• HNI 5/9 BÀI THƠ CHƯƠNG 28
    TRONG CỘNG ĐỒNG – MỘT CÁ NHÂN CŨNG CÓ THỂ TẠO NÊN THAY ĐỔI - Lê Đình Hải

    Giữa biển người mênh mông chan hòa,
    Một giọt nhỏ cũng dấy lên làn sóng.
    Một hạt mầm, trong im lặng nở ra,
    Có thể thành rừng xanh bạt ngàn vĩnh cửu.
    Ai nói một người thì quá nhỏ bé,
    Giữa vũ trụ bao la, tiếng có ai nghe?
    Nhưng chính từ tiếng thì thầm le lói,
    Có ngày hóa thành lời kêu gọi vang xa.

    Trong cộng đồng, một ngọn nến sáng,
    Xua bóng tối cho vạn ngọn nến bừng.
    Một bàn tay giơ lên mạnh mẽ,
    Khiến ngàn vạn tay khác cùng vươn cao.

    Hãy nhớ:
    Lửa không cần cả rừng để cháy,
    Chỉ cần một tàn than khơi nguồn.
    Sóng chẳng cần biển cả tràn đầy,
    Một cơn gió cũng làm dậy sóng.

    Một con én không làm nên mùa xuân,
    Nhưng cánh én khởi đầu hy vọng.
    Một giọt sương chẳng làm thành dòng sông,
    Nhưng khởi dòng chảy về muôn ngả.

    Trong cộng đồng, khi trái tim sáng rực,
    Thì ánh nhìn sẽ lây lan thành sức mạnh.
    Một người đứng lên, triệu người cùng tiến bước,
    Một ý tưởng, hóa cả thời đại đổi thay.

    Bạn có thể là tia chớp bất ngờ,
    Xé màn đêm, cho nhân loại nhìn thấy.
    Bạn có thể là hạt cát nhỏ nhoi,
    Nhưng thêm vào xây núi non hùng vĩ.

    Đừng sợ hãi mình chỉ là “một”,
    Trong cộng đồng, “một” chính là mầm.
    Một mầm gieo đúng đất, đúng thời,
    Có thể nở thành cánh đồng lúa bát ngát.

    Một nụ cười, cũng làm tan nỗi buồn,
    Một cái nắm tay, cũng nối gần xa lạ.
    Một câu nói chân thành,
    Cũng chạm được tim người đang tuyệt vọng.

    Đừng khinh thường bản thân bé nhỏ,
    Đừng nghĩ rằng tiếng nói bị vùi lấp.
    Bởi cộng đồng không khởi đầu từ đám đông,
    Mà từ một trái tim dám yêu thương trước.

    Một cá nhân – khi mang lòng chính nghĩa,
    Chẳng còn lẻ loi, chẳng còn đơn độc.
    Bởi cộng đồng sẽ nhìn, sẽ nghe,
    Và cùng bạn viết nên chương mới.

    Hãy tin:
    Trong cộng đồng, một cá nhân có thể làm thay đổi,
    Như tia sáng xuyên màn đêm dày đặc.
    Như hạt giống làm đất khô hồi sinh,
    Như tiếng chuông lay tỉnh muôn người đang ngủ.

    Và bạn, chính là người ấy hôm nay,
    Nếu dám bước lên, thắp sáng niềm tin.
    Nếu dám gieo một hạt mầm hy vọng,
    Cả cộng đồng sẽ cùng nhau trổ hoa.
    Đọc ít hơn
    HNI 5/9 BÀI THƠ CHƯƠNG 28 TRONG CỘNG ĐỒNG – MỘT CÁ NHÂN CŨNG CÓ THỂ TẠO NÊN THAY ĐỔI - Lê Đình Hải Giữa biển người mênh mông chan hòa, Một giọt nhỏ cũng dấy lên làn sóng. Một hạt mầm, trong im lặng nở ra, Có thể thành rừng xanh bạt ngàn vĩnh cửu. Ai nói một người thì quá nhỏ bé, Giữa vũ trụ bao la, tiếng có ai nghe? Nhưng chính từ tiếng thì thầm le lói, Có ngày hóa thành lời kêu gọi vang xa. Trong cộng đồng, một ngọn nến sáng, Xua bóng tối cho vạn ngọn nến bừng. Một bàn tay giơ lên mạnh mẽ, Khiến ngàn vạn tay khác cùng vươn cao. Hãy nhớ: Lửa không cần cả rừng để cháy, Chỉ cần một tàn than khơi nguồn. Sóng chẳng cần biển cả tràn đầy, Một cơn gió cũng làm dậy sóng. Một con én không làm nên mùa xuân, Nhưng cánh én khởi đầu hy vọng. Một giọt sương chẳng làm thành dòng sông, Nhưng khởi dòng chảy về muôn ngả. Trong cộng đồng, khi trái tim sáng rực, Thì ánh nhìn sẽ lây lan thành sức mạnh. Một người đứng lên, triệu người cùng tiến bước, Một ý tưởng, hóa cả thời đại đổi thay. Bạn có thể là tia chớp bất ngờ, Xé màn đêm, cho nhân loại nhìn thấy. Bạn có thể là hạt cát nhỏ nhoi, Nhưng thêm vào xây núi non hùng vĩ. Đừng sợ hãi mình chỉ là “một”, Trong cộng đồng, “một” chính là mầm. Một mầm gieo đúng đất, đúng thời, Có thể nở thành cánh đồng lúa bát ngát. Một nụ cười, cũng làm tan nỗi buồn, Một cái nắm tay, cũng nối gần xa lạ. Một câu nói chân thành, Cũng chạm được tim người đang tuyệt vọng. Đừng khinh thường bản thân bé nhỏ, Đừng nghĩ rằng tiếng nói bị vùi lấp. Bởi cộng đồng không khởi đầu từ đám đông, Mà từ một trái tim dám yêu thương trước. Một cá nhân – khi mang lòng chính nghĩa, Chẳng còn lẻ loi, chẳng còn đơn độc. Bởi cộng đồng sẽ nhìn, sẽ nghe, Và cùng bạn viết nên chương mới. Hãy tin: Trong cộng đồng, một cá nhân có thể làm thay đổi, Như tia sáng xuyên màn đêm dày đặc. Như hạt giống làm đất khô hồi sinh, Như tiếng chuông lay tỉnh muôn người đang ngủ. Và bạn, chính là người ấy hôm nay, Nếu dám bước lên, thắp sáng niềm tin. Nếu dám gieo một hạt mầm hy vọng, Cả cộng đồng sẽ cùng nhau trổ hoa. Đọc ít hơn
    Love
    Like
    Haha
    Yay
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9
    Bài Thơ Chương 29

    “ÁNH SÁNG BỊ NHUỐM BẨN”

    Khoa học từng được gọi là ánh sáng,
    Nhưng ánh sáng cũng có thể bị nhuộm đen.
    Một công trình nghiên cứu lung linh,
    Ẩn sau là bàn tay của kẻ tài trợ.

    Số liệu biết nói dối khi bị điều khiển,
    Biểu đồ uốn cong theo ý của đồng tiền.
    Báo cáo khoa học đôi khi chỉ là chiếc áo,
    Che đi sự thật đang rỉ máu bên trong.

    Thuốc lá từng được gọi là vô hại,
    Vì khoa học đã “chứng minh” như thế.
    Khí thải từng bị phủ nhận hàng thập kỷ,
    Chỉ để ngành dầu mỏ còn béo bở thêm.

    Có những nhà khoa học bán linh hồn,
    Đổi lấy danh vọng, đổi lấy tài trợ.
    Họ khoác áo trắng, nhưng tim đã xám,
    Lời nói của họ biến thành công cụ dối lừa.

    Đám đông vỗ tay tin rằng “khoa học nói”,
    Nhưng quên rằng khoa học cũng do người viết ra.
    Người có quyền lực viết câu hỏi,
    Người có tiền bạc định hướng câu trả lời.

    Sự thật không nằm gọn trong phòng thí nghiệm,
    Mà còn trong nỗi đau của con người thật.
    Khoa học chỉ thuần khiết khi không bị mua,
    Còn khi bị mua, nó thành bóng tối có lớp áo sáng.

    Người tỉnh thức không phủ nhận khoa học,
    Nhưng cũng không quỳ gối trước nó.
    Họ lắng nghe, nhưng vẫn đặt câu hỏi:
    “Ánh sáng này có thật sự tinh khiết không?”
    HNI 5-9 📝 Bài Thơ Chương 29 “ÁNH SÁNG BỊ NHUỐM BẨN” Khoa học từng được gọi là ánh sáng, Nhưng ánh sáng cũng có thể bị nhuộm đen. Một công trình nghiên cứu lung linh, Ẩn sau là bàn tay của kẻ tài trợ. Số liệu biết nói dối khi bị điều khiển, Biểu đồ uốn cong theo ý của đồng tiền. Báo cáo khoa học đôi khi chỉ là chiếc áo, Che đi sự thật đang rỉ máu bên trong. Thuốc lá từng được gọi là vô hại, Vì khoa học đã “chứng minh” như thế. Khí thải từng bị phủ nhận hàng thập kỷ, Chỉ để ngành dầu mỏ còn béo bở thêm. Có những nhà khoa học bán linh hồn, Đổi lấy danh vọng, đổi lấy tài trợ. Họ khoác áo trắng, nhưng tim đã xám, Lời nói của họ biến thành công cụ dối lừa. Đám đông vỗ tay tin rằng “khoa học nói”, Nhưng quên rằng khoa học cũng do người viết ra. Người có quyền lực viết câu hỏi, Người có tiền bạc định hướng câu trả lời. Sự thật không nằm gọn trong phòng thí nghiệm, Mà còn trong nỗi đau của con người thật. Khoa học chỉ thuần khiết khi không bị mua, Còn khi bị mua, nó thành bóng tối có lớp áo sáng. Người tỉnh thức không phủ nhận khoa học, Nhưng cũng không quỳ gối trước nó. Họ lắng nghe, nhưng vẫn đặt câu hỏi: “Ánh sáng này có thật sự tinh khiết không?”
    Love
    Like
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • ZHNI 5/9
    Phần IV: Thực Hành Không Xem Thường
    HNI 4/9 -Chương 31: Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Lê

    1. Khởi đầu từ ánh nhìn
    Mỗi người bước vào cuộc đời đều mang theo một ánh nhìn. Ánh nhìn có thể là tia sáng mở đường nhưng cũng có thể trở thành hòn đá vô hình cho người khác. Khi ta nhìn một người bằng mắt Thẩm phán, họ cảm thấy nhỏ bé, nặng nề, thậm chí chí mất đi niềm tin vào chính mình. Nhưng khi ta nhìn họ bằng con mắt thiện lành, đầy bao dung và trân trọng, điều kỳ kỳ xảy ra: người kia cảm thấy được nâng đỡ, được trao niềm tin, và có động lực để bước tiếp.
    Trong thế giới đầy phức tạp hôm nay, nơi con người dễ dàng rơi vào cái bẫy “so sánh – đánh giá – xếp hạng”, thì việc học cách nhìn bằng ý thức chính là hành động cách mạng, một sự thực hành văn minh và nhân.
    2. Vì sao nhìn lại quan trọng đến thế?
    Ánh nhìn không chỉ là quần mắt quan sát bên ngoài. Nó là biểu hiện của tâm hồn. Một ánh nhìn có thể gửi đi thông điệp: “Tôi tin bạn”, hay ngược lại, “Bạn thoáng ra gì”.
    Nhiều khi, một người trẻ chỉ cần một ánh mắt kích thích từ thầy, từ cha mẹ, để đủ dũng khí bước qua thất bại. Ngược lại, một cái nhìn khinh thường có thể găm sâu vào trái tim, trở thành thành vết thương thời gian cả đời.
    Lịch sử nhân loại đã chứng minh: những nhà lãnh đạo, những bậc thầy vĩ đại đều sở hữu đôi mắt nhìn người bằng thiện lành. Họ tìm thấy tiềm năng ở nơi bị bỏ rơi, họ tìm thấy ánh sáng trong trí tưởng tượng chỉ là “bóng tối”. Cảm ơn mà nhân loại mới có những nhà khoa học, nghệ sĩ, dầu gia, từng được xem thường xuyên nhưng rồi đã thay đổi thế giới.
    3. Con mắt thiện lành là gì?
    Con mắt thiện lành không phải đôi mắt ngây thơ, nhìn ai cũng “tốt đẹp tuyệt đối”. Nó là cái nhìn liễu hiểu, nhân ái, vừa sáng suốt vừa bao dung.
    Thấy điều tốt trước khi thấy điều xấu: Người có con mắt lành lành không thở kết luận. Họ tìm kiếm hạt mầm tốt ở người khác trước khi chỉ ra gai vững.
    Thấy khả năng thay đổi vì cố định nhãn dán: Không ai hoàn hảo. Nhưng ai cũng có thể tiến bộ. Con mắt thiện nhìn thấy khả năng trưởng thành, chứ không khóa chặt người khác trong các lỗi.
    Thấy giá trị thay vì địa vị: Người nghèo hay giàu, học cao hay thấp, đều là con người có sản phẩm giá. Người nhìn bằng thiện ý sẽ không bị hạ cấp vì hoàn thành cảnh.
    Đọc ít hơn

    Giống
    Yêu
    2
    0 Bình luận
    ZHNI 5/9 Phần IV: Thực Hành Không Xem Thường HNI 4/9 -Chương 31: Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Lê 1. Khởi đầu từ ánh nhìn Mỗi người bước vào cuộc đời đều mang theo một ánh nhìn. Ánh nhìn có thể là tia sáng mở đường nhưng cũng có thể trở thành hòn đá vô hình cho người khác. Khi ta nhìn một người bằng mắt Thẩm phán, họ cảm thấy nhỏ bé, nặng nề, thậm chí chí mất đi niềm tin vào chính mình. Nhưng khi ta nhìn họ bằng con mắt thiện lành, đầy bao dung và trân trọng, điều kỳ kỳ xảy ra: người kia cảm thấy được nâng đỡ, được trao niềm tin, và có động lực để bước tiếp. Trong thế giới đầy phức tạp hôm nay, nơi con người dễ dàng rơi vào cái bẫy “so sánh – đánh giá – xếp hạng”, thì việc học cách nhìn bằng ý thức chính là hành động cách mạng, một sự thực hành văn minh và nhân. 2. Vì sao nhìn lại quan trọng đến thế? Ánh nhìn không chỉ là quần mắt quan sát bên ngoài. Nó là biểu hiện của tâm hồn. Một ánh nhìn có thể gửi đi thông điệp: “Tôi tin bạn”, hay ngược lại, “Bạn thoáng ra gì”. Nhiều khi, một người trẻ chỉ cần một ánh mắt kích thích từ thầy, từ cha mẹ, để đủ dũng khí bước qua thất bại. Ngược lại, một cái nhìn khinh thường có thể găm sâu vào trái tim, trở thành thành vết thương thời gian cả đời. Lịch sử nhân loại đã chứng minh: những nhà lãnh đạo, những bậc thầy vĩ đại đều sở hữu đôi mắt nhìn người bằng thiện lành. Họ tìm thấy tiềm năng ở nơi bị bỏ rơi, họ tìm thấy ánh sáng trong trí tưởng tượng chỉ là “bóng tối”. Cảm ơn mà nhân loại mới có những nhà khoa học, nghệ sĩ, dầu gia, từng được xem thường xuyên nhưng rồi đã thay đổi thế giới. 3. Con mắt thiện lành là gì? Con mắt thiện lành không phải đôi mắt ngây thơ, nhìn ai cũng “tốt đẹp tuyệt đối”. Nó là cái nhìn liễu hiểu, nhân ái, vừa sáng suốt vừa bao dung. Thấy điều tốt trước khi thấy điều xấu: Người có con mắt lành lành không thở kết luận. Họ tìm kiếm hạt mầm tốt ở người khác trước khi chỉ ra gai vững. Thấy khả năng thay đổi vì cố định nhãn dán: Không ai hoàn hảo. Nhưng ai cũng có thể tiến bộ. Con mắt thiện nhìn thấy khả năng trưởng thành, chứ không khóa chặt người khác trong các lỗi. Thấy giá trị thay vì địa vị: Người nghèo hay giàu, học cao hay thấp, đều là con người có sản phẩm giá. Người nhìn bằng thiện ý sẽ không bị hạ cấp vì hoàn thành cảnh. Đọc ít hơn Giống Yêu 2 0 Bình luận
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9
    Bài Thơ Chương 29

    “ÁNH SÁNG BỊ NHUỐM BẨN”

    Khoa học từng được gọi là ánh sáng,
    Nhưng ánh sáng cũng có thể bị nhuộm đen.
    Một công trình nghiên cứu lung linh,
    Ẩn sau là bàn tay của kẻ tài trợ.

    Số liệu biết nói dối khi bị điều khiển,
    Biểu đồ uốn cong theo ý của đồng tiền.
    Báo cáo khoa học đôi khi chỉ là chiếc áo,
    Che đi sự thật đang rỉ máu bên trong.

    Thuốc lá từng được gọi là vô hại,
    Vì khoa học đã “chứng minh” như thế.
    Khí thải từng bị phủ nhận hàng thập kỷ,
    Chỉ để ngành dầu mỏ còn béo bở thêm.

    Có những nhà khoa học bán linh hồn,
    Đổi lấy danh vọng, đổi lấy tài trợ.
    Họ khoác áo trắng, nhưng tim đã xám,
    Lời nói của họ biến thành công cụ dối lừa.

    Đám đông vỗ tay tin rằng “khoa học nói”,
    Nhưng quên rằng khoa học cũng do người viết ra.
    Người có quyền lực viết câu hỏi,
    Người có tiền bạc định hướng câu trả lời.

    Sự thật không nằm gọn trong phòng thí nghiệm,
    Mà còn trong nỗi đau của con người thật.
    Khoa học chỉ thuần khiết khi không bị mua,
    Còn khi bị mua, nó thành bóng tối có lớp áo sáng.

    Người tỉnh thức không phủ nhận khoa học,
    Nhưng cũng không quỳ gối trước nó.
    Họ lắng nghe, nhưng vẫn đặt câu hỏi:
    “Ánh sáng này có thật sự tinh khiết không?”
    Đọc ít hơn

    0 Bình luận
    HNI 5-9 Bài Thơ Chương 29 “ÁNH SÁNG BỊ NHUỐM BẨN” Khoa học từng được gọi là ánh sáng, Nhưng ánh sáng cũng có thể bị nhuộm đen. Một công trình nghiên cứu lung linh, Ẩn sau là bàn tay của kẻ tài trợ. Số liệu biết nói dối khi bị điều khiển, Biểu đồ uốn cong theo ý của đồng tiền. Báo cáo khoa học đôi khi chỉ là chiếc áo, Che đi sự thật đang rỉ máu bên trong. Thuốc lá từng được gọi là vô hại, Vì khoa học đã “chứng minh” như thế. Khí thải từng bị phủ nhận hàng thập kỷ, Chỉ để ngành dầu mỏ còn béo bở thêm. Có những nhà khoa học bán linh hồn, Đổi lấy danh vọng, đổi lấy tài trợ. Họ khoác áo trắng, nhưng tim đã xám, Lời nói của họ biến thành công cụ dối lừa. Đám đông vỗ tay tin rằng “khoa học nói”, Nhưng quên rằng khoa học cũng do người viết ra. Người có quyền lực viết câu hỏi, Người có tiền bạc định hướng câu trả lời. Sự thật không nằm gọn trong phòng thí nghiệm, Mà còn trong nỗi đau của con người thật. Khoa học chỉ thuần khiết khi không bị mua, Còn khi bị mua, nó thành bóng tối có lớp áo sáng. Người tỉnh thức không phủ nhận khoa học, Nhưng cũng không quỳ gối trước nó. Họ lắng nghe, nhưng vẫn đặt câu hỏi: “Ánh sáng này có thật sự tinh khiết không?” Đọc ít hơn 0 Bình luận
    Love
    Like
    Yay
    Sad
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5/9
    Phần IV: Thực Hành Không Xem Thường
    HNI 4/9 -Chương 31: Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Lê

    1. Khởi đầu từ ánh nhìn
    Mỗi người bước vào cuộc đời đều mang theo một ánh nhìn. Ánh nhìn có thể là tia sáng mở đường nhưng cũng có thể trở thành hòn đá vô hình cho người khác. Khi ta nhìn một người bằng mắt Thẩm phán, họ cảm thấy nhỏ bé, nặng nề, thậm chí chí mất đi niềm tin vào chính mình. Nhưng khi ta nhìn họ bằng con mắt thiện lành, đầy bao dung và trân trọng, điều kỳ kỳ xảy ra: người kia cảm thấy được nâng đỡ, được trao niềm tin, và có động lực để bước tiếp.
    Trong thế giới đầy phức tạp hôm nay, nơi con người dễ dàng rơi vào cái bẫy “so sánh – đánh giá – xếp hạng”, thì việc học cách nhìn bằng ý thức chính là hành động cách mạng, một sự thực hành văn minh và nhân.
    2. Vì sao nhìn lại quan trọng đến thế?
    Ánh nhìn không chỉ là quần mắt quan sát bên ngoài. Nó là biểu hiện của tâm hồn. Một ánh nhìn có thể gửi đi thông điệp: “Tôi tin bạn”, hay ngược lại, “Bạn thoáng ra gì”.
    Nhiều khi, một người trẻ chỉ cần một ánh mắt kích thích từ thầy, từ cha mẹ, để đủ dũng khí bước qua thất bại. Ngược lại, một cái nhìn khinh thường có thể găm sâu vào trái tim, trở thành thành vết thương thời gian cả đời.
    Lịch sử nhân loại đã chứng minh: những nhà lãnh đạo, những bậc thầy vĩ đại đều sở hữu đôi mắt nhìn người bằng thiện lành. Họ tìm thấy tiềm năng ở nơi bị bỏ rơi, họ tìm thấy ánh sáng trong trí tưởng tượng chỉ là “bóng tối”. Cảm ơn mà nhân loại mới có những nhà khoa học, nghệ sĩ, dầu gia, từng được xem thường xuyên nhưng rồi đã thay đổi thế giới.
    3. Con mắt thiện lành là gì?
    Con mắt thiện lành không phải đôi mắt ngây thơ, nhìn ai cũng “tốt đẹp tuyệt đối”. Nó là cái nhìn liễu hiểu, nhân ái, vừa sáng suốt vừa bao dung.
    Thấy điều tốt trước khi thấy điều xấu: Người có con mắt lành lành không thở kết luận. Họ tìm kiếm hạt mầm tốt ở người khác trước khi chỉ ra gai vững.
    Thấy khả năng thay đổi vì cố định nhãn dán: Không ai hoàn hảo. Nhưng ai cũng có thể tiến bộ. Con mắt thiện nhìn thấy khả năng trưởng thành, chứ không khóa chặt người khác trong các lỗi.
    Thấy giá trị thay vì địa vị: Người nghèo hay giàu, học cao hay thấp, đều là con người có sản phẩm giá. Người nhìn bằng thiện ý sẽ không bị hạ cấp vì hoàn thành cảnh.
    Đọc ít ownn
    HNI 5/9 Phần IV: Thực Hành Không Xem Thường HNI 4/9 -Chương 31: Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Lê 1. Khởi đầu từ ánh nhìn Mỗi người bước vào cuộc đời đều mang theo một ánh nhìn. Ánh nhìn có thể là tia sáng mở đường nhưng cũng có thể trở thành hòn đá vô hình cho người khác. Khi ta nhìn một người bằng mắt Thẩm phán, họ cảm thấy nhỏ bé, nặng nề, thậm chí chí mất đi niềm tin vào chính mình. Nhưng khi ta nhìn họ bằng con mắt thiện lành, đầy bao dung và trân trọng, điều kỳ kỳ xảy ra: người kia cảm thấy được nâng đỡ, được trao niềm tin, và có động lực để bước tiếp. Trong thế giới đầy phức tạp hôm nay, nơi con người dễ dàng rơi vào cái bẫy “so sánh – đánh giá – xếp hạng”, thì việc học cách nhìn bằng ý thức chính là hành động cách mạng, một sự thực hành văn minh và nhân. 2. Vì sao nhìn lại quan trọng đến thế? Ánh nhìn không chỉ là quần mắt quan sát bên ngoài. Nó là biểu hiện của tâm hồn. Một ánh nhìn có thể gửi đi thông điệp: “Tôi tin bạn”, hay ngược lại, “Bạn thoáng ra gì”. Nhiều khi, một người trẻ chỉ cần một ánh mắt kích thích từ thầy, từ cha mẹ, để đủ dũng khí bước qua thất bại. Ngược lại, một cái nhìn khinh thường có thể găm sâu vào trái tim, trở thành thành vết thương thời gian cả đời. Lịch sử nhân loại đã chứng minh: những nhà lãnh đạo, những bậc thầy vĩ đại đều sở hữu đôi mắt nhìn người bằng thiện lành. Họ tìm thấy tiềm năng ở nơi bị bỏ rơi, họ tìm thấy ánh sáng trong trí tưởng tượng chỉ là “bóng tối”. Cảm ơn mà nhân loại mới có những nhà khoa học, nghệ sĩ, dầu gia, từng được xem thường xuyên nhưng rồi đã thay đổi thế giới. 3. Con mắt thiện lành là gì? Con mắt thiện lành không phải đôi mắt ngây thơ, nhìn ai cũng “tốt đẹp tuyệt đối”. Nó là cái nhìn liễu hiểu, nhân ái, vừa sáng suốt vừa bao dung. Thấy điều tốt trước khi thấy điều xấu: Người có con mắt lành lành không thở kết luận. Họ tìm kiếm hạt mầm tốt ở người khác trước khi chỉ ra gai vững. Thấy khả năng thay đổi vì cố định nhãn dán: Không ai hoàn hảo. Nhưng ai cũng có thể tiến bộ. Con mắt thiện nhìn thấy khả năng trưởng thành, chứ không khóa chặt người khác trong các lỗi. Thấy giá trị thay vì địa vị: Người nghèo hay giàu, học cao hay thấp, đều là con người có sản phẩm giá. Người nhìn bằng thiện ý sẽ không bị hạ cấp vì hoàn thành cảnh. Đọc ít ownn
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    Angry
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9:
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC
    Lạy Đấng Tối Cao, Đấng Sáng Tạo của vũ trụ!
    Chúng con, những người con của Ngài, hôm nay đồng lòng hướng về Ngài với tất cả sự khiêm nhường, thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. Xin Ngài ban phước lành, ánh sáng và tình yêu thương đến cộng đồng H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc mà chúng con đang cùng nhau xây dựng.

    Xin Ngài soi sáng con đường chúng con đi,
    để từng bước chân đều vững vàng trong chính đạo, từng quyết định đều mang lại lợi ích cho muôn người. Xin cho chúng con luôn đặt tình yêu thương và lòng từ bi làm nền tảng, để mỗi thành viên trong cộng đồng đều được sống trong sự chân thành, đoàn kết và sẻ chia.

    Xin ban trí tuệ và sự minh triết,
    để chúng con biết cách vận hành cộng đồng H-COIN với đạo đức và trách nhiệm, để mỗi giá trị mà chúng con tạo ra không chỉ mang lại sự thịnh vượng mà còn góp phần nâng cao phẩm hạnh, đạo đức và tâm hồn của mỗi người.

    Xin bảo vệ Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc,
    để nơi đây trở thành biểu tượng của sự bình an, trí tuệ và thịnh vượng. Xin cho những ai đến với ngôi làng này đều cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự hướng dẫn của đạo lý, và sự đủ đầy trong tâm hồn.

    Xin cho chúng con luôn sống đúng với Đạo Trời,
    biết yêu thương như cách Ngài yêu thương, biết phụng sự như cách Ngài đã dạy dỗ, và biết gieo hạt giống của ánh sáng, chân lý vào thế gian này.

    Nguyện cầu tất cả những ai có duyên với H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc đều tìm thấy con đường đúng đắn, đều được hưởng phước lành từ Trời, và đều sống trong sự an vui, hạnh phúc viên mãn.
    Chúng con xin cúi đầu đón nhận ân điển của Ngài.
    Đấng Tối Cao Của Vũ Trụ, Đã Ban Ra Luật Trời
    Đọc ít hơn

    Love
    2
    0 Bình luận
    HNI 5-9: LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC Lạy Đấng Tối Cao, Đấng Sáng Tạo của vũ trụ! Chúng con, những người con của Ngài, hôm nay đồng lòng hướng về Ngài với tất cả sự khiêm nhường, thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. Xin Ngài ban phước lành, ánh sáng và tình yêu thương đến cộng đồng H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc mà chúng con đang cùng nhau xây dựng. Xin Ngài soi sáng con đường chúng con đi, để từng bước chân đều vững vàng trong chính đạo, từng quyết định đều mang lại lợi ích cho muôn người. Xin cho chúng con luôn đặt tình yêu thương và lòng từ bi làm nền tảng, để mỗi thành viên trong cộng đồng đều được sống trong sự chân thành, đoàn kết và sẻ chia. Xin ban trí tuệ và sự minh triết, để chúng con biết cách vận hành cộng đồng H-COIN với đạo đức và trách nhiệm, để mỗi giá trị mà chúng con tạo ra không chỉ mang lại sự thịnh vượng mà còn góp phần nâng cao phẩm hạnh, đạo đức và tâm hồn của mỗi người. Xin bảo vệ Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc, để nơi đây trở thành biểu tượng của sự bình an, trí tuệ và thịnh vượng. Xin cho những ai đến với ngôi làng này đều cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự hướng dẫn của đạo lý, và sự đủ đầy trong tâm hồn. Xin cho chúng con luôn sống đúng với Đạo Trời, biết yêu thương như cách Ngài yêu thương, biết phụng sự như cách Ngài đã dạy dỗ, và biết gieo hạt giống của ánh sáng, chân lý vào thế gian này. Nguyện cầu tất cả những ai có duyên với H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc đều tìm thấy con đường đúng đắn, đều được hưởng phước lành từ Trời, và đều sống trong sự an vui, hạnh phúc viên mãn. Chúng con xin cúi đầu đón nhận ân điển của Ngài. Đấng Tối Cao Của Vũ Trụ, Đã Ban Ra Luật Trời Đọc ít hơn Love 2 0 Bình luận
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    11
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9
    Bài Thơ Chương 29

    “ÁNH SÁNG BỊ NHUỐM BẨN”

    Khoa học từng được gọi là ánh sáng,
    Nhưng ánh sáng cũng có thể bị nhuộm đen.
    Một công trình nghiên cứu lung linh,
    Ẩn sau là bàn tay của kẻ tài trợ.

    Số liệu biết nói dối khi bị điều khiển,
    Biểu đồ uốn cong theo ý của đồng tiền.
    Báo cáo khoa học đôi khi chỉ là chiếc áo,
    Che đi sự thật đang rỉ máu bên trong.

    Thuốc lá từng được gọi là vô hại,
    Vì khoa học đã “chứng minh” như thế.
    Khí thải từng bị phủ nhận hàng thập kỷ,
    Chỉ để ngành dầu mỏ còn béo bở thêm.

    Có những nhà khoa học bán linh hồn,
    Đổi lấy danh vọng, đổi lấy tài trợ.
    Họ khoác áo trắng, nhưng tim đã xám,
    Lời nói của họ biến thành công cụ dối lừa.

    Đám đông vỗ tay tin rằng “khoa học nói”,
    Nhưng quên rằng khoa học cũng do người viết ra.
    Người có quyền lực viết câu hỏi,
    Người có tiền bạc định hướng câu trả lời.

    Sự thật không nằm gọn trong phòng thí nghiệm,
    Mà còn trong nỗi đau của con người thật.
    Khoa học chỉ thuần khiết khi không bị mua,
    Còn khi bị mua, nó thành bóng tối có lớp áo sáng.

    Người tỉnh thức không phủ nhận khoa học,
    Nhưng cũng không quỳ gối trước nó.
    Họ lắng nghe, nhưng vẫn đặt câu hỏi:
    “Ánh sáng này có thật sự tinh khiết không?”
    Đọc ít hơn

    HNI 5-9 Bài Thơ Chương 29 “ÁNH SÁNG BỊ NHUỐM BẨN” Khoa học từng được gọi là ánh sáng, Nhưng ánh sáng cũng có thể bị nhuộm đen. Một công trình nghiên cứu lung linh, Ẩn sau là bàn tay của kẻ tài trợ. Số liệu biết nói dối khi bị điều khiển, Biểu đồ uốn cong theo ý của đồng tiền. Báo cáo khoa học đôi khi chỉ là chiếc áo, Che đi sự thật đang rỉ máu bên trong. Thuốc lá từng được gọi là vô hại, Vì khoa học đã “chứng minh” như thế. Khí thải từng bị phủ nhận hàng thập kỷ, Chỉ để ngành dầu mỏ còn béo bở thêm. Có những nhà khoa học bán linh hồn, Đổi lấy danh vọng, đổi lấy tài trợ. Họ khoác áo trắng, nhưng tim đã xám, Lời nói của họ biến thành công cụ dối lừa. Đám đông vỗ tay tin rằng “khoa học nói”, Nhưng quên rằng khoa học cũng do người viết ra. Người có quyền lực viết câu hỏi, Người có tiền bạc định hướng câu trả lời. Sự thật không nằm gọn trong phòng thí nghiệm, Mà còn trong nỗi đau của con người thật. Khoa học chỉ thuần khiết khi không bị mua, Còn khi bị mua, nó thành bóng tối có lớp áo sáng. Người tỉnh thức không phủ nhận khoa học, Nhưng cũng không quỳ gối trước nó. Họ lắng nghe, nhưng vẫn đặt câu hỏi: “Ánh sáng này có thật sự tinh khiết không?” Đọc ít hơn
    Like
    Love
    Yay
    Angry
    8
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 05.09
      👉🏻Đề 1: 10 lòng biết ơn vào MXH doanh nhân HNI 1. Biết ơn HNI đã kết nối những doanh nhân có tâm – có tầm, cùng nhau kiến tạo giá trị thật.2. Biết ơn HNI đã mang đến cho tôi một môi trường học hỏi và chia sẻ tri thức kinh doanh.3. Biết ơn HNI vì luôn đề cao tinh thần phụng sự,...
    Love
    Like
    Haha
    Yay
    Angry
    10
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Xin chào buổi sáng chúc cả nhà vui vẻ HNI 5/9 BÀI THƠ CHƯƠNG 28
    TRONG CỘNG ĐỒNG – MỘT CÁ NHÂN CŨNG CÓ THỂ TẠO NÊN THAY ĐỔI - Lê Đình Hải

    Giữa biển người mênh mông chan hòa,
    Một giọt nhỏ cũng dấy lên làn sóng.
    Một hạt mầm, trong im lặng nở ra,
    Có thể thành rừng xanh bạt ngàn vĩnh cửu.
    Ai nói một người thì quá nhỏ bé,
    Giữa vũ trụ bao la, tiếng có ai nghe?
    Nhưng chính từ tiếng thì thầm le lói,
    Có ngày hóa thành lời kêu gọi vang xa.

    Trong cộng đồng, một ngọn nến sáng,
    Xua bóng tối cho vạn ngọn nến bừng.
    Một bàn tay giơ lên mạnh mẽ,
    Khiến ngàn vạn tay khác cùng vươn cao.

    Hãy nhớ:
    Lửa không cần cả rừng để cháy,
    Chỉ cần một tàn than khơi nguồn.
    Sóng chẳng cần biển cả tràn đầy,
    Một cơn gió cũng làm dậy sóng.

    Một con én không làm nên mùa xuân,
    Nhưng cánh én khởi đầu hy vọng.
    Một giọt sương chẳng làm thành dòng sông,
    Nhưng khởi dòng chảy về muôn ngả.

    Trong cộng đồng, khi trái tim sáng rực,
    Thì ánh nhìn sẽ lây lan thành sức mạnh.
    Một người đứng lên, triệu người cùng tiến bước,
    Một ý tưởng, hóa cả thời đại đổi thay.

    Bạn có thể là tia chớp bất ngờ,
    Xé màn đêm, cho nhân loại nhìn thấy.
    Bạn có thể là hạt cát nhỏ nhoi,
    Nhưng thêm vào xây núi non hùng vĩ.

    Đừng sợ hãi mình chỉ là “một”,
    Trong cộng đồng, “một” chính là mầm.
    Một mầm gieo đúng đất, đúng thời,
    Có thể nở thành cánh đồng lúa bát ngát.

    Một nụ cười, cũng làm tan nỗi buồn,
    Một cái nắm tay, cũng nối gần xa lạ.
    Một câu nói chân thành,
    Cũng chạm được tim người đang tuyệt vọng.

    Đừng khinh thường bản thân bé nhỏ,
    Đừng nghĩ rằng tiếng nói bị vùi lấp.
    Bởi cộng đồng không khởi đầu từ đám đông,
    Mà từ một trái tim dám yêu thương trước.

    Một cá nhân – khi mang lòng chính nghĩa,
    Chẳng còn lẻ loi, chẳng còn đơn độc.
    Bởi cộng đồng sẽ nhìn, sẽ nghe,
    Và cùng bạn viết nên chương mới.

    Hãy tin:
    Trong cộng đồng, một cá nhân có thể làm thay đổi,
    Như tia sáng xuyên màn đêm dày đặc.
    Như hạt giống làm đất khô hồi sinh,
    Như tiếng chuông lay tỉnh muôn người đang ngủ.

    Và bạn, chính là người ấy hôm nay,
    Nếu dám bước lên, thắp sáng niềm tin.
    Nếu dám gieo một hạt mầm hy vọng,
    Cả cộng đồng sẽ cùng nhau trổ hoa.
    Đọc ít hơn
    Đọc ít hơn
    hạnh phúc
    Xin chào buổi sáng chúc cả nhà vui vẻ HNI 5/9 BÀI THƠ CHƯƠNG 28 TRONG CỘNG ĐỒNG – MỘT CÁ NHÂN CŨNG CÓ THỂ TẠO NÊN THAY ĐỔI - Lê Đình Hải Giữa biển người mênh mông chan hòa, Một giọt nhỏ cũng dấy lên làn sóng. Một hạt mầm, trong im lặng nở ra, Có thể thành rừng xanh bạt ngàn vĩnh cửu. Ai nói một người thì quá nhỏ bé, Giữa vũ trụ bao la, tiếng có ai nghe? Nhưng chính từ tiếng thì thầm le lói, Có ngày hóa thành lời kêu gọi vang xa. Trong cộng đồng, một ngọn nến sáng, Xua bóng tối cho vạn ngọn nến bừng. Một bàn tay giơ lên mạnh mẽ, Khiến ngàn vạn tay khác cùng vươn cao. Hãy nhớ: Lửa không cần cả rừng để cháy, Chỉ cần một tàn than khơi nguồn. Sóng chẳng cần biển cả tràn đầy, Một cơn gió cũng làm dậy sóng. Một con én không làm nên mùa xuân, Nhưng cánh én khởi đầu hy vọng. Một giọt sương chẳng làm thành dòng sông, Nhưng khởi dòng chảy về muôn ngả. Trong cộng đồng, khi trái tim sáng rực, Thì ánh nhìn sẽ lây lan thành sức mạnh. Một người đứng lên, triệu người cùng tiến bước, Một ý tưởng, hóa cả thời đại đổi thay. Bạn có thể là tia chớp bất ngờ, Xé màn đêm, cho nhân loại nhìn thấy. Bạn có thể là hạt cát nhỏ nhoi, Nhưng thêm vào xây núi non hùng vĩ. Đừng sợ hãi mình chỉ là “một”, Trong cộng đồng, “một” chính là mầm. Một mầm gieo đúng đất, đúng thời, Có thể nở thành cánh đồng lúa bát ngát. Một nụ cười, cũng làm tan nỗi buồn, Một cái nắm tay, cũng nối gần xa lạ. Một câu nói chân thành, Cũng chạm được tim người đang tuyệt vọng. Đừng khinh thường bản thân bé nhỏ, Đừng nghĩ rằng tiếng nói bị vùi lấp. Bởi cộng đồng không khởi đầu từ đám đông, Mà từ một trái tim dám yêu thương trước. Một cá nhân – khi mang lòng chính nghĩa, Chẳng còn lẻ loi, chẳng còn đơn độc. Bởi cộng đồng sẽ nhìn, sẽ nghe, Và cùng bạn viết nên chương mới. Hãy tin: Trong cộng đồng, một cá nhân có thể làm thay đổi, Như tia sáng xuyên màn đêm dày đặc. Như hạt giống làm đất khô hồi sinh, Như tiếng chuông lay tỉnh muôn người đang ngủ. Và bạn, chính là người ấy hôm nay, Nếu dám bước lên, thắp sáng niềm tin. Nếu dám gieo một hạt mầm hy vọng, Cả cộng đồng sẽ cùng nhau trổ hoa. Đọc ít hơn Đọc ít hơn hạnh phúc
    Love
    Like
    Wow
    9
    23 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9. Bài thơ chương 23 :Trong giáo dục – học trò không bao giờ thấp hơn thầy - Henry Le
    Thầy đứng đó, mang ngọn đuốc soi đường,
    Truyền ngọn lửa để trò tìm ánh sáng.
    Nhưng ngọn lửa đâu phải để giữ riêng trong tay,
    Nó được truyền đi, để cháy bừng trong muôn thế hệ.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Vì tri thức không biết đến bậc thang phân cấp.
    Tri thức là dòng sông,
    Chảy mãi, cuộn mãi,
    Và mỗi thế hệ đều thêm vào nguồn mạch mới.
    Nếu thầy chỉ muốn trò đứng dưới chân mình,
    Thì cây tri thức sẽ khô héo, không còn xanh lá.
    Nhưng khi thầy dám để trò vươn lên cao hơn,
    Thì bóng mát tri thức sẽ che chở nhân loại mãi dài lâu.
    Thầy là mầm, trò là cây,
    Cây vươn cao hơn, nhưng trong thân cây
    Vẫn có gốc rễ của thầy ở đó.
    Không có rễ, cây nào trụ vững?
    Không có mầm, cây nào vươn lên?
    Trò vượt thầy không phải để chối bỏ,
    Mà để khẳng định hành trình bất tận của trí tuệ.
    Thầy gieo hạt, trò nở hoa,
    Hoa rồi sẽ thành quả,
    Quả lại rơi xuống đất, để ươm những mầm cây mới.
    Trong giáo dục – người thầy là bậc khai mở,
    Nhưng trò mới là cánh tay nối dài của tương lai.
    Nếu thầy tự xem mình là đỉnh cao,
    Thì trò chỉ còn biết cúi đầu thờ phụng.
    Nhưng nếu thầy mở ra một chân trời,
    Trò sẽ dang đôi cánh bay xa,
    Để thấy bầu trời rộng lớn hơn cả thầy đã thấy.
    Người thầy vĩ đại không đo bằng trò cúi thấp,
    Mà bằng số trò dám ngẩng đầu đi xa.
    Không đo bằng tiếng vâng dạ,
    Mà bằng sự sáng tạo vượt khỏi khuôn khổ đã có.
    Không đo bằng bao nhiêu học trò giống mình,
    Mà bằng bao nhiêu học trò dám khác mình.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Vì chính sự học đã là bình đẳng.
    Thầy dạy hôm nay, trò sẽ bổ sung ngày mai.
    Thầy đưa kiến thức cũ, trò khai mở kiến thức mới.
    Thầy là người gieo,
    Trò là kẻ gặt,
    Và nhân loại được nuôi dưỡng bằng mùa màng bất tận ấy.
    Những nền văn minh xưa đã mất đi
    Khi coi học trò chỉ là cái bóng của thầy.
    Những đế chế sụp đổ
    Khi ngăn chặn trí tuệ trẻ vươn lên.
    Ngược lại, những xã hội tiến bộ
    Luôn để thế hệ sau đứng ngang hàng và vượt thế hệ trước.
    Thầy ơi, xin hãy mỉm cười
    Khi thấy trò bay xa hơn đôi cánh của mình.
    Vì đó không phải sự phản bội,
    Mà là lời tri ân đẹp nhất.
    Không có trò vượt thầy,
    Tri thức chẳng bao giờ trở thành vô tận.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy –
    Đó là sự thật, cũng là lời thề bất biến.
    HNI 5-9. 📕Bài thơ chương 23 :Trong giáo dục – học trò không bao giờ thấp hơn thầy - Henry Le Thầy đứng đó, mang ngọn đuốc soi đường, Truyền ngọn lửa để trò tìm ánh sáng. Nhưng ngọn lửa đâu phải để giữ riêng trong tay, Nó được truyền đi, để cháy bừng trong muôn thế hệ. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Vì tri thức không biết đến bậc thang phân cấp. Tri thức là dòng sông, Chảy mãi, cuộn mãi, Và mỗi thế hệ đều thêm vào nguồn mạch mới. Nếu thầy chỉ muốn trò đứng dưới chân mình, Thì cây tri thức sẽ khô héo, không còn xanh lá. Nhưng khi thầy dám để trò vươn lên cao hơn, Thì bóng mát tri thức sẽ che chở nhân loại mãi dài lâu. Thầy là mầm, trò là cây, Cây vươn cao hơn, nhưng trong thân cây Vẫn có gốc rễ của thầy ở đó. Không có rễ, cây nào trụ vững? Không có mầm, cây nào vươn lên? Trò vượt thầy không phải để chối bỏ, Mà để khẳng định hành trình bất tận của trí tuệ. Thầy gieo hạt, trò nở hoa, Hoa rồi sẽ thành quả, Quả lại rơi xuống đất, để ươm những mầm cây mới. Trong giáo dục – người thầy là bậc khai mở, Nhưng trò mới là cánh tay nối dài của tương lai. Nếu thầy tự xem mình là đỉnh cao, Thì trò chỉ còn biết cúi đầu thờ phụng. Nhưng nếu thầy mở ra một chân trời, Trò sẽ dang đôi cánh bay xa, Để thấy bầu trời rộng lớn hơn cả thầy đã thấy. Người thầy vĩ đại không đo bằng trò cúi thấp, Mà bằng số trò dám ngẩng đầu đi xa. Không đo bằng tiếng vâng dạ, Mà bằng sự sáng tạo vượt khỏi khuôn khổ đã có. Không đo bằng bao nhiêu học trò giống mình, Mà bằng bao nhiêu học trò dám khác mình. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Vì chính sự học đã là bình đẳng. Thầy dạy hôm nay, trò sẽ bổ sung ngày mai. Thầy đưa kiến thức cũ, trò khai mở kiến thức mới. Thầy là người gieo, Trò là kẻ gặt, Và nhân loại được nuôi dưỡng bằng mùa màng bất tận ấy. Những nền văn minh xưa đã mất đi Khi coi học trò chỉ là cái bóng của thầy. Những đế chế sụp đổ Khi ngăn chặn trí tuệ trẻ vươn lên. Ngược lại, những xã hội tiến bộ Luôn để thế hệ sau đứng ngang hàng và vượt thế hệ trước. Thầy ơi, xin hãy mỉm cười Khi thấy trò bay xa hơn đôi cánh của mình. Vì đó không phải sự phản bội, Mà là lời tri ân đẹp nhất. Không có trò vượt thầy, Tri thức chẳng bao giờ trở thành vô tận. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy – Đó là sự thật, cũng là lời thề bất biến.
    Like
    Love
    8
    12 Bình luận 0 Chia sẽ