• HNI 8-9 - B4
    BÀI HÁT CHƯƠNG 37

    “NGỌN LỬA SỰ THẬT”

    Verse 1

    Sự thật đến, không lời báo trước,
    Như ngọn lửa thắp sáng màn đêm.
    Đốt đi những giấc mơ ngọt ngào,
    Để lại tim ta trần trụi, mong manh.

    Verse 2

    Bao lâu đài xây trên ảo ảnh,
    Trong chốc lát hóa tro bụi mờ.
    Ta đau đớn, ta gào khóc,
    Nhưng vẫn còn lại cái lõi chân thật.

    Pre-Chorus

    Ngọn lửa ấy không hề ác,
    Nó chỉ lấy đi điều không thật.
    Để rồi trong tro tàn sâu thẳm,
    Ta thấy chính mình chưa từng biết.

    Chorus

    Sự thật là ngọn lửa,
    Thiêu cháy hết giả dối quanh ta.
    Dù đau, dù mất mát,
    Nhưng từ tro tàn ta hồi sinh.

    Verse 3

    Người trốn tránh chạy vào bóng tối,
    Sợ ngọn lửa phơi bày dối gian.
    Người can đảm bước vào ánh sáng,
    Nhận tự do trong chính tâm hồn.

    Bridge

    Lửa bùng lên, nước mắt rơi,
    Nhưng qua đêm dài, bình minh sáng.
    Những vết thương thành bài học,
    Những tro tàn nở hoa hy vọng.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Sự thật là ngọn lửa,
    Thiêu cháy hết giả dối quanh ta.
    Trong ánh sáng ấy, ta tái sinh,
    Không còn sợ, không còn che giấu.

    Outro (dịu lại, vang vọng)

    Hãy để lửa đốt một lần,
    Hãy để mặt nạ hóa thành khói bay.
    Khi chỉ còn sự thật ở lại,
    Ta tự do, ta thật sự là mình.
    HNI 8-9 - B4 💥💥💥 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 37 “NGỌN LỬA SỰ THẬT” Verse 1 Sự thật đến, không lời báo trước, Như ngọn lửa thắp sáng màn đêm. Đốt đi những giấc mơ ngọt ngào, Để lại tim ta trần trụi, mong manh. Verse 2 Bao lâu đài xây trên ảo ảnh, Trong chốc lát hóa tro bụi mờ. Ta đau đớn, ta gào khóc, Nhưng vẫn còn lại cái lõi chân thật. Pre-Chorus Ngọn lửa ấy không hề ác, Nó chỉ lấy đi điều không thật. Để rồi trong tro tàn sâu thẳm, Ta thấy chính mình chưa từng biết. Chorus Sự thật là ngọn lửa, Thiêu cháy hết giả dối quanh ta. Dù đau, dù mất mát, Nhưng từ tro tàn ta hồi sinh. Verse 3 Người trốn tránh chạy vào bóng tối, Sợ ngọn lửa phơi bày dối gian. Người can đảm bước vào ánh sáng, Nhận tự do trong chính tâm hồn. Bridge Lửa bùng lên, nước mắt rơi, Nhưng qua đêm dài, bình minh sáng. Những vết thương thành bài học, Những tro tàn nở hoa hy vọng. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Sự thật là ngọn lửa, Thiêu cháy hết giả dối quanh ta. Trong ánh sáng ấy, ta tái sinh, Không còn sợ, không còn che giấu. Outro (dịu lại, vang vọng) Hãy để lửa đốt một lần, Hãy để mặt nạ hóa thành khói bay. Khi chỉ còn sự thật ở lại, Ta tự do, ta thật sự là mình.
    Like
    Love
    12
    0 Comments 0 Shares
  • HCOIN 8-9
    10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI
    1. Kính Trời – Yêu Người:
    Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống.
    2. Chân Thật & Minh Bạch:
    Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc.
    3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí:
    Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn.
    4. Bảo Vệ Sinh Mệnh:
    Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng.
    5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành:
    Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại.
    6. Khiêm Nhường & Học Hỏi:
    Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn.
    7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần:
    Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế.
    8. Giữ Lời Hứa:
    Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm.
    9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ:
    Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài.
    10. Sống Vì Đại Nghĩa:
    Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    HCOIN 8-9 10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI 1. Kính Trời – Yêu Người: Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống. 2. Chân Thật & Minh Bạch: Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc. 3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí: Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn. 4. Bảo Vệ Sinh Mệnh: Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng. 5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành: Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại. 6. Khiêm Nhường & Học Hỏi: Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn. 7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần: Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế. 8. Giữ Lời Hứa: Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm. 9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ: Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài. 10. Sống Vì Đại Nghĩa: Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    Like
    Love
    Wow
    18
    0 Comments 0 Shares
  • HCOIN 8-9
    10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI
    1. Kính Trời – Yêu Người:
    Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống.
    2. Chân Thật & Minh Bạch:
    Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc.
    3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí:
    Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn.
    4. Bảo Vệ Sinh Mệnh:
    Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng.
    5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành:
    Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại.
    6. Khiêm Nhường & Học Hỏi:
    Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn.
    7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần:
    Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế.
    8. Giữ Lời Hứa:
    Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm.
    9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ:
    Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài.
    10. Sống Vì Đại Nghĩa:
    Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    HCOIN 8-9 10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI 1. Kính Trời – Yêu Người: Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống. 2. Chân Thật & Minh Bạch: Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc. 3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí: Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn. 4. Bảo Vệ Sinh Mệnh: Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng. 5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành: Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại. 6. Khiêm Nhường & Học Hỏi: Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn. 7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần: Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế. 8. Giữ Lời Hứa: Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm. 9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ: Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài. 10. Sống Vì Đại Nghĩa: Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    17
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8-9 - B6.
    BÀI THƠ CHƯƠNG 38 :

    “TỪ ĐÁY VỰC BẬT LÊN”

    Có những ngày ta rơi tận cùng,
    Như hòn đá chìm sâu trong nước.
    Mọi ánh sáng biến mất dần,
    Chỉ còn lại bóng tối lạnh lẽo.

    Ta tưởng rằng đó là kết thúc,
    Không còn gì để bám, để tin.
    Nhưng trong chính khoảnh khắc ấy,
    Một ngọn lửa nhỏ lóe lên trong tim.

    Đáy không giết ta,
    Đáy chỉ giết đi ảo tưởng.
    Đáy lột bỏ mặt nạ kiêu hãnh,
    Để ta thấy mình mong manh.

    Từ đáy ta học cách thở,
    Không cần đến những điều phù phiếm.
    Từ đáy ta học cách đứng,
    Khi đôi chân từng run rẩy.

    Người chưa từng ngã xuống,
    Không hiểu thế nào là đứng dậy.
    Người chưa từng chạm đáy,
    Không biết sức mạnh nằm ở đâu.

    Khi chạm đáy, ta tự do,
    Vì chẳng còn gì để mất.
    Khi bật lên từ vực sâu,
    Ta mang theo đôi cánh mới.

    Đáy là nền móng tái sinh,
    Đáy là bài học khắc cốt.
    Đáy chính là điểm xuất phát,
    Cho hành trình thật sự của đời.
    HNI 8-9 - B6. 💥💥💥 📝 BÀI THƠ CHƯƠNG 38 : “TỪ ĐÁY VỰC BẬT LÊN” Có những ngày ta rơi tận cùng, Như hòn đá chìm sâu trong nước. Mọi ánh sáng biến mất dần, Chỉ còn lại bóng tối lạnh lẽo. Ta tưởng rằng đó là kết thúc, Không còn gì để bám, để tin. Nhưng trong chính khoảnh khắc ấy, Một ngọn lửa nhỏ lóe lên trong tim. Đáy không giết ta, Đáy chỉ giết đi ảo tưởng. Đáy lột bỏ mặt nạ kiêu hãnh, Để ta thấy mình mong manh. Từ đáy ta học cách thở, Không cần đến những điều phù phiếm. Từ đáy ta học cách đứng, Khi đôi chân từng run rẩy. Người chưa từng ngã xuống, Không hiểu thế nào là đứng dậy. Người chưa từng chạm đáy, Không biết sức mạnh nằm ở đâu. Khi chạm đáy, ta tự do, Vì chẳng còn gì để mất. Khi bật lên từ vực sâu, Ta mang theo đôi cánh mới. Đáy là nền móng tái sinh, Đáy là bài học khắc cốt. Đáy chính là điểm xuất phát, Cho hành trình thật sự của đời.
    Like
    Love
    Haha
    13
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/cfbHUr2xogQ?si=aRVuk0EaWsDlMpNR
    https://youtu.be/cfbHUr2xogQ?si=aRVuk0EaWsDlMpNR
    Like
    Love
    13
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/JuUincel1Dg?si=IBsJiFvkvpEzYbfM
    https://youtu.be/JuUincel1Dg?si=IBsJiFvkvpEzYbfM
    Like
    Love
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/9 - Bài hát chương 45
    “Đừng Bao Giờ Xem Thường Ai”
    Henry Le – Lê Đình Hải
    [Đoạn 1]
    Có những bước chân nhỏ bé giữa đời,
    Âm thầm đi qua không ai để ý.
    Có những giọt lệ rơi chẳng ai nhìn,
    Nhưng chính nó làm nên sức mạnh kiên cường.
    [Điệp khúc]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì trong họ có một vũ trụ đang cháy.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Ngọn lửa âm thầm sẽ bùng lên sáng trời.
    Một hạt bụi nhỏ cũng mang cả vũ trụ,
    Một con tim yếu mềm cũng hóa anh hùng.
    [Đoạn 2]
    Có những ước mơ tưởng như quá xa,
    Nhưng bàn tay nhỏ có thể chạm tới.
    Có những lời nói tưởng chừng vô nghĩa,
    Nhưng thay đổi cả một thế hệ mai sau.
    [Điệp khúc]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì trong họ có một giấc mơ rực cháy.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Mỗi vết thương là một đôi cánh bay xa.
    Một tia sáng nhỏ cũng đủ xé màn đêm,
    Một trái tim chân thành cũng làm nên phép màu.
    [Bridge]
    Ngày mai có thể khác, chỉ cần ta tin,
    Trong bóng tối vẫn còn ánh bình minh.
    Mỗi con người – một câu chuyện phi thường,
    Nếu ta biết lắng nghe và trân trọng.
    [Điệp khúc cuối]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì từng hạt cát cũng làm nên sa mạc.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Từng bước nhỏ bé dựng cả giang sơn.
    Hãy nhớ lấy, hỡi trái tim nhân loại:
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.
    HNI 7/9 - 🎵 Bài hát chương 45 “Đừng Bao Giờ Xem Thường Ai” Henry Le – Lê Đình Hải [Đoạn 1] Có những bước chân nhỏ bé giữa đời, Âm thầm đi qua không ai để ý. Có những giọt lệ rơi chẳng ai nhìn, Nhưng chính nó làm nên sức mạnh kiên cường. [Điệp khúc] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì trong họ có một vũ trụ đang cháy. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Ngọn lửa âm thầm sẽ bùng lên sáng trời. Một hạt bụi nhỏ cũng mang cả vũ trụ, Một con tim yếu mềm cũng hóa anh hùng. [Đoạn 2] Có những ước mơ tưởng như quá xa, Nhưng bàn tay nhỏ có thể chạm tới. Có những lời nói tưởng chừng vô nghĩa, Nhưng thay đổi cả một thế hệ mai sau. [Điệp khúc] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì trong họ có một giấc mơ rực cháy. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Mỗi vết thương là một đôi cánh bay xa. Một tia sáng nhỏ cũng đủ xé màn đêm, Một trái tim chân thành cũng làm nên phép màu. [Bridge] Ngày mai có thể khác, chỉ cần ta tin, Trong bóng tối vẫn còn ánh bình minh. Mỗi con người – một câu chuyện phi thường, Nếu ta biết lắng nghe và trân trọng. [Điệp khúc cuối] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì từng hạt cát cũng làm nên sa mạc. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Từng bước nhỏ bé dựng cả giang sơn. Hãy nhớ lấy, hỡi trái tim nhân loại: Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.
    Like
    Love
    Haha
    Sad
    Angry
    17
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/JADJYtkbVAM?si=5cnOh185LKHfXZ1V
    https://youtu.be/JADJYtkbVAM?si=5cnOh185LKHfXZ1V
    Like
    Love
    Sad
    14
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8-9 - B7.
    BÀI HÁT CHƯƠNG 38

    “CHẠM ĐÁY ĐỂ BAY LÊN”

    Verse 1

    Ta đã rơi, rơi xuống tận cùng,
    Bóng tối phủ kín tâm hồn.
    Những ước mơ vỡ tan trong tay,
    Ta tưởng rằng mình đã hết.

    Verse 2

    Nhưng trong đêm sâu hun hút,
    Có một ngọn lửa bừng sáng.
    Thì ra khi chẳng còn gì nữa,
    Ta mới tìm thấy chính mình.

    Pre-Chorus

    Đáy không phải là kết thúc,
    Đáy là nơi để bắt đầu.
    Khi mất hết những gì phù phiếm,
    Ta còn lại trái tim thật sự.

    Chorus

    Chạm đáy để bay lên,
    Từ tro tàn ta hồi sinh.
    Khi chẳng còn gì níu giữ,
    Ta tự do như cánh chim.

    Verse 3

    Đau đớn dạy ta khiêm nhường,
    Mất mát cho ta từ bi.
    Vực sâu trở thành thầy dạy,
    Dạy ta biết yêu chính mình.

    Bridge

    Người ngã xuống mà đứng dậy,
    Sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ.
    Người chạm đáy mà không gục,
    Sẽ bay xa hơn chính mình.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Chạm đáy để bay lên,
    Từ bóng tối tìm thấy ánh sáng.
    Đáy không giết ta, đáy chỉ giết cái giả,
    Để sự thật nảy mầm trong tim.

    Outro (dịu lại, vang vọng)

    Khi ta chạm đáy một lần,
    Ta không còn sợ ngã nữa.
    Vì ta biết từ trong vực sâu,
    Mình có thể bật lên – cao hơn bao giờ.
    HNI 8-9 - B7. 💥💥💥 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 38 “CHẠM ĐÁY ĐỂ BAY LÊN” Verse 1 Ta đã rơi, rơi xuống tận cùng, Bóng tối phủ kín tâm hồn. Những ước mơ vỡ tan trong tay, Ta tưởng rằng mình đã hết. Verse 2 Nhưng trong đêm sâu hun hút, Có một ngọn lửa bừng sáng. Thì ra khi chẳng còn gì nữa, Ta mới tìm thấy chính mình. Pre-Chorus Đáy không phải là kết thúc, Đáy là nơi để bắt đầu. Khi mất hết những gì phù phiếm, Ta còn lại trái tim thật sự. Chorus Chạm đáy để bay lên, Từ tro tàn ta hồi sinh. Khi chẳng còn gì níu giữ, Ta tự do như cánh chim. Verse 3 Đau đớn dạy ta khiêm nhường, Mất mát cho ta từ bi. Vực sâu trở thành thầy dạy, Dạy ta biết yêu chính mình. Bridge Người ngã xuống mà đứng dậy, Sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ. Người chạm đáy mà không gục, Sẽ bay xa hơn chính mình. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Chạm đáy để bay lên, Từ bóng tối tìm thấy ánh sáng. Đáy không giết ta, đáy chỉ giết cái giả, Để sự thật nảy mầm trong tim. Outro (dịu lại, vang vọng) Khi ta chạm đáy một lần, Ta không còn sợ ngã nữa. Vì ta biết từ trong vực sâu, Mình có thể bật lên – cao hơn bao giờ.
    Like
    Love
    Wow
    13
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/gxzfB2g8PC0?si=LuCJyI7DqcVVwUR_
    https://youtu.be/gxzfB2g8PC0?si=LuCJyI7DqcVVwUR_
    Like
    Love
    Yay
    Sad
    12
    0 Comments 0 Shares