• HNI 29/8- Bài hát chương 30
    Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp của vinh quang
    (Henry Le – Lê Đình Hải viết chung)
    [Verse 1]
    Có những ngày mưa rơi ướt vai
    Bước chân nặng trĩu trên con đường dài
    Bao ước mơ tưởng chừng vụt tắt
    Nhưng trái tim chẳng chịu ngừng cháy.
    [Pre-Chorus]
    Ai dám mơ thì dám đi qua
    Ngàn thử thách chỉ khiến ta vững vàng
    Bão tố kia không làm ta ngã
    Mà nâng đôi cánh bay về ánh sáng.
    [Chorus]
    Ngàn chông gai, ta không dừng lại
    Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang
    Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối
    Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn.
    Ngàn chông gai, ta đi bất tận
    Để một ngày nắng ấm reo ca
    Trái tim người, hóa thành sức mạnh
    Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa.

    [Verse 2]
    Những vết thương còn hằn trên da
    Là minh chứng cho lòng quả cảm ta
    Người ngã xuống để người khác đứng
    Mỗi giọt máu thắp sáng niềm tin.
    [Pre-Chorus]
    Đêm tối rồi cũng sẽ tan nhanh
    Ánh bình minh rực rỡ nơi cuối trời
    Cứ tiến lên, chẳng cần ngoái lại
    Mỗi gian nan là một bản anh hùng ca.
    [Chorus]
    Ngàn chông gai, ta không dừng lại
    Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang
    Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối
    Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn.
    Ngàn chông gai, ta đi bất tận
    Để một ngày nắng ấm reo ca
    Trái tim người, hóa thành sức mạnh
    Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa.

    [Bridge]
    Nếu không có nỗi đau
    Sao biết quý niềm hạnh phúc?
    Nếu không từng mất mát
    Sao hiểu hết giá trị yêu thương?
    Chông gai kia chỉ thử thách lòng ta
    Biến mồ hôi thành ánh sáng chan hòa.

    [Chorus cuối]
    Ngàn chông gai, ta không dừng lại
    Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang
    Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối
    Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn.
    Ngàn chông gai, ta đi bất tận
    Để một ngày nắng ấm reo ca
    Trái tim người, hóa thành sức mạnh
    Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa.

    [Outro – kết luận]
    Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp
    Cho đôi chân bước tới vinh quang
    Người đi lên, mang theo hy vọng
    Tương lai này sáng bởi trái tim người dân.
    HNI 29/8- 🎶 Bài hát chương 30 Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp của vinh quang (Henry Le – Lê Đình Hải viết chung) [Verse 1] Có những ngày mưa rơi ướt vai Bước chân nặng trĩu trên con đường dài Bao ước mơ tưởng chừng vụt tắt Nhưng trái tim chẳng chịu ngừng cháy. [Pre-Chorus] Ai dám mơ thì dám đi qua Ngàn thử thách chỉ khiến ta vững vàng Bão tố kia không làm ta ngã Mà nâng đôi cánh bay về ánh sáng. [Chorus] Ngàn chông gai, ta không dừng lại Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn. Ngàn chông gai, ta đi bất tận Để một ngày nắng ấm reo ca Trái tim người, hóa thành sức mạnh Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa. [Verse 2] Những vết thương còn hằn trên da Là minh chứng cho lòng quả cảm ta Người ngã xuống để người khác đứng Mỗi giọt máu thắp sáng niềm tin. [Pre-Chorus] Đêm tối rồi cũng sẽ tan nhanh Ánh bình minh rực rỡ nơi cuối trời Cứ tiến lên, chẳng cần ngoái lại Mỗi gian nan là một bản anh hùng ca. [Chorus] Ngàn chông gai, ta không dừng lại Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn. Ngàn chông gai, ta đi bất tận Để một ngày nắng ấm reo ca Trái tim người, hóa thành sức mạnh Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa. [Bridge] Nếu không có nỗi đau Sao biết quý niềm hạnh phúc? Nếu không từng mất mát Sao hiểu hết giá trị yêu thương? Chông gai kia chỉ thử thách lòng ta Biến mồ hôi thành ánh sáng chan hòa. [Chorus cuối] Ngàn chông gai, ta không dừng lại Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn. Ngàn chông gai, ta đi bất tận Để một ngày nắng ấm reo ca Trái tim người, hóa thành sức mạnh Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa. [Outro – kết luận] Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp Cho đôi chân bước tới vinh quang Người đi lên, mang theo hy vọng Tương lai này sáng bởi trái tim người dân.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    Haha
    21
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 29/8- B14. BÀI HÁT CHƯƠNG 24 : NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG GIỮA ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI - (Lê Đình Hải)
    [Đoạn 1]
    Khi bóng đêm phủ xuống nhân gian,
    Người đứng đó, ánh mắt rực vàng.
    Không sợ hãi, không ngại ngần chi,
    Bước chân vững giữa hai bờ thị phi.
    [Điệp khúc]
    Người dẫn đường giữa ánh sáng và bóng tối,
    Mang niềm tin soi lối cho muôn người.
    Dẫu phong ba, ngọn lửa không tàn phai,
    Trái tim người là ngọn hải đăng mãi mãi.

    [Đoạn 2]
    Có những khi lạc lối mịt mờ,
    Người dang tay dìu dắt từng bờ.
    Nghe nhịp tim của dân hòa chung,
    Một giọng hát gọi bình minh khắp cùng.

    [Điệp khúc]
    Người dẫn đường giữa ánh sáng và bóng tối,
    Mang niềm tin soi lối cho muôn người.
    Dẫu phong ba, ngọn lửa không tàn phai,
    Trái tim người là ngọn hải đăng mãi mãi.

    [Bridge]
    Giữa vực sâu và trời cao,
    Người chọn đi con đường khát khao.
    Thắp niềm hy vọng, dựng nên ngày mai,
    Cho nhân gian bước tiếp không ngừng lại.

    [Điệp khúc cuối]
    Người dẫn đường giữa ánh sáng và bóng tối,
    Hồn bất diệt, lời gọi chẳng phai mờ.
    Dẫu ngàn năm, chân lý vẫn còn đây,
    Người vì dân, nguyện sống đến muôn đời.
    Đọc thêm
    HNI 29/8- B14. BÀI HÁT CHƯƠNG 24 : NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG GIỮA ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI - (Lê Đình Hải) [Đoạn 1] Khi bóng đêm phủ xuống nhân gian, Người đứng đó, ánh mắt rực vàng. Không sợ hãi, không ngại ngần chi, Bước chân vững giữa hai bờ thị phi. [Điệp khúc] Người dẫn đường giữa ánh sáng và bóng tối, Mang niềm tin soi lối cho muôn người. Dẫu phong ba, ngọn lửa không tàn phai, Trái tim người là ngọn hải đăng mãi mãi. [Đoạn 2] Có những khi lạc lối mịt mờ, Người dang tay dìu dắt từng bờ. Nghe nhịp tim của dân hòa chung, Một giọng hát gọi bình minh khắp cùng. [Điệp khúc] Người dẫn đường giữa ánh sáng và bóng tối, Mang niềm tin soi lối cho muôn người. Dẫu phong ba, ngọn lửa không tàn phai, Trái tim người là ngọn hải đăng mãi mãi. [Bridge] Giữa vực sâu và trời cao, Người chọn đi con đường khát khao. Thắp niềm hy vọng, dựng nên ngày mai, Cho nhân gian bước tiếp không ngừng lại. [Điệp khúc cuối] Người dẫn đường giữa ánh sáng và bóng tối, Hồn bất diệt, lời gọi chẳng phai mờ. Dẫu ngàn năm, chân lý vẫn còn đây, Người vì dân, nguyện sống đến muôn đời. Đọc thêm
    Love
    Like
    Wow
    17
    2 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/hvmINnTT1dE?si=1Pn0nh_rQDZS6xY6
    https://youtu.be/hvmINnTT1dE?si=1Pn0nh_rQDZS6xY6
    Love
    Like
    Wow
    14
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 29/8-Bài thơ chương 30
    Kết luận: Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp của vinh quang
    (Henry Le – Lê Đình Hải viết chung)
    Ngàn chông gai trải khắp đường đời,
    Mũi nhọn buốt đau, gió sương tơi bời,
    Nhưng dưới bước chân không bao giờ gục ngã,
    Con người đứng lên, ý chí rạng ngời.
    Có ai thành công mà chưa từng ngã?
    Có ai kiêu hùng mà chẳng từng đau?
    Vinh quang chẳng rơi từ trời xanh xuống,
    Mà do máu, mồ hôi, nước mắt vun trồng.

    Chông gai không phải để ta dừng bước,
    Mà để thử thách bản lĩnh kiêu hùng.
    Ngã xuống một lần – ta thêm sức mạnh,
    Vấp ngã mười lần – càng sáng tâm trung.

    Kẻ yếu sợ gai, dừng chân thối chí,
    Kẻ mạnh xem gai như nhịp cầu qua.
    Mỗi vết xước, một chương anh hùng ca,
    Mỗi giọt máu, một hạt mầm hi vọng.

    Ngày mưa gió – chính là rèn luyện,
    Đêm tối tăm – thử sức niềm tin.
    Ánh bình minh chỉ sáng trên đỉnh núi,
    Nơi ai dám leo giữa vạn hiểm nguy.

    Người đi trước để lại dấu chân hằn,
    Người đi sau học cách đứng thẳng.
    Thế hệ nối thế hệ, truyền lửa cháy bền,
    Ngàn chông gai cũng hóa thành hoa.

    Vinh quang nào chẳng đẫm lệ cay,
    Chiến thắng nào chẳng qua thất bại.
    Nhưng chính từ những khổ đau tận cùng,
    Con người vươn tới ánh trời rực rỡ.

    Hỡi những ai đang trên đường chinh phục,
    Đừng run sợ trước đá sỏi gai chông.
    Hãy nhớ rằng: sau cùng vinh quang chói lọi,
    Sẽ dành cho người không lùi, không quên.

    Ngàn chông gai – chẳng phải vực thẳm,
    Mà là bàn đạp để ta bật xa.
    Mỗi vết thương là chứng nhân bất tử,
    Mỗi khổ nạn là bài học trường tồn.

    Rồi một ngày, khi đứng trên đỉnh,
    Nhìn xuống đời – ngẩng cao đầu hát,
    Ta sẽ mỉm cười, lòng không hối tiếc:
    "Ngàn chông gai, chỉ là bậc thang".

    Bàn chân rớm máu, nhưng tim rực lửa,
    Đôi mắt từng mờ, nay sáng niềm tin.
    Hành trình ấy khắc tên vào sử,
    Vinh quang gọi, ta tiến tới không ngừng.
    HNI 29/8-📕Bài thơ chương 30 Kết luận: Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp của vinh quang (Henry Le – Lê Đình Hải viết chung) Ngàn chông gai trải khắp đường đời, Mũi nhọn buốt đau, gió sương tơi bời, Nhưng dưới bước chân không bao giờ gục ngã, Con người đứng lên, ý chí rạng ngời. Có ai thành công mà chưa từng ngã? Có ai kiêu hùng mà chẳng từng đau? Vinh quang chẳng rơi từ trời xanh xuống, Mà do máu, mồ hôi, nước mắt vun trồng. Chông gai không phải để ta dừng bước, Mà để thử thách bản lĩnh kiêu hùng. Ngã xuống một lần – ta thêm sức mạnh, Vấp ngã mười lần – càng sáng tâm trung. Kẻ yếu sợ gai, dừng chân thối chí, Kẻ mạnh xem gai như nhịp cầu qua. Mỗi vết xước, một chương anh hùng ca, Mỗi giọt máu, một hạt mầm hi vọng. Ngày mưa gió – chính là rèn luyện, Đêm tối tăm – thử sức niềm tin. Ánh bình minh chỉ sáng trên đỉnh núi, Nơi ai dám leo giữa vạn hiểm nguy. Người đi trước để lại dấu chân hằn, Người đi sau học cách đứng thẳng. Thế hệ nối thế hệ, truyền lửa cháy bền, Ngàn chông gai cũng hóa thành hoa. Vinh quang nào chẳng đẫm lệ cay, Chiến thắng nào chẳng qua thất bại. Nhưng chính từ những khổ đau tận cùng, Con người vươn tới ánh trời rực rỡ. Hỡi những ai đang trên đường chinh phục, Đừng run sợ trước đá sỏi gai chông. Hãy nhớ rằng: sau cùng vinh quang chói lọi, Sẽ dành cho người không lùi, không quên. Ngàn chông gai – chẳng phải vực thẳm, Mà là bàn đạp để ta bật xa. Mỗi vết thương là chứng nhân bất tử, Mỗi khổ nạn là bài học trường tồn. Rồi một ngày, khi đứng trên đỉnh, Nhìn xuống đời – ngẩng cao đầu hát, Ta sẽ mỉm cười, lòng không hối tiếc: "Ngàn chông gai, chỉ là bậc thang". Bàn chân rớm máu, nhưng tim rực lửa, Đôi mắt từng mờ, nay sáng niềm tin. Hành trình ấy khắc tên vào sử, Vinh quang gọi, ta tiến tới không ngừng.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    22
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 29/8 - Bài thơ chương 29
    Anh trai – di sản tinh thần bất diệt
    (Henry Le)
    Anh đi rồi, nhưng chẳng hề xa,
    Tiếng bước vọng lại trong từng mái lá,
    Giọng nói trầm ấm vẫn còn bên ta,
    Như ngọn lửa sưởi ấm bao thế hệ.

    Anh không chỉ sống trong một kiếp người,
    Anh sống trong từng nụ cười, ánh mắt,
    Trong dòng máu trẻ thơ đang chảy,
    Trong hạt mầm gieo xuống đất khô cằn.

    Anh dạy ta đứng thẳng giữa phong ba,
    Không cúi đầu trước bão tố cuồng nộ,
    Không đánh mất lẽ sống, lý tưởng,
    Không buông tay dẫu bóng tối bủa vây.

    Di sản anh đâu phải của riêng ai,
    Mà là dòng sông chảy về muôn ngả,
    Mỗi bước chân ta đi hôm nay,
    Đều mang hồn anh dẫn lối, soi đường.

    Anh để lại lời ca, câu hát,
    Những trang sách thấm máu tim gan,
    Những hy sinh không cần ghi danh,
    Nhưng muôn đời đất nước còn nhắc nhớ.

    Anh là chiếc cầu nối giữa hôm qua và mai sau,
    Là nhịp trống thôi thúc con tim nổi dậy,
    Là ngọn hải đăng giữa đêm đen tuyệt vọng,
    Là hơi thở của niềm tin bất diệt.

    Anh đi rồi, nhưng hồn anh vẫn sống,
    Trong giọt mưa rơi, trong ánh nắng bình minh,
    Trong tiếng cười vang vọng của trẻ thơ,
    Trong khát vọng tự do không ngừng cháy.

    Một đời người có thể khép lại,
    Nhưng tinh thần thì chẳng thể lụi tàn,
    Anh trai – ngọn núi sừng sững,
    Che chở, dìu dắt, nâng đỡ đàn em.

    Chúng tôi mang theo di sản anh để lại,
    Không phải vàng bạc, không phải ngai vàng,
    Mà là bản lĩnh, tình thương, niềm tin,
    Thứ tài sản không thể ai cướp đoạt.

    Ngày mai đi qua bao con đường mới,
    Chúng tôi vẫn thấy bóng dáng anh,
    Trong mỗi bước chân tự tin, kiêu hãnh,
    Trong mỗi quyết định vì cộng đồng, vì nhân dân.

    Anh đã hóa thành bất tử,
    Trong trí nhớ của nhân loại,
    Trong trái tim những kẻ không đầu hàng,
    Trong từng giọt mồ hôi dựng xây tương lai.

    Anh trai ơi – di sản tinh thần bất diệt,
    Không cần tượng đài, không cần bia đá,
    Chỉ cần ánh mắt trong trẻo của thế hệ sau,
    Vẫn sáng ngời lý tưởng anh gửi lại.
    HNI 29/8 - 📕Bài thơ chương 29 Anh trai – di sản tinh thần bất diệt (Henry Le) Anh đi rồi, nhưng chẳng hề xa, Tiếng bước vọng lại trong từng mái lá, Giọng nói trầm ấm vẫn còn bên ta, Như ngọn lửa sưởi ấm bao thế hệ. Anh không chỉ sống trong một kiếp người, Anh sống trong từng nụ cười, ánh mắt, Trong dòng máu trẻ thơ đang chảy, Trong hạt mầm gieo xuống đất khô cằn. Anh dạy ta đứng thẳng giữa phong ba, Không cúi đầu trước bão tố cuồng nộ, Không đánh mất lẽ sống, lý tưởng, Không buông tay dẫu bóng tối bủa vây. Di sản anh đâu phải của riêng ai, Mà là dòng sông chảy về muôn ngả, Mỗi bước chân ta đi hôm nay, Đều mang hồn anh dẫn lối, soi đường. Anh để lại lời ca, câu hát, Những trang sách thấm máu tim gan, Những hy sinh không cần ghi danh, Nhưng muôn đời đất nước còn nhắc nhớ. Anh là chiếc cầu nối giữa hôm qua và mai sau, Là nhịp trống thôi thúc con tim nổi dậy, Là ngọn hải đăng giữa đêm đen tuyệt vọng, Là hơi thở của niềm tin bất diệt. Anh đi rồi, nhưng hồn anh vẫn sống, Trong giọt mưa rơi, trong ánh nắng bình minh, Trong tiếng cười vang vọng của trẻ thơ, Trong khát vọng tự do không ngừng cháy. Một đời người có thể khép lại, Nhưng tinh thần thì chẳng thể lụi tàn, Anh trai – ngọn núi sừng sững, Che chở, dìu dắt, nâng đỡ đàn em. Chúng tôi mang theo di sản anh để lại, Không phải vàng bạc, không phải ngai vàng, Mà là bản lĩnh, tình thương, niềm tin, Thứ tài sản không thể ai cướp đoạt. Ngày mai đi qua bao con đường mới, Chúng tôi vẫn thấy bóng dáng anh, Trong mỗi bước chân tự tin, kiêu hãnh, Trong mỗi quyết định vì cộng đồng, vì nhân dân. Anh đã hóa thành bất tử, Trong trí nhớ của nhân loại, Trong trái tim những kẻ không đầu hàng, Trong từng giọt mồ hôi dựng xây tương lai. Anh trai ơi – di sản tinh thần bất diệt, Không cần tượng đài, không cần bia đá, Chỉ cần ánh mắt trong trẻo của thế hệ sau, Vẫn sáng ngời lý tưởng anh gửi lại.
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    Sad
    Angry
    23
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 29/8-Bài hát chương 29: Anh trai – di sản tinh thần bất diệt - (Henry Le)
    [Verse 1]
    Anh trai ơi, bước chân người còn vọng mãi,
    Trên con đường đầy bão tố phong ba,
    Người đi trước, để chúng em không ngã,
    Người ngã xuống, để chúng em đứng vững vàng.
    Anh cho đời, niềm tin như ngọn lửa,
    Đốt sáng lòng, dù đêm tối phủ giăng,
    Một ánh mắt, một nụ cười chan chứa,
    Là di sản tinh thần bất diệt trong tim ta.

    [Chorus]
    Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông,
    Hồn người hòa trong từng nhịp thở,
    Như cánh chim bay qua ngàn bão tố,
    Dẫn lối em đi giữa biển đời mênh mông.
    Anh để lại, không phải vàng son,
    Mà là sức mạnh, niềm tin bất tận,
    Anh trai – di sản tinh thần bất diệt,
    Sống muôn đời trong trái tim nhân gian.
    [Verse 2]
    Ngày anh đi, đất trời còn lặng lẽ,
    Nước mắt rơi, nhưng ý chí vươn cao,
    Người đã gieo hạt mầm yêu thương bất tận,
    Để thế hệ sau mãi gặt quả tự do.
    Anh dạy em, sống không hề khuất phục,
    Dẫu đớn đau, lòng vẫn chẳng lùi xa,
    Một lời nhắc, một bàn tay nắm chặt,
    Vẫn dẫn lối em trong những tháng năm dài.

    [Chorus]
    Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông,
    Hồn người hòa trong từng nhịp thở,
    Như cánh chim bay qua ngàn bão tố,
    Dẫn lối em đi giữa biển đời mênh mông.
    Anh để lại, không phải vàng son,
    Mà là sức mạnh, niềm tin bất tận,
    Anh trai – di sản tinh thần bất diệt,
    Sống muôn đời trong trái tim nhân gian.
    [Bridge]
    Dù thời gian cuốn trôi bao kỷ niệm,
    Tên anh vẫn sáng giữa trời cao,
    Tựa vầng trăng soi đường cho bao thế hệ,
    Tựa mặt trời xua bóng tối thương đau.
    Anh trai ơi, hồn anh còn hiện hữu,
    Trong từng bước chân, trong từng giấc mơ,
    Anh không mất – anh chỉ đang hóa sáng,
    Trở thành niềm tin, bất tử muôn đời.

    [Chorus – Cao trào]
    Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông,
    Người là khúc hát của trái tim nhân loại,
    Người là ngọn sóng không bao giờ dừng lại,
    Người là dòng sông chảy mãi không ngừng.
    Anh để lại, chẳng cần ngai vàng,
    Mà là tình thương, sức mạnh vô song,
    Anh trai – di sản tinh thần bất diệt,
    Sẽ sống cùng đất nước, cùng mai sau.
    [Outro]
    Anh trai ơi, di sản anh còn đó,
    Trong lòng em, trong từng thế hệ mai này,
    Dẫu năm tháng, dẫu nghìn năm trôi qua,
    Tên anh vẫn khắc vào trái tim nhân loại.
    Anh trai – bất diệt, bất diệt muôn đời…
    HNI 29/8-🎵Bài hát chương 29: Anh trai – di sản tinh thần bất diệt - (Henry Le) [Verse 1] Anh trai ơi, bước chân người còn vọng mãi, Trên con đường đầy bão tố phong ba, Người đi trước, để chúng em không ngã, Người ngã xuống, để chúng em đứng vững vàng. Anh cho đời, niềm tin như ngọn lửa, Đốt sáng lòng, dù đêm tối phủ giăng, Một ánh mắt, một nụ cười chan chứa, Là di sản tinh thần bất diệt trong tim ta. [Chorus] Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông, Hồn người hòa trong từng nhịp thở, Như cánh chim bay qua ngàn bão tố, Dẫn lối em đi giữa biển đời mênh mông. Anh để lại, không phải vàng son, Mà là sức mạnh, niềm tin bất tận, Anh trai – di sản tinh thần bất diệt, Sống muôn đời trong trái tim nhân gian. [Verse 2] Ngày anh đi, đất trời còn lặng lẽ, Nước mắt rơi, nhưng ý chí vươn cao, Người đã gieo hạt mầm yêu thương bất tận, Để thế hệ sau mãi gặt quả tự do. Anh dạy em, sống không hề khuất phục, Dẫu đớn đau, lòng vẫn chẳng lùi xa, Một lời nhắc, một bàn tay nắm chặt, Vẫn dẫn lối em trong những tháng năm dài. [Chorus] Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông, Hồn người hòa trong từng nhịp thở, Như cánh chim bay qua ngàn bão tố, Dẫn lối em đi giữa biển đời mênh mông. Anh để lại, không phải vàng son, Mà là sức mạnh, niềm tin bất tận, Anh trai – di sản tinh thần bất diệt, Sống muôn đời trong trái tim nhân gian. [Bridge] Dù thời gian cuốn trôi bao kỷ niệm, Tên anh vẫn sáng giữa trời cao, Tựa vầng trăng soi đường cho bao thế hệ, Tựa mặt trời xua bóng tối thương đau. Anh trai ơi, hồn anh còn hiện hữu, Trong từng bước chân, trong từng giấc mơ, Anh không mất – anh chỉ đang hóa sáng, Trở thành niềm tin, bất tử muôn đời. [Chorus – Cao trào] Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông, Người là khúc hát của trái tim nhân loại, Người là ngọn sóng không bao giờ dừng lại, Người là dòng sông chảy mãi không ngừng. Anh để lại, chẳng cần ngai vàng, Mà là tình thương, sức mạnh vô song, Anh trai – di sản tinh thần bất diệt, Sẽ sống cùng đất nước, cùng mai sau. [Outro] Anh trai ơi, di sản anh còn đó, Trong lòng em, trong từng thế hệ mai này, Dẫu năm tháng, dẫu nghìn năm trôi qua, Tên anh vẫn khắc vào trái tim nhân loại. Anh trai – bất diệt, bất diệt muôn đời…
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    Angry
    23
    0 Comments 0 Shares
  • Chào các bạn buổi chiếu vui vẻ bên gia đình và người thân cùng bạn bè nhé
    Chào các bạn buổi chiếu vui vẻ bên gia đình và người thân cùng bạn bè nhé
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    17
    1 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/UFir8YKCzt8?si=fdugNJ11JnQZ5Epe
    https://youtu.be/UFir8YKCzt8?si=fdugNJ11JnQZ5Epe
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    16
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 29/8- - B13. BÀI THƠ CHƯƠNG: 24
    NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG GIỮA ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI
    (Lê Đình Hải)
    Giữa đêm sâu, lửa tim còn rực cháy,
    Một bàn tay nâng bước kẻ lạc loài.
    Trong bóng tối, ánh mắt người soi sáng,
    Dẫn nhân gian đi khỏi chốn u hoài.

    Người không hứa đường bằng phẳng, êm trôi,
    Chỉ trao niềm tin vượt ngàn gió bão.
    Ánh sáng kia chẳng phải vàng son huy ảo,
    Mà là thật tâm, là máu, là tình.

    Có khi bước chân vấp ngã trên đường,
    Người đứng đó, không quay lưng bỏ mặc.
    Nửa ánh sáng, nửa bóng đêm thách thức,
    Người vẫn dìu dân tiến bước kiên cường.

    Người chẳng muốn làm vầng dương chói lọi,
    Chỉ muốn làm ngọn đuốc nhỏ trong tay.
    Thắp lên hy vọng, dựng niềm tin mới,
    Cho nhân thế tìm thấy lối ban mai.

    Giữa ánh sáng và bóng tối mong manh,
    Người là nhịp cầu nối hai bờ vực.
    Không phán xét, không ép buộc ai,
    Chỉ cho thấy đường đi từ trái tim.

    Khi nhân loại còn ngập tràn sợ hãi,
    Người dạy rằng: “Đừng quên chính mình!”
    Trong sâu thẳm, ánh sáng nào bất diệt,
    Là lòng dân, là tình thương vô hình.
    Đọc thêm
    HNI 29/8- - B13. BÀI THƠ CHƯƠNG: 24 NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG GIỮA ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI (Lê Đình Hải) Giữa đêm sâu, lửa tim còn rực cháy, Một bàn tay nâng bước kẻ lạc loài. Trong bóng tối, ánh mắt người soi sáng, Dẫn nhân gian đi khỏi chốn u hoài. Người không hứa đường bằng phẳng, êm trôi, Chỉ trao niềm tin vượt ngàn gió bão. Ánh sáng kia chẳng phải vàng son huy ảo, Mà là thật tâm, là máu, là tình. Có khi bước chân vấp ngã trên đường, Người đứng đó, không quay lưng bỏ mặc. Nửa ánh sáng, nửa bóng đêm thách thức, Người vẫn dìu dân tiến bước kiên cường. Người chẳng muốn làm vầng dương chói lọi, Chỉ muốn làm ngọn đuốc nhỏ trong tay. Thắp lên hy vọng, dựng niềm tin mới, Cho nhân thế tìm thấy lối ban mai. Giữa ánh sáng và bóng tối mong manh, Người là nhịp cầu nối hai bờ vực. Không phán xét, không ép buộc ai, Chỉ cho thấy đường đi từ trái tim. Khi nhân loại còn ngập tràn sợ hãi, Người dạy rằng: “Đừng quên chính mình!” Trong sâu thẳm, ánh sáng nào bất diệt, Là lòng dân, là tình thương vô hình. Đọc thêm
    Love
    Like
    Wow
    Haha
    Yay
    19
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 29/8-Bài hát chương 29: Anh trai – di sản tinh thần bất diệt - (Henry Le)
    [Verse 1]
    Anh trai ơi, bước chân người còn vọng mãi,
    Trên con đường đầy bão tố phong ba,
    Người đi trước, để chúng em không ngã,
    Người ngã xuống, để chúng em đứng vững vàng.
    Anh cho đời, niềm tin như ngọn lửa,
    Đốt sáng lòng, dù đêm tối phủ giăng,
    Một ánh mắt, một nụ cười chan chứa,
    Là di sản tinh thần bất diệt trong tim ta.

    [Chorus]
    Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông,
    Hồn người hòa trong từng nhịp thở,
    Như cánh chim bay qua ngàn bão tố,
    Dẫn lối em đi giữa biển đời mênh mông.
    Anh để lại, không phải vàng son,
    Mà là sức mạnh, niềm tin bất tận,
    Anh trai – di sản tinh thần bất diệt,
    Sống muôn đời trong trái tim nhân gian.
    [Verse 2]
    Ngày anh đi, đất trời còn lặng lẽ,
    Nước mắt rơi, nhưng ý chí vươn cao,
    Người đã gieo hạt mầm yêu thương bất tận,
    Để thế hệ sau mãi gặt quả tự do.
    Anh dạy em, sống không hề khuất phục,
    Dẫu đớn đau, lòng vẫn chẳng lùi xa,
    Một lời nhắc, một bàn tay nắm chặt,
    Vẫn dẫn lối em trong những tháng năm dài.

    [Chorus]
    Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông,
    Hồn người hòa trong từng nhịp thở,
    Như cánh chim bay qua ngàn bão tố,
    Dẫn lối em đi giữa biển đời mênh mông.
    Anh để lại, không phải vàng son,
    Mà là sức mạnh, niềm tin bất tận,
    Anh trai – di sản tinh thần bất diệt,
    Sống muôn đời trong trái tim nhân gian.
    [Bridge]
    Dù thời gian cuốn trôi bao kỷ niệm,
    Tên anh vẫn sáng giữa trời cao,
    Tựa vầng trăng soi đường cho bao thế hệ,
    Tựa mặt trời xua bóng tối thương đau.
    Anh trai ơi, hồn anh còn hiện hữu,
    Trong từng bước chân, trong từng giấc mơ,
    Anh không mất – anh chỉ đang hóa sáng,
    Trở thành niềm tin, bất tử muôn đời.

    [Chorus – Cao trào]
    Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông,
    Người là khúc hát của trái tim nhân loại,
    Người là ngọn sóng không bao giờ dừng lại,
    Người là dòng sông chảy mãi không ngừng.
    Anh để lại, chẳng cần ngai vàng,
    Mà là tình thương, sức mạnh vô song,
    Anh trai – di sản tinh thần bất diệt,
    Sẽ sống cùng đất nước, cùng mai sau.
    [Outro]
    Anh trai ơi, di sản anh còn đó,
    Trong lòng em, trong từng thế hệ mai này,
    Dẫu năm tháng, dẫu nghìn năm trôi qua,
    Tên anh vẫn khắc vào trái tim nhân loại.
    Anh trai – bất diệt, bất diệt muôn đời…
    Đọc thêm
    HNI 29/8-Bài hát chương 29: Anh trai – di sản tinh thần bất diệt - (Henry Le) [Verse 1] Anh trai ơi, bước chân người còn vọng mãi, Trên con đường đầy bão tố phong ba, Người đi trước, để chúng em không ngã, Người ngã xuống, để chúng em đứng vững vàng. Anh cho đời, niềm tin như ngọn lửa, Đốt sáng lòng, dù đêm tối phủ giăng, Một ánh mắt, một nụ cười chan chứa, Là di sản tinh thần bất diệt trong tim ta. [Chorus] Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông, Hồn người hòa trong từng nhịp thở, Như cánh chim bay qua ngàn bão tố, Dẫn lối em đi giữa biển đời mênh mông. Anh để lại, không phải vàng son, Mà là sức mạnh, niềm tin bất tận, Anh trai – di sản tinh thần bất diệt, Sống muôn đời trong trái tim nhân gian. [Verse 2] Ngày anh đi, đất trời còn lặng lẽ, Nước mắt rơi, nhưng ý chí vươn cao, Người đã gieo hạt mầm yêu thương bất tận, Để thế hệ sau mãi gặt quả tự do. Anh dạy em, sống không hề khuất phục, Dẫu đớn đau, lòng vẫn chẳng lùi xa, Một lời nhắc, một bàn tay nắm chặt, Vẫn dẫn lối em trong những tháng năm dài. [Chorus] Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông, Hồn người hòa trong từng nhịp thở, Như cánh chim bay qua ngàn bão tố, Dẫn lối em đi giữa biển đời mênh mông. Anh để lại, không phải vàng son, Mà là sức mạnh, niềm tin bất tận, Anh trai – di sản tinh thần bất diệt, Sống muôn đời trong trái tim nhân gian. [Bridge] Dù thời gian cuốn trôi bao kỷ niệm, Tên anh vẫn sáng giữa trời cao, Tựa vầng trăng soi đường cho bao thế hệ, Tựa mặt trời xua bóng tối thương đau. Anh trai ơi, hồn anh còn hiện hữu, Trong từng bước chân, trong từng giấc mơ, Anh không mất – anh chỉ đang hóa sáng, Trở thành niềm tin, bất tử muôn đời. [Chorus – Cao trào] Anh trai ơi, tiếng gọi vang khắp núi sông, Người là khúc hát của trái tim nhân loại, Người là ngọn sóng không bao giờ dừng lại, Người là dòng sông chảy mãi không ngừng. Anh để lại, chẳng cần ngai vàng, Mà là tình thương, sức mạnh vô song, Anh trai – di sản tinh thần bất diệt, Sẽ sống cùng đất nước, cùng mai sau. [Outro] Anh trai ơi, di sản anh còn đó, Trong lòng em, trong từng thế hệ mai này, Dẫu năm tháng, dẫu nghìn năm trôi qua, Tên anh vẫn khắc vào trái tim nhân loại. Anh trai – bất diệt, bất diệt muôn đời… Đọc thêm
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    19
    1 Comments 0 Shares