì đó không còn là tình yêu, mà chỉ là sự chiếm hữu và áp đặt. Bởi tình yêu thực sự không giam cầm mà giải phóng, không đè nén mà nâng đỡ, không áp bức mà tôn trọng. Nhiều thế hệ đã nhầm lẫn tình yêu với sự hy sinh cực đoan, với những thỏa hiệp vô điều kiện, thậm chí với sự chịu đựng cam chịu. Nhưng sự thật là: tình yêu không phải là chấp nhận việc bị hạ thấp, bị coi thường, hay bị biến thành công cụ để kẻ khác chứng minh quyền lực. Trong tình yêu, phẩm giá là nền móng, còn sự tôn trọng là chiếc cầu nối. 2. Cội rễ của sự hạ thấp trong tình yêu Để hiểu vì sao nhiều người lại bị hạ thấp trong tình yêu, ta cần nhìn sâu vào tâm lý con người và cấu trúc xã hội. 2.1. Tâm lý chiếm hữu Tình yêu nhiều khi bị bóp méo thành sự chiếm hữu. Một số người tin rằng “yêu” nghĩa là “sở hữu”. Họ muốn người kia phải theo ý mình, sống trong khuôn khổ mình đặt ra, và từ đó coi thường hoặc hạ thấp khi người yêu không đáp ứng. Đây không phải là tình yêu, mà là một dạng quyền lực trá hình. 2.2. Định kiến xã hội Trong nhiều nền văn hóa, đặc biệt là những nơi còn nặng tư tưởng nam quyền, phụ nữ thường bị coi là phận yếu, buộc phải “chịu đựng” để giữ hạnh phúc gia đình. Điều này vô tình hợp pháp hóa việc họ bị hạ thấp trong mối quan hệ. Trái lại, ở những môi trường khác, người đàn ông có thể bị xem như “cỗ máy kiếm tiền”, không được phép yếu đuối, và từ đó cũng bị tước đi quyền được yêu thương đúng nghĩa. 2.3. Sự thiếu tự trọng của cá nhân
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9 - B37. CHƯƠNG 27: TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP - Henry Le

    1. Tình yêu và giá trị con người
    Tình yêu là một trong những lực sống mãnh liệt nhất mà nhân loại từng biết đến. Nó có thể nâng con người lên đỉnh cao của hạnh phúc, nhưng cũng có thể đẩy con người xuống vực sâu của tuyệt vọng. Trong mọi hình thái của tình yêu – từ tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, đến tình yêu nhân loại – một nguyên tắc bất biến phải được tôn trọng: không ai đáng bị hạ thấp.
    Khi một người bước vào tình yêu, họ mang theo toàn bộ bản ngã, phẩm giá và những trải nghiệm sống của mình. Nếu tình yêu trở thành nơi để một bên thống trị, hạ nhục, hoặc coi thường bên kia, thì đó không còn là tình yêu, mà chỉ là sự chiếm hữu và áp đặt. Bởi tình yêu thực sự không giam cầm mà giải phóng, không đè nén mà nâng đỡ, không áp bức mà tôn trọng.

    Nhiều thế hệ đã nhầm lẫn tình yêu với sự hy sinh cực đoan, với những thỏa hiệp vô điều kiện, thậm chí với sự chịu đựng cam chịu. Nhưng sự thật là: tình yêu không phải là chấp nhận việc bị hạ thấp, bị coi thường, hay bị biến thành công cụ để kẻ khác chứng minh quyền lực. Trong tình yêu, phẩm giá là nền móng, còn sự tôn trọng là chiếc cầu nối.

    2. Cội rễ của sự hạ thấp trong tình yêu
    Để hiểu vì sao nhiều người lại bị hạ thấp trong tình yêu, ta cần nhìn sâu vào tâm lý con người và cấu trúc xã hội.
    2.1. Tâm lý chiếm hữu
    Tình yêu nhiều khi bị bóp méo thành sự chiếm hữu. Một số người tin rằng “yêu” nghĩa là “sở hữu”. Họ muốn người kia phải theo ý mình, sống trong khuôn khổ mình đặt ra, và từ đó coi thường hoặc hạ thấp khi người yêu không đáp ứng. Đây không phải là tình yêu, mà là một dạng quyền lực trá hình.
    2.2. Định kiến xã hội
    Trong nhiều nền văn hóa, đặc biệt là những nơi còn nặng tư tưởng nam quyền, phụ nữ thường bị coi là phận yếu, buộc phải “chịu đựng” để giữ hạnh phúc gia đình. Điều này vô tình hợp pháp hóa việc họ bị hạ thấp trong mối quan hệ. Trái lại, ở những môi trường khác, người đàn ông có thể bị xem như “cỗ máy kiếm tiền”, không được phép yếu đuối, và từ đó cũng bị tước đi quyền được yêu thương đúng nghĩa.
    2.3. Sự thiếu tự trọng của cá nhân
    HNI 15/9 - B37. 💥💥💥💥🌺 CHƯƠNG 27: TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP - Henry Le 1. Tình yêu và giá trị con người Tình yêu là một trong những lực sống mãnh liệt nhất mà nhân loại từng biết đến. Nó có thể nâng con người lên đỉnh cao của hạnh phúc, nhưng cũng có thể đẩy con người xuống vực sâu của tuyệt vọng. Trong mọi hình thái của tình yêu – từ tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, đến tình yêu nhân loại – một nguyên tắc bất biến phải được tôn trọng: không ai đáng bị hạ thấp. Khi một người bước vào tình yêu, họ mang theo toàn bộ bản ngã, phẩm giá và những trải nghiệm sống của mình. Nếu tình yêu trở thành nơi để một bên thống trị, hạ nhục, hoặc coi thường bên kia, thì đó không còn là tình yêu, mà chỉ là sự chiếm hữu và áp đặt. Bởi tình yêu thực sự không giam cầm mà giải phóng, không đè nén mà nâng đỡ, không áp bức mà tôn trọng. Nhiều thế hệ đã nhầm lẫn tình yêu với sự hy sinh cực đoan, với những thỏa hiệp vô điều kiện, thậm chí với sự chịu đựng cam chịu. Nhưng sự thật là: tình yêu không phải là chấp nhận việc bị hạ thấp, bị coi thường, hay bị biến thành công cụ để kẻ khác chứng minh quyền lực. Trong tình yêu, phẩm giá là nền móng, còn sự tôn trọng là chiếc cầu nối. 2. Cội rễ của sự hạ thấp trong tình yêu Để hiểu vì sao nhiều người lại bị hạ thấp trong tình yêu, ta cần nhìn sâu vào tâm lý con người và cấu trúc xã hội. 2.1. Tâm lý chiếm hữu Tình yêu nhiều khi bị bóp méo thành sự chiếm hữu. Một số người tin rằng “yêu” nghĩa là “sở hữu”. Họ muốn người kia phải theo ý mình, sống trong khuôn khổ mình đặt ra, và từ đó coi thường hoặc hạ thấp khi người yêu không đáp ứng. Đây không phải là tình yêu, mà là một dạng quyền lực trá hình. 2.2. Định kiến xã hội Trong nhiều nền văn hóa, đặc biệt là những nơi còn nặng tư tưởng nam quyền, phụ nữ thường bị coi là phận yếu, buộc phải “chịu đựng” để giữ hạnh phúc gia đình. Điều này vô tình hợp pháp hóa việc họ bị hạ thấp trong mối quan hệ. Trái lại, ở những môi trường khác, người đàn ông có thể bị xem như “cỗ máy kiếm tiền”, không được phép yếu đuối, và từ đó cũng bị tước đi quyền được yêu thương đúng nghĩa. 2.3. Sự thiếu tự trọng của cá nhân
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9 - B37. CHƯƠNG 27: TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP - Henry Le

    1. Tình yêu và giá trị con người
    Tình yêu là một trong những lực sống mãnh liệt nhất mà nhân loại từng biết đến. Nó có thể nâng con người lên đỉnh cao của hạnh phúc, nhưng cũng có thể đẩy con người xuống vực sâu của tuyệt vọng. Trong mọi hình thái của tình yêu – từ tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, đến tình yêu nhân loại – một nguyên tắc bất biến phải được tôn trọng: không ai đáng bị hạ thấp.
    Khi một người bước vào tình yêu, họ mang theo toàn bộ bản ngã, phẩm giá và những trải nghiệm sống của mình. Nếu tình yêu trở thành nơi để một bên thống trị, hạ nhục, hoặc coi thường bên kia, thì đó không còn là tình yêu, mà chỉ là sự chiếm hữu và áp đặt. Bởi tình yêu thực sự không giam cầm mà giải phóng, không đè nén mà nâng đỡ, không áp bức mà tôn trọng.

    Nhiều thế hệ đã nhầm lẫn tình yêu với sự hy sinh cực đoan, với những thỏa hiệp vô điều kiện, thậm chí với sự chịu đựng cam chịu. Nhưng sự thật là: tình yêu không phải là chấp nhận việc bị hạ thấp, bị coi thường, hay bị biến thành công cụ để kẻ khác chứng minh quyền lực. Trong tình yêu, phẩm giá là nền móng, còn sự tôn trọng là chiếc cầu nối.

    2. Cội rễ của sự hạ thấp trong tình yêu
    Để hiểu vì sao nhiều người lại bị hạ thấp trong tình yêu, ta cần nhìn sâu vào tâm lý con người và cấu trúc xã hội.
    2.1. Tâm lý chiếm hữu
    Tình yêu nhiều khi bị bóp méo thành sự chiếm hữu. Một số người tin rằng “yêu” nghĩa là “sở hữu”. Họ muốn người kia phải theo ý mình, sống trong khuôn khổ mình đặt ra, và từ đó coi thường hoặc hạ thấp khi người yêu không đáp ứng. Đây không phải là tình yêu, mà là một dạng quyền lực trá hình.
    2.2. Định kiến xã hội
    Trong nhiều nền văn hóa, đặc biệt là những nơi còn nặng tư tưởng nam quyền, phụ nữ thường bị coi là phận yếu, buộc phải “chịu đựng” để giữ hạnh phúc gia đình. Điều này vô tình hợp pháp hóa việc họ bị hạ thấp trong mối quan hệ. Trái lại, ở những môi trường khác, người đàn ông có thể bị xem như “cỗ máy kiếm tiền”, không được phép yếu đuối, và từ đó cũng bị tước đi quyền được yêu thương đúng nghĩa.
    2.3. Sự thiếu tự trọng của cá nhân
    HNI 15/9 - B37. 💥💥💥💥🌺 CHƯƠNG 27: TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP - Henry Le 1. Tình yêu và giá trị con người Tình yêu là một trong những lực sống mãnh liệt nhất mà nhân loại từng biết đến. Nó có thể nâng con người lên đỉnh cao của hạnh phúc, nhưng cũng có thể đẩy con người xuống vực sâu của tuyệt vọng. Trong mọi hình thái của tình yêu – từ tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, đến tình yêu nhân loại – một nguyên tắc bất biến phải được tôn trọng: không ai đáng bị hạ thấp. Khi một người bước vào tình yêu, họ mang theo toàn bộ bản ngã, phẩm giá và những trải nghiệm sống của mình. Nếu tình yêu trở thành nơi để một bên thống trị, hạ nhục, hoặc coi thường bên kia, thì đó không còn là tình yêu, mà chỉ là sự chiếm hữu và áp đặt. Bởi tình yêu thực sự không giam cầm mà giải phóng, không đè nén mà nâng đỡ, không áp bức mà tôn trọng. Nhiều thế hệ đã nhầm lẫn tình yêu với sự hy sinh cực đoan, với những thỏa hiệp vô điều kiện, thậm chí với sự chịu đựng cam chịu. Nhưng sự thật là: tình yêu không phải là chấp nhận việc bị hạ thấp, bị coi thường, hay bị biến thành công cụ để kẻ khác chứng minh quyền lực. Trong tình yêu, phẩm giá là nền móng, còn sự tôn trọng là chiếc cầu nối. 2. Cội rễ của sự hạ thấp trong tình yêu Để hiểu vì sao nhiều người lại bị hạ thấp trong tình yêu, ta cần nhìn sâu vào tâm lý con người và cấu trúc xã hội. 2.1. Tâm lý chiếm hữu Tình yêu nhiều khi bị bóp méo thành sự chiếm hữu. Một số người tin rằng “yêu” nghĩa là “sở hữu”. Họ muốn người kia phải theo ý mình, sống trong khuôn khổ mình đặt ra, và từ đó coi thường hoặc hạ thấp khi người yêu không đáp ứng. Đây không phải là tình yêu, mà là một dạng quyền lực trá hình. 2.2. Định kiến xã hội Trong nhiều nền văn hóa, đặc biệt là những nơi còn nặng tư tưởng nam quyền, phụ nữ thường bị coi là phận yếu, buộc phải “chịu đựng” để giữ hạnh phúc gia đình. Điều này vô tình hợp pháp hóa việc họ bị hạ thấp trong mối quan hệ. Trái lại, ở những môi trường khác, người đàn ông có thể bị xem như “cỗ máy kiếm tiền”, không được phép yếu đuối, và từ đó cũng bị tước đi quyền được yêu thương đúng nghĩa. 2.3. Sự thiếu tự trọng của cá nhân
    Like
    Love
    Wow
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9 - B38. BÀI THƠ CHO CHƯƠNG 27 :
    TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP
    Henry Le
    Trong tình yêu – chẳng ai là kẻ dưới,
    Cũng chẳng ai là đỉnh núi ngạo nghễ soi,
    Hai tâm hồn, hai ngọn lửa sáng ngời,
    Đến với nhau vì khát khao đồng điệu.
    Tình yêu không phải sợi xích buộc xiềng,
    Càng không phải ngai vàng để kẻ mạnh bước lên,
    Người yêu không là kẻ hầu, kẻ dưới,
    Mà là bạn đồng hành, là ánh sáng song đôi.

    Ai dám nói tình yêu là chinh phục?
    Là thắng – thua, là chiếm hữu, sở quyền?
    Khi thật ra, chỉ có một điều hiển nhiên:
    Yêu là trao, là nâng niu, là trân trọng.

    Nếu một người quỳ xuống trong nước mắt,
    Người kia không được đứng cao để cười,
    Vì khoảnh khắc ấy, trái tim rạn nứt rồi,
    Yêu hóa thành nỗi đau, chứ không còn diệu kỳ.

    Trong tình yêu – không có ai bé nhỏ,
    Không có ai phải sống kiếp thấp hèn,
    Cả hai đều là vũ trụ vô biên,
    Mở ra vì nhau, chứ không để áp đặt.

    Người phụ nữ, không phải bóng sau lưng,
    Người đàn ông, chẳng phải kẻ ban ơn,
    Họ là hai cánh chim bay trong trời rộng,
    Mỗi nhịp đập nâng nhau, không đè xuống một bên.

    Hãy nhìn vào mắt nhau như gương sáng,
    Thấy mình trong đó, thấy cả nhân gian,
    Thấy được yêu không làm ta mất mát,
    Mà làm ta trọn vẹn hơn, giàu có hơn muôn phần.

    Tình yêu – không phải chỗ để so đo,
    Không phải thước đo hơn – kém, mạnh – yếu,
    Tình yêu – chính là nơi duy nhất thật nhiều
    Bình đẳng, dịu dàng, và tự do tuyệt đối.

    Nếu ta yêu mà thấy mình bị hạ thấp,
    Đó không phải tình yêu, đó là xiềng gông,
    Hãy bước ra, và tìm một cõi lòng
    Biết trân trọng, biết nâng ta lên trời rộng.

    Trong tình yêu – ai cũng xứng đáng được ngước nhìn,
    Được chạm tới như hoa trong nắng sớm,
    Không cúi đầu, không van xin, không khép nép,
    Chỉ nắm tay, tự do, và ngẩng cao.

    Bởi vì yêu – chính là dâng hiến,
    Không để mình bị rút cạn, hao mòn,
    Mà để cả hai cùng lớn, cùng tròn,
    Như mặt trời, mặt trăng, soi nhau mãi mãi.

    Thế nên, xin nhớ một điều bất biến:
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai đều là thiên thần, là giọt mật,
    Của nhân gian, của cõi đời vô tận này.
    HNI 15/9 - B38. 💥💥💥💥📕 BÀI THƠ CHO CHƯƠNG 27 : TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP Henry Le Trong tình yêu – chẳng ai là kẻ dưới, Cũng chẳng ai là đỉnh núi ngạo nghễ soi, Hai tâm hồn, hai ngọn lửa sáng ngời, Đến với nhau vì khát khao đồng điệu. Tình yêu không phải sợi xích buộc xiềng, Càng không phải ngai vàng để kẻ mạnh bước lên, Người yêu không là kẻ hầu, kẻ dưới, Mà là bạn đồng hành, là ánh sáng song đôi. Ai dám nói tình yêu là chinh phục? Là thắng – thua, là chiếm hữu, sở quyền? Khi thật ra, chỉ có một điều hiển nhiên: Yêu là trao, là nâng niu, là trân trọng. Nếu một người quỳ xuống trong nước mắt, Người kia không được đứng cao để cười, Vì khoảnh khắc ấy, trái tim rạn nứt rồi, Yêu hóa thành nỗi đau, chứ không còn diệu kỳ. Trong tình yêu – không có ai bé nhỏ, Không có ai phải sống kiếp thấp hèn, Cả hai đều là vũ trụ vô biên, Mở ra vì nhau, chứ không để áp đặt. Người phụ nữ, không phải bóng sau lưng, Người đàn ông, chẳng phải kẻ ban ơn, Họ là hai cánh chim bay trong trời rộng, Mỗi nhịp đập nâng nhau, không đè xuống một bên. Hãy nhìn vào mắt nhau như gương sáng, Thấy mình trong đó, thấy cả nhân gian, Thấy được yêu không làm ta mất mát, Mà làm ta trọn vẹn hơn, giàu có hơn muôn phần. Tình yêu – không phải chỗ để so đo, Không phải thước đo hơn – kém, mạnh – yếu, Tình yêu – chính là nơi duy nhất thật nhiều Bình đẳng, dịu dàng, và tự do tuyệt đối. Nếu ta yêu mà thấy mình bị hạ thấp, Đó không phải tình yêu, đó là xiềng gông, Hãy bước ra, và tìm một cõi lòng Biết trân trọng, biết nâng ta lên trời rộng. Trong tình yêu – ai cũng xứng đáng được ngước nhìn, Được chạm tới như hoa trong nắng sớm, Không cúi đầu, không van xin, không khép nép, Chỉ nắm tay, tự do, và ngẩng cao. Bởi vì yêu – chính là dâng hiến, Không để mình bị rút cạn, hao mòn, Mà để cả hai cùng lớn, cùng tròn, Như mặt trời, mặt trăng, soi nhau mãi mãi. Thế nên, xin nhớ một điều bất biến: Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai đều là thiên thần, là giọt mật, Của nhân gian, của cõi đời vô tận này.
    Like
    Love
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9 - B30. . BÀI HÁT CHƯƠNG 24:
    TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ
    Lê Đình Hải
    Điệp khúc:
    Trong xã hội này, không ai nhỏ bé,
    Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng.
    Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng,
    Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương.
    Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng,
    Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai.
    Không có thấp, chẳng có cao trong đời,
    Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai.

    Đoạn 1:
    Anh công nhân đứng nơi công trường gió bụi,
    Mồ hôi rơi thấm đất mẹ bao la.
    Chị nông dân gieo mầm xanh hy vọng,
    Đem hạt lúa nuôi cả giấc mơ nhà.
    Thầy giáo trẻ dạy bài ca con chữ,
    Bác sĩ hiền chữa bệnh cứu sinh linh.
    Người nghệ sĩ mang hồn vào giai điệu,
    Khiến cuộc đời thêm sắc thắm lung linh.

    Điệp khúc:
    Trong xã hội này, không ai nhỏ bé,
    Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng.
    Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng,
    Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương.
    Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng,
    Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai.
    Không có thấp, chẳng có cao trong đời,
    Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai.

    Đoạn 2:
    Có người lái xe đưa ta qua phố thị,
    Có người quét đường giữ phố sạch, trong.
    Có người lính canh đêm dài bão tố,
    Giữ bình yên cho tiếng cười nở hoa.
    Có người viết nên trang thơ, trang sách,
    Có người trồng thêm bóng mát bên đời.
    Từng công việc, từng bàn tay thầm lặng,
    Kết nên một xã hội rạng ngời.

    Cầu nối:
    Đừng so đo nghề này cao, nghề kia thấp,
    Bởi chính ta đang sống nhờ nhau.
    Nếu thiếu một, thế giới này khập khiễng,
    Mỗi con người là một nốt trong bản giao hưởng dài lâu.
    Điệp khúc:
    Trong xã hội này, không ai nhỏ bé,
    Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng.
    Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng,
    Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương.
    Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng,
    Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai.
    Không có thấp, chẳng có cao trong đời,
    Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai.

    Đoạn kết:
    Hãy ngẩng cao đầu dù ta làm việc gì,
    Bởi giá trị nằm trong chính trái tim.
    Một xã hội công bằng, chan chứa nghĩa,
    Khi mọi nghề đều được tôn vinh.
    Trong xã hội – mỗi nghề đều có giá trị,
    Từng con người là một ánh bình minh.
    HNI 15/9 - B30. 💥💥💥. 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 24: TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ Lê Đình Hải Điệp khúc: Trong xã hội này, không ai nhỏ bé, Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng. Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng, Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương. Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng, Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai. Không có thấp, chẳng có cao trong đời, Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai. Đoạn 1: Anh công nhân đứng nơi công trường gió bụi, Mồ hôi rơi thấm đất mẹ bao la. Chị nông dân gieo mầm xanh hy vọng, Đem hạt lúa nuôi cả giấc mơ nhà. Thầy giáo trẻ dạy bài ca con chữ, Bác sĩ hiền chữa bệnh cứu sinh linh. Người nghệ sĩ mang hồn vào giai điệu, Khiến cuộc đời thêm sắc thắm lung linh. Điệp khúc: Trong xã hội này, không ai nhỏ bé, Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng. Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng, Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương. Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng, Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai. Không có thấp, chẳng có cao trong đời, Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai. Đoạn 2: Có người lái xe đưa ta qua phố thị, Có người quét đường giữ phố sạch, trong. Có người lính canh đêm dài bão tố, Giữ bình yên cho tiếng cười nở hoa. Có người viết nên trang thơ, trang sách, Có người trồng thêm bóng mát bên đời. Từng công việc, từng bàn tay thầm lặng, Kết nên một xã hội rạng ngời. Cầu nối: Đừng so đo nghề này cao, nghề kia thấp, Bởi chính ta đang sống nhờ nhau. Nếu thiếu một, thế giới này khập khiễng, Mỗi con người là một nốt trong bản giao hưởng dài lâu. Điệp khúc: Trong xã hội này, không ai nhỏ bé, Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng. Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng, Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương. Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng, Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai. Không có thấp, chẳng có cao trong đời, Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai. Đoạn kết: Hãy ngẩng cao đầu dù ta làm việc gì, Bởi giá trị nằm trong chính trái tim. Một xã hội công bằng, chan chứa nghĩa, Khi mọi nghề đều được tôn vinh. Trong xã hội – mỗi nghề đều có giá trị, Từng con người là một ánh bình minh.
    Like
    Love
    Sad
    Wow
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ