HNI 7/9 - Bài hát chương 41
Tôn Trọng Là Nền Văn Minh" – Henry Le
[Verse 1]
Ta đi trong đời, gặp bao ánh mắt,
Người già, trẻ nhỏ, kẻ lạ, người thân.
Nếu một lời nói, cũng mang chân thành,
Thế gian này sẽ bớt bao hận tranh.
[Pre-Chorus]
Không cần cao sang, không cần vàng ngọc,
Chỉ một cái gật đầu, một nụ cười trong.
Sự tôn trọng nhỏ, gieo vào lòng nhau,
Hóa thành ánh sáng dẫn lối ngày sau.
[Chorus]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là cây cầu nối trái tim con người.
Không phân biệt, không khinh khi,
Chỉ nhìn nhau như chính ta mà thôi.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho xã hội sáng trong như ban mai.
Bắt đầu từ điều rất nhỏ,
Nhưng dựng xây thế giới thật lâu dài.
[Verse 2]
Khi ta lắng nghe, lời ai đang nói,
Không vội phán xét, chẳng cần hơn thua.
Trái tim mở rộng, dung hòa bao người,
Thì nhân loại sẽ hóa thân một nhà.
[Pre-Chorus]
Một cái nắm tay, một sự thấu hiểu,
Cũng đủ khiến khổ đau tan dần mau.
Tôn trọng chính ta, tôn trọng mọi người,
Thì hòa bình sẽ chẳng còn xa xôi.
[Chorus]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là cây cầu nối trái tim con người.
Không phân biệt, không khinh khi,
Chỉ nhìn nhau như chính ta mà thôi.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho xã hội sáng trong như ban mai.
Bắt đầu từ điều rất nhỏ,
Nhưng dựng xây thế giới thật lâu dài.
[Bridge]
Nếu một ngày nhân loại quên đi,
Gốc rễ tình thương – sự tôn trọng.
Thì văn minh chỉ là ảo vọng,
Là thành phố không có linh hồn.
Nhưng ta tin vào ngày mai,
Khi từng trái tim cùng chung nhịp thở,
Xây dựng xã hội loài người,
Bằng sự tôn trọng – bằng tình yêu thương.
[Final Chorus – cao trào]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là ngọn đèn thắp sáng trong đêm tối.
Không ai nhỏ bé, không ai vô hình,
Mỗi con người đều đáng được lắng nghe.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho thế giới rạng ngời muôn sắc hương.
Bắt đầu từ ta, từ hôm nay,
Cho ngày mai nhân loại sống an vui.
Tôn Trọng Là Nền Văn Minh" – Henry Le
[Verse 1]
Ta đi trong đời, gặp bao ánh mắt,
Người già, trẻ nhỏ, kẻ lạ, người thân.
Nếu một lời nói, cũng mang chân thành,
Thế gian này sẽ bớt bao hận tranh.
[Pre-Chorus]
Không cần cao sang, không cần vàng ngọc,
Chỉ một cái gật đầu, một nụ cười trong.
Sự tôn trọng nhỏ, gieo vào lòng nhau,
Hóa thành ánh sáng dẫn lối ngày sau.
[Chorus]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là cây cầu nối trái tim con người.
Không phân biệt, không khinh khi,
Chỉ nhìn nhau như chính ta mà thôi.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho xã hội sáng trong như ban mai.
Bắt đầu từ điều rất nhỏ,
Nhưng dựng xây thế giới thật lâu dài.
[Verse 2]
Khi ta lắng nghe, lời ai đang nói,
Không vội phán xét, chẳng cần hơn thua.
Trái tim mở rộng, dung hòa bao người,
Thì nhân loại sẽ hóa thân một nhà.
[Pre-Chorus]
Một cái nắm tay, một sự thấu hiểu,
Cũng đủ khiến khổ đau tan dần mau.
Tôn trọng chính ta, tôn trọng mọi người,
Thì hòa bình sẽ chẳng còn xa xôi.
[Chorus]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là cây cầu nối trái tim con người.
Không phân biệt, không khinh khi,
Chỉ nhìn nhau như chính ta mà thôi.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho xã hội sáng trong như ban mai.
Bắt đầu từ điều rất nhỏ,
Nhưng dựng xây thế giới thật lâu dài.
[Bridge]
Nếu một ngày nhân loại quên đi,
Gốc rễ tình thương – sự tôn trọng.
Thì văn minh chỉ là ảo vọng,
Là thành phố không có linh hồn.
Nhưng ta tin vào ngày mai,
Khi từng trái tim cùng chung nhịp thở,
Xây dựng xã hội loài người,
Bằng sự tôn trọng – bằng tình yêu thương.
[Final Chorus – cao trào]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là ngọn đèn thắp sáng trong đêm tối.
Không ai nhỏ bé, không ai vô hình,
Mỗi con người đều đáng được lắng nghe.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho thế giới rạng ngời muôn sắc hương.
Bắt đầu từ ta, từ hôm nay,
Cho ngày mai nhân loại sống an vui.
HNI 7/9 - 🎵 Bài hát chương 41
Tôn Trọng Là Nền Văn Minh" – Henry Le
[Verse 1]
Ta đi trong đời, gặp bao ánh mắt,
Người già, trẻ nhỏ, kẻ lạ, người thân.
Nếu một lời nói, cũng mang chân thành,
Thế gian này sẽ bớt bao hận tranh.
[Pre-Chorus]
Không cần cao sang, không cần vàng ngọc,
Chỉ một cái gật đầu, một nụ cười trong.
Sự tôn trọng nhỏ, gieo vào lòng nhau,
Hóa thành ánh sáng dẫn lối ngày sau.
[Chorus]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là cây cầu nối trái tim con người.
Không phân biệt, không khinh khi,
Chỉ nhìn nhau như chính ta mà thôi.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho xã hội sáng trong như ban mai.
Bắt đầu từ điều rất nhỏ,
Nhưng dựng xây thế giới thật lâu dài.
[Verse 2]
Khi ta lắng nghe, lời ai đang nói,
Không vội phán xét, chẳng cần hơn thua.
Trái tim mở rộng, dung hòa bao người,
Thì nhân loại sẽ hóa thân một nhà.
[Pre-Chorus]
Một cái nắm tay, một sự thấu hiểu,
Cũng đủ khiến khổ đau tan dần mau.
Tôn trọng chính ta, tôn trọng mọi người,
Thì hòa bình sẽ chẳng còn xa xôi.
[Chorus]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là cây cầu nối trái tim con người.
Không phân biệt, không khinh khi,
Chỉ nhìn nhau như chính ta mà thôi.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho xã hội sáng trong như ban mai.
Bắt đầu từ điều rất nhỏ,
Nhưng dựng xây thế giới thật lâu dài.
[Bridge]
Nếu một ngày nhân loại quên đi,
Gốc rễ tình thương – sự tôn trọng.
Thì văn minh chỉ là ảo vọng,
Là thành phố không có linh hồn.
Nhưng ta tin vào ngày mai,
Khi từng trái tim cùng chung nhịp thở,
Xây dựng xã hội loài người,
Bằng sự tôn trọng – bằng tình yêu thương.
[Final Chorus – cao trào]
Tôn trọng là nền văn minh,
Là ngọn đèn thắp sáng trong đêm tối.
Không ai nhỏ bé, không ai vô hình,
Mỗi con người đều đáng được lắng nghe.
Tôn trọng gieo mầm yêu thương,
Cho thế giới rạng ngời muôn sắc hương.
Bắt đầu từ ta, từ hôm nay,
Cho ngày mai nhân loại sống an vui.