HNI 3/9 - Bài thơ Chương 22
"Trong công việc – mỗi người đều có vai trò" – Lê Đình Hải
Trong guồng quay của cuộc đời rộng lớn,
Không ai là hạt bụi vô danh trôi nổi,
Mỗi bàn tay góp một phần ánh sáng,
Mỗi nhịp tim dệt nên bản nhạc chung.
Không có người thợ, mái nhà ai dựng?
Không có nông dân, cơm gạo ai trồng?
Không có người lái, chuyến tàu ai đến?
Không có thầy cô, chữ nghĩa ai truyền?
Người nghệ sĩ đem hồn vào tranh, vào nhạc,
Người thợ mộc cho đời chiếc ghế để ngồi,
Người kỹ sư vẽ cầu qua sông rộng,
Người y bác sĩ giữ hơi thở nhân sinh.
Đừng coi thường một vai trò bé nhỏ,
Không viên gạch nào vô nghĩa giữa tường cao,
Cả công trình vững vàng qua giông bão,
Là nhờ từng hạt cát nằm nơi móng sâu.
Có người làm chủ, có người làm thợ,
Có người lãnh đạo, có kẻ lắng nghe,
Nhưng tất cả chung trong vòng tay lớn,
Đều góp công làm nên một hành trình.
Trong xưởng máy, tiếng kim loại vang vọng,
Trong đồng xanh, lúa mượt sóng vàng reo,
Trong lớp học, trí tuệ nảy mầm non,
Trong bệnh viện, nụ cười thay giọt lệ.
Không nghề nào thấp hèn, chẳng ai vô dụng,
Chỉ khi so đo mới nảy sinh khoảng cách,
Nhưng nếu nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng,
Sẽ thấy đời này đẹp biết bao nhiêu.
Công việc không chỉ là cơm áo gạo tiền,
Mà là minh chứng ta có ích cho cuộc sống,
Là dòng chảy kết nối người với người,
Là niềm tự hào trong mỗi bàn tay lao động.
Hãy nhớ rằng: một chiếc máy không chạy
Nếu thiếu một bánh răng nhỏ bé giữa lòng,
Xã hội này cũng chẳng thể trọn vẹn
Nếu một con người bị lãng quên vai trò.
Vậy ta sống, ta làm việc bằng tất cả,
Bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, niềm tin,
Để ngày mai khi nhìn lại cuộc đời,
Ta mỉm cười: "Mình đã góp phần cho thế giới."
HNI 3/9 - 📕Bài thơ Chương 22
"Trong công việc – mỗi người đều có vai trò" – Lê Đình Hải
Trong guồng quay của cuộc đời rộng lớn,
Không ai là hạt bụi vô danh trôi nổi,
Mỗi bàn tay góp một phần ánh sáng,
Mỗi nhịp tim dệt nên bản nhạc chung.
Không có người thợ, mái nhà ai dựng?
Không có nông dân, cơm gạo ai trồng?
Không có người lái, chuyến tàu ai đến?
Không có thầy cô, chữ nghĩa ai truyền?
Người nghệ sĩ đem hồn vào tranh, vào nhạc,
Người thợ mộc cho đời chiếc ghế để ngồi,
Người kỹ sư vẽ cầu qua sông rộng,
Người y bác sĩ giữ hơi thở nhân sinh.
Đừng coi thường một vai trò bé nhỏ,
Không viên gạch nào vô nghĩa giữa tường cao,
Cả công trình vững vàng qua giông bão,
Là nhờ từng hạt cát nằm nơi móng sâu.
Có người làm chủ, có người làm thợ,
Có người lãnh đạo, có kẻ lắng nghe,
Nhưng tất cả chung trong vòng tay lớn,
Đều góp công làm nên một hành trình.
Trong xưởng máy, tiếng kim loại vang vọng,
Trong đồng xanh, lúa mượt sóng vàng reo,
Trong lớp học, trí tuệ nảy mầm non,
Trong bệnh viện, nụ cười thay giọt lệ.
Không nghề nào thấp hèn, chẳng ai vô dụng,
Chỉ khi so đo mới nảy sinh khoảng cách,
Nhưng nếu nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng,
Sẽ thấy đời này đẹp biết bao nhiêu.
Công việc không chỉ là cơm áo gạo tiền,
Mà là minh chứng ta có ích cho cuộc sống,
Là dòng chảy kết nối người với người,
Là niềm tự hào trong mỗi bàn tay lao động.
Hãy nhớ rằng: một chiếc máy không chạy
Nếu thiếu một bánh răng nhỏ bé giữa lòng,
Xã hội này cũng chẳng thể trọn vẹn
Nếu một con người bị lãng quên vai trò.
Vậy ta sống, ta làm việc bằng tất cả,
Bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, niềm tin,
Để ngày mai khi nhìn lại cuộc đời,
Ta mỉm cười: "Mình đã góp phần cho thế giới."