• HNI 4/9:
    THIỀN ĐỊNH NĂNG LƯỢNG NHẸ – CÁNH CỬA KẾT NỐI VŨ TRỤ ÁNH SÁNG
    Trong thời đại số hóa và áp lực cuộc sống hiện đại, thiền định năng lượng nhẹ đang trở thành phương pháp thiết yếu giúp con người cân bằng thân – tâm – trí, đồng thời kết nối với nguồn năng lượng vũ trụ thanh khiết.
    Khác với thiền truyền thống, thiền định năng lượng nhẹ không chỉ giúp thư giãn mà còn mở ra cánh cửa giao tiếp với “vũ trụ ánh sáng” – nơi chứa đựng trí tuệ, yêu thương và cảm hứng. Người thực hành chỉ cần chọn nơi yên tĩnh, ngồi thẳng lưng, hít thở chậm rãi và hình dung ánh sáng trắng hoặc vàng ấm chiếu xuống từ đỉnh đầu, lan tỏa khắp cơ thể. Khi tâm trí lắng dịu, những cảm nhận hoặc ý tưởng sâu sắc xuất hiện – đó là cách vũ trụ gửi thông điệp.
    Thiền định này mang lại nhiều lợi ích: giúp thanh lọc tâm trí, giảm căng thẳng, tăng cường trực giác và phục hồi năng lượng. Đặc biệt, khi duy trì đều đặn, thiền giúp nâng cao “tần số rung động” – từ đó thu hút những điều tích cực, cơ hội tốt và kết nối sâu sắc hơn với chính mình.
    Không chỉ là phương pháp nội tâm, thiền năng lượng nhẹ còn là cầu nối giữa con người và nền văn minh ánh sáng – một bước tiến mới của ý thức trong kỷ nguyên số. Trong thế giới ngày càng mất kết nối với chính mình, thiền định chính là cách để ta trở về, lắng nghe, và đón nhận sự soi sáng từ vũ trụ.
    HNI 4/9: THIỀN ĐỊNH NĂNG LƯỢNG NHẸ – CÁNH CỬA KẾT NỐI VŨ TRỤ ÁNH SÁNG Trong thời đại số hóa và áp lực cuộc sống hiện đại, thiền định năng lượng nhẹ đang trở thành phương pháp thiết yếu giúp con người cân bằng thân – tâm – trí, đồng thời kết nối với nguồn năng lượng vũ trụ thanh khiết. Khác với thiền truyền thống, thiền định năng lượng nhẹ không chỉ giúp thư giãn mà còn mở ra cánh cửa giao tiếp với “vũ trụ ánh sáng” – nơi chứa đựng trí tuệ, yêu thương và cảm hứng. Người thực hành chỉ cần chọn nơi yên tĩnh, ngồi thẳng lưng, hít thở chậm rãi và hình dung ánh sáng trắng hoặc vàng ấm chiếu xuống từ đỉnh đầu, lan tỏa khắp cơ thể. Khi tâm trí lắng dịu, những cảm nhận hoặc ý tưởng sâu sắc xuất hiện – đó là cách vũ trụ gửi thông điệp. Thiền định này mang lại nhiều lợi ích: giúp thanh lọc tâm trí, giảm căng thẳng, tăng cường trực giác và phục hồi năng lượng. Đặc biệt, khi duy trì đều đặn, thiền giúp nâng cao “tần số rung động” – từ đó thu hút những điều tích cực, cơ hội tốt và kết nối sâu sắc hơn với chính mình. Không chỉ là phương pháp nội tâm, thiền năng lượng nhẹ còn là cầu nối giữa con người và nền văn minh ánh sáng – một bước tiến mới của ý thức trong kỷ nguyên số. Trong thế giới ngày càng mất kết nối với chính mình, thiền định chính là cách để ta trở về, lắng nghe, và đón nhận sự soi sáng từ vũ trụ.
    Love
    Like
    Wow
    Yay
    11
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9: PHẦN III: TRIẾT LÝ ỨNG DỤNG TRONG ĐỜI SỐNG
    HNI 3/9- CHƯƠNG 21: Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai - Henry Le – Lê Đình Hải
    1. Gia đình – chiếc nôi của phẩm giá
    Gia đình là nơi đầu tiên một con người học cách yêu thương, tôn trọng và khẳng định giá trị của mình. Nhưng nghịch lý thay, chính trong gia đình lại thường nảy sinh những định kiến ngầm, những sự phân chia ngôi thứ khiến nhiều thành viên cảm thấy mình “thấp kém hơn”. Người phụ nữ bị coi thường chỉ vì không kiếm ra nhiều tiền như chồng; đứa con bị xem nhẹ vì thành tích học tập không bằng anh chị; người cha bị đánh giá thấp vì không thành đạt ngoài xã hội… Những tư tưởng ấy, dù vô tình hay hữu ý, đều ăn sâu trong nền văn hóa Á Đông hàng nghìn năm, tạo nên những vết thương truyền đời.
    Triết lý mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây thật rõ ràng: Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai. Mỗi cá nhân, bất kể vai trò, tuổi tác, giới tính, đều mang giá trị độc nhất vô nhị. Nếu xã hội rộng lớn ngoài kia có thể bất công, thì chính gia đình phải là nơi duy nhất mà mỗi người được thừa nhận, được yêu thương và được đối xử bình đẳng.
    2. Huyền thoại về “người trụ cột”
    Từ xưa, người ta hay gắn nhãn “trụ cột” cho một thành viên trong gia đình – thường là người đàn ông. Điều đó không sai trong bối cảnh lịch sử, khi sức mạnh cơ bắp và quyền lực kinh tế tập trung trong tay nam giới. Nhưng trong xã hội hiện đại, khái niệm “trụ cột” không còn mang nghĩa tuyệt đối.
    Nếu chỉ vì kiếm tiền nhiều hơn mà tự cho mình quyền quyết định tất cả, coi thường ý kiến của vợ, con, hay cha mẹ già, thì đó không phải là “trụ cột” mà là độc tài gia đình. Tiền có thể nuôi sống thể xác, nhưng tình thương và sự tôn trọng mới nuôi dưỡng linh hồn. Người kiếm nhiều tiền không có nghĩa là giá trị hơn người chăm sóc từng bữa cơm, từng manh áo, từng giấc ngủ của cả nhà.
    “Trụ cột” thực sự là khi mỗi người ý thức được mình gánh vác một phần trách nhiệm để ngôi nhà trở thành chốn bình an. Người vợ nội trợ, người chồng đi làm, đứa con hiếu thảo, ông bà dạy bảo, tất cả đều là những cây cột song hành, không có ai thấp bé, không có ai bị bỏ quên.
    3. Những hình thức coi thường ngầm
    Coi thường trong gia đình không phải lúc nào cũng biểu hiện bằng bạo lực hay mắng nhiếc. Nhiều khi nó ngấm ngầm, tinh vi, nhưng sức tàn phá không hề nhỏ.
    So sánh con cái: “Con nhìn anh con mà học tập, sao con chẳng được bằng một góc nó?” – những câu nói tưởng như vô hại lại gieo mầm tự ti, khiến đứa trẻ nghĩ mình chẳng bao giờ xứng đáng.
    Định giá theo tiền bạc: “Nhà này sống nhờ tôi, nên tôi có quyền quyết định.” – sự ngạo mạn ấy làm người khác cảm thấy mình chỉ là gánh nặng.
    Phân biệt giới tính: “Con trai thì phải hơn con gái.” – tư tưởng lỗi thời khiến bao nhiêu người phụ nữ bị kìm kẹp, không được sống trọn tiềm năng.
    Coi thường người già: “Ông bà thì biết gì thời nay nữa.” – những lời nói đó không chỉ xúc phạm trí tuệ của người lớn tuổi, mà còn cắt đứt sợi dây truyền thừa kinh nghiệm và văn hóa.
    Mỗi hình thức coi thường đều là một vết nứt trong nền móng gia đình. Nếu không nhận ra và sửa chữa, một ngày nào đó cả căn nhà tinh thần sẽ sụp đổ.
    4. Gia đình bình đẳng – khởi nguồn của dân chủ
    Người ta thường bàn nhiều về dân chủ ngoài xã hội, về quyền con người, về tự do. Nhưng hãy thử hỏi: Nếu trong gia đình, ta không được tôn trọng, liệu ta có thể tin vào sự công bằng ở ngoài kia?
    Gia đình
    HNI 4/9: PHẦN III: TRIẾT LÝ ỨNG DỤNG TRONG ĐỜI SỐNG HNI 3/9- 🌺CHƯƠNG 21: Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai - Henry Le – Lê Đình Hải 1. Gia đình – chiếc nôi của phẩm giá Gia đình là nơi đầu tiên một con người học cách yêu thương, tôn trọng và khẳng định giá trị của mình. Nhưng nghịch lý thay, chính trong gia đình lại thường nảy sinh những định kiến ngầm, những sự phân chia ngôi thứ khiến nhiều thành viên cảm thấy mình “thấp kém hơn”. Người phụ nữ bị coi thường chỉ vì không kiếm ra nhiều tiền như chồng; đứa con bị xem nhẹ vì thành tích học tập không bằng anh chị; người cha bị đánh giá thấp vì không thành đạt ngoài xã hội… Những tư tưởng ấy, dù vô tình hay hữu ý, đều ăn sâu trong nền văn hóa Á Đông hàng nghìn năm, tạo nên những vết thương truyền đời. Triết lý mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây thật rõ ràng: Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai. Mỗi cá nhân, bất kể vai trò, tuổi tác, giới tính, đều mang giá trị độc nhất vô nhị. Nếu xã hội rộng lớn ngoài kia có thể bất công, thì chính gia đình phải là nơi duy nhất mà mỗi người được thừa nhận, được yêu thương và được đối xử bình đẳng. 2. Huyền thoại về “người trụ cột” Từ xưa, người ta hay gắn nhãn “trụ cột” cho một thành viên trong gia đình – thường là người đàn ông. Điều đó không sai trong bối cảnh lịch sử, khi sức mạnh cơ bắp và quyền lực kinh tế tập trung trong tay nam giới. Nhưng trong xã hội hiện đại, khái niệm “trụ cột” không còn mang nghĩa tuyệt đối. Nếu chỉ vì kiếm tiền nhiều hơn mà tự cho mình quyền quyết định tất cả, coi thường ý kiến của vợ, con, hay cha mẹ già, thì đó không phải là “trụ cột” mà là độc tài gia đình. Tiền có thể nuôi sống thể xác, nhưng tình thương và sự tôn trọng mới nuôi dưỡng linh hồn. Người kiếm nhiều tiền không có nghĩa là giá trị hơn người chăm sóc từng bữa cơm, từng manh áo, từng giấc ngủ của cả nhà. “Trụ cột” thực sự là khi mỗi người ý thức được mình gánh vác một phần trách nhiệm để ngôi nhà trở thành chốn bình an. Người vợ nội trợ, người chồng đi làm, đứa con hiếu thảo, ông bà dạy bảo, tất cả đều là những cây cột song hành, không có ai thấp bé, không có ai bị bỏ quên. 3. Những hình thức coi thường ngầm Coi thường trong gia đình không phải lúc nào cũng biểu hiện bằng bạo lực hay mắng nhiếc. Nhiều khi nó ngấm ngầm, tinh vi, nhưng sức tàn phá không hề nhỏ. So sánh con cái: “Con nhìn anh con mà học tập, sao con chẳng được bằng một góc nó?” – những câu nói tưởng như vô hại lại gieo mầm tự ti, khiến đứa trẻ nghĩ mình chẳng bao giờ xứng đáng. Định giá theo tiền bạc: “Nhà này sống nhờ tôi, nên tôi có quyền quyết định.” – sự ngạo mạn ấy làm người khác cảm thấy mình chỉ là gánh nặng. Phân biệt giới tính: “Con trai thì phải hơn con gái.” – tư tưởng lỗi thời khiến bao nhiêu người phụ nữ bị kìm kẹp, không được sống trọn tiềm năng. Coi thường người già: “Ông bà thì biết gì thời nay nữa.” – những lời nói đó không chỉ xúc phạm trí tuệ của người lớn tuổi, mà còn cắt đứt sợi dây truyền thừa kinh nghiệm và văn hóa. Mỗi hình thức coi thường đều là một vết nứt trong nền móng gia đình. Nếu không nhận ra và sửa chữa, một ngày nào đó cả căn nhà tinh thần sẽ sụp đổ. 4. Gia đình bình đẳng – khởi nguồn của dân chủ Người ta thường bàn nhiều về dân chủ ngoài xã hội, về quyền con người, về tự do. Nhưng hãy thử hỏi: Nếu trong gia đình, ta không được tôn trọng, liệu ta có thể tin vào sự công bằng ở ngoài kia? Gia đình
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Sad
    13
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9: Bài thơ Chương 21:
    Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai
    Henry Le – Lê Đình Hải
    Trong ngôi nhà nhỏ có mái hiên xanh,
    Nơi tiếng cười vang hòa trong bữa cơm chiều,
    Cha không cao hơn vì gánh nặng trên vai,
    Mẹ không thấp hơn khi ngồi bên mâm cơm giản dị.
    Anh chị em chẳng phải so hơn kém,
    Mỗi người là một ngọn nến tỏa sáng riêng,
    Ánh sáng ấy không làm lu mờ ánh sáng khác,
    Mà cùng thắp bừng hạnh phúc sum vầy.

    Gia đình không phải ngai vàng để một người ngồi,
    Cũng chẳng là ngai gỗ để kẻ khác quỳ,
    Gia đình là vòng tròn ấm áp,
    Nơi ai cũng có chỗ ngồi ngang bằng.

    Cha có quyền dạy, nhưng cũng cần học,
    Mẹ có quyền chăm, nhưng cũng cần được thương,
    Con cái có quyền nghe, nhưng cũng được nói,
    Sự công bằng bắt đầu từ trái tim hiểu lẽ.

    Không ai sinh ra để bị coi thường,
    Không ai tồn tại để làm bóng mờ,
    Mỗi người mang một ý nghĩa bất diệt,
    Và gia đình chính là bản giao hưởng chan hòa.

    Khi người chồng biết lắng nghe người vợ,
    Khi người cha tôn trọng tiếng khóc con thơ,
    Khi người mẹ chấp nhận sai lầm của mình,
    Gia đình ấy hóa thành mái ấm vô biên.

    Người lớn không hơn vì tuổi đời dài,
    Kẻ nhỏ không kém vì dáng hình bé bỏng,
    Chỉ có sự yêu thương thật sự,
    Mới vẽ nên biên giới của bình đẳng thiêng liêng.

    Nếu gia đình là cây,
    Thì mỗi người là một cành, một lá,
    Không cành nào được phép ngạo mạn,
    Không chiếc lá nào đáng bị bỏ quên.

    Bởi khi một người gục ngã,
    Cả mái ấm chùng xuống âm thầm,
    Khi một người vươn cao tỏa sáng,
    Cả gia đình cùng rạng rỡ vươn lên.

    Gia đình – nơi học bài học đầu tiên,
    Về nhân phẩm, về giá trị làm người,
    Nếu trong nhà có bình đẳng thật,
    Thì ngoài đời ta mới biết trân quý lẫn nhau.

    Đừng đặt cha lên ngai vàng của quyền lực,
    Đừng đặt mẹ vào khung bức tranh hy sinh,
    Đừng đặt con vào vai kẻ phải vâng lời tuyệt đối,
    Hãy để mọi người được là chính mình.

    Tình yêu không đòi hỏi trên – dưới,
    Tôn trọng chẳng dựa vào tuổi hay vai,
    Chỉ có sự đồng cảm sâu xa,
    Mới giữ vững ngôi nhà qua giông bão.

    Thế nên hãy nhớ,
    Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai,
    Mỗi người là một thế giới cần được lắng nghe,
    Mỗi trái tim là một vũ trụ cần được tôn trọng.

    Và khi chúng ta nhìn nhau bằng ánh mắt ấy,
    Gia đình không còn là nơi để trốn tránh,
    Mà là nơi để trở về,
    Nơi hạnh phúc được gọi bằng tên thật của nó.
    HNI 4/9: 📕Bài thơ Chương 21: Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai Henry Le – Lê Đình Hải Trong ngôi nhà nhỏ có mái hiên xanh, Nơi tiếng cười vang hòa trong bữa cơm chiều, Cha không cao hơn vì gánh nặng trên vai, Mẹ không thấp hơn khi ngồi bên mâm cơm giản dị. Anh chị em chẳng phải so hơn kém, Mỗi người là một ngọn nến tỏa sáng riêng, Ánh sáng ấy không làm lu mờ ánh sáng khác, Mà cùng thắp bừng hạnh phúc sum vầy. Gia đình không phải ngai vàng để một người ngồi, Cũng chẳng là ngai gỗ để kẻ khác quỳ, Gia đình là vòng tròn ấm áp, Nơi ai cũng có chỗ ngồi ngang bằng. Cha có quyền dạy, nhưng cũng cần học, Mẹ có quyền chăm, nhưng cũng cần được thương, Con cái có quyền nghe, nhưng cũng được nói, Sự công bằng bắt đầu từ trái tim hiểu lẽ. Không ai sinh ra để bị coi thường, Không ai tồn tại để làm bóng mờ, Mỗi người mang một ý nghĩa bất diệt, Và gia đình chính là bản giao hưởng chan hòa. Khi người chồng biết lắng nghe người vợ, Khi người cha tôn trọng tiếng khóc con thơ, Khi người mẹ chấp nhận sai lầm của mình, Gia đình ấy hóa thành mái ấm vô biên. Người lớn không hơn vì tuổi đời dài, Kẻ nhỏ không kém vì dáng hình bé bỏng, Chỉ có sự yêu thương thật sự, Mới vẽ nên biên giới của bình đẳng thiêng liêng. Nếu gia đình là cây, Thì mỗi người là một cành, một lá, Không cành nào được phép ngạo mạn, Không chiếc lá nào đáng bị bỏ quên. Bởi khi một người gục ngã, Cả mái ấm chùng xuống âm thầm, Khi một người vươn cao tỏa sáng, Cả gia đình cùng rạng rỡ vươn lên. Gia đình – nơi học bài học đầu tiên, Về nhân phẩm, về giá trị làm người, Nếu trong nhà có bình đẳng thật, Thì ngoài đời ta mới biết trân quý lẫn nhau. Đừng đặt cha lên ngai vàng của quyền lực, Đừng đặt mẹ vào khung bức tranh hy sinh, Đừng đặt con vào vai kẻ phải vâng lời tuyệt đối, Hãy để mọi người được là chính mình. Tình yêu không đòi hỏi trên – dưới, Tôn trọng chẳng dựa vào tuổi hay vai, Chỉ có sự đồng cảm sâu xa, Mới giữ vững ngôi nhà qua giông bão. Thế nên hãy nhớ, Trong gia đình – không ai thấp kém hơn ai, Mỗi người là một thế giới cần được lắng nghe, Mỗi trái tim là một vũ trụ cần được tôn trọng. Và khi chúng ta nhìn nhau bằng ánh mắt ấy, Gia đình không còn là nơi để trốn tránh, Mà là nơi để trở về, Nơi hạnh phúc được gọi bằng tên thật của nó.
    Love
    Like
    Wow
    16
    4 Comments 0 Shares
  • Chào buổi sáng chúc gia đình HCOIN ngày mới tràn ngập niềm vui bình an và hạnh phúc phúc ạ
    Chào buổi sáng chúc gia đình HCOIN ngày mới tràn ngập niềm vui bình an và hạnh phúc phúc ạ
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    11
    4 Comments 0 Shares
  • Chúc cả nhà ngày mới tốt lành và may mắn ạ!
    Chúc cả nhà ngày mới tốt lành và may mắn ạ!
    Love
    Like
    Wow
    Yay
    Angry
    11
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9- CHƯƠNG 22:Trong công việc – mỗi người đều có vai trò - Lê Đình Hải
    1. Mở đầu – Công việc không chỉ là mưu sinh
    Công việc là phần quan trọng nhất trong đời sống xã hội. Con người có thể sống bằng tình yêu thương, bằng mối quan hệ, nhưng chính công việc mới là nơi họ khẳng định bản thân, tạo ra giá trị, để lại dấu ấn cho cộng đồng. Nếu không có công việc, xã hội ngưng trệ; nếu chỉ có một số ít người làm việc, còn số đông đứng ngoài, xã hội mất cân bằng.
    Trong mỗi tổ chức, mỗi doanh nghiệp, mỗi cộng đồng, công việc giống như một guồng máy. Guồng máy ấy vận hành trơn tru hay tắc nghẽn phụ thuộc vào việc từng chi tiết, từng con ốc, từng bánh răng có đảm nhận đúng vai trò của mình hay không. Không có ai thừa thãi. Không có ai vô nghĩa. Dù là người quét rác, nhân viên phục vụ, công nhân dây chuyền, kỹ sư sáng chế hay giám đốc điều hành – tất cả đều nắm giữ một phần quan trọng trong chuỗi giá trị chung.
    Đáng tiếc thay, nhiều người lại xem nhẹ vai trò của mình, hoặc ngược lại, xem thường vai trò của người khác. Họ nghĩ chỉ có vị trí cao mới quan trọng, còn những công việc nhỏ bé thì chẳng đáng kể. Nhưng sự thật là không có nền móng thì không có lâu đài; không có người quét rác, thành phố sẽ ngập trong rác thải; không có nông dân, sẽ không có hạt cơm trên bàn.
    Thông điệp cốt lõi của chương này là: Trong công việc, mỗi người đều có vai trò. Không ai bị bỏ quên, không ai là vô dụng.
    2. Từ lao động cơ bản đến sáng tạo tinh vi – mọi tầng lớp đều gắn kết
    Xã hội loài người đã trải qua hàng nghìn năm tiến hóa. Ban đầu, công việc chỉ xoay quanh săn bắt, hái lượm, trồng trọt. Dần dần, chúng ta có thủ công nghiệp, rồi công nghiệp, rồi kinh tế tri thức, và bây giờ là kinh tế số. Nhưng qua mọi thời kỳ, nguyên lý vẫn không đổi: mỗi người đều góp một phần sức mình vào guồng máy lớn.
    Người nông dân gieo hạt để chúng ta có lương thực.
    Người thợ thủ công làm ra vật dụng.
    Người công nhân đứng máy để tạo ra sản phẩm hàng loạt.
    Người kỹ sư cải tiến công nghệ.
    Người nghệ sĩ làm phong phú tâm hồn.
    Người quản lý sắp xếp, điều phối.
    Nếu thiếu một trong những tầng lớp này, xã hội lập tức rơi vào khủng hoảng. Không ai có thể thay thế tất cả. Mỗi người chỉ có thể giỏi ở một mảng, và chính sự bổ sung lẫn nhau mới tạo nên sự thịnh vượng.
    Nhìn từ góc độ này, ta thấy rõ một sự thật: giá trị cá nhân không phụ thuộc vào chức danh, mà phụ thuộc vào việc họ thực sự đóng góp gì vào đời sống chung.
    3. Tư duy sai lầm: xem thường công việc “nhỏ bé”
    Trong nhiều nền văn hóa, vẫn tồn tại thói quen phân biệt sang – hèn trong công việc. Người làm bàn giấy thì được coi trọng hơn người lao động chân tay. Người lãnh đạo thì được khen ngợi, còn nhân viên cấp thấp lại ít được ghi nhận.
    Nhưng hãy thử hình dung: một nhà hàng sang trọng có thể tồn tại không nếu thiếu người dọn dẹp, người rửa chén, người phục vụ? Một bệnh viện có thể vận hành ra sao nếu thiếu hộ lý, bảo vệ, nhân viên vệ sinh? Một công ty công nghệ có thể đứng vững không nếu chỉ có giám đốc mà không có hàng trăm kỹ sư, tester, nhân viên hỗ trợ khách hàng?
    Mọi vị trí đều quan trọng. Khác biệt chỉ nằm ở tính chất công việc, chứ không phải giá trị con người. Khi ta xem thường công việc nhỏ bé, tức là ta phủ nhận nền tảng làm nên thành công lớn.
    Do đó, thay vì chia ranh giới sang – hèn, ta cần nuôi dưỡng tư duy tôn trọng lẫn nhau: ai cũng có đóng góp, ai cũng xứng đáng được ghi nhận.
    4. Sức mạnh của vai trò cá nhân trong tập thể
    Mỗi công việc giống như một bản nhạc. Trong bản nhạc ấy, có nốt cao, nốt trầm, có tiếng đàn, tiếng trống, tiếng sáo. Nếu chỉ có nốt cao, bản nhạc sẽ chói tai; nếu chỉ có tiếng trống, sẽ ồn ào; nếu chỉ có tiếng sáo, sẽ buồn tẻ. Chỉ khi tất cả hòa quyện, ta mới có một bản giao hưởng.

    HNI 4/9- 🌺CHƯƠNG 22:Trong công việc – mỗi người đều có vai trò - Lê Đình Hải 1. Mở đầu – Công việc không chỉ là mưu sinh Công việc là phần quan trọng nhất trong đời sống xã hội. Con người có thể sống bằng tình yêu thương, bằng mối quan hệ, nhưng chính công việc mới là nơi họ khẳng định bản thân, tạo ra giá trị, để lại dấu ấn cho cộng đồng. Nếu không có công việc, xã hội ngưng trệ; nếu chỉ có một số ít người làm việc, còn số đông đứng ngoài, xã hội mất cân bằng. Trong mỗi tổ chức, mỗi doanh nghiệp, mỗi cộng đồng, công việc giống như một guồng máy. Guồng máy ấy vận hành trơn tru hay tắc nghẽn phụ thuộc vào việc từng chi tiết, từng con ốc, từng bánh răng có đảm nhận đúng vai trò của mình hay không. Không có ai thừa thãi. Không có ai vô nghĩa. Dù là người quét rác, nhân viên phục vụ, công nhân dây chuyền, kỹ sư sáng chế hay giám đốc điều hành – tất cả đều nắm giữ một phần quan trọng trong chuỗi giá trị chung. Đáng tiếc thay, nhiều người lại xem nhẹ vai trò của mình, hoặc ngược lại, xem thường vai trò của người khác. Họ nghĩ chỉ có vị trí cao mới quan trọng, còn những công việc nhỏ bé thì chẳng đáng kể. Nhưng sự thật là không có nền móng thì không có lâu đài; không có người quét rác, thành phố sẽ ngập trong rác thải; không có nông dân, sẽ không có hạt cơm trên bàn. Thông điệp cốt lõi của chương này là: Trong công việc, mỗi người đều có vai trò. Không ai bị bỏ quên, không ai là vô dụng. 2. Từ lao động cơ bản đến sáng tạo tinh vi – mọi tầng lớp đều gắn kết Xã hội loài người đã trải qua hàng nghìn năm tiến hóa. Ban đầu, công việc chỉ xoay quanh săn bắt, hái lượm, trồng trọt. Dần dần, chúng ta có thủ công nghiệp, rồi công nghiệp, rồi kinh tế tri thức, và bây giờ là kinh tế số. Nhưng qua mọi thời kỳ, nguyên lý vẫn không đổi: mỗi người đều góp một phần sức mình vào guồng máy lớn. Người nông dân gieo hạt để chúng ta có lương thực. Người thợ thủ công làm ra vật dụng. Người công nhân đứng máy để tạo ra sản phẩm hàng loạt. Người kỹ sư cải tiến công nghệ. Người nghệ sĩ làm phong phú tâm hồn. Người quản lý sắp xếp, điều phối. Nếu thiếu một trong những tầng lớp này, xã hội lập tức rơi vào khủng hoảng. Không ai có thể thay thế tất cả. Mỗi người chỉ có thể giỏi ở một mảng, và chính sự bổ sung lẫn nhau mới tạo nên sự thịnh vượng. Nhìn từ góc độ này, ta thấy rõ một sự thật: giá trị cá nhân không phụ thuộc vào chức danh, mà phụ thuộc vào việc họ thực sự đóng góp gì vào đời sống chung. 3. Tư duy sai lầm: xem thường công việc “nhỏ bé” Trong nhiều nền văn hóa, vẫn tồn tại thói quen phân biệt sang – hèn trong công việc. Người làm bàn giấy thì được coi trọng hơn người lao động chân tay. Người lãnh đạo thì được khen ngợi, còn nhân viên cấp thấp lại ít được ghi nhận. Nhưng hãy thử hình dung: một nhà hàng sang trọng có thể tồn tại không nếu thiếu người dọn dẹp, người rửa chén, người phục vụ? Một bệnh viện có thể vận hành ra sao nếu thiếu hộ lý, bảo vệ, nhân viên vệ sinh? Một công ty công nghệ có thể đứng vững không nếu chỉ có giám đốc mà không có hàng trăm kỹ sư, tester, nhân viên hỗ trợ khách hàng? Mọi vị trí đều quan trọng. Khác biệt chỉ nằm ở tính chất công việc, chứ không phải giá trị con người. Khi ta xem thường công việc nhỏ bé, tức là ta phủ nhận nền tảng làm nên thành công lớn. Do đó, thay vì chia ranh giới sang – hèn, ta cần nuôi dưỡng tư duy tôn trọng lẫn nhau: ai cũng có đóng góp, ai cũng xứng đáng được ghi nhận. 4. Sức mạnh của vai trò cá nhân trong tập thể Mỗi công việc giống như một bản nhạc. Trong bản nhạc ấy, có nốt cao, nốt trầm, có tiếng đàn, tiếng trống, tiếng sáo. Nếu chỉ có nốt cao, bản nhạc sẽ chói tai; nếu chỉ có tiếng trống, sẽ ồn ào; nếu chỉ có tiếng sáo, sẽ buồn tẻ. Chỉ khi tất cả hòa quyện, ta mới có một bản giao hưởng.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    Haha
    11
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9: Bài thơ Chương 22:
    "Trong công việc – mỗi người đều có vai trò" – Lê Đình Hải
    Trong guồng quay của cuộc đời rộng lớn,
    Không ai là hạt bụi vô danh trôi nổi,
    Mỗi bàn tay góp một phần ánh sáng,
    Mỗi nhịp tim dệt nên bản nhạc chung.
    Không có người thợ, mái nhà ai dựng?
    Không có nông dân, cơm gạo ai trồng?
    Không có người lái, chuyến tàu ai đến?
    Không có thầy cô, chữ nghĩa ai truyền?

    Người nghệ sĩ đem hồn vào tranh, vào nhạc,
    Người thợ mộc cho đời chiếc ghế để ngồi,
    Người kỹ sư vẽ cầu qua sông rộng,
    Người y bác sĩ giữ hơi thở nhân sinh.

    Đừng coi thường một vai trò bé nhỏ,
    Không viên gạch nào vô nghĩa giữa tường cao,
    Cả công trình vững vàng qua giông bão,
    Là nhờ từng hạt cát nằm nơi móng sâu.

    Có người làm chủ, có người làm thợ,
    Có người lãnh đạo, có kẻ lắng nghe,
    Nhưng tất cả chung trong vòng tay lớn,
    Đều góp công làm nên một hành trình.

    Trong xưởng máy, tiếng kim loại vang vọng,
    Trong đồng xanh, lúa mượt sóng vàng reo,
    Trong lớp học, trí tuệ nảy mầm non,
    Trong bệnh viện, nụ cười thay giọt lệ.

    Không nghề nào thấp hèn, chẳng ai vô dụng,
    Chỉ khi so đo mới nảy sinh khoảng cách,
    Nhưng nếu nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng,
    Sẽ thấy đời này đẹp biết bao nhiêu.

    Công việc không chỉ là cơm áo gạo tiền,
    Mà là minh chứng ta có ích cho cuộc sống,
    Là dòng chảy kết nối người với người,
    Là niềm tự hào trong mỗi bàn tay lao động.

    Hãy nhớ rằng: một chiếc máy không chạy
    Nếu thiếu một bánh răng nhỏ bé giữa lòng,
    Xã hội này cũng chẳng thể trọn vẹn
    Nếu một con người bị lãng quên vai trò.

    Vậy ta sống, ta làm việc bằng tất cả,
    Bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, niềm tin,
    Để ngày mai khi nhìn lại cuộc đời,
    Ta mỉm cười: "Mình đã góp phần cho thế giới."
    HNI 4/9: 📕Bài thơ Chương 22: "Trong công việc – mỗi người đều có vai trò" – Lê Đình Hải Trong guồng quay của cuộc đời rộng lớn, Không ai là hạt bụi vô danh trôi nổi, Mỗi bàn tay góp một phần ánh sáng, Mỗi nhịp tim dệt nên bản nhạc chung. Không có người thợ, mái nhà ai dựng? Không có nông dân, cơm gạo ai trồng? Không có người lái, chuyến tàu ai đến? Không có thầy cô, chữ nghĩa ai truyền? Người nghệ sĩ đem hồn vào tranh, vào nhạc, Người thợ mộc cho đời chiếc ghế để ngồi, Người kỹ sư vẽ cầu qua sông rộng, Người y bác sĩ giữ hơi thở nhân sinh. Đừng coi thường một vai trò bé nhỏ, Không viên gạch nào vô nghĩa giữa tường cao, Cả công trình vững vàng qua giông bão, Là nhờ từng hạt cát nằm nơi móng sâu. Có người làm chủ, có người làm thợ, Có người lãnh đạo, có kẻ lắng nghe, Nhưng tất cả chung trong vòng tay lớn, Đều góp công làm nên một hành trình. Trong xưởng máy, tiếng kim loại vang vọng, Trong đồng xanh, lúa mượt sóng vàng reo, Trong lớp học, trí tuệ nảy mầm non, Trong bệnh viện, nụ cười thay giọt lệ. Không nghề nào thấp hèn, chẳng ai vô dụng, Chỉ khi so đo mới nảy sinh khoảng cách, Nhưng nếu nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng, Sẽ thấy đời này đẹp biết bao nhiêu. Công việc không chỉ là cơm áo gạo tiền, Mà là minh chứng ta có ích cho cuộc sống, Là dòng chảy kết nối người với người, Là niềm tự hào trong mỗi bàn tay lao động. Hãy nhớ rằng: một chiếc máy không chạy Nếu thiếu một bánh răng nhỏ bé giữa lòng, Xã hội này cũng chẳng thể trọn vẹn Nếu một con người bị lãng quên vai trò. Vậy ta sống, ta làm việc bằng tất cả, Bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, niềm tin, Để ngày mai khi nhìn lại cuộc đời, Ta mỉm cười: "Mình đã góp phần cho thế giới."
    Love
    Wow
    Like
    Sad
    11
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9: Bài hát chương 22:
    Trong công việc – mỗi người đều có vai trò
    Tác giả: Lê Đình Hải
    [Đoạn 1]
    Mỗi bàn tay góp một dòng chảy,
    Mỗi trái tim mang một nhịp đập riêng.
    Không ai thừa, chẳng ai là nhỏ bé,
    Trong công việc, ai cũng giữ vai trò thiêng liêng.
    [Điệp khúc]
    Vì không có viên gạch nào vô nghĩa,
    Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai.
    Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình,
    Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai.

    [Đoạn 2]
    Người gieo hạt, kẻ vun trồng,
    Người thắp lửa, kẻ giữ lửa hồng.
    Có người lặng thầm ghi từng con số,
    Có người cất lời làm nhịp cầu nối lòng.

    [Điệp khúc]
    Vì không có viên gạch nào vô nghĩa,
    Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai.
    Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình,
    Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai.

    [Đoạn 3]
    Khi ta hiểu nhau qua từng ánh mắt,
    Từng bước chân cùng hướng một con đường.
    Sức mạnh ấy không gì có thể chặn,
    Bởi chung vai ta biến nhỏ bé thành phi thường.

    [Cao trào]
    Hãy hát lên, cho niềm tin lan tỏa,
    Mỗi con người là một nốt nhạc vang xa.
    Ghép lại thành bản giao hưởng bất diệt,
    Nơi công việc hóa thành giấc mơ thật thà.

    [Điệp khúc lớn]
    Vì không có viên gạch nào vô nghĩa,
    Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai.
    Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình,
    Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai.
    Hỡi anh em, hỡi bạn bè khắp chốn,
    Vai trò ta chẳng thể thay nhau.
    Chỉ khi tất cả cùng chung một nhịp,
    Công việc mới thành bức tranh nhiệm màu.

    [Kết]
    Trong công việc – mỗi người đều có vai trò,
    Một ngôi sao giữa bầu trời rộng lớn.
    Dẫu lặng thầm hay rực sáng huy hoàng,
    Ta cùng viết lên khúc ca đời sống.
    HNI 4/9: 🎵Bài hát chương 22: Trong công việc – mỗi người đều có vai trò Tác giả: Lê Đình Hải [Đoạn 1] Mỗi bàn tay góp một dòng chảy, Mỗi trái tim mang một nhịp đập riêng. Không ai thừa, chẳng ai là nhỏ bé, Trong công việc, ai cũng giữ vai trò thiêng liêng. [Điệp khúc] Vì không có viên gạch nào vô nghĩa, Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai. Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình, Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai. [Đoạn 2] Người gieo hạt, kẻ vun trồng, Người thắp lửa, kẻ giữ lửa hồng. Có người lặng thầm ghi từng con số, Có người cất lời làm nhịp cầu nối lòng. [Điệp khúc] Vì không có viên gạch nào vô nghĩa, Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai. Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình, Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai. [Đoạn 3] Khi ta hiểu nhau qua từng ánh mắt, Từng bước chân cùng hướng một con đường. Sức mạnh ấy không gì có thể chặn, Bởi chung vai ta biến nhỏ bé thành phi thường. [Cao trào] Hãy hát lên, cho niềm tin lan tỏa, Mỗi con người là một nốt nhạc vang xa. Ghép lại thành bản giao hưởng bất diệt, Nơi công việc hóa thành giấc mơ thật thà. [Điệp khúc lớn] Vì không có viên gạch nào vô nghĩa, Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai. Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình, Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai. Hỡi anh em, hỡi bạn bè khắp chốn, Vai trò ta chẳng thể thay nhau. Chỉ khi tất cả cùng chung một nhịp, Công việc mới thành bức tranh nhiệm màu. [Kết] Trong công việc – mỗi người đều có vai trò, Một ngôi sao giữa bầu trời rộng lớn. Dẫu lặng thầm hay rực sáng huy hoàng, Ta cùng viết lên khúc ca đời sống.
    Love
    Like
    Wow
    Yay
    Sad
    Angry
    12
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9: Bài hát chương 22:
    Trong công việc – mỗi người đều có vai trò
    Tác giả: Lê Đình Hải
    [Đoạn 1]
    Mỗi bàn tay góp một dòng chảy,
    Mỗi trái tim mang một nhịp đập riêng.
    Không ai thừa, chẳng ai là nhỏ bé,
    Trong công việc, ai cũng giữ vai trò thiêng liêng.
    [Điệp khúc]
    Vì không có viên gạch nào vô nghĩa,
    Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai.
    Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình,
    Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai.

    [Đoạn 2]
    Người gieo hạt, kẻ vun trồng,
    Người thắp lửa, kẻ giữ lửa hồng.
    Có người lặng thầm ghi từng con số,
    Có người cất lời làm nhịp cầu nối lòng.

    [Điệp khúc]
    Vì không có viên gạch nào vô nghĩa,
    Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai.
    Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình,
    Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai.

    [Đoạn 3]
    Khi ta hiểu nhau qua từng ánh mắt,
    Từng bước chân cùng hướng một con đường.
    Sức mạnh ấy không gì có thể chặn,
    Bởi chung vai ta biến nhỏ bé thành phi thường.

    [Cao trào]
    Hãy hát lên, cho niềm tin lan tỏa,
    Mỗi con người là một nốt nhạc vang xa.
    Ghép lại thành bản giao hưởng bất diệt,
    Nơi công việc hóa thành giấc mơ thật thà.

    [Điệp khúc lớn]
    Vì không có viên gạch nào vô nghĩa,
    Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai.
    Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình,
    Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai.
    Hỡi anh em, hỡi bạn bè khắp chốn,
    Vai trò ta chẳng thể thay nhau.
    Chỉ khi tất cả cùng chung một nhịp,
    Công việc mới thành bức tranh nhiệm màu.

    [Kết]
    Trong công việc – mỗi người đều có vai trò,
    Một ngôi sao giữa bầu trời rộng lớn.
    Dẫu lặng thầm hay rực sáng huy hoàng,
    Ta cùng viết lên khúc ca đời sống.
    Đọc thêm
    HNI 4/9: Bài hát chương 22: Trong công việc – mỗi người đều có vai trò Tác giả: Lê Đình Hải [Đoạn 1] Mỗi bàn tay góp một dòng chảy, Mỗi trái tim mang một nhịp đập riêng. Không ai thừa, chẳng ai là nhỏ bé, Trong công việc, ai cũng giữ vai trò thiêng liêng. [Điệp khúc] Vì không có viên gạch nào vô nghĩa, Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai. Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình, Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai. [Đoạn 2] Người gieo hạt, kẻ vun trồng, Người thắp lửa, kẻ giữ lửa hồng. Có người lặng thầm ghi từng con số, Có người cất lời làm nhịp cầu nối lòng. [Điệp khúc] Vì không có viên gạch nào vô nghĩa, Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai. Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình, Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai. [Đoạn 3] Khi ta hiểu nhau qua từng ánh mắt, Từng bước chân cùng hướng một con đường. Sức mạnh ấy không gì có thể chặn, Bởi chung vai ta biến nhỏ bé thành phi thường. [Cao trào] Hãy hát lên, cho niềm tin lan tỏa, Mỗi con người là một nốt nhạc vang xa. Ghép lại thành bản giao hưởng bất diệt, Nơi công việc hóa thành giấc mơ thật thà. [Điệp khúc lớn] Vì không có viên gạch nào vô nghĩa, Khi xây nên ngôi nhà của ngày mai. Không một ngọn đèn nào sáng mãi một mình, Chúng ta cùng thắp rực trời tương lai. Hỡi anh em, hỡi bạn bè khắp chốn, Vai trò ta chẳng thể thay nhau. Chỉ khi tất cả cùng chung một nhịp, Công việc mới thành bức tranh nhiệm màu. [Kết] Trong công việc – mỗi người đều có vai trò, Một ngôi sao giữa bầu trời rộng lớn. Dẫu lặng thầm hay rực sáng huy hoàng, Ta cùng viết lên khúc ca đời sống. Đọc thêm
    Love
    Like
    Haha
    Yay
    Wow
    Sad
    14
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9: Bài thơ Chương 22:
    "Trong công việc – mỗi người đều có vai trò" – Lê Đình Hải
    Trong guồng quay của cuộc đời rộng lớn,
    Không ai là hạt bụi vô danh trôi nổi,
    Mỗi bàn tay góp một phần ánh sáng,
    Mỗi nhịp tim dệt nên bản nhạc chung.
    Không có người thợ, mái nhà ai dựng?
    Không có nông dân, cơm gạo ai trồng?
    Không có người lái, chuyến tàu ai đến?
    Không có thầy cô, chữ nghĩa ai truyền?

    Người nghệ sĩ đem hồn vào tranh, vào nhạc,
    Người thợ mộc cho đời chiếc ghế để ngồi,
    Người kỹ sư vẽ cầu qua sông rộng,
    Người y bác sĩ giữ hơi thở nhân sinh.

    Đừng coi thường một vai trò bé nhỏ,
    Không viên gạch nào vô nghĩa giữa tường cao,
    Cả công trình vững vàng qua giông bão,
    Là nhờ từng hạt cát nằm nơi móng sâu.

    Có người làm chủ, có người làm thợ,
    Có người lãnh đạo, có kẻ lắng nghe,
    Nhưng tất cả chung trong vòng tay lớn,
    Đều góp công làm nên một hành trình.

    Trong xưởng máy, tiếng kim loại vang vọng,
    Trong đồng xanh, lúa mượt sóng vàng reo,
    Trong lớp học, trí tuệ nảy mầm non,
    Trong bệnh viện, nụ cười thay giọt lệ.

    Không nghề nào thấp hèn, chẳng ai vô dụng,
    Chỉ khi so đo mới nảy sinh khoảng cách,
    Nhưng nếu nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng,
    Sẽ thấy đời này đẹp biết bao nhiêu.

    Công việc không chỉ là cơm áo gạo tiền,
    Mà là minh chứng ta có ích cho cuộc sống,
    Là dòng chảy kết nối người với người,
    Là niềm tự hào trong mỗi bàn tay lao động.

    Hãy nhớ rằng: một chiếc máy không chạy
    Nếu thiếu một bánh răng nhỏ bé giữa lòng,
    Xã hội này cũng chẳng thể trọn vẹn
    Nếu một con người bị lãng quên vai trò.

    Vậy ta sống, ta làm việc bằng tất cả,
    Bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, niềm tin,
    Để ngày mai khi nhìn lại cuộc đời,
    Ta mỉm cười: "Mình đã góp phần cho thế giới."
    Đọc thêm
    HNI 4/9: Bài thơ Chương 22: "Trong công việc – mỗi người đều có vai trò" – Lê Đình Hải Trong guồng quay của cuộc đời rộng lớn, Không ai là hạt bụi vô danh trôi nổi, Mỗi bàn tay góp một phần ánh sáng, Mỗi nhịp tim dệt nên bản nhạc chung. Không có người thợ, mái nhà ai dựng? Không có nông dân, cơm gạo ai trồng? Không có người lái, chuyến tàu ai đến? Không có thầy cô, chữ nghĩa ai truyền? Người nghệ sĩ đem hồn vào tranh, vào nhạc, Người thợ mộc cho đời chiếc ghế để ngồi, Người kỹ sư vẽ cầu qua sông rộng, Người y bác sĩ giữ hơi thở nhân sinh. Đừng coi thường một vai trò bé nhỏ, Không viên gạch nào vô nghĩa giữa tường cao, Cả công trình vững vàng qua giông bão, Là nhờ từng hạt cát nằm nơi móng sâu. Có người làm chủ, có người làm thợ, Có người lãnh đạo, có kẻ lắng nghe, Nhưng tất cả chung trong vòng tay lớn, Đều góp công làm nên một hành trình. Trong xưởng máy, tiếng kim loại vang vọng, Trong đồng xanh, lúa mượt sóng vàng reo, Trong lớp học, trí tuệ nảy mầm non, Trong bệnh viện, nụ cười thay giọt lệ. Không nghề nào thấp hèn, chẳng ai vô dụng, Chỉ khi so đo mới nảy sinh khoảng cách, Nhưng nếu nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng, Sẽ thấy đời này đẹp biết bao nhiêu. Công việc không chỉ là cơm áo gạo tiền, Mà là minh chứng ta có ích cho cuộc sống, Là dòng chảy kết nối người với người, Là niềm tự hào trong mỗi bàn tay lao động. Hãy nhớ rằng: một chiếc máy không chạy Nếu thiếu một bánh răng nhỏ bé giữa lòng, Xã hội này cũng chẳng thể trọn vẹn Nếu một con người bị lãng quên vai trò. Vậy ta sống, ta làm việc bằng tất cả, Bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, niềm tin, Để ngày mai khi nhìn lại cuộc đời, Ta mỉm cười: "Mình đã góp phần cho thế giới." Đọc thêm
    Love
    Wow
    Like
    Haha
    14
    1 Comments 0 Shares