HNI 8/9: Bài hát chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
[Verse 1]
Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường,
Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy.
Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững?
Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng?
[Pre-Chorus]
Thế giới đâu chỉ là mình,
Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời.
Khi ta mở lòng một lần thôi,
Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời.
[Chorus]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Verse 2]
Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt,
Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài.
Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng?
Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng?
[Pre-Chorus]
Đừng vội phán xét một ai,
Khi ta chưa từng bước đi cùng họ.
Một cái chạm, một lời an ủi,
Có thể thắp sáng cả một cuộc đời.
[Chorus]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Bridge]
Nếu ngày mai tôi chính là họ,
Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi?
Nếu đời đưa ta vào chỗ tối,
Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi.
[Chorus – Lặp lại & cao trào]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Outro]
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
[Verse 1]
Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường,
Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy.
Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững?
Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng?
[Pre-Chorus]
Thế giới đâu chỉ là mình,
Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời.
Khi ta mở lòng một lần thôi,
Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời.
[Chorus]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Verse 2]
Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt,
Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài.
Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng?
Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng?
[Pre-Chorus]
Đừng vội phán xét một ai,
Khi ta chưa từng bước đi cùng họ.
Một cái chạm, một lời an ủi,
Có thể thắp sáng cả một cuộc đời.
[Chorus]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Bridge]
Nếu ngày mai tôi chính là họ,
Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi?
Nếu đời đưa ta vào chỗ tối,
Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi.
[Chorus – Lặp lại & cao trào]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Outro]
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
HNI 8/9: 🎵Bài hát chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
[Verse 1]
Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường,
Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy.
Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững?
Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng?
[Pre-Chorus]
Thế giới đâu chỉ là mình,
Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời.
Khi ta mở lòng một lần thôi,
Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời.
[Chorus]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Verse 2]
Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt,
Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài.
Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng?
Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng?
[Pre-Chorus]
Đừng vội phán xét một ai,
Khi ta chưa từng bước đi cùng họ.
Một cái chạm, một lời an ủi,
Có thể thắp sáng cả một cuộc đời.
[Chorus]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Bridge]
Nếu ngày mai tôi chính là họ,
Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi?
Nếu đời đưa ta vào chỗ tối,
Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi.
[Chorus – Lặp lại & cao trào]
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
Đặt mình vào vị trí người khác,
Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
Một bước lùi để người kia bước tới,
Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người không phai.
[Outro]
Chỉ khi sống như thể là nhau,
Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.