• TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 01/09
    Đề 1 : Người bị huyết áp cao nên chú ý chế độ ăn uống để hỗ trợ ổn định huyết áp và bảo vệ tim mạch. Một số nhóm thực phẩm tốt: Rau củ, trái cây Rau xanh đậm: rau bina, cải bó xôi, cải xoăn, cần tây… chứa nhiều kali giúp cân bằng huyết áp. Trái cây giàu kali và...
    Love
    Like
    Wow
    20
    31 Comments 0 Shares
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG
    Đề 1: 10 lòng biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải:1. Biết ơn Chủ tịch đã dấn thân khai mở con đường phụng sự vì nhân loại.2. Biết ơn tầm nhìn lớn lao đã thắp sáng lý tưởng sống cho biết bao người.3. Biết ơn trái tim và nhân ái luôn đặt con người lên hàng đầu.4. Biết ơn sự...
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    22
    46 Comments 0 Shares
  • HNI 2-9
    CHƯƠNG 16 : KHÔNG AI CÓ THỂ CHO BẠN SỰ CÔNG NHẬN NGOÀI BẠN– Lê Đình Hải

    1. Mở đầu: Cơn khát được công nhận
    Trong sâu thẳm mỗi con người đều mang theo một cơn khát – đó là được nhìn thấy, được lắng nghe, được thừa nhận. Chúng ta lớn lên trong ánh mắt của cha mẹ, trong sự khen chê của thầy cô, trong lời nhận xét của bạn bè. Ta vui sướng khi được khen, ta buồn tủi khi bị chê. Nhưng rồi càng trưởng thành, càng bước đi trên con đường đời, ta càng nhận ra một sự thật cay đắng: sự công nhận từ bên ngoài luôn mong manh, tạm bợ và dễ dàng biến mất.
    Có những người sống cả đời chỉ để được người khác vỗ tay, nhưng khi tiếng vỗ tay tắt đi, họ lại rơi vào khoảng trống vô tận. Ngược lại, có những con người chẳng cần ai trao danh hiệu, chẳng cần ai tung hô, nhưng họ vẫn đứng vững như cột mốc, để cả xã hội phải nhìn lại.

    Điểm khác biệt nằm ở chỗ: họ biết sự công nhận thực sự chỉ có thể xuất phát từ chính mình.

    2. Vì sao con người khao khát sự công nhận?
    Ta hãy dừng lại để hỏi: Tại sao chúng ta lại cần đến sự công nhận của người khác đến vậy?
    Thứ nhất, bản năng xã hội. Con người là sinh vật sống bầy đàn. Trong quá khứ, việc được chấp nhận vào cộng đồng đồng nghĩa với cơ hội sống sót cao hơn. Bị loại trừ đồng nghĩa với cái chết. Vì thế, bộ não của chúng ta tiến hóa để luôn khao khát cảm giác "thuộc về".
    Thứ hai, sự thiếu tự tin. Khi không tin vào giá trị của chính mình, ta dễ bám víu vào ánh mắt người khác để đo lường bản thân.
    Thứ ba, hệ thống giáo dục – xã hội. Từ nhỏ, chúng ta được đánh giá bằng điểm số, bằng thành tích, bằng sự khen thưởng. Điều đó vô tình khiến nhiều người trưởng thành tin rằng giá trị bản thân chỉ tồn tại khi được người khác ghi nhận.
    Nhưng đây chính là cái bẫy. Bởi nếu giá trị ta phụ thuộc vào lời khen chê của người khác, thì ta sẽ mãi bị điều khiển như một con rối.
    3. Sự công nhận bên ngoài – chiếc bóng dễ vỡ
    Bạn có thể đạt đến một thành tựu nào đó và nhận được vô số lời ca ngợi. Nhưng chỉ cần bạn mắc một sai lầm, mọi lời ca ngợi sẽ biến thành chỉ trích. Công chúng vốn hay thay đổi, và họ có quyền đổi chiều ánh mắt bất cứ lúc nào.
    Đọc thêm
    HNI 2-9 CHƯƠNG 16 : KHÔNG AI CÓ THỂ CHO BẠN SỰ CÔNG NHẬN NGOÀI BẠN– Lê Đình Hải 1. Mở đầu: Cơn khát được công nhận Trong sâu thẳm mỗi con người đều mang theo một cơn khát – đó là được nhìn thấy, được lắng nghe, được thừa nhận. Chúng ta lớn lên trong ánh mắt của cha mẹ, trong sự khen chê của thầy cô, trong lời nhận xét của bạn bè. Ta vui sướng khi được khen, ta buồn tủi khi bị chê. Nhưng rồi càng trưởng thành, càng bước đi trên con đường đời, ta càng nhận ra một sự thật cay đắng: sự công nhận từ bên ngoài luôn mong manh, tạm bợ và dễ dàng biến mất. Có những người sống cả đời chỉ để được người khác vỗ tay, nhưng khi tiếng vỗ tay tắt đi, họ lại rơi vào khoảng trống vô tận. Ngược lại, có những con người chẳng cần ai trao danh hiệu, chẳng cần ai tung hô, nhưng họ vẫn đứng vững như cột mốc, để cả xã hội phải nhìn lại. Điểm khác biệt nằm ở chỗ: họ biết sự công nhận thực sự chỉ có thể xuất phát từ chính mình. 2. Vì sao con người khao khát sự công nhận? Ta hãy dừng lại để hỏi: Tại sao chúng ta lại cần đến sự công nhận của người khác đến vậy? Thứ nhất, bản năng xã hội. Con người là sinh vật sống bầy đàn. Trong quá khứ, việc được chấp nhận vào cộng đồng đồng nghĩa với cơ hội sống sót cao hơn. Bị loại trừ đồng nghĩa với cái chết. Vì thế, bộ não của chúng ta tiến hóa để luôn khao khát cảm giác "thuộc về". Thứ hai, sự thiếu tự tin. Khi không tin vào giá trị của chính mình, ta dễ bám víu vào ánh mắt người khác để đo lường bản thân. Thứ ba, hệ thống giáo dục – xã hội. Từ nhỏ, chúng ta được đánh giá bằng điểm số, bằng thành tích, bằng sự khen thưởng. Điều đó vô tình khiến nhiều người trưởng thành tin rằng giá trị bản thân chỉ tồn tại khi được người khác ghi nhận. Nhưng đây chính là cái bẫy. Bởi nếu giá trị ta phụ thuộc vào lời khen chê của người khác, thì ta sẽ mãi bị điều khiển như một con rối. 3. Sự công nhận bên ngoài – chiếc bóng dễ vỡ Bạn có thể đạt đến một thành tựu nào đó và nhận được vô số lời ca ngợi. Nhưng chỉ cần bạn mắc một sai lầm, mọi lời ca ngợi sẽ biến thành chỉ trích. Công chúng vốn hay thay đổi, và họ có quyền đổi chiều ánh mắt bất cứ lúc nào. Đọc thêm
    Love
    Like
    Yay
    18
    17 Comments 0 Shares
  • Vhucs gia đình HCOIN buổi tối vui vẻ bình an và hạnh phúc ạ
    Vhucs gia đình HCOIN buổi tối vui vẻ bình an và hạnh phúc ạ
    Love
    Like
    Haha
    17
    6 Comments 0 Shares
  • HNI 2/9 - Chương 14
    Giá trị thật không nằm ở tiền bạc – Lê Đình Hải

    1. Tiền bạc – phương tiện chứ không phải mục đích
    Từ buổi bình minh của loài người, khi xã hội bắt đầu hình thành, con người đã sáng tạo ra công cụ trao đổi để thay thế việc đổi chác trực tiếp. Ban đầu là vỏ sò, hạt ngọc, rồi đến kim loại quý như vàng, bạc, sau này là tiền giấy, và nay là tiền điện tử. Tất cả những hình thức ấy chỉ nhằm một mục tiêu: làm phương tiện để trao đổi giá trị.
    Thế nhưng, càng về sau, xã hội càng nhầm lẫn giữa phương tiện và mục đích. Tiền bạc dần trở thành thứ được tôn thờ, được coi là thước đo giá trị của một con người. Người có nhiều tiền thì được xem là thành công, kẻ ít tiền thì bị coi thường. Chính sự đánh tráo ấy đã khiến bao thế hệ sống trong vòng xoáy vật chất, mà quên đi cốt lõi: tiền không phải là giá trị thật, mà chỉ là tờ giấy trung gian cho giá trị.

    Tiền bạc có thể mua được nhà cửa, xe cộ, đồ trang sức. Nhưng tiền bạc không thể mua được sự tôn trọng chân thành, không thể mua được niềm tin, không thể mua được sự thanh thản trong tâm hồn.

    2. Giá trị thật nằm ở đâu?
    Nếu giá trị thật không nằm trong tiền, vậy nó ở đâu? Câu trả lời giản đơn nhưng cũng vô cùng sâu xa: nó nằm trong chính con người – trong trí tuệ, nhân cách, phẩm chất, và những gì ta cống hiến cho đời.
    Trí tuệ: Người có khả năng sáng tạo, phát minh, khai mở tri thức cho nhân loại, họ để lại giá trị vượt thời gian, ngay cả khi trong đời họ chẳng có nhiều tiền.
    Nhân cách: Người có trái tim bao dung, biết yêu thương, biết sống công bằng, họ để lại ảnh hưởng tốt đẹp trong lòng người khác, đó mới là tài sản bất tử.
    Phẩm chất sống: Sự kiên nhẫn, trung thực, trách nhiệm – những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng là nền móng để xây dựng niềm tin xã hội.
    Cống hiến: Mỗi hành động mang lại lợi ích chung, từ việc dạy chữ cho một đứa trẻ, giúp đỡ một người hoạn nạn, cho đến việc kiến tạo một cộng đồng tốt đẹp – tất cả đều là giá trị thật.
    Hãy nhìn lại những vĩ nhân trong lịch sử: Khổng Tử, Socrates, Nguyễn Trãi, Gandhi, Mandela… Họ không được tôn kính vì khối tài sản để lại, mà vì tư tưởng, đạo đức, và sự hi sinh. Đó là minh chứng hùng hồn rằng giá trị thật vượt xa tiền bạc.
    HNI 2/9 - Chương 14 Giá trị thật không nằm ở tiền bạc – Lê Đình Hải 1. Tiền bạc – phương tiện chứ không phải mục đích Từ buổi bình minh của loài người, khi xã hội bắt đầu hình thành, con người đã sáng tạo ra công cụ trao đổi để thay thế việc đổi chác trực tiếp. Ban đầu là vỏ sò, hạt ngọc, rồi đến kim loại quý như vàng, bạc, sau này là tiền giấy, và nay là tiền điện tử. Tất cả những hình thức ấy chỉ nhằm một mục tiêu: làm phương tiện để trao đổi giá trị. Thế nhưng, càng về sau, xã hội càng nhầm lẫn giữa phương tiện và mục đích. Tiền bạc dần trở thành thứ được tôn thờ, được coi là thước đo giá trị của một con người. Người có nhiều tiền thì được xem là thành công, kẻ ít tiền thì bị coi thường. Chính sự đánh tráo ấy đã khiến bao thế hệ sống trong vòng xoáy vật chất, mà quên đi cốt lõi: tiền không phải là giá trị thật, mà chỉ là tờ giấy trung gian cho giá trị. Tiền bạc có thể mua được nhà cửa, xe cộ, đồ trang sức. Nhưng tiền bạc không thể mua được sự tôn trọng chân thành, không thể mua được niềm tin, không thể mua được sự thanh thản trong tâm hồn. 2. Giá trị thật nằm ở đâu? Nếu giá trị thật không nằm trong tiền, vậy nó ở đâu? Câu trả lời giản đơn nhưng cũng vô cùng sâu xa: nó nằm trong chính con người – trong trí tuệ, nhân cách, phẩm chất, và những gì ta cống hiến cho đời. Trí tuệ: Người có khả năng sáng tạo, phát minh, khai mở tri thức cho nhân loại, họ để lại giá trị vượt thời gian, ngay cả khi trong đời họ chẳng có nhiều tiền. Nhân cách: Người có trái tim bao dung, biết yêu thương, biết sống công bằng, họ để lại ảnh hưởng tốt đẹp trong lòng người khác, đó mới là tài sản bất tử. Phẩm chất sống: Sự kiên nhẫn, trung thực, trách nhiệm – những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng là nền móng để xây dựng niềm tin xã hội. Cống hiến: Mỗi hành động mang lại lợi ích chung, từ việc dạy chữ cho một đứa trẻ, giúp đỡ một người hoạn nạn, cho đến việc kiến tạo một cộng đồng tốt đẹp – tất cả đều là giá trị thật. Hãy nhìn lại những vĩ nhân trong lịch sử: Khổng Tử, Socrates, Nguyễn Trãi, Gandhi, Mandela… Họ không được tôn kính vì khối tài sản để lại, mà vì tư tưởng, đạo đức, và sự hi sinh. Đó là minh chứng hùng hồn rằng giá trị thật vượt xa tiền bạc.
    Love
    Like
    16
    4 Comments 0 Shares
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU
    Đề 1: Người bị cao huyết áp nên ăn những thực phẩm sau:1. Trái cây có múi:Không khó để tìm kiếm những loại trái cây có múi ở Việt Nam, các loại quả như cam, quýt, bưởi, chanh… có tác dụng trong việc hạ huyết áp.2. Cá hồi và các loại cá...
    Like
    Love
    Haha
    17
    12 Comments 0 Shares
  • HNI 2-9
    CHƯƠNG 10 – Tự Do Chỉ Đến Khi Bạn Nhìn Thẳng Vào Nỗi Đau

    1) Tự do thật sự là gì?

    Tự do không chỉ là không bị giam cầm thể xác.

    Tự do không phải muốn làm gì thì làm.

    Tự do là khả năng không còn bị điều khiển bởi nỗi sợ, ảo tưởng và nỗi đau bị chôn giấu.

    Nghe nghịch lý: để có tự do, ta phải đi vào nỗi đau – chứ không phải trốn chạy nó.

    2) Nỗi đau – kẻ giam giữ thầm lặng

    Mỗi con người đều mang theo một kho nỗi đau: ký ức, vết thương, mất mát, thất bại, phản bội. Ta không muốn nhìn lại, nên ta chôn nó. Nhưng:

    Nỗi đau bị chôn không biến mất, nó hóa thành xiềng xích vô hình.

    Nó khiến ta sợ yêu, sợ tin, sợ thử.

    Nó biến thành lớp kính mờ, qua đó ta nhìn đời đầy méo mó.

    Kết quả: ta tưởng mình tự do, nhưng thật ra sống như con rối bị ký ức giật dây.

    3) Vì sao phải nhìn thẳng vào nỗi đau?

    Nỗi đau là dữ liệu thật

    Nó cho biết ta từng sai, từng yếu, từng mất gì.

    Nếu bỏ qua, ta lặp lại sai lầm.

    Nỗi đau chỉ dừng khi được nhận diện

    Giống như vết thương chỉ lành khi được rửa sạch.

    Trốn tránh = để nó nhiễm trùng, lây lan sang toàn thân.

    Nỗi đau là cánh cửa của tự do

    Đi xuyên qua nó, ta không còn sợ nó nữa.

    Tự do chính là: “Nỗi đau không còn kiểm soát tôi.”

    4) Những cách trốn chạy nỗi đau

    Nghiện công việc, nghiện tình dục, nghiện mạng xã hội, nghiện rượu.

    Đổ lỗi cho người khác thay vì nhìn vào vết thương mình.

    Đeo mặt nạ “mọi thứ ổn” để né tránh.

    Nhưng: càng né, nỗi đau càng phình to trong bóng tối.

    5) Các bước nhìn thẳng vào nỗi đau

    Thừa nhận: “Tôi đau.” Không biện minh.

    Mô tả: Viết cụ thể cảm giác, ký ức, hình ảnh.

    Ngồi cùng nó: Không vội chữa, chỉ ngồi, thở, quan sát.

    Học hỏi: “Nỗi đau này dạy tôi điều gì?”

    Tích hợp: Mang bài học vào hành động mới.

    6) Ví dụ thực tế

    Một người mất người thân. Nỗi đau khiến họ tê liệt nhiều năm. Nhưng khi dám nhìn thẳng, họ mới nhận ra giá trị của thời gian, học cách yêu trọn vẹn những người còn lại.

    Một người bị phản bội trong tình yêu. Trốn chạy = nghi ngờ mọi mối quan hệ sau. Nhìn thẳng = hiểu mình cần gì, rèn bản lĩnh tin chọn lại.

    7) Tự do sau nỗi đau

    Khi đối diện và đi xuyên qua, ta không còn bị ám ảnh.

    Ta thấy cái chết không còn quá đáng sợ.

    Ta biết mất mát không hủy hoại ta.

    Ta học cách sống thật, không còn cúi đầu trước nỗi sợ.
    HNI 2-9 CHƯƠNG 10 – Tự Do Chỉ Đến Khi Bạn Nhìn Thẳng Vào Nỗi Đau 1) Tự do thật sự là gì? Tự do không chỉ là không bị giam cầm thể xác. Tự do không phải muốn làm gì thì làm. Tự do là khả năng không còn bị điều khiển bởi nỗi sợ, ảo tưởng và nỗi đau bị chôn giấu. Nghe nghịch lý: để có tự do, ta phải đi vào nỗi đau – chứ không phải trốn chạy nó. 2) Nỗi đau – kẻ giam giữ thầm lặng Mỗi con người đều mang theo một kho nỗi đau: ký ức, vết thương, mất mát, thất bại, phản bội. Ta không muốn nhìn lại, nên ta chôn nó. Nhưng: Nỗi đau bị chôn không biến mất, nó hóa thành xiềng xích vô hình. Nó khiến ta sợ yêu, sợ tin, sợ thử. Nó biến thành lớp kính mờ, qua đó ta nhìn đời đầy méo mó. Kết quả: ta tưởng mình tự do, nhưng thật ra sống như con rối bị ký ức giật dây. 3) Vì sao phải nhìn thẳng vào nỗi đau? Nỗi đau là dữ liệu thật Nó cho biết ta từng sai, từng yếu, từng mất gì. Nếu bỏ qua, ta lặp lại sai lầm. Nỗi đau chỉ dừng khi được nhận diện Giống như vết thương chỉ lành khi được rửa sạch. Trốn tránh = để nó nhiễm trùng, lây lan sang toàn thân. Nỗi đau là cánh cửa của tự do Đi xuyên qua nó, ta không còn sợ nó nữa. Tự do chính là: “Nỗi đau không còn kiểm soát tôi.” 4) Những cách trốn chạy nỗi đau Nghiện công việc, nghiện tình dục, nghiện mạng xã hội, nghiện rượu. Đổ lỗi cho người khác thay vì nhìn vào vết thương mình. Đeo mặt nạ “mọi thứ ổn” để né tránh. Nhưng: càng né, nỗi đau càng phình to trong bóng tối. 5) Các bước nhìn thẳng vào nỗi đau Thừa nhận: “Tôi đau.” Không biện minh. Mô tả: Viết cụ thể cảm giác, ký ức, hình ảnh. Ngồi cùng nó: Không vội chữa, chỉ ngồi, thở, quan sát. Học hỏi: “Nỗi đau này dạy tôi điều gì?” Tích hợp: Mang bài học vào hành động mới. 6) Ví dụ thực tế Một người mất người thân. Nỗi đau khiến họ tê liệt nhiều năm. Nhưng khi dám nhìn thẳng, họ mới nhận ra giá trị của thời gian, học cách yêu trọn vẹn những người còn lại. Một người bị phản bội trong tình yêu. Trốn chạy = nghi ngờ mọi mối quan hệ sau. Nhìn thẳng = hiểu mình cần gì, rèn bản lĩnh tin chọn lại. 7) Tự do sau nỗi đau Khi đối diện và đi xuyên qua, ta không còn bị ám ảnh. Ta thấy cái chết không còn quá đáng sợ. Ta biết mất mát không hủy hoại ta. Ta học cách sống thật, không còn cúi đầu trước nỗi sợ.
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    17
    4 Comments 0 Shares
  • HNI 2-9
    Sáng Tạo Hiện Thực Bằng Sóng Alpha (Bản Cô Đọng – 500 từ)

    Bộ não con người vận hành qua nhiều loại sóng điện não: Beta (tỉnh táo nhưng căng thẳng), Theta (trực giác), Delta (ngủ sâu), Gamma (tâm linh cao), và Alpha (8–13 Hz) – trạng thái thư giãn sáng tạo, nơi ý nghĩ kết nối với tiềm thức để biến thành hiện thực.

    Sóng Alpha là điểm chuyển tiếp giữa tỉnh thức và mơ mộng, nơi tâm trí vừa yên bình vừa nhạy bén. Ở tần số này, tiềm thức mở rộng, hình dung trở nên sống động, cảm xúc nhẹ nhàng, rung động đồng bộ với trường năng lượng vũ trụ – những yếu tố kích hoạt Luật Hấp Dẫn.

    Ta thường tự nhiên chạm vào Alpha khi vừa thức dậy, trước khi ngủ, trong thiền, nghe nhạc thư giãn hay mơ mộng sáng tạo. Những hình ảnh và cảm xúc lặp lại trong giai đoạn này sẽ in sâu vào tiềm thức, trở thành khuôn mẫu hiện thực.

    Để sáng tạo hiện thực, cần rèn luyện việc vào trạng thái Alpha qua thở sâu, đếm ngược, hình dung nơi yên bình, rồi đưa hình ảnh mong muốn vào tâm trí với cảm xúc biết ơn. Quan trọng là buông xả – không ép buộc – và lặp lại đều đặn mỗi ngày. Một phút ở Alpha có giá trị hơn nhiều giờ suy nghĩ căng thẳng ở Beta.

    Những thiên tài như Einstein, Edison, Walt Disney hay Steve Jobs đều sử dụng trạng thái này để tiếp nhận ý tưởng và nuôi dưỡng sáng tạo. Alpha không chỉ giúp tạo hiện thực mà còn chữa lành, gỡ bỏ niềm tin giới hạn, tái cân bằng tâm trí và kích hoạt nội lực tự nhiên.

    Khi sống ở tần số Alpha, ta không còn tìm kiếm thành công bằng nỗ lực gượng ép, mà bằng sự kết nối với Trường Nguồn, đồng bộ với điều mong muốn và để mọi thứ đến theo dòng chảy tự nhiên. Bạn không chỉ là một con người – bạn là một tần số đang sáng tạo ra thực tại của chính mình.
    Read more
    HNI 2-9 Sáng Tạo Hiện Thực Bằng Sóng Alpha (Bản Cô Đọng – 500 từ) Bộ não con người vận hành qua nhiều loại sóng điện não: Beta (tỉnh táo nhưng căng thẳng), Theta (trực giác), Delta (ngủ sâu), Gamma (tâm linh cao), và Alpha (8–13 Hz) – trạng thái thư giãn sáng tạo, nơi ý nghĩ kết nối với tiềm thức để biến thành hiện thực. Sóng Alpha là điểm chuyển tiếp giữa tỉnh thức và mơ mộng, nơi tâm trí vừa yên bình vừa nhạy bén. Ở tần số này, tiềm thức mở rộng, hình dung trở nên sống động, cảm xúc nhẹ nhàng, rung động đồng bộ với trường năng lượng vũ trụ – những yếu tố kích hoạt Luật Hấp Dẫn. Ta thường tự nhiên chạm vào Alpha khi vừa thức dậy, trước khi ngủ, trong thiền, nghe nhạc thư giãn hay mơ mộng sáng tạo. Những hình ảnh và cảm xúc lặp lại trong giai đoạn này sẽ in sâu vào tiềm thức, trở thành khuôn mẫu hiện thực. Để sáng tạo hiện thực, cần rèn luyện việc vào trạng thái Alpha qua thở sâu, đếm ngược, hình dung nơi yên bình, rồi đưa hình ảnh mong muốn vào tâm trí với cảm xúc biết ơn. Quan trọng là buông xả – không ép buộc – và lặp lại đều đặn mỗi ngày. Một phút ở Alpha có giá trị hơn nhiều giờ suy nghĩ căng thẳng ở Beta. Những thiên tài như Einstein, Edison, Walt Disney hay Steve Jobs đều sử dụng trạng thái này để tiếp nhận ý tưởng và nuôi dưỡng sáng tạo. Alpha không chỉ giúp tạo hiện thực mà còn chữa lành, gỡ bỏ niềm tin giới hạn, tái cân bằng tâm trí và kích hoạt nội lực tự nhiên. Khi sống ở tần số Alpha, ta không còn tìm kiếm thành công bằng nỗ lực gượng ép, mà bằng sự kết nối với Trường Nguồn, đồng bộ với điều mong muốn và để mọi thứ đến theo dòng chảy tự nhiên. Bạn không chỉ là một con người – bạn là một tần số đang sáng tạo ra thực tại của chính mình. Read more
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Sad
    17
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 2-9 - B38.
    BÀI THƠ CHƯƠNG 16: "ĐỦ RỒI MỚI YÊU"

    Tôi từng tin em là nửa kia

    Ghép vào tôi cho thành trọn vẹn

    Nhưng rồi những vết nứt sâu

    Chẳng ai hàn kín hộ tôi

    Tôi từng đòi anh phải bù

    Mọi thiếu thốn trong tuổi thơ

    Nhưng anh cũng mang vết thương

    Làm sao chữa lành cho cả hai

    Chúng ta gặp nhau không phải

    Để trở thành chiếc gương vá lỗi

    Chúng ta đến để soi sáng

    Nhận ra mình vốn đã đủ

    Nếu tôi không tự đứng dậy

    Em chẳng thể kéo tôi mãi

    Nếu em không tự thắp lửa

    Tôi cũng chẳng sưởi nổi tim

    Tình yêu không là nạng gãy

    Không là thuốc cứu rỗi linh hồn

    Nó chỉ là bàn tay nắm

    Khi cả hai cùng bước đi

    Anh không hoàn thiện em đâu

    Em cũng chẳng vá trọn tôi

    Ta vốn đã là vòng tròn

    Tình yêu chỉ thêm ánh sáng

    Ta không cần nửa nào khác

    Ta chỉ cần nhìn nhau thật

    Hai con người đủ đầy

    Tạo nên một thế giới chung

    Tôi học yêu không đòi hỏi

    Vì tôi vốn đã đủ rồi.
    HNI 2-9 - B38. 🏵️🏵️🏵️ BÀI THƠ CHƯƠNG 16: "ĐỦ RỒI MỚI YÊU" Tôi từng tin em là nửa kia Ghép vào tôi cho thành trọn vẹn Nhưng rồi những vết nứt sâu Chẳng ai hàn kín hộ tôi Tôi từng đòi anh phải bù Mọi thiếu thốn trong tuổi thơ Nhưng anh cũng mang vết thương Làm sao chữa lành cho cả hai Chúng ta gặp nhau không phải Để trở thành chiếc gương vá lỗi Chúng ta đến để soi sáng Nhận ra mình vốn đã đủ Nếu tôi không tự đứng dậy Em chẳng thể kéo tôi mãi Nếu em không tự thắp lửa Tôi cũng chẳng sưởi nổi tim Tình yêu không là nạng gãy Không là thuốc cứu rỗi linh hồn Nó chỉ là bàn tay nắm Khi cả hai cùng bước đi Anh không hoàn thiện em đâu Em cũng chẳng vá trọn tôi Ta vốn đã là vòng tròn Tình yêu chỉ thêm ánh sáng Ta không cần nửa nào khác Ta chỉ cần nhìn nhau thật Hai con người đủ đầy Tạo nên một thế giới chung Tôi học yêu không đòi hỏi Vì tôi vốn đã đủ rồi.
    Love
    Like
    Wow
    13
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 2/9 - Bài thơ chương 17: Khi bạn yêu chính mình, thế giới cũng sẽ yêu bạn – Henry Le

    Khi bạn soi gương, thấy nụ cười trên môi,
    Không còn phán xét, không còn buông lời trách móc,
    Ánh mắt bạn dịu dàng với chính mình,
    Thế giới cũng dịu dàng, mở rộng vòng tay ôm lấy.
    Khi bạn ngừng so sánh mình với người khác,
    Ngừng đặt cuộc đời trên bàn cân của kẻ xa lạ,
    Bạn trở nên trọn vẹn,
    Và thế giới nhìn bạn bằng đôi mắt trọn vẹn.

    Yêu chính mình,
    Không phải là kiêu căng, ích kỷ,
    Mà là thắp sáng ngọn đèn từ bên trong,
    Để bước đi qua đêm tối không còn run rẩy.

    Bạn từng dằn vặt,
    Từng tự hỏi: “Mình có xứng đáng không?”
    Nhưng bạn ơi, chỉ khi ôm lấy bản thân,
    Bạn mới nhận ra:
    Mình đã luôn xứng đáng từ khởi đầu.

    Mỗi vết sẹo là một bài học,
    Mỗi giọt nước mắt là một giọt ngọc của hành trình,
    Khi bạn chạm vào chúng bằng tình yêu,
    Thế giới cũng chạm vào bạn bằng sự trân trọng.

    Hãy yêu lấy tiếng cười,
    Yêu cả những lần vấp ngã,
    Yêu những điều chưa hoàn hảo,
    Vì chính chúng làm bạn trở nên con người.

    Thế giới ngoài kia không chống lại bạn,
    Chỉ phản chiếu tấm gương trong tim,
    Khi bạn ghét bỏ bản thân, bạn thấy toàn chông gai,
    Khi bạn yêu chính mình, hoa nở khắp đường đi.

    Hãy thì thầm với trái tim:
    “Tôi đủ đầy. Tôi đẹp đẽ. Tôi xứng đáng.”
    Hãy để lời ấy chảy qua từng mạch máu,
    Biến thành bài ca vang trong từng bước chân.

    Ngày ấy,
    Cả thế giới sẽ quay về phía bạn,
    Không bởi bạn cầu xin,
    Mà bởi tình yêu bạn tỏa sáng,
    Là ngọn hải đăng giữa biển đời bao la.

    Hãy nhớ,
    Không ai có thể yêu bạn bằng bạn,
    Không ai có thể nâng bạn dậy bằng vòng tay bạn,
    Không ai có thể chữa lành bằng ánh mắt bạn dành cho mình.

    Và khi bạn yêu chính mình,
    Thế giới không còn xa lạ,
    Tất cả trở thành đồng minh,
    Bởi tình yêu lan tỏa,
    Bắt đầu từ bạn – và chạm tới muôn loài.
    HNI 2/9 - 📕Bài thơ chương 17: Khi bạn yêu chính mình, thế giới cũng sẽ yêu bạn – Henry Le Khi bạn soi gương, thấy nụ cười trên môi, Không còn phán xét, không còn buông lời trách móc, Ánh mắt bạn dịu dàng với chính mình, Thế giới cũng dịu dàng, mở rộng vòng tay ôm lấy. Khi bạn ngừng so sánh mình với người khác, Ngừng đặt cuộc đời trên bàn cân của kẻ xa lạ, Bạn trở nên trọn vẹn, Và thế giới nhìn bạn bằng đôi mắt trọn vẹn. Yêu chính mình, Không phải là kiêu căng, ích kỷ, Mà là thắp sáng ngọn đèn từ bên trong, Để bước đi qua đêm tối không còn run rẩy. Bạn từng dằn vặt, Từng tự hỏi: “Mình có xứng đáng không?” Nhưng bạn ơi, chỉ khi ôm lấy bản thân, Bạn mới nhận ra: Mình đã luôn xứng đáng từ khởi đầu. Mỗi vết sẹo là một bài học, Mỗi giọt nước mắt là một giọt ngọc của hành trình, Khi bạn chạm vào chúng bằng tình yêu, Thế giới cũng chạm vào bạn bằng sự trân trọng. Hãy yêu lấy tiếng cười, Yêu cả những lần vấp ngã, Yêu những điều chưa hoàn hảo, Vì chính chúng làm bạn trở nên con người. Thế giới ngoài kia không chống lại bạn, Chỉ phản chiếu tấm gương trong tim, Khi bạn ghét bỏ bản thân, bạn thấy toàn chông gai, Khi bạn yêu chính mình, hoa nở khắp đường đi. Hãy thì thầm với trái tim: “Tôi đủ đầy. Tôi đẹp đẽ. Tôi xứng đáng.” Hãy để lời ấy chảy qua từng mạch máu, Biến thành bài ca vang trong từng bước chân. Ngày ấy, Cả thế giới sẽ quay về phía bạn, Không bởi bạn cầu xin, Mà bởi tình yêu bạn tỏa sáng, Là ngọn hải đăng giữa biển đời bao la. Hãy nhớ, Không ai có thể yêu bạn bằng bạn, Không ai có thể nâng bạn dậy bằng vòng tay bạn, Không ai có thể chữa lành bằng ánh mắt bạn dành cho mình. Và khi bạn yêu chính mình, Thế giới không còn xa lạ, Tất cả trở thành đồng minh, Bởi tình yêu lan tỏa, Bắt đầu từ bạn – và chạm tới muôn loài.
    Love
    Like
    Yay
    15
    43 Comments 0 Shares