• HNI 3/9 - Bài thơ Chương 22
    "Trong công việc – mỗi người đều có vai trò" – Lê Đình Hải
    Trong guồng quay của cuộc đời rộng lớn,
    Không ai là hạt bụi vô danh trôi nổi,
    Mỗi bàn tay góp một phần ánh sáng,
    Mỗi nhịp tim dệt nên bản nhạc chung.
    Không có người thợ, mái nhà ai dựng?
    Không có nông dân, cơm gạo ai trồng?
    Không có người lái, chuyến tàu ai đến?
    Không có thầy cô, chữ nghĩa ai truyền?

    Người nghệ sĩ đem hồn vào tranh, vào nhạc,
    Người thợ mộc cho đời chiếc ghế để ngồi,
    Người kỹ sư vẽ cầu qua sông rộng,
    Người y bác sĩ giữ hơi thở nhân sinh.

    Đừng coi thường một vai trò bé nhỏ,
    Không viên gạch nào vô nghĩa giữa tường cao,
    Cả công trình vững vàng qua giông bão,
    Là nhờ từng hạt cát nằm nơi móng sâu.

    Có người làm chủ, có người làm thợ,
    Có người lãnh đạo, có kẻ lắng nghe,
    Nhưng tất cả chung trong vòng tay lớn,
    Đều góp công làm nên một hành trình.

    Trong xưởng máy, tiếng kim loại vang vọng,
    Trong đồng xanh, lúa mượt sóng vàng reo,
    Trong lớp học, trí tuệ nảy mầm non,
    Trong bệnh viện, nụ cười thay giọt lệ.

    Không nghề nào thấp hèn, chẳng ai vô dụng,
    Chỉ khi so đo mới nảy sinh khoảng cách,
    Nhưng nếu nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng,
    Sẽ thấy đời này đẹp biết bao nhiêu.

    Công việc không chỉ là cơm áo gạo tiền,
    Mà là minh chứng ta có ích cho cuộc sống,
    Là dòng chảy kết nối người với người,
    Là niềm tự hào trong mỗi bàn tay lao động.

    Hãy nhớ rằng: một chiếc máy không chạy
    Nếu thiếu một bánh răng nhỏ bé giữa lòng,
    Xã hội này cũng chẳng thể trọn vẹn
    Nếu một con người bị lãng quên vai trò.

    Vậy ta sống, ta làm việc bằng tất cả,
    Bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, niềm tin,
    Để ngày mai khi nhìn lại cuộc đời,
    Ta mỉm cười: "Mình đã góp phần cho thế giới."
    HNI 3/9 - 📕Bài thơ Chương 22 "Trong công việc – mỗi người đều có vai trò" – Lê Đình Hải Trong guồng quay của cuộc đời rộng lớn, Không ai là hạt bụi vô danh trôi nổi, Mỗi bàn tay góp một phần ánh sáng, Mỗi nhịp tim dệt nên bản nhạc chung. Không có người thợ, mái nhà ai dựng? Không có nông dân, cơm gạo ai trồng? Không có người lái, chuyến tàu ai đến? Không có thầy cô, chữ nghĩa ai truyền? Người nghệ sĩ đem hồn vào tranh, vào nhạc, Người thợ mộc cho đời chiếc ghế để ngồi, Người kỹ sư vẽ cầu qua sông rộng, Người y bác sĩ giữ hơi thở nhân sinh. Đừng coi thường một vai trò bé nhỏ, Không viên gạch nào vô nghĩa giữa tường cao, Cả công trình vững vàng qua giông bão, Là nhờ từng hạt cát nằm nơi móng sâu. Có người làm chủ, có người làm thợ, Có người lãnh đạo, có kẻ lắng nghe, Nhưng tất cả chung trong vòng tay lớn, Đều góp công làm nên một hành trình. Trong xưởng máy, tiếng kim loại vang vọng, Trong đồng xanh, lúa mượt sóng vàng reo, Trong lớp học, trí tuệ nảy mầm non, Trong bệnh viện, nụ cười thay giọt lệ. Không nghề nào thấp hèn, chẳng ai vô dụng, Chỉ khi so đo mới nảy sinh khoảng cách, Nhưng nếu nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng, Sẽ thấy đời này đẹp biết bao nhiêu. Công việc không chỉ là cơm áo gạo tiền, Mà là minh chứng ta có ích cho cuộc sống, Là dòng chảy kết nối người với người, Là niềm tự hào trong mỗi bàn tay lao động. Hãy nhớ rằng: một chiếc máy không chạy Nếu thiếu một bánh răng nhỏ bé giữa lòng, Xã hội này cũng chẳng thể trọn vẹn Nếu một con người bị lãng quên vai trò. Vậy ta sống, ta làm việc bằng tất cả, Bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, niềm tin, Để ngày mai khi nhìn lại cuộc đời, Ta mỉm cười: "Mình đã góp phần cho thế giới."
    Love
    Like
    Haha
    Yay
    Wow
    Sad
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 3/9- Chương 22:Trong công việc – mỗi người đều có vai trò - Lê Đình Hải

    1. Mở đầu – Công việc không chỉ là mưu sinh
    Công việc là phần quan trọng nhất trong đời sống xã hội. Con người có thể sống bằng tình yêu thương, bằng mối quan hệ, nhưng chính công việc mới là nơi họ khẳng định bản thân, tạo ra giá trị, để lại dấu ấn cho cộng đồng. Nếu không có công việc, xã hội ngưng trệ; nếu chỉ có một số ít người làm việc, còn số đông đứng ngoài, xã hội mất cân bằng.
    Trong mỗi tổ chức, mỗi doanh nghiệp, mỗi cộng đồng, công việc giống như một guồng máy. Guồng máy ấy vận hành trơn tru hay tắc nghẽn phụ thuộc vào việc từng chi tiết, từng con ốc, từng bánh răng có đảm nhận đúng vai trò của mình hay không. Không có ai thừa thãi. Không có ai vô nghĩa. Dù là người quét rác, nhân viên phục vụ, công nhân dây chuyền, kỹ sư sáng chế hay giám đốc điều hành – tất cả đều nắm giữ một phần quan trọng trong chuỗi giá trị chung.

    Đáng tiếc thay, nhiều người lại xem nhẹ vai trò của mình, hoặc ngược lại, xem thường vai trò của người khác. Họ nghĩ chỉ có vị trí cao mới quan trọng, còn những công việc nhỏ bé thì chẳng đáng kể. Nhưng sự thật là không có nền móng thì không có lâu đài; không có người quét rác, thành phố sẽ ngập trong rác thải; không có nông dân, sẽ không có hạt cơm trên bàn.

    Thông điệp cốt lõi của chương này là: Trong công việc, mỗi người đều có vai trò. Không ai bị bỏ quên, không ai là vô dụng.

    2. Từ lao động cơ bản đến sáng tạo tinh vi – mọi tầng lớp đều gắn kết
    Xã hội loài người đã trải qua hàng nghìn năm tiến hóa. Ban đầu, công việc chỉ xoay quanh săn bắt, hái lượm, trồng trọt. Dần dần, chúng ta có thủ công nghiệp, rồi công nghiệp, rồi kinh tế tri thức, và bây giờ là kinh tế số. Nhưng qua mọi thời kỳ, nguyên lý vẫn không đổi: mỗi người đều góp một phần sức mình vào guồng máy lớn.
    Người nông dân gieo hạt để chúng ta có lương thực.
    Người thợ thủ công làm ra vật dụng.
    Người công nhân đứng máy để tạo ra sản phẩm hàng loạt.
    Người kỹ sư cải tiến công nghệ.
    Người nghệ sĩ làm phong phú tâm hồn.
    Người quản lý sắp xếp, điều phối.
    Nếu thiếu một trong những tầng lớp này, xã hội lập tức rơi vào khủng hoảng. Không ai có thể thay thế tất cả. Mỗi người chỉ có thể giỏi ở một mảng, và chính sự bổ sung lẫn nhau mới tạo nên sự thịnh vượng.
    HNI 3/9- 🌺Chương 22:Trong công việc – mỗi người đều có vai trò - Lê Đình Hải 1. Mở đầu – Công việc không chỉ là mưu sinh Công việc là phần quan trọng nhất trong đời sống xã hội. Con người có thể sống bằng tình yêu thương, bằng mối quan hệ, nhưng chính công việc mới là nơi họ khẳng định bản thân, tạo ra giá trị, để lại dấu ấn cho cộng đồng. Nếu không có công việc, xã hội ngưng trệ; nếu chỉ có một số ít người làm việc, còn số đông đứng ngoài, xã hội mất cân bằng. Trong mỗi tổ chức, mỗi doanh nghiệp, mỗi cộng đồng, công việc giống như một guồng máy. Guồng máy ấy vận hành trơn tru hay tắc nghẽn phụ thuộc vào việc từng chi tiết, từng con ốc, từng bánh răng có đảm nhận đúng vai trò của mình hay không. Không có ai thừa thãi. Không có ai vô nghĩa. Dù là người quét rác, nhân viên phục vụ, công nhân dây chuyền, kỹ sư sáng chế hay giám đốc điều hành – tất cả đều nắm giữ một phần quan trọng trong chuỗi giá trị chung. Đáng tiếc thay, nhiều người lại xem nhẹ vai trò của mình, hoặc ngược lại, xem thường vai trò của người khác. Họ nghĩ chỉ có vị trí cao mới quan trọng, còn những công việc nhỏ bé thì chẳng đáng kể. Nhưng sự thật là không có nền móng thì không có lâu đài; không có người quét rác, thành phố sẽ ngập trong rác thải; không có nông dân, sẽ không có hạt cơm trên bàn. Thông điệp cốt lõi của chương này là: Trong công việc, mỗi người đều có vai trò. Không ai bị bỏ quên, không ai là vô dụng. 2. Từ lao động cơ bản đến sáng tạo tinh vi – mọi tầng lớp đều gắn kết Xã hội loài người đã trải qua hàng nghìn năm tiến hóa. Ban đầu, công việc chỉ xoay quanh săn bắt, hái lượm, trồng trọt. Dần dần, chúng ta có thủ công nghiệp, rồi công nghiệp, rồi kinh tế tri thức, và bây giờ là kinh tế số. Nhưng qua mọi thời kỳ, nguyên lý vẫn không đổi: mỗi người đều góp một phần sức mình vào guồng máy lớn. Người nông dân gieo hạt để chúng ta có lương thực. Người thợ thủ công làm ra vật dụng. Người công nhân đứng máy để tạo ra sản phẩm hàng loạt. Người kỹ sư cải tiến công nghệ. Người nghệ sĩ làm phong phú tâm hồn. Người quản lý sắp xếp, điều phối. Nếu thiếu một trong những tầng lớp này, xã hội lập tức rơi vào khủng hoảng. Không ai có thể thay thế tất cả. Mỗi người chỉ có thể giỏi ở một mảng, và chính sự bổ sung lẫn nhau mới tạo nên sự thịnh vượng.
    Love
    Haha
    Yay
    Wow
    Sad
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • KÉO DÀI THỜI GIAN TRIỂN LÃM THÀNH TỰU ĐẤT NƯỚC ĐẾN NGÀY 15/9

    Triển lãm thành tựu đất nước khai mạc ngày 28/8/2025 tại Trung tâm triển lãm Việt Nam (xã Đông Anh, Hà Nội). Theo kế hoạch ban đầu, triển lãm kéo dài đến 5/9. Tuy nhiên, trước lượng khách tham quan rất lớn trong những ngày qua, Thủ tướng Chính phủ đồng ý quyết định kéo dài thời gian trưng bày đến ngày 15/9, tạo thêm cơ hội để nhân dân tham quan, trải nghiệm, qua đó lan tỏa thông điệp về chặng đường 80 năm xây dựng và phát triển của đất nước.
    KÉO DÀI THỜI GIAN TRIỂN LÃM THÀNH TỰU ĐẤT NƯỚC ĐẾN NGÀY 15/9 Triển lãm thành tựu đất nước khai mạc ngày 28/8/2025 tại Trung tâm triển lãm Việt Nam (xã Đông Anh, Hà Nội). Theo kế hoạch ban đầu, triển lãm kéo dài đến 5/9. Tuy nhiên, trước lượng khách tham quan rất lớn trong những ngày qua, Thủ tướng Chính phủ đồng ý quyết định kéo dài thời gian trưng bày đến ngày 15/9, tạo thêm cơ hội để nhân dân tham quan, trải nghiệm, qua đó lan tỏa thông điệp về chặng đường 80 năm xây dựng và phát triển của đất nước.
    Love
    Like
    Haha
    Yay
    Wow
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 3-9
    BÀI HÁT CHƯƠNG 20

    “Không ai cần bạn chết thay”

    (Ballad triết luận – tiết tấu chậm rãi, dồn dập dần về cuối, mỗi đoạn ~45s, cả bài khoảng 5 phút)

    Verse 1

    Người ta ca ngợi những hy sinh mù quáng
    Những giọt nước mắt hóa thành vinh quang
    Mẹ bỏ tuổi xuân, cha bỏ giấc mơ
    Con lớn lên mang xiềng xích nợ nần.

    Verse 2

    Người yêu quên mình, ôm lấy ngục tù
    Tin rằng đánh mất là giữ được nhau
    Nhưng tình yêu nào cần xác thân héo úa
    Chỉ còn tro tàn trong vòng tay khát khao.

    Pre-Chorus

    Họ bảo đó là cao thượng
    Nhưng đó chỉ là ngu ngốc
    Tiếng vỗ tay của đám đông
    Chôn vùi đời ta trong lãng quên.

    Chorus

    Không ai cần bạn chết thay
    Không ai cần bạn quên chính mình
    Thế giới này chỉ cần bạn sống thật
    Dẫu cô đơn, vẫn sáng như ngọn lửa.

    Verse 3

    Người lính ngã xuống, gọi anh hùng vô danh
    Nhưng anh chỉ là quân cờ trong ván cờ quyền lực
    Công nhân kiệt sức, gọi “chiến binh thầm lặng”
    Nhưng thực chất là nô lệ tự nguyện.

    Bridge

    Hãy tỉnh thức – đừng hiến tế vô nghĩa
    Hãy hỏi lòng – ai đang hưởng lợi từ nỗi đau?
    Nếu hy sinh không mở ra tự do
    Thì đó chỉ là nhà tù được dát vàng.

    Chorus (lặp lại, mạnh mẽ hơn)

    Không ai cần bạn chết thay
    Không ai cần bạn đánh mất đời mình
    Thế giới này cần bạn sống tỉnh thức
    Dẫu một mình, vẫn ngẩng cao đầu.

    Outro (dịu lại, như lời nhắn)

    Đừng trở thành bóng ma được tung hô
    Hãy trở thành con người thật – biết yêu chính mình
    Sự thật đau thương, nhưng giải thoát
    Khi ta sống trọn vẹn, không cần vòng hoa giả dối.

    -
    HNI 3-9 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 20 “Không ai cần bạn chết thay” (Ballad triết luận – tiết tấu chậm rãi, dồn dập dần về cuối, mỗi đoạn ~45s, cả bài khoảng 5 phút) Verse 1 Người ta ca ngợi những hy sinh mù quáng Những giọt nước mắt hóa thành vinh quang Mẹ bỏ tuổi xuân, cha bỏ giấc mơ Con lớn lên mang xiềng xích nợ nần. Verse 2 Người yêu quên mình, ôm lấy ngục tù Tin rằng đánh mất là giữ được nhau Nhưng tình yêu nào cần xác thân héo úa Chỉ còn tro tàn trong vòng tay khát khao. Pre-Chorus Họ bảo đó là cao thượng Nhưng đó chỉ là ngu ngốc Tiếng vỗ tay của đám đông Chôn vùi đời ta trong lãng quên. Chorus Không ai cần bạn chết thay Không ai cần bạn quên chính mình Thế giới này chỉ cần bạn sống thật Dẫu cô đơn, vẫn sáng như ngọn lửa. Verse 3 Người lính ngã xuống, gọi anh hùng vô danh Nhưng anh chỉ là quân cờ trong ván cờ quyền lực Công nhân kiệt sức, gọi “chiến binh thầm lặng” Nhưng thực chất là nô lệ tự nguyện. Bridge Hãy tỉnh thức – đừng hiến tế vô nghĩa Hãy hỏi lòng – ai đang hưởng lợi từ nỗi đau? Nếu hy sinh không mở ra tự do Thì đó chỉ là nhà tù được dát vàng. Chorus (lặp lại, mạnh mẽ hơn) Không ai cần bạn chết thay Không ai cần bạn đánh mất đời mình Thế giới này cần bạn sống tỉnh thức Dẫu một mình, vẫn ngẩng cao đầu. Outro (dịu lại, như lời nhắn) Đừng trở thành bóng ma được tung hô Hãy trở thành con người thật – biết yêu chính mình Sự thật đau thương, nhưng giải thoát Khi ta sống trọn vẹn, không cần vòng hoa giả dối. -
    Love
    Like
    Haha
    Yay
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 3-9
    Bài Thơ Chương 20:“Ngợi Ca Bóng Tối”

    Người ta gọi đó là hy sinh

    Nhưng thực chất chỉ là lụi tàn vô nghĩa

    Vòng hoa tang phủ lên sự thật thảm hại

    Tiếng vỗ tay che đậy nỗi ngu si.

    Mẹ quên đời mình trong nước mắt

    Cha quên tuổi trẻ trong áp lực vô hình

    Con lớn lên mang gánh nợ vô tận

    Lời cảm ơn hóa xiềng xích trói chân.

    Người yêu hiến trái tim như tro bụi

    Tin rằng mất mình là giữ được tình

    Nhưng tình yêu nào tồn tại trên nô lệ

    Chỉ còn xác chết ôm mảnh ảo tưởng thôi.

    Lính ngã xuống, được gọi anh hùng

    Nhưng anh chỉ là quân cờ vô danh

    Tôn giáo kêu gọi dâng hiến linh hồn

    Để duy trì ngai vàng của kẻ khác.

    Xã hội ca ngợi kẻ kiệt sức

    “Anh là chiến binh”, “chị là tấm gương”

    Nhưng đằng sau ánh hào quang giả dối

    Là thân xác rã rời, tâm hồn cạn khô.

    Đám đông cần những kẻ bị hi sinh

    Để khỏi đối diện với sự hèn nhát của mình

    Họ tung hô, họ phong thánh

    Nhưng đó là sự tôn vinh ngu xuẩn nhất.

    Thức tỉnh đi, hỡi kẻ đang cúi đầu

    Không ai cần bạn chết thay cho họ

    Thế giới này cần bạn sống thật

    Với tự do, với bản ngã không thỏa hiệp.

    Đừng trở thành bóng ma được đội vòng nguyệt quế

    Hãy trở thành con người sống – dẫu cô đơn, nhưng thật.
    HNI 3-9 📝 Bài Thơ Chương 20:“Ngợi Ca Bóng Tối” Người ta gọi đó là hy sinh Nhưng thực chất chỉ là lụi tàn vô nghĩa Vòng hoa tang phủ lên sự thật thảm hại Tiếng vỗ tay che đậy nỗi ngu si. Mẹ quên đời mình trong nước mắt Cha quên tuổi trẻ trong áp lực vô hình Con lớn lên mang gánh nợ vô tận Lời cảm ơn hóa xiềng xích trói chân. Người yêu hiến trái tim như tro bụi Tin rằng mất mình là giữ được tình Nhưng tình yêu nào tồn tại trên nô lệ Chỉ còn xác chết ôm mảnh ảo tưởng thôi. Lính ngã xuống, được gọi anh hùng Nhưng anh chỉ là quân cờ vô danh Tôn giáo kêu gọi dâng hiến linh hồn Để duy trì ngai vàng của kẻ khác. Xã hội ca ngợi kẻ kiệt sức “Anh là chiến binh”, “chị là tấm gương” Nhưng đằng sau ánh hào quang giả dối Là thân xác rã rời, tâm hồn cạn khô. Đám đông cần những kẻ bị hi sinh Để khỏi đối diện với sự hèn nhát của mình Họ tung hô, họ phong thánh Nhưng đó là sự tôn vinh ngu xuẩn nhất. Thức tỉnh đi, hỡi kẻ đang cúi đầu Không ai cần bạn chết thay cho họ Thế giới này cần bạn sống thật Với tự do, với bản ngã không thỏa hiệp. Đừng trở thành bóng ma được đội vòng nguyệt quế Hãy trở thành con người sống – dẫu cô đơn, nhưng thật.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 3/9 - Bài hát chương 20:
    “Coi thường bản thân là tự sát tinh thần” – Lê Đình Hải

    [Verse 1]
    Có những đêm dài em soi gương,
    Thấy mình nhỏ bé giữa dòng đời cuồng.
    Tiếng nói trong tim thì thầm rất khẽ:
    “Ngươi vô dụng thôi, chẳng là gì cả.”
    Nhưng chính lúc ấy em cần nhớ ra,
    Không ai thay thế được em đâu mà.
    Một hạt cát nhỏ trong vũ trụ vô biên,
    Cũng có giá trị, cũng có ánh thiêng.

    [Pre-Chorus]
    Đừng tự đâm những nhát dao vô hình,
    Đừng bóp nghẹt giấc mơ của chính mình.
    Một khi em coi thường bản thân,
    Là chính tay em giết chết linh hồn.
    [Chorus]
    Coi thường bản thân – tự sát tinh thần,
    Ngọn lửa dập tắt trước khi cháy rực ngàn lần.
    Em sinh ra mang một lý do riêng,
    Đừng chối bỏ, đừng phủ nhận, đừng tự xiềng.
    Coi thường bản thân – là tự vùi chôn,
    Niềm tin, hy vọng, cả một trời linh hồn.
    Hãy ngẩng cao đầu, bước đi vững vàng,
    Vì chính em là ánh sáng – chẳng ai mang.

    [Verse 2]
    Có những lời cay nghiệt ngoài kia,
    Khiến trái tim em rã rời, ê chề.
    Nhưng kẻ làm em gục ngã nhất,
    Chính là bản thân không còn tin thật.
    Một hạt mầm bé nhỏ trong tro tàn,
    Vẫn có thể trỗi dậy, vươn lên ngút ngàn.
    Đừng để bóng tối cướp đi linh hồn,
    Hãy tin rằng em xứng đáng sống trọn.

    [Pre-Chorus]
    Đừng để đôi mắt nhìn em lạnh lùng,
    Đừng để trái tim phủ bụi mênh mông.
    Nếu tự khinh rẻ chính bản thân,
    Thì còn ai yêu thương em thật gần?
    [Chorus]
    Coi thường bản thân – tự sát tinh thần,
    Ngọn lửa dập tắt trước khi cháy rực ngàn lần.
    Em sinh ra mang một lý do riêng,
    Đừng chối bỏ, đừng phủ nhận, đừng tự xiềng.
    Coi thường bản thân – là tự vùi chôn,
    Niềm tin, hy vọng, cả một trời linh hồn.
    Hãy ngẩng cao đầu, bước đi vững vàng,
    Vì chính em là ánh sáng – chẳng ai mang.

    [Bridge]
    Em là vũ trụ trong một thân người,
    Em là giấc mơ không ai thay thế được.
    Hãy dang đôi tay, ôm lấy chính mình,
    Hãy thắp ngọn lửa, cháy sáng niềm tin.
    [Chorus – nâng cao]
    Coi thường bản thân – tự sát tinh thần,
    Hãy phá xiềng xích, hãy bay lên một lần!
    Không ai sinh ra là vô nghĩa đâu,
    Mỗi linh hồn là một bầu trời sắc màu.
    Coi thường bản thân – là tự vùi chôn,
    Nhưng em chọn sống, chọn rực cháy linh hồn!
    Hãy tự tin lên, bước đi hiên ngang,
    Vì chính em là phép màu – chẳng ai mang.

    [Outro]
    Coi thường bản thân, là tự giết chính mình...
    Nhưng khi em tin, em hồi sinh tinh thần.
    Hãy hứa với tim, hứa với đời này:
    Không bao giờ coi nhẹ chính mình nữa, em ơi!
    HNI 3/9 - 🎵Bài hát chương 20: “Coi thường bản thân là tự sát tinh thần” – Lê Đình Hải [Verse 1] Có những đêm dài em soi gương, Thấy mình nhỏ bé giữa dòng đời cuồng. Tiếng nói trong tim thì thầm rất khẽ: “Ngươi vô dụng thôi, chẳng là gì cả.” Nhưng chính lúc ấy em cần nhớ ra, Không ai thay thế được em đâu mà. Một hạt cát nhỏ trong vũ trụ vô biên, Cũng có giá trị, cũng có ánh thiêng. [Pre-Chorus] Đừng tự đâm những nhát dao vô hình, Đừng bóp nghẹt giấc mơ của chính mình. Một khi em coi thường bản thân, Là chính tay em giết chết linh hồn. [Chorus] Coi thường bản thân – tự sát tinh thần, Ngọn lửa dập tắt trước khi cháy rực ngàn lần. Em sinh ra mang một lý do riêng, Đừng chối bỏ, đừng phủ nhận, đừng tự xiềng. Coi thường bản thân – là tự vùi chôn, Niềm tin, hy vọng, cả một trời linh hồn. Hãy ngẩng cao đầu, bước đi vững vàng, Vì chính em là ánh sáng – chẳng ai mang. [Verse 2] Có những lời cay nghiệt ngoài kia, Khiến trái tim em rã rời, ê chề. Nhưng kẻ làm em gục ngã nhất, Chính là bản thân không còn tin thật. Một hạt mầm bé nhỏ trong tro tàn, Vẫn có thể trỗi dậy, vươn lên ngút ngàn. Đừng để bóng tối cướp đi linh hồn, Hãy tin rằng em xứng đáng sống trọn. [Pre-Chorus] Đừng để đôi mắt nhìn em lạnh lùng, Đừng để trái tim phủ bụi mênh mông. Nếu tự khinh rẻ chính bản thân, Thì còn ai yêu thương em thật gần? [Chorus] Coi thường bản thân – tự sát tinh thần, Ngọn lửa dập tắt trước khi cháy rực ngàn lần. Em sinh ra mang một lý do riêng, Đừng chối bỏ, đừng phủ nhận, đừng tự xiềng. Coi thường bản thân – là tự vùi chôn, Niềm tin, hy vọng, cả một trời linh hồn. Hãy ngẩng cao đầu, bước đi vững vàng, Vì chính em là ánh sáng – chẳng ai mang. [Bridge] Em là vũ trụ trong một thân người, Em là giấc mơ không ai thay thế được. Hãy dang đôi tay, ôm lấy chính mình, Hãy thắp ngọn lửa, cháy sáng niềm tin. [Chorus – nâng cao] Coi thường bản thân – tự sát tinh thần, Hãy phá xiềng xích, hãy bay lên một lần! Không ai sinh ra là vô nghĩa đâu, Mỗi linh hồn là một bầu trời sắc màu. Coi thường bản thân – là tự vùi chôn, Nhưng em chọn sống, chọn rực cháy linh hồn! Hãy tự tin lên, bước đi hiên ngang, Vì chính em là phép màu – chẳng ai mang. [Outro] Coi thường bản thân, là tự giết chính mình... Nhưng khi em tin, em hồi sinh tinh thần. Hãy hứa với tim, hứa với đời này: Không bao giờ coi nhẹ chính mình nữa, em ơi!
    Love
    Like
    Wow
    Haha
    Sad
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HCOIN 3/9 BÀI HÁT CHƯƠNG 18:
    KẾT NỐI SỐ – TƯƠNG LAI MARKETING"
    [ĐOẠN 1]
    Bắt đầu từ những dòng chữ nhỏ bé,
    SEO đưa ta đến khắp nơi xa.
    Từng từ khóa sáng như vì sao mới,
    Dẫn lối thương hiệu đến trái tim người ta.
    [ĐIỆP KHÚC]
    Marketing số – lan tỏa muôn nơi,
    Kết nối toàn cầu, thắp sáng niềm tin mới.
    Từ SEO đến mạng xã hội rạng ngời,
    AI nâng cánh – dẫn đường cho tương lai.
    Marketing số – ta cùng vươn vai!

    [ĐOẠN 2]
    Trên Facebook, TikTok, từng dòng story,
    Instagram khoảnh khắc thật lung linh.
    Cộng đồng cùng chia, từng lời chân thật,
    Thương hiệu hóa thân thành người bạn thân tình.

    [ĐIỆP KHÚC]
    Marketing số – lan tỏa muôn nơi,
    Kết nối toàn cầu, thắp sáng niềm tin mới.
    Từ SEO đến mạng xã hội rạng ngời,
    AI nâng cánh – dẫn đường cho tương lai.
    Marketing số – ta cùng vươn vai!

    [ĐOẠN 3]
    AI lắng nghe từng bước chân khách hàng,
    Phân tích sâu, thấu cảm trong từng trang.
    Từng cá nhân – một thế giới riêng biệt,
    Thông điệp trao tay, đúng lúc, đúng người.

    [ĐOẠN 4 – BRIDGE]
    Không còn ranh giới, biên giới tan biến,
    Một cú click đưa thương hiệu ra khơi.
    Nhân loại kết nối, tri thức dâng hiến,
    Marketing số – khởi đầu một chân trời!

    [ĐIỆP KHÚC – LẶP LẠI 2 LẦN, CAO TRÀO]
    Marketing số – lan tỏa muôn nơi,
    Kết nối toàn cầu, thắp sáng niềm tin mới.
    Từ SEO đến mạng xã hội rạng ngời,
    AI nâng cánh – dẫn đường cho tương lai.
    Marketing số – ta cùng vươn vai!
    HCOIN 3/9 🏵️🏵️🏵️ 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 18: 🎤KẾT NỐI SỐ – TƯƠNG LAI MARKETING" [ĐOẠN 1] Bắt đầu từ những dòng chữ nhỏ bé, SEO đưa ta đến khắp nơi xa. Từng từ khóa sáng như vì sao mới, Dẫn lối thương hiệu đến trái tim người ta. [ĐIỆP KHÚC] Marketing số – lan tỏa muôn nơi, Kết nối toàn cầu, thắp sáng niềm tin mới. Từ SEO đến mạng xã hội rạng ngời, AI nâng cánh – dẫn đường cho tương lai. Marketing số – ta cùng vươn vai! [ĐOẠN 2] Trên Facebook, TikTok, từng dòng story, Instagram khoảnh khắc thật lung linh. Cộng đồng cùng chia, từng lời chân thật, Thương hiệu hóa thân thành người bạn thân tình. [ĐIỆP KHÚC] Marketing số – lan tỏa muôn nơi, Kết nối toàn cầu, thắp sáng niềm tin mới. Từ SEO đến mạng xã hội rạng ngời, AI nâng cánh – dẫn đường cho tương lai. Marketing số – ta cùng vươn vai! [ĐOẠN 3] AI lắng nghe từng bước chân khách hàng, Phân tích sâu, thấu cảm trong từng trang. Từng cá nhân – một thế giới riêng biệt, Thông điệp trao tay, đúng lúc, đúng người. [ĐOẠN 4 – BRIDGE] Không còn ranh giới, biên giới tan biến, Một cú click đưa thương hiệu ra khơi. Nhân loại kết nối, tri thức dâng hiến, Marketing số – khởi đầu một chân trời! [ĐIỆP KHÚC – LẶP LẠI 2 LẦN, CAO TRÀO] Marketing số – lan tỏa muôn nơi, Kết nối toàn cầu, thắp sáng niềm tin mới. Từ SEO đến mạng xã hội rạng ngời, AI nâng cánh – dẫn đường cho tương lai. Marketing số – ta cùng vươn vai!
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    Haha
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HCOIN 3/9 - B36. : BÀI THƠ CHƯƠNG 19 – QUẢN TRỊ NGUỒN NHÂN LỰC TRONG MÔI TRƯỜNG SỐ

    Quản trị nhân lực giữa thời đại số,
    Sóng dữ công nghệ cuộn trào vô bờ,
    Con người vẫn gốc, là hồn, là lõi,
    Không máy nào thay thế được tâm tư.
    Trong những dữ liệu mênh mông khôn xiết,
    AI phân tích ngàn lối, vạn đường,
    Nhưng nếu thiếu trái tim người dẫn dắt,
    Máy móc kia chỉ còn những con số vô hồn.

    Quản trị nguồn nhân lực không còn là quản lý,
    Không phải chỉ đo đếm hiệu suất, thời gian,
    Mà là khơi dậy tiềm năng ẩn giấu,
    Kết nối tâm hồn, trao niềm tin vững vàng.

    Trong môi trường số, biên giới xóa mờ,
    Người làm việc từ khắp năm châu hội tụ,
    Một công ty, một gia đình rộng lớn,
    Nối nhau bằng internet, bằng đam mê chung.

    Lãnh đạo không còn là mệnh lệnh,
    Mà là tri kỷ, là người thấu hiểu, sẻ chia,
    Nhân viên không chỉ là người làm thuê,
    Mà là cộng sự, đồng sáng tạo tương lai.

    Nền tảng số ghi nhận từng bước nhỏ,
    Thành tích cá nhân hiện rõ từng giây,
    Nhưng giá trị thật nằm trong sáng tạo,
    Trong sự hòa hợp của tập thể hôm nay.

    Đào tạo nhân lực thời số hóa,
    Không còn gói gọn ở lớp học bốn tường,
    Học online, học xuyên biên giới,
    Mỗi người tự chọn lộ trình mình đi.

    Kỹ năng mềm càng ngày càng quý,
    Trong thế giới AI biết tính toán thay,
    Con người thắng không phải ở tốc độ,
    Mà ở trái tim và sự tử tế mỗi ngày.

    Quản trị nguồn nhân lực – nghệ thuật nhân văn,
    Dùng công nghệ để hiểu người hơn,
    Để kết nối, để truyền cảm hứng,
    Để mỗi cá nhân thấy mình có giá trị thật.

    Một hệ thống HRM thông minh,
    Không chỉ chấm công, không chỉ trả lương,
    Mà còn khơi gợi khát vọng cống hiến,
    Đặt con người là trung tâm phát triển.

    Trong môi trường số, sự công bằng rõ rệt,
    Dữ liệu minh bạch xóa bỏ thiên vị riêng,
    Cơ hội mở ra cho tất cả,
    Tài năng tỏa sáng nhờ giá trị thật mình.

    Người lao động không còn bị giam cầm,
    Trong văn phòng bốn bức tường im lìm,
    Mà tự do bay khắp trời online,
    Làm việc từ bất cứ nơi đâu vẫn hiệu quả.

    Nhưng quản trị nhân lực cũng đầy thử thách,
    Khi khoảng cách xa, khi niềm tin mong manh,
    Người quản lý cần nhiều hơn kỹ thuật,
    Cần trái tim, cần sự kiên nhẫn lắng nghe.

    HR trong kỷ nguyên số là người dẫn đường,
    Giữa sa mạc dữ liệu mênh mông,
    Chọn đúng người, đúng việc, đúng thời điểm,
    Để mọi nhân tài được nở hoa.

    Quản trị nguồn nhân lực trong môi trường số,
    Là sự hòa hợp giữa trí tuệ và tình người,
    Là đưa công nghệ thành công cụ phục vụ,
    Chứ không thay thế giá trị con người.

    Một doanh nghiệp mạnh không phải nhờ máy móc,
    Không chỉ vì AI biết tiên đoán tương lai,
    Mà vì có đội ngũ gắn kết,
    Có con người biết sẻ chia và cống hiến hết mình.

    Quản trị nhân lực – hạt nhân của phát triển,
    Trong kỷ nguyên số, càng sáng, càng sâu,
    Khi mỗi nhân viên là một ngôi sao nhỏ,
    Cùng nhau thắp sáng bầu trời doanh nghiệp lớn lao.
    HCOIN 3/9 - B36. 🏵️🏵️🏵️: 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 19 – QUẢN TRỊ NGUỒN NHÂN LỰC TRONG MÔI TRƯỜNG SỐ Quản trị nhân lực giữa thời đại số, Sóng dữ công nghệ cuộn trào vô bờ, Con người vẫn gốc, là hồn, là lõi, Không máy nào thay thế được tâm tư. Trong những dữ liệu mênh mông khôn xiết, AI phân tích ngàn lối, vạn đường, Nhưng nếu thiếu trái tim người dẫn dắt, Máy móc kia chỉ còn những con số vô hồn. Quản trị nguồn nhân lực không còn là quản lý, Không phải chỉ đo đếm hiệu suất, thời gian, Mà là khơi dậy tiềm năng ẩn giấu, Kết nối tâm hồn, trao niềm tin vững vàng. Trong môi trường số, biên giới xóa mờ, Người làm việc từ khắp năm châu hội tụ, Một công ty, một gia đình rộng lớn, Nối nhau bằng internet, bằng đam mê chung. Lãnh đạo không còn là mệnh lệnh, Mà là tri kỷ, là người thấu hiểu, sẻ chia, Nhân viên không chỉ là người làm thuê, Mà là cộng sự, đồng sáng tạo tương lai. Nền tảng số ghi nhận từng bước nhỏ, Thành tích cá nhân hiện rõ từng giây, Nhưng giá trị thật nằm trong sáng tạo, Trong sự hòa hợp của tập thể hôm nay. Đào tạo nhân lực thời số hóa, Không còn gói gọn ở lớp học bốn tường, Học online, học xuyên biên giới, Mỗi người tự chọn lộ trình mình đi. Kỹ năng mềm càng ngày càng quý, Trong thế giới AI biết tính toán thay, Con người thắng không phải ở tốc độ, Mà ở trái tim và sự tử tế mỗi ngày. Quản trị nguồn nhân lực – nghệ thuật nhân văn, Dùng công nghệ để hiểu người hơn, Để kết nối, để truyền cảm hứng, Để mỗi cá nhân thấy mình có giá trị thật. Một hệ thống HRM thông minh, Không chỉ chấm công, không chỉ trả lương, Mà còn khơi gợi khát vọng cống hiến, Đặt con người là trung tâm phát triển. Trong môi trường số, sự công bằng rõ rệt, Dữ liệu minh bạch xóa bỏ thiên vị riêng, Cơ hội mở ra cho tất cả, Tài năng tỏa sáng nhờ giá trị thật mình. Người lao động không còn bị giam cầm, Trong văn phòng bốn bức tường im lìm, Mà tự do bay khắp trời online, Làm việc từ bất cứ nơi đâu vẫn hiệu quả. Nhưng quản trị nhân lực cũng đầy thử thách, Khi khoảng cách xa, khi niềm tin mong manh, Người quản lý cần nhiều hơn kỹ thuật, Cần trái tim, cần sự kiên nhẫn lắng nghe. HR trong kỷ nguyên số là người dẫn đường, Giữa sa mạc dữ liệu mênh mông, Chọn đúng người, đúng việc, đúng thời điểm, Để mọi nhân tài được nở hoa. Quản trị nguồn nhân lực trong môi trường số, Là sự hòa hợp giữa trí tuệ và tình người, Là đưa công nghệ thành công cụ phục vụ, Chứ không thay thế giá trị con người. Một doanh nghiệp mạnh không phải nhờ máy móc, Không chỉ vì AI biết tiên đoán tương lai, Mà vì có đội ngũ gắn kết, Có con người biết sẻ chia và cống hiến hết mình. Quản trị nhân lực – hạt nhân của phát triển, Trong kỷ nguyên số, càng sáng, càng sâu, Khi mỗi nhân viên là một ngôi sao nhỏ, Cùng nhau thắp sáng bầu trời doanh nghiệp lớn lao.
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Sad
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HCOIN 3/9
    BÀI THƠ CHƯƠNG 18.:
    MARKETING SỐ – TỪ SEO, SOCIAL MEDIA ĐẾN AI MARKETING

    Trong thời đại số, tiếng nói vang,
    Không còn chỉ là chợ, là hàng.
    Marketing khoác lên mình áo mới,
    Dữ liệu dẫn đường, thuật toán dẫn sang.
    SEO gieo mầm trên từng con chữ,
    Tựa hạt giống gieo giữa đồng khang.
    Tối ưu từng dòng, từng đường dẫn,
    Cho thương hiệu sáng rực trên ngàn.

    Google như biển rộng mênh mông,
    Ai khéo đặt neo, ai gieo chữ trong.
    Từ khóa là nhịp cầu đưa khách,
    Kết nối người – sản phẩm chẳng hề mong.

    Rồi Social Media lên ngôi,
    Facebook, TikTok, Instagram rực soi.
    Người người nói, thương hiệu cũng nói,
    Câu chuyện lan đi khắp muôn nơi.

    Mạng xã hội – chợ đời hiện đại,
    Mỗi cái “like” là nhịp tim khai.
    Bình luận, chia sẻ như làn sóng,
    Thương hiệu vươn xa, chẳng còn ngần ngại.

    Content là vua, hình ảnh là hồn,
    Video ngắn thay cả ngàn lời tôn.
    Một cú lướt qua, vài giây ghi nhớ,
    Đủ gieo thương hiệu tận đáy tim người.

    Rồi AI – cánh tay của kỷ nguyên,
    Đọc dữ liệu, dự báo từng miền.
    Khách hàng nghĩ gì, mong gì, muốn gì,
    Máy học phân tích, trao ngay lời hiền.

    Chatbot chào khách giữa đêm khuya,
    Giọng nhân tạo như thật, như kia.
    Email tự động gửi đi ngọt ngào,
    Khiến khách hàng nhớ mãi chẳng phai.

    Marketing số chẳng chỉ bán hàng,
    Mà là kết nối, sẻ chia, lan tỏa.
    Một thương hiệu sống bằng niềm tin,
    Không chỉ khuyến mãi, chẳng chỉ lời hứa.

    Dòng dữ liệu chảy, trí tuệ nhân sinh,
    Mỗi cú click là một hành trình.
    Doanh nghiệp biết lắng nghe từ gốc,
    Khách hàng thành tri kỷ – nghĩa bền tình.

    Ngày hôm nay, ai không đổi thay,
    Sẽ bị bỏ lại, lạc trong gió bay.
    Marketing số là con đường mới,
    Nơi con người và công nghệ song hành mỗi ngày.

    Hãy gieo chữ, hãy gieo hình, gieo ý,
    Trên Google, trên mạng, trên trí tuệ AI.
    Hãy kể câu chuyện thương hiệu của mình,
    Cho thế giới nghe, cho thế giới tin.
    HCOIN 3/9 🏵️🏵️🏵️ 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 18.: MARKETING SỐ – TỪ SEO, SOCIAL MEDIA ĐẾN AI MARKETING Trong thời đại số, tiếng nói vang, Không còn chỉ là chợ, là hàng. Marketing khoác lên mình áo mới, Dữ liệu dẫn đường, thuật toán dẫn sang. SEO gieo mầm trên từng con chữ, Tựa hạt giống gieo giữa đồng khang. Tối ưu từng dòng, từng đường dẫn, Cho thương hiệu sáng rực trên ngàn. Google như biển rộng mênh mông, Ai khéo đặt neo, ai gieo chữ trong. Từ khóa là nhịp cầu đưa khách, Kết nối người – sản phẩm chẳng hề mong. Rồi Social Media lên ngôi, Facebook, TikTok, Instagram rực soi. Người người nói, thương hiệu cũng nói, Câu chuyện lan đi khắp muôn nơi. Mạng xã hội – chợ đời hiện đại, Mỗi cái “like” là nhịp tim khai. Bình luận, chia sẻ như làn sóng, Thương hiệu vươn xa, chẳng còn ngần ngại. Content là vua, hình ảnh là hồn, Video ngắn thay cả ngàn lời tôn. Một cú lướt qua, vài giây ghi nhớ, Đủ gieo thương hiệu tận đáy tim người. Rồi AI – cánh tay của kỷ nguyên, Đọc dữ liệu, dự báo từng miền. Khách hàng nghĩ gì, mong gì, muốn gì, Máy học phân tích, trao ngay lời hiền. Chatbot chào khách giữa đêm khuya, Giọng nhân tạo như thật, như kia. Email tự động gửi đi ngọt ngào, Khiến khách hàng nhớ mãi chẳng phai. Marketing số chẳng chỉ bán hàng, Mà là kết nối, sẻ chia, lan tỏa. Một thương hiệu sống bằng niềm tin, Không chỉ khuyến mãi, chẳng chỉ lời hứa. Dòng dữ liệu chảy, trí tuệ nhân sinh, Mỗi cú click là một hành trình. Doanh nghiệp biết lắng nghe từ gốc, Khách hàng thành tri kỷ – nghĩa bền tình. Ngày hôm nay, ai không đổi thay, Sẽ bị bỏ lại, lạc trong gió bay. Marketing số là con đường mới, Nơi con người và công nghệ song hành mỗi ngày. Hãy gieo chữ, hãy gieo hình, gieo ý, Trên Google, trên mạng, trên trí tuệ AI. Hãy kể câu chuyện thương hiệu của mình, Cho thế giới nghe, cho thế giới tin.
    Love
    Wow
    Like
    Haha
    Yay
    16
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • BÀI PHÁT BIỂU RẤT HAY, CÓ SỨC LAY ĐỘNG SÂU SẮC TỚI NỀN GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ VÀ TRONG MỖI GIA ĐÌNH NGƯỜI VIỆT

    Trích phát biểu của thầy Nguyễn Văn Minh, hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội trong "Lễ Bế giảng và Trao bằng cử nhân năm 2022" vào chiều ngày 10/06/2022:

    "Giáo dục phải bắt đầu từ những điều gần gũi, bắt đầu từ trong nhà mới ra ngoài ngõ.

    Phải bắt đầu để mỗi trẻ biết thương cha mẹ, biết cảm thông với nỗi nhọc nhằn, bưng bát cơm ăn biết chắt chiu từng hạt, biết hỏi han khi mẹ cha trái gió, trở trời.

    Giáo dục để trẻ đến với nhau bằng tình thương trang lứa, để mỗi em thơ không mặc cảm giàu nghèo. Cái cao cả của một nền giáo dục không phải chỉ tạo ra các chuyên gia thật giỏi giang, mà thành công trước tiên là tạo ra những con người ứng xử văn minh và có tấm lòng rộng lượng.

    Giáo dục để mỗi trẻ biết yêu thương đồng chua nước mặn, biết quý cái dải cát trắng trải dài, biết thương vách đá cheo leo và biết ơn đến từng nắm đất.

    Giáo dục để mỗi trẻ biết một thời đau thương đất nước, biết thương non sông này đã mấy bận chia đôi; biết ơn hàng triệu người đã hòa vào lòng đất để bình yên có được hôm nay. Giáo dục để sông Gianh và dòng sông Bến Hải với những nhịp cầu nối trọn lòng người; đừng bao giờ có 20 năm đợi chờ đằng đẵng, đừng cách một dòng sông mà mất ngần ấy thời gian. Nhắc cho họ nhớ rằng, ngoài đảo xa có những ngôi mộ gió, trên núi non cao bao thế hệ hòa vào núi vào rừng, và trên kỳ đài cờ tung bay phấp phới, nhưng đường đến kỳ đài là biết mấy máu xương, để họ dám xả thân khi Tổ quốc cần họ, để trường tồn mãi mãi Việt Nam. Khi mỗi người biết yêu thương, tự nhiên trong họ sẽ sinh ra trách nhiệm."...
    BÀI PHÁT BIỂU RẤT HAY, CÓ SỨC LAY ĐỘNG SÂU SẮC TỚI NỀN GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ VÀ TRONG MỖI GIA ĐÌNH NGƯỜI VIỆT Trích phát biểu của thầy Nguyễn Văn Minh, hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội trong "Lễ Bế giảng và Trao bằng cử nhân năm 2022" vào chiều ngày 10/06/2022: "Giáo dục phải bắt đầu từ những điều gần gũi, bắt đầu từ trong nhà mới ra ngoài ngõ. Phải bắt đầu để mỗi trẻ biết thương cha mẹ, biết cảm thông với nỗi nhọc nhằn, bưng bát cơm ăn biết chắt chiu từng hạt, biết hỏi han khi mẹ cha trái gió, trở trời. Giáo dục để trẻ đến với nhau bằng tình thương trang lứa, để mỗi em thơ không mặc cảm giàu nghèo. Cái cao cả của một nền giáo dục không phải chỉ tạo ra các chuyên gia thật giỏi giang, mà thành công trước tiên là tạo ra những con người ứng xử văn minh và có tấm lòng rộng lượng. Giáo dục để mỗi trẻ biết yêu thương đồng chua nước mặn, biết quý cái dải cát trắng trải dài, biết thương vách đá cheo leo và biết ơn đến từng nắm đất. Giáo dục để mỗi trẻ biết một thời đau thương đất nước, biết thương non sông này đã mấy bận chia đôi; biết ơn hàng triệu người đã hòa vào lòng đất để bình yên có được hôm nay. Giáo dục để sông Gianh và dòng sông Bến Hải với những nhịp cầu nối trọn lòng người; đừng bao giờ có 20 năm đợi chờ đằng đẵng, đừng cách một dòng sông mà mất ngần ấy thời gian. Nhắc cho họ nhớ rằng, ngoài đảo xa có những ngôi mộ gió, trên núi non cao bao thế hệ hòa vào núi vào rừng, và trên kỳ đài cờ tung bay phấp phới, nhưng đường đến kỳ đài là biết mấy máu xương, để họ dám xả thân khi Tổ quốc cần họ, để trường tồn mãi mãi Việt Nam. Khi mỗi người biết yêu thương, tự nhiên trong họ sẽ sinh ra trách nhiệm."...
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    11
    1 Bình luận 0 Chia sẽ