• CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 07.09. Câu 1: Các biện pháp bảo vệ hệ hô hấp an toàn và hiệu quả
    Hệ hô hấp đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc cung cấp oxy cho cơ thể và loại bỏ khí CO₂, vì vậy cần được chăm sóc và bảo vệ đúng cách. Một số biện pháp an toàn và hiệu quả gồm:
    1. Giữ môi trường sống trong lành : thường xuyên dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa, hạn chế khói bụi và nấm mốc.
    2. Đeo khẩu trang khi ra ngoài đặc biệt ở nơi ô nhiễm, đông người hoặc khi tiếp xúc với hóa chất.
    3. Không hút thuốc và tránh khói thuốc lá: vì thuốc lá là tác nhân hàng đầu gây bệnh phổi, viêm phế quản và ung thư.
    4. Tập thể dục đều đặn: các bài tập hít thở sâu, yoga, chạy bộ giúp phổi hoạt động khỏe mạnh hơn.
    5. Bổ sung dinh dưỡng hợp lý : ăn nhiều rau xanh, hoa quả giàu vitamin C, E và chất chống oxy hóa để tăng sức đề kháng.
    6. Uống đủ nước : giúp làm loãng dịch nhầy trong đường hô hấp, dễ dàng đào thải bụi bẩn và vi khuẩn.
    7. Hạn chế tiếp xúc với hóa chất độc hại: như sơn, thuốc trừ sâu, khói công nghiệp.
    8. Tiêm phòng đầy đủ: phòng bệnh cúm, viêm phổi, lao phổi.
    9. Đi khám sức khỏe định kỳ phát hiện sớm các bệnh liên quan đến đường hô hấp.
    10. Tập thói quen thở đúng cách thở chậm, sâu và đều để tăng khả năng trao đổi khí.
    Câu 2:
    Chương 10 mở ra một góc nhìn rất thú vị về đồng tiền. Thay vì xem tiền chỉ để tiêu xài, tác giả Henry Le – Lê Đình Hải đã khơi gợi sự sáng tạo cho trẻ em biết cách tự làm ra “đồng tiền bé” bằng những ý tưởng nhỏ bé, gần gũi trong đời sống.
    Qua chương này, hiểu rằng:
    * Tiền không tự nhiên có mà cần lao động, suy nghĩ và sáng tạo để tạo ra.
    * Những việc làm nhỏ như bán đồ thủ công, tiết kiệm tiền tiêu vặt, hay gom góp từ việc giúp đỡ gia đình… đều có thể trở thành bước khởi đầu để tích lũy.
    * Giá trị lớn lao không nằm ở số tiền ngay lập tức mà ở thói quen biết tiết kiệm, biết dành dụm, biết quản lý từ khi còn nhỏ.
    * Khi có “đồng tiền bé”, nếu biết giữ gìn, nhân rộng thì mai sau sẽ có “đồng tiền lớn” và sự tự chủ tài chính.
    CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 07.09. Câu 1: Các biện pháp bảo vệ hệ hô hấp an toàn và hiệu quả Hệ hô hấp đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc cung cấp oxy cho cơ thể và loại bỏ khí CO₂, vì vậy cần được chăm sóc và bảo vệ đúng cách. Một số biện pháp an toàn và hiệu quả gồm: 1. Giữ môi trường sống trong lành : thường xuyên dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa, hạn chế khói bụi và nấm mốc. 2. Đeo khẩu trang khi ra ngoài đặc biệt ở nơi ô nhiễm, đông người hoặc khi tiếp xúc với hóa chất. 3. Không hút thuốc và tránh khói thuốc lá: vì thuốc lá là tác nhân hàng đầu gây bệnh phổi, viêm phế quản và ung thư. 4. Tập thể dục đều đặn: các bài tập hít thở sâu, yoga, chạy bộ giúp phổi hoạt động khỏe mạnh hơn. 5. Bổ sung dinh dưỡng hợp lý : ăn nhiều rau xanh, hoa quả giàu vitamin C, E và chất chống oxy hóa để tăng sức đề kháng. 6. Uống đủ nước : giúp làm loãng dịch nhầy trong đường hô hấp, dễ dàng đào thải bụi bẩn và vi khuẩn. 7. Hạn chế tiếp xúc với hóa chất độc hại: như sơn, thuốc trừ sâu, khói công nghiệp. 8. Tiêm phòng đầy đủ: phòng bệnh cúm, viêm phổi, lao phổi. 9. Đi khám sức khỏe định kỳ phát hiện sớm các bệnh liên quan đến đường hô hấp. 10. Tập thói quen thở đúng cách thở chậm, sâu và đều để tăng khả năng trao đổi khí. Câu 2: Chương 10 mở ra một góc nhìn rất thú vị về đồng tiền. Thay vì xem tiền chỉ để tiêu xài, tác giả Henry Le – Lê Đình Hải đã khơi gợi sự sáng tạo cho trẻ em biết cách tự làm ra “đồng tiền bé” bằng những ý tưởng nhỏ bé, gần gũi trong đời sống. Qua chương này, hiểu rằng: * Tiền không tự nhiên có mà cần lao động, suy nghĩ và sáng tạo để tạo ra. * Những việc làm nhỏ như bán đồ thủ công, tiết kiệm tiền tiêu vặt, hay gom góp từ việc giúp đỡ gia đình… đều có thể trở thành bước khởi đầu để tích lũy. * Giá trị lớn lao không nằm ở số tiền ngay lập tức mà ở thói quen biết tiết kiệm, biết dành dụm, biết quản lý từ khi còn nhỏ. * Khi có “đồng tiền bé”, nếu biết giữ gìn, nhân rộng thì mai sau sẽ có “đồng tiền lớn” và sự tự chủ tài chính.
    Like
    Love
    Angry
    15
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/VqnF1a-MpRI?si=TYDMt7Azox-rIZW3
    https://youtu.be/VqnF1a-MpRI?si=TYDMt7Azox-rIZW3
    Like
    Love
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Huuthanhtg đã thêm một bức ảnh
    12 minutes ago
    HNI 7/9 BÀI THƠ - CHƯƠNG 11 :
    PHẦN II: TÔN TRỌNG CHÍNH MÌNH – "TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI LẠI COI THƯỜNG CHÍNH MÌNH" – Henry Le

    Có những đêm dài người soi gương,
    Thấy trong mắt mình chỉ toàn vết nứt.
    Tiếng thì thầm cũ của đời chen chúc:
    “Ngươi nhỏ bé thôi, đừng mơ ước xa xôi.”
    Họ tự khóa mình trong ngục tối chơi vơi,
    Tin vào lời chê bai hơn là giấc mộng.
    Bao hạt giống vàng nằm sâu trong đất rộng,
    Bị phủ bụi buồn, chẳng kịp nảy mầm xanh.

    Có kẻ quên rằng mình cũng là ngọn lửa,
    Thắp sáng đêm đen, sưởi ấm bao người.
    Có kẻ bỏ mặc đôi cánh trong trời,
    Để cúi đầu bước như kẻ không tên tuổi.

    Họ quên mất:
    Mỗi vết sẹo là một chương anh dũng.
    Mỗi thất bại là một bài học vinh quang.
    Mỗi giọt nước mắt là một khúc nhạc tràn,
    Nuôi lớn trái tim, mở đường cho trí tuệ.

    Tại sao coi thường chính mình?
    Phải chăng vì so đo với dáng hình người khác?
    Phải chăng vì quên đi ngọc ngà nội tạng?
    Phải chăng vì tự bỏ rơi linh hồn?

    Ôi, người ơi!
    Khi ngươi cúi đầu phủ nhận chính mình,
    Thì thế giới mất đi một ánh sáng.
    Khi ngươi phủ nhận giá trị bản thân,
    Thì nhân loại mất đi một vầng trăng trọn vẹn.

    Hãy nhớ rằng:
    Trái tim ngươi không ai có thể thay.
    Giọng hát ngươi không ai hát được thay.
    Bước đi ngươi là con đường độc nhất,
    Không bản sao nào có thể lấp chỗ ngươi.

    Vậy thì, đừng coi thường chính mình nữa.
    Ngẩng cao đầu, lau khô giọt lệ cay.
    Ngươi sinh ra không phải để làm nô lệ,
    Mà để trở thành một kẻ sáng tạo tương lai.
    Đọc thêm
    Huuthanhtg đã thêm một bức ảnh 12 minutes ago HNI 7/9 BÀI THƠ - CHƯƠNG 11 : PHẦN II: TÔN TRỌNG CHÍNH MÌNH – "TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI LẠI COI THƯỜNG CHÍNH MÌNH" – Henry Le Có những đêm dài người soi gương, Thấy trong mắt mình chỉ toàn vết nứt. Tiếng thì thầm cũ của đời chen chúc: “Ngươi nhỏ bé thôi, đừng mơ ước xa xôi.” Họ tự khóa mình trong ngục tối chơi vơi, Tin vào lời chê bai hơn là giấc mộng. Bao hạt giống vàng nằm sâu trong đất rộng, Bị phủ bụi buồn, chẳng kịp nảy mầm xanh. Có kẻ quên rằng mình cũng là ngọn lửa, Thắp sáng đêm đen, sưởi ấm bao người. Có kẻ bỏ mặc đôi cánh trong trời, Để cúi đầu bước như kẻ không tên tuổi. Họ quên mất: Mỗi vết sẹo là một chương anh dũng. Mỗi thất bại là một bài học vinh quang. Mỗi giọt nước mắt là một khúc nhạc tràn, Nuôi lớn trái tim, mở đường cho trí tuệ. Tại sao coi thường chính mình? Phải chăng vì so đo với dáng hình người khác? Phải chăng vì quên đi ngọc ngà nội tạng? Phải chăng vì tự bỏ rơi linh hồn? Ôi, người ơi! Khi ngươi cúi đầu phủ nhận chính mình, Thì thế giới mất đi một ánh sáng. Khi ngươi phủ nhận giá trị bản thân, Thì nhân loại mất đi một vầng trăng trọn vẹn. Hãy nhớ rằng: Trái tim ngươi không ai có thể thay. Giọng hát ngươi không ai hát được thay. Bước đi ngươi là con đường độc nhất, Không bản sao nào có thể lấp chỗ ngươi. Vậy thì, đừng coi thường chính mình nữa. Ngẩng cao đầu, lau khô giọt lệ cay. Ngươi sinh ra không phải để làm nô lệ, Mà để trở thành một kẻ sáng tạo tương lai. Đọc thêm
    Like
    Love
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/kPlCPhvd4YQ?si=Q202l7qN-8e8gCwD
    https://youtu.be/kPlCPhvd4YQ?si=Q202l7qN-8e8gCwD
    Like
    Love
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/zq33JNtFrT0?si=21dXi3LdOG_89Rk4
    https://youtu.be/zq33JNtFrT0?si=21dXi3LdOG_89Rk4
    Like
    Love
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/Fbx0FRtKXNs?si=UjHgL9r6n3GEVZTH
    https://youtu.be/Fbx0FRtKXNs?si=UjHgL9r6n3GEVZTH
    Like
    Love
    Haha
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9-1
    BÀI HÁT CHƯƠNG 44:
    “KHÔNG CẦN HOÀN HẢO”
    Verse 1
    Ta từng mơ về một ngày,
    Mình sẽ thật hoàn hảo.
    Nhưng càng chạy, càng xa,
    Chỉ thấy mệt mỏi trong tim.

    Verse 2

    Thế giới vẽ nên hình bóng,
    Những con người không vết nhơ.
    Nhưng sự thật trong gương,
    Ta chỉ là kẻ bất toàn.

    Pre-Chorus

    Không ai toàn vẹn đâu,
    Kể cả ta, kể cả họ.
    Chính những vết nứt trong hồn,
    Khiến ta trở thành duy nhất.

    Chorus

    Không cần hoàn hảo,
    Chỉ cần sống thật với chính mình.
    Không cần hoàn hảo,
    Chỉ cần yêu thương cả vết sẹo.

    Verse 3

    Một trái tim từng đau đớn,
    Mới biết ôm lấy nỗi đau người.
    Một đôi mắt từng ướt lệ,
    Mới thấy được đời dịu dàng.

    Bridge

    Nếu ta dám nói thật,
    “Tôi không hoàn hảo đâu.”
    Ta sẽ thấy nhẹ nhõm,
    Và tim ta sẽ mỉm cười.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Không cần hoàn hảo,
    Chỉ cần dám sống thật lòng.
    Không cần hoàn hảo,
    Vì bất toàn mới làm ta người.

    Outro (dịu xuống)

    Hãy để vết nứt tỏa sáng,
    Hãy để bất toàn lên tiếng.
    Không ai hoàn hảo cả,
    Và như thế đã đủ rồi.
    HNI 7/9-1 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 44: “KHÔNG CẦN HOÀN HẢO” Verse 1 Ta từng mơ về một ngày, Mình sẽ thật hoàn hảo. Nhưng càng chạy, càng xa, Chỉ thấy mệt mỏi trong tim. Verse 2 Thế giới vẽ nên hình bóng, Những con người không vết nhơ. Nhưng sự thật trong gương, Ta chỉ là kẻ bất toàn. Pre-Chorus Không ai toàn vẹn đâu, Kể cả ta, kể cả họ. Chính những vết nứt trong hồn, Khiến ta trở thành duy nhất. Chorus Không cần hoàn hảo, Chỉ cần sống thật với chính mình. Không cần hoàn hảo, Chỉ cần yêu thương cả vết sẹo. Verse 3 Một trái tim từng đau đớn, Mới biết ôm lấy nỗi đau người. Một đôi mắt từng ướt lệ, Mới thấy được đời dịu dàng. Bridge Nếu ta dám nói thật, “Tôi không hoàn hảo đâu.” Ta sẽ thấy nhẹ nhõm, Và tim ta sẽ mỉm cười. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Không cần hoàn hảo, Chỉ cần dám sống thật lòng. Không cần hoàn hảo, Vì bất toàn mới làm ta người. Outro (dịu xuống) Hãy để vết nứt tỏa sáng, Hãy để bất toàn lên tiếng. Không ai hoàn hảo cả, Và như thế đã đủ rồi.
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    Angry
    15
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/q7xQPSQQX48?si=oXxg9yAMw4bj3t-D
    https://youtu.be/q7xQPSQQX48?si=oXxg9yAMw4bj3t-D
    Like
    Love
    Angry
    15
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9-2
    Bài Thơ Chương 44:
    “VẺ ĐẸP CỦA SỰ BẤT TOÀN”
    Không ai hoàn hảo cả,
    Dù cố gắng đến nhường nào.
    Con người là hữu thể dang dở,
    Sống trong những vết nứt mong manh.

    Ta giấu đi khuyết điểm,
    Sợ người đời cười chê.
    Nhưng chính những vết sẹo kia,
    Làm nên ta thật sự.

    Một bức tượng vỡ nát,
    Khi gắn bằng vàng càng quý.
    Một trái tim từng rỉ máu,
    Mới biết thương người khác sâu hơn.

    Hoàn hảo là ảo ảnh,
    Chạy mãi cũng không tới nơi.
    Bất toàn là sự thật,
    Nhưng bất toàn lại làm ta đẹp.

    Người vĩ đại cũng sai lầm,
    Người hiền triết cũng từng yếu đuối.
    Không ai thoát khỏi bóng tối,
    Nhưng ai cũng có thể tìm ánh sáng.

    Khi ta dám thừa nhận,
    “Tôi cũng chẳng hoàn hảo đâu.”
    Là lúc ta được tự do,
    Không cần đeo mặt nạ nữa.

    Hãy yêu bản thân bất toàn,
    Và yêu người khác như thế.
    Vì chính sự không trọn vẹn,
    Mới làm con người đáng yêu.
    HNI 7/9-2 📝 Bài Thơ Chương 44: “VẺ ĐẸP CỦA SỰ BẤT TOÀN” Không ai hoàn hảo cả, Dù cố gắng đến nhường nào. Con người là hữu thể dang dở, Sống trong những vết nứt mong manh. Ta giấu đi khuyết điểm, Sợ người đời cười chê. Nhưng chính những vết sẹo kia, Làm nên ta thật sự. Một bức tượng vỡ nát, Khi gắn bằng vàng càng quý. Một trái tim từng rỉ máu, Mới biết thương người khác sâu hơn. Hoàn hảo là ảo ảnh, Chạy mãi cũng không tới nơi. Bất toàn là sự thật, Nhưng bất toàn lại làm ta đẹp. Người vĩ đại cũng sai lầm, Người hiền triết cũng từng yếu đuối. Không ai thoát khỏi bóng tối, Nhưng ai cũng có thể tìm ánh sáng. Khi ta dám thừa nhận, “Tôi cũng chẳng hoàn hảo đâu.” Là lúc ta được tự do, Không cần đeo mặt nạ nữa. Hãy yêu bản thân bất toàn, Và yêu người khác như thế. Vì chính sự không trọn vẹn, Mới làm con người đáng yêu.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    15
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - 3. BÀI THƠ- CHƯƠNG 8:
    TÔN TRỌNG ĐỂ TẠO NÊN XÃ HỘI CÔNG BĂNG – Lê Đình Hải

    Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
    Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
    Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
    Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
    Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
    Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
    Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
    Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
    Người già lam lũ cần sự tôn kính,
    Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
    Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
    Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
    Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
    Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
    Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
    Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
    Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
    Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
    Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
    Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
    Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
    Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
    Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
    Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
    Tôn trọng khác với thương hại,
    Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
    Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
    Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
    Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
    Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
    Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
    Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
    Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
    Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
    Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
    Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
    Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
    Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
    Biết hỏi han thay vì phán xét,
    Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
    Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
    Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
    Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
    Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
    Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
    Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
    Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
    Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
    Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
    Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
    Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    HNI 7/9 - 3. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ- CHƯƠNG 8: TÔN TRỌNG ĐỂ TẠO NÊN XÃ HỘI CÔNG BĂNG – Lê Đình Hải Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người, Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý. Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng, Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt. Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác, Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh. Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười, Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời. Người già lam lũ cần sự tôn kính, Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe. Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ, Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành. Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”, Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong. Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức, Công bằng biến thành khói mây hão huyền. Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao, Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng. Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá, Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son. Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe, Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau. Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương, Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng. Tôn trọng khác với thương hại, Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta. Thấy họ như thấy chính mình trong gương, Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước. Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc, Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau. Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé, Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy. Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma, Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực. Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt, Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng. Khi con người biết chào nhau bằng trái tim, Biết lắng nghe thay vì áp đặt, Biết hỏi han thay vì phán xét, Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra. Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an, Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh, Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa, Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa. Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm, Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn. Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ, Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại. Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ, Một nụ cười thay cho lời khinh miệt, Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    Like
    Love
    Angry
    Haha
    15
    0 Bình luận 0 Chia sẽ