HNI 31/8:
Bài Thơ Chương 5: “Thức Dậy Trong Rạp”
Tôi mở mắt khi phim còn chiếu
Người xung quanh vẫn ngồi say
Họ cười, họ khóc theo màn ảnh
Chẳng ai biết đây chỉ là phim
Tôi đứng dậy, bóng tôi dài
Ánh đèn rọi, khung vải run rẩy
Tôi gọi: “Thức dậy đi thôi!”
Nhưng họ nhìn tôi như kẻ điên
Tôi bước ra khỏi căn rạp
Đêm lạnh, gió quất vào da
Ngoài kia thành phố thật khác
Không màu mè, không kịch bản
Tôi ngồi xuống ghế đá công viên
Tim nặng như mang cả núi
Tôi thèm chút an ủi ngọt ngào
Nhưng kẹo ngọt đã tan từ lâu
Tôi uống ly nước lạnh sự thật
Đắng, trong, nhưng làm sạch họng
Tôi thấy rõ vết nứt trên tường
Thấy hoa mọc từ khe gạch
Tôi hiểu: tỉnh không phải chọn lựa
Mà là cửa đã mở ra rồi
Khi mắt đã nhìn thấy ánh sáng
Không ai nhắm lại được nữa
Tôi ôm lấy nỗi đau yên lặng
Như ôm bạn đồng hành xa lạ
Một ngày nào đó, ai đó
Cũng sẽ bước ra khỏi màn chiếu
Khi ấy, tôi không còn cô độc
Tỉnh thức sẽ có thêm một người.
Đọc thêm
Bài Thơ Chương 5: “Thức Dậy Trong Rạp”
Tôi mở mắt khi phim còn chiếu
Người xung quanh vẫn ngồi say
Họ cười, họ khóc theo màn ảnh
Chẳng ai biết đây chỉ là phim
Tôi đứng dậy, bóng tôi dài
Ánh đèn rọi, khung vải run rẩy
Tôi gọi: “Thức dậy đi thôi!”
Nhưng họ nhìn tôi như kẻ điên
Tôi bước ra khỏi căn rạp
Đêm lạnh, gió quất vào da
Ngoài kia thành phố thật khác
Không màu mè, không kịch bản
Tôi ngồi xuống ghế đá công viên
Tim nặng như mang cả núi
Tôi thèm chút an ủi ngọt ngào
Nhưng kẹo ngọt đã tan từ lâu
Tôi uống ly nước lạnh sự thật
Đắng, trong, nhưng làm sạch họng
Tôi thấy rõ vết nứt trên tường
Thấy hoa mọc từ khe gạch
Tôi hiểu: tỉnh không phải chọn lựa
Mà là cửa đã mở ra rồi
Khi mắt đã nhìn thấy ánh sáng
Không ai nhắm lại được nữa
Tôi ôm lấy nỗi đau yên lặng
Như ôm bạn đồng hành xa lạ
Một ngày nào đó, ai đó
Cũng sẽ bước ra khỏi màn chiếu
Khi ấy, tôi không còn cô độc
Tỉnh thức sẽ có thêm một người.
Đọc thêm
HNI 31/8:
Bài Thơ Chương 5: “Thức Dậy Trong Rạp”
Tôi mở mắt khi phim còn chiếu
Người xung quanh vẫn ngồi say
Họ cười, họ khóc theo màn ảnh
Chẳng ai biết đây chỉ là phim
Tôi đứng dậy, bóng tôi dài
Ánh đèn rọi, khung vải run rẩy
Tôi gọi: “Thức dậy đi thôi!”
Nhưng họ nhìn tôi như kẻ điên
Tôi bước ra khỏi căn rạp
Đêm lạnh, gió quất vào da
Ngoài kia thành phố thật khác
Không màu mè, không kịch bản
Tôi ngồi xuống ghế đá công viên
Tim nặng như mang cả núi
Tôi thèm chút an ủi ngọt ngào
Nhưng kẹo ngọt đã tan từ lâu
Tôi uống ly nước lạnh sự thật
Đắng, trong, nhưng làm sạch họng
Tôi thấy rõ vết nứt trên tường
Thấy hoa mọc từ khe gạch
Tôi hiểu: tỉnh không phải chọn lựa
Mà là cửa đã mở ra rồi
Khi mắt đã nhìn thấy ánh sáng
Không ai nhắm lại được nữa
Tôi ôm lấy nỗi đau yên lặng
Như ôm bạn đồng hành xa lạ
Một ngày nào đó, ai đó
Cũng sẽ bước ra khỏi màn chiếu
Khi ấy, tôi không còn cô độc
Tỉnh thức sẽ có thêm một người.
Đọc thêm