• HNI 8/9: - Bài hát chương 42:
    "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 1]
    Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công,
    Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người.
    Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo,
    Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia.
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 2]
    Một lời lắng nghe, một nụ cười trao,
    Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa.
    Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra,
    Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai.
    [Bridge]
    Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi,
    Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý.
    Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé,
    Khi tất cả cùng chung một mái nhà.
    [Điệp khúc cuối]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời,
    Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai!
    HNI 8/9: - 🎵Bài hát chương 42: "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 1] Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công, Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người. Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo, Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia. [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 2] Một lời lắng nghe, một nụ cười trao, Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra, Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai. [Bridge] Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi, Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý. Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé, Khi tất cả cùng chung một mái nhà. [Điệp khúc cuối] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời, Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai!
    Like
    Love
    Haha
    Angry
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài hát chương 42:
    "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 1]
    Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công,
    Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người.
    Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo,
    Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia.
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 2]
    Một lời lắng nghe, một nụ cười trao,
    Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa.
    Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra,
    Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai.
    [Bridge]
    Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi,
    Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý.
    Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé,
    Khi tất cả cùng chung một mái nhà.
    [Điệp khúc cuối]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời,
    Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai!
    Đọc thêm
    HNI 8/9: - Bài hát chương 42: "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 1] Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công, Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người. Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo, Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia. [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 2] Một lời lắng nghe, một nụ cười trao, Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra, Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai. [Bridge] Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi, Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý. Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé, Khi tất cả cùng chung một mái nhà. [Điệp khúc cuối] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời, Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai! Đọc thêm
    Like
    Love
    Sad
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - CHƯƠNG 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải
    1. Khởi đầu từ sự tôn trọng lẫn nhau
    Nhân loại tồn tại hàng triệu năm, đi qua bao nhiêu nền văn minh, chứng kiến bao cuộc chiến tranh và hòa bình, bao sự sụp đổ và hồi sinh. Nhưng có một bài học lớn nhất, giản dị nhất mà con người mãi vẫn chưa học trọn vẹn: không ai được quyền xem thường ai. Bởi khoảnh khắc một con người xem thường một con người khác, sự phân rẽ được gieo xuống, sự bất công bắt đầu hình thành, và từ đó, toàn bộ nền văn minh có nguy cơ lung lay.
    Sự trường tồn của nhân loại không dựa vào vũ khí hạt nhân hay công nghệ tối tân, mà dựa vào khả năng chấp nhận và trân trọng lẫn nhau. Khi con người biết nhìn thấy giá trị ở người khác, dù người đó giàu hay nghèo, mạnh hay yếu, thông thái hay bình dị, nhân loại mới thực sự xây dựng được nền tảng bền vững để đi xa hơn.
    2. Xem thường – nguồn gốc của chia rẽ và diệt vong
    Mọi bi kịch lịch sử đều bắt đầu từ sự xem thường.
    Các đế chế cổ đại xem thường những dân tộc nhỏ bé, để rồi nuôi dưỡng sự phản kháng dẫn đến sụp đổ.
    Những xã hội phân chia giai cấp khinh miệt tầng lớp thấp kém, để rồi chính họ phải đối diện với cách mạng và nổi dậy.
    Các cường quốc khinh thường dân tộc yếu thế, để rồi cuốn mình vào vòng xoáy chiến tranh kéo dài, tốn kém và vô nghĩa.
    Xem thường không chỉ giết chết mối quan hệ giữa hai cá nhân, mà còn hủy hoại cả một nền tảng cộng đồng. Khi một đứa trẻ bị xem thường trong gia đình, nó sẽ lớn lên với vết thương lòng, dễ trở thành người cộc cằn hoặc bất cần. Khi một nhân viên bị coi rẻ ở nơi làm việc, sự sáng tạo và nhiệt huyết của họ bị dập tắt. Khi một quốc gia xem thường công dân của mình, nó mất đi sức mạnh nội lực, rồi dần suy yếu trong chính sự kiêu ngạo.
    3. Sức mạnh của sự thừa nhận
    Trái ngược với xem thường là sự thừa nhận. Mỗi khi một người được công nhận, dù chỉ bằng một ánh mắt, một lời cảm ơn hay một cái gật đầu, họ sẽ nở hoa từ bên trong. Con người chỉ thực sự nỗ lực hết mình khi cảm thấy bản thân có giá trị.
    Trong gia đình, khi cha mẹ lắng nghe con cái thay vì quát nạt, đứa trẻ sẽ trưởng thành với lòng tự tin và nhân ái. Trong doanh nghiệp, khi lãnh đạo tôn trọng nhân viên, mọi người sẽ dốc lòng xây dựng công ty như ngôi nhà chung. Trong xã hội, khi nhà nước tôn trọng công dân, người dân sẽ sẵn sàng cống hiến, sáng tạo và bảo vệ Tổ quốc.
    Sức mạnh của nhân loại không nằm ở vài cá nhân thiên tài, mà ở hàng tỷ con người bình thường, mỗi người đều được thừa nhận và trân trọng.
    4. Bài học từ thiên nhiên
    Thiên nhiên là minh chứng sống động cho chân lý này. Trong một khu rừng, không loài cây nào tự xem mình cao quý hơn loài khác. Cây cao che nắng, nhưng cũng dựa vào cỏ thấp giữ đất không xói mòn. Hoa rực rỡ hút ong bướm, nhưng cũng nhờ rễ sâu của cây cổ thụ để tồn tại. Nếu một loài bị xem thường và loại bỏ, sự cân bằng sinh thái sẽ sụp đổ.
    Nhân loại cũng vậy. Người mạnh không thể khinh miệt người yếu, bởi sự yếu đuối hôm nay có thể là điều kiện để sức mạnh khác sinh ra. Người giàu không thể xem thường người nghèo, bởi chính sự lao động bền bỉ của họ mới làm nên nền tảng xã hội. Người trí thức không thể khinh người lao động, bởi tri thức sẽ vô nghĩa nếu không được áp dụng vào thực tiễn.
    5. Nền văn minh của lòng tôn trọng
    Một nền văn minh trường tồn không phải vì những tòa nhà chọc trời hay những con tàu vũ trụ, mà vì nó xây dựng được văn hóa tôn trọng. Tôn trọng không chỉ là lịch sự bề ngoài, mà là sự nhận ra giá trị thực của mỗi con người, không phân biệt địa vị, giới tính, tôn giáo, dân tộc.
    HNI 8/9: - 🌺CHƯƠNG 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải 1. Khởi đầu từ sự tôn trọng lẫn nhau Nhân loại tồn tại hàng triệu năm, đi qua bao nhiêu nền văn minh, chứng kiến bao cuộc chiến tranh và hòa bình, bao sự sụp đổ và hồi sinh. Nhưng có một bài học lớn nhất, giản dị nhất mà con người mãi vẫn chưa học trọn vẹn: không ai được quyền xem thường ai. Bởi khoảnh khắc một con người xem thường một con người khác, sự phân rẽ được gieo xuống, sự bất công bắt đầu hình thành, và từ đó, toàn bộ nền văn minh có nguy cơ lung lay. Sự trường tồn của nhân loại không dựa vào vũ khí hạt nhân hay công nghệ tối tân, mà dựa vào khả năng chấp nhận và trân trọng lẫn nhau. Khi con người biết nhìn thấy giá trị ở người khác, dù người đó giàu hay nghèo, mạnh hay yếu, thông thái hay bình dị, nhân loại mới thực sự xây dựng được nền tảng bền vững để đi xa hơn. 2. Xem thường – nguồn gốc của chia rẽ và diệt vong Mọi bi kịch lịch sử đều bắt đầu từ sự xem thường. Các đế chế cổ đại xem thường những dân tộc nhỏ bé, để rồi nuôi dưỡng sự phản kháng dẫn đến sụp đổ. Những xã hội phân chia giai cấp khinh miệt tầng lớp thấp kém, để rồi chính họ phải đối diện với cách mạng và nổi dậy. Các cường quốc khinh thường dân tộc yếu thế, để rồi cuốn mình vào vòng xoáy chiến tranh kéo dài, tốn kém và vô nghĩa. Xem thường không chỉ giết chết mối quan hệ giữa hai cá nhân, mà còn hủy hoại cả một nền tảng cộng đồng. Khi một đứa trẻ bị xem thường trong gia đình, nó sẽ lớn lên với vết thương lòng, dễ trở thành người cộc cằn hoặc bất cần. Khi một nhân viên bị coi rẻ ở nơi làm việc, sự sáng tạo và nhiệt huyết của họ bị dập tắt. Khi một quốc gia xem thường công dân của mình, nó mất đi sức mạnh nội lực, rồi dần suy yếu trong chính sự kiêu ngạo. 3. Sức mạnh của sự thừa nhận Trái ngược với xem thường là sự thừa nhận. Mỗi khi một người được công nhận, dù chỉ bằng một ánh mắt, một lời cảm ơn hay một cái gật đầu, họ sẽ nở hoa từ bên trong. Con người chỉ thực sự nỗ lực hết mình khi cảm thấy bản thân có giá trị. Trong gia đình, khi cha mẹ lắng nghe con cái thay vì quát nạt, đứa trẻ sẽ trưởng thành với lòng tự tin và nhân ái. Trong doanh nghiệp, khi lãnh đạo tôn trọng nhân viên, mọi người sẽ dốc lòng xây dựng công ty như ngôi nhà chung. Trong xã hội, khi nhà nước tôn trọng công dân, người dân sẽ sẵn sàng cống hiến, sáng tạo và bảo vệ Tổ quốc. Sức mạnh của nhân loại không nằm ở vài cá nhân thiên tài, mà ở hàng tỷ con người bình thường, mỗi người đều được thừa nhận và trân trọng. 4. Bài học từ thiên nhiên Thiên nhiên là minh chứng sống động cho chân lý này. Trong một khu rừng, không loài cây nào tự xem mình cao quý hơn loài khác. Cây cao che nắng, nhưng cũng dựa vào cỏ thấp giữ đất không xói mòn. Hoa rực rỡ hút ong bướm, nhưng cũng nhờ rễ sâu của cây cổ thụ để tồn tại. Nếu một loài bị xem thường và loại bỏ, sự cân bằng sinh thái sẽ sụp đổ. Nhân loại cũng vậy. Người mạnh không thể khinh miệt người yếu, bởi sự yếu đuối hôm nay có thể là điều kiện để sức mạnh khác sinh ra. Người giàu không thể xem thường người nghèo, bởi chính sự lao động bền bỉ của họ mới làm nên nền tảng xã hội. Người trí thức không thể khinh người lao động, bởi tri thức sẽ vô nghĩa nếu không được áp dụng vào thực tiễn. 5. Nền văn minh của lòng tôn trọng Một nền văn minh trường tồn không phải vì những tòa nhà chọc trời hay những con tàu vũ trụ, mà vì nó xây dựng được văn hóa tôn trọng. Tôn trọng không chỉ là lịch sự bề ngoài, mà là sự nhận ra giá trị thực của mỗi con người, không phân biệt địa vị, giới tính, tôn giáo, dân tộc.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài hát chương 43:
    Quốc Gia Tôn Trọng Công Dân
    [Đoạn 1]
    Từ trái tim nhân dân vang lên,
    Giấc mơ chung dựng xây đất nước.
    Không ai bị bỏ quên, không ai bị chối từ,
    Mỗi công dân là gốc rễ tương lai.
    [Điệp khúc]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần.
    Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn,
    Dân và nước hòa thành một tấm lòng son.

    [Đoạn 2]
    Không áp đặt, không xem thường ai,
    Công lý sáng soi từng bước đi dài.
    Người dân chính là linh hồn đất nước,
    Tôn trọng họ là tôn trọng tương lai.

    [Điệp khúc]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần.
    Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn,
    Dân và nước hòa thành một tấm lòng son.

    [Bridge]
    Từ ngôi làng xa đến phố thị phồn hoa,
    Mỗi nụ cười dân lành là sức sống quốc gia.
    Tự do – công bằng – yêu thương chan hòa,
    Quốc gia lớn mạnh khi dân là chủ nhà.

    [Điệp khúc cuối]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi trái tim hóa ngọn lửa bền bền.
    Cùng nhau bước tới, dựng xây muôn đời,
    Dân tôn trọng – Nước trường tồn sáng ngời!
    HNI 8/9: - 🎵Bài hát chương 43: 🎤Quốc Gia Tôn Trọng Công Dân [Đoạn 1] Từ trái tim nhân dân vang lên, Giấc mơ chung dựng xây đất nước. Không ai bị bỏ quên, không ai bị chối từ, Mỗi công dân là gốc rễ tương lai. [Điệp khúc] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần. Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn, Dân và nước hòa thành một tấm lòng son. [Đoạn 2] Không áp đặt, không xem thường ai, Công lý sáng soi từng bước đi dài. Người dân chính là linh hồn đất nước, Tôn trọng họ là tôn trọng tương lai. [Điệp khúc] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần. Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn, Dân và nước hòa thành một tấm lòng son. [Bridge] Từ ngôi làng xa đến phố thị phồn hoa, Mỗi nụ cười dân lành là sức sống quốc gia. Tự do – công bằng – yêu thương chan hòa, Quốc gia lớn mạnh khi dân là chủ nhà. [Điệp khúc cuối] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi trái tim hóa ngọn lửa bền bền. Cùng nhau bước tới, dựng xây muôn đời, Dân tôn trọng – Nước trường tồn sáng ngời!
    Like
    Love
    Haha
    Yay
    Sad
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài thơ chương 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải
    Khi ta ngẩng nhìn trời cao xanh,
    Thấy muôn vì sao tỏa sáng chung quanh,
    Không một ngôi nào dám tự cho mình rực rỡ hơn cả,
    Tất cả cùng góp ánh sáng vào đêm thẳm bao la.
    Nhân loại cũng thế,
    Không ai sinh ra để bị coi khinh,
    Không ai nhỏ bé đến mức không xứng đáng,
    Trong mỗi linh hồn đều ẩn một vũ trụ lung linh.

    Khi một người bị xem thường,
    Cả thế giới mất đi một giọt hương,
    Một bàn tay không được nắm,
    Một tiếng nói bị lặng im,
    Là một mảnh ghép rơi khỏi bức tranh nhân loại.
    Khi một người được tôn trọng,
    Trái tim họ nở hoa,
    Họ hát cho đời nghe,
    Họ cống hiến cho nhân gian,
    Và ánh sáng nhân loại càng thêm rực rỡ.

    Đừng xem thường người nghèo,
    Bởi họ giữ trong tim ngọn lửa bền bỉ,
    Đừng khinh chê người yếu,
    Bởi chính họ dạy ta biết thương yêu.
    Đừng coi thường trẻ nhỏ,
    Bởi trong ánh mắt thơ ngây có cả tương lai,
    Đừng hạ thấp người già,
    Bởi trong mái tóc bạc chứa đựng ngàn năm trải nghiệm.

    Nhân loại trường tồn khi mọi con tim
    Biết lắng nghe nhau,
    Biết cúi xuống để nhìn thấy nỗi đau của kẻ khác,
    Biết ngẩng lên để tôn trọng những gì họ trao ban.
    Một ánh mắt tôn trọng
    Làm vơi nỗi cô đơn.
    Một lời nói trân quý
    Có thể cứu rỗi linh hồn.

    Nếu một ngày trên Trái Đất,
    Không ai còn xem thường ai,
    Thì những bức tường vô hình sẽ sụp đổ,
    Biên giới lòng người tan biến,
    Và tình thương sẽ chảy qua mọi quốc gia, mọi nền văn hóa.
    Khi ấy,
    Không còn người thấp, người cao,
    Không còn kẻ thắng, người thua,
    Chỉ còn nhân loại cùng nhau vĩnh cửu.

    Hãy nhớ,
    Cây cổ thụ cũng bắt đầu từ hạt mầm nhỏ,
    Biển khơi mênh mông cũng từ một giọt nước,
    Nhân loại trường tồn
    Khi mỗi con người được tôn trọng như một ngôi sao trong trời đêm.
    Và ta –
    Người viết những dòng thơ này –
    Xin gửi gắm một niềm tin bất diệt:
    Nhân loại sẽ trường tồn,
    Khi không ai xem thường ai.
    HNI 8/9: - 📕Bài thơ chương 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải Khi ta ngẩng nhìn trời cao xanh, Thấy muôn vì sao tỏa sáng chung quanh, Không một ngôi nào dám tự cho mình rực rỡ hơn cả, Tất cả cùng góp ánh sáng vào đêm thẳm bao la. Nhân loại cũng thế, Không ai sinh ra để bị coi khinh, Không ai nhỏ bé đến mức không xứng đáng, Trong mỗi linh hồn đều ẩn một vũ trụ lung linh. Khi một người bị xem thường, Cả thế giới mất đi một giọt hương, Một bàn tay không được nắm, Một tiếng nói bị lặng im, Là một mảnh ghép rơi khỏi bức tranh nhân loại. Khi một người được tôn trọng, Trái tim họ nở hoa, Họ hát cho đời nghe, Họ cống hiến cho nhân gian, Và ánh sáng nhân loại càng thêm rực rỡ. Đừng xem thường người nghèo, Bởi họ giữ trong tim ngọn lửa bền bỉ, Đừng khinh chê người yếu, Bởi chính họ dạy ta biết thương yêu. Đừng coi thường trẻ nhỏ, Bởi trong ánh mắt thơ ngây có cả tương lai, Đừng hạ thấp người già, Bởi trong mái tóc bạc chứa đựng ngàn năm trải nghiệm. Nhân loại trường tồn khi mọi con tim Biết lắng nghe nhau, Biết cúi xuống để nhìn thấy nỗi đau của kẻ khác, Biết ngẩng lên để tôn trọng những gì họ trao ban. Một ánh mắt tôn trọng Làm vơi nỗi cô đơn. Một lời nói trân quý Có thể cứu rỗi linh hồn. Nếu một ngày trên Trái Đất, Không ai còn xem thường ai, Thì những bức tường vô hình sẽ sụp đổ, Biên giới lòng người tan biến, Và tình thương sẽ chảy qua mọi quốc gia, mọi nền văn hóa. Khi ấy, Không còn người thấp, người cao, Không còn kẻ thắng, người thua, Chỉ còn nhân loại cùng nhau vĩnh cửu. Hãy nhớ, Cây cổ thụ cũng bắt đầu từ hạt mầm nhỏ, Biển khơi mênh mông cũng từ một giọt nước, Nhân loại trường tồn Khi mỗi con người được tôn trọng như một ngôi sao trong trời đêm. Và ta – Người viết những dòng thơ này – Xin gửi gắm một niềm tin bất diệt: Nhân loại sẽ trường tồn, Khi không ai xem thường ai.
    Like
    Love
    Haha
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài hát chương 42:
    "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 1]
    Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công,
    Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người.
    Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo,
    Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia.
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 2]
    Một lời lắng nghe, một nụ cười trao,
    Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa.
    Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra,
    Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai.
    [Bridge]
    Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi,
    Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý.
    Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé,
    Khi tất cả cùng chung một mái nhà.
    [Điệp khúc cuối]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời,
    Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai!

    Đọc thêm

    HNI 8/9: - Bài hát chương 42: "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 1] Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công, Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người. Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo, Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia. [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 2] Một lời lắng nghe, một nụ cười trao, Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra, Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai. [Bridge] Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi, Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý. Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé, Khi tất cả cùng chung một mái nhà. [Điệp khúc cuối] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời, Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai! Đọc thêm 
    Like
    Love
    Sad
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - CHƯƠNG 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải
    1. Khởi đầu từ sự tôn trọng lẫn nhau
    Nhân loại tồn tại hàng triệu năm, đi qua bao nhiêu nền văn minh, chứng kiến bao cuộc chiến tranh và hòa bình, bao sự sụp đổ và hồi sinh. Nhưng có một bài học lớn nhất, giản dị nhất mà con người mãi vẫn chưa học trọn vẹn: không ai được quyền xem thường ai. Bởi khoảnh khắc một con người xem thường một con người khác, sự phân rẽ được gieo xuống, sự bất công bắt đầu hình thành, và từ đó, toàn bộ nền văn minh có nguy cơ lung lay.
    Sự trường tồn của nhân loại không dựa vào vũ khí hạt nhân hay công nghệ tối tân, mà dựa vào khả năng chấp nhận và trân trọng lẫn nhau. Khi con người biết nhìn thấy giá trị ở người khác, dù người đó giàu hay nghèo, mạnh hay yếu, thông thái hay bình dị, nhân loại mới thực sự xây dựng được nền tảng bền vững để đi xa hơn.
    2. Xem thường – nguồn gốc của chia rẽ và diệt vong
    Mọi bi kịch lịch sử đều bắt đầu từ sự xem thường.
    Các đế chế cổ đại xem thường những dân tộc nhỏ bé, để rồi nuôi dưỡng sự phản kháng dẫn đến sụp đổ.
    Những xã hội phân chia giai cấp khinh miệt tầng lớp thấp kém, để rồi chính họ phải đối diện với cách mạng và nổi dậy.
    Các cường quốc khinh thường dân tộc yếu thế, để rồi cuốn mình vào vòng xoáy chiến tranh kéo dài, tốn kém và vô nghĩa.
    Xem thường không chỉ giết chết mối quan hệ giữa hai cá nhân, mà còn hủy hoại cả một nền tảng cộng đồng. Khi một đứa trẻ bị xem thường trong gia đình, nó sẽ lớn lên với vết thương lòng, dễ trở thành người cộc cằn hoặc bất cần. Khi một nhân viên bị coi rẻ ở nơi làm việc, sự sáng tạo và nhiệt huyết của họ bị dập tắt. Khi một quốc gia xem thường công dân của mình, nó mất đi sức mạnh nội lực, rồi dần suy yếu trong chính sự kiêu ngạo.
    3. Sức mạnh của sự thừa nhận
    Trái ngược với xem thường là sự thừa nhận. Mỗi khi một người được công nhận, dù chỉ bằng một ánh mắt, một lời cảm ơn hay một cái gật đầu, họ sẽ nở hoa từ bên trong. Con người chỉ thực sự nỗ lực hết mình khi cảm thấy bản thân có giá trị.
    Trong gia đình, khi cha mẹ lắng nghe con cái thay vì quát nạt, đứa trẻ sẽ trưởng thành với lòng tự tin và nhân ái. Trong doanh nghiệp, khi lãnh đạo tôn trọng nhân viên, mọi người sẽ dốc lòng xây dựng công ty như ngôi nhà chung. Trong xã hội, khi nhà nước tôn trọng công dân, người dân sẽ sẵn sàng cống hiến, sáng tạo và bảo vệ Tổ quốc.
    Sức mạnh của nhân loại không nằm ở vài cá nhân thiên tài, mà ở hàng tỷ con người bình thường, mỗi người đều được thừa nhận và trân trọng.
    4. Bài học từ thiên nhiên
    Thiên nhiên là minh chứng sống động cho chân lý này. Trong một khu rừng, không loài cây nào tự xem mình cao quý hơn loài khác. Cây cao che nắng, nhưng cũng dựa vào cỏ thấp giữ đất không xói mòn. Hoa rực rỡ hút ong bướm, nhưng cũng nhờ rễ sâu của cây cổ thụ để tồn tại. Nếu một loài bị xem thường và loại bỏ, sự cân bằng sinh thái sẽ sụp đổ.
    Nhân loại cũng vậy. Người mạnh không thể khinh miệt người yếu, bởi sự yếu đuối hôm nay có thể là điều kiện để sức mạnh khác sinh ra. Người giàu không thể xem thường người nghèo, bởi chính sự lao động bền bỉ của họ mới làm nên nền tảng xã hội. Người trí thức không thể khinh người lao động, bởi tri thức sẽ vô nghĩa nếu không được áp dụng vào thực tiễn.
    5. Nền văn minh của lòng tôn trọng
    Một nền văn minh trường tồn không phải vì những tòa nhà chọc trời hay những con tàu vũ trụ, mà vì nó xây dựng được văn hóa tôn trọng. Tôn trọng không chỉ là lịch sự bề ngoài, mà là sự nhận ra giá trị thực của mỗi con người, không phân biệt địa vị, giới tính, tôn giáo, dân tộc.
    Đọc thêm
    HNI 8/9: - CHƯƠNG 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải 1. Khởi đầu từ sự tôn trọng lẫn nhau Nhân loại tồn tại hàng triệu năm, đi qua bao nhiêu nền văn minh, chứng kiến bao cuộc chiến tranh và hòa bình, bao sự sụp đổ và hồi sinh. Nhưng có một bài học lớn nhất, giản dị nhất mà con người mãi vẫn chưa học trọn vẹn: không ai được quyền xem thường ai. Bởi khoảnh khắc một con người xem thường một con người khác, sự phân rẽ được gieo xuống, sự bất công bắt đầu hình thành, và từ đó, toàn bộ nền văn minh có nguy cơ lung lay. Sự trường tồn của nhân loại không dựa vào vũ khí hạt nhân hay công nghệ tối tân, mà dựa vào khả năng chấp nhận và trân trọng lẫn nhau. Khi con người biết nhìn thấy giá trị ở người khác, dù người đó giàu hay nghèo, mạnh hay yếu, thông thái hay bình dị, nhân loại mới thực sự xây dựng được nền tảng bền vững để đi xa hơn. 2. Xem thường – nguồn gốc của chia rẽ và diệt vong Mọi bi kịch lịch sử đều bắt đầu từ sự xem thường. Các đế chế cổ đại xem thường những dân tộc nhỏ bé, để rồi nuôi dưỡng sự phản kháng dẫn đến sụp đổ. Những xã hội phân chia giai cấp khinh miệt tầng lớp thấp kém, để rồi chính họ phải đối diện với cách mạng và nổi dậy. Các cường quốc khinh thường dân tộc yếu thế, để rồi cuốn mình vào vòng xoáy chiến tranh kéo dài, tốn kém và vô nghĩa. Xem thường không chỉ giết chết mối quan hệ giữa hai cá nhân, mà còn hủy hoại cả một nền tảng cộng đồng. Khi một đứa trẻ bị xem thường trong gia đình, nó sẽ lớn lên với vết thương lòng, dễ trở thành người cộc cằn hoặc bất cần. Khi một nhân viên bị coi rẻ ở nơi làm việc, sự sáng tạo và nhiệt huyết của họ bị dập tắt. Khi một quốc gia xem thường công dân của mình, nó mất đi sức mạnh nội lực, rồi dần suy yếu trong chính sự kiêu ngạo. 3. Sức mạnh của sự thừa nhận Trái ngược với xem thường là sự thừa nhận. Mỗi khi một người được công nhận, dù chỉ bằng một ánh mắt, một lời cảm ơn hay một cái gật đầu, họ sẽ nở hoa từ bên trong. Con người chỉ thực sự nỗ lực hết mình khi cảm thấy bản thân có giá trị. Trong gia đình, khi cha mẹ lắng nghe con cái thay vì quát nạt, đứa trẻ sẽ trưởng thành với lòng tự tin và nhân ái. Trong doanh nghiệp, khi lãnh đạo tôn trọng nhân viên, mọi người sẽ dốc lòng xây dựng công ty như ngôi nhà chung. Trong xã hội, khi nhà nước tôn trọng công dân, người dân sẽ sẵn sàng cống hiến, sáng tạo và bảo vệ Tổ quốc. Sức mạnh của nhân loại không nằm ở vài cá nhân thiên tài, mà ở hàng tỷ con người bình thường, mỗi người đều được thừa nhận và trân trọng. 4. Bài học từ thiên nhiên Thiên nhiên là minh chứng sống động cho chân lý này. Trong một khu rừng, không loài cây nào tự xem mình cao quý hơn loài khác. Cây cao che nắng, nhưng cũng dựa vào cỏ thấp giữ đất không xói mòn. Hoa rực rỡ hút ong bướm, nhưng cũng nhờ rễ sâu của cây cổ thụ để tồn tại. Nếu một loài bị xem thường và loại bỏ, sự cân bằng sinh thái sẽ sụp đổ. Nhân loại cũng vậy. Người mạnh không thể khinh miệt người yếu, bởi sự yếu đuối hôm nay có thể là điều kiện để sức mạnh khác sinh ra. Người giàu không thể xem thường người nghèo, bởi chính sự lao động bền bỉ của họ mới làm nên nền tảng xã hội. Người trí thức không thể khinh người lao động, bởi tri thức sẽ vô nghĩa nếu không được áp dụng vào thực tiễn. 5. Nền văn minh của lòng tôn trọng Một nền văn minh trường tồn không phải vì những tòa nhà chọc trời hay những con tàu vũ trụ, mà vì nó xây dựng được văn hóa tôn trọng. Tôn trọng không chỉ là lịch sự bề ngoài, mà là sự nhận ra giá trị thực của mỗi con người, không phân biệt địa vị, giới tính, tôn giáo, dân tộc. Đọc thêm
    Like
    Love
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài hát chương 44:
    “Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai” – Lê Đình Hải
    [Đoạn 1]
    Ta sinh ra khác biệt nhưng cùng chung một trời,
    Người giàu hay nghèo cũng mang nỗi đau, niềm vui.
    Không ai nhỏ bé, không ai kém cỏi,
    Mỗi trái tim đều sáng như vì sao nơi đêm dài.
    [Điệp khúc]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Khi đôi mắt biết nhìn nhau bằng yêu thương và ngợi ca.
    Một bàn tay đưa ra, xoá đi chia cách,
    Cùng nhau dựng xây, hành tinh này mãi xanh tươi.
    [Đoạn 2]
    Người ngồi xe lăn cũng có ước mơ bay,
    Người lao động thầm lặng cũng giữ đất trời này.
    Đừng coi khinh ai, dù họ còn vụng dại,
    Vì trong mỗi người luôn chứa kho báu sáng ngời.
    [Điệp khúc]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Khi ta biết trân trọng từng linh hồn đang tồn tại.
    Một nụ cười trao nhau, chữa lành thương tích,
    Cùng nhau dựng xây, nhân loại hoà ca muôn nơi.
    [Bridge]
    Đừng để lời cay nghiệt xé tim người bên cạnh,
    Đừng để ánh mắt hững hờ làm hồn ai vỡ tan.
    Chỉ cần một cái nhìn bao dung thôi,
    Thế giới đã khác rồi, ngày mai rực sáng hơn.
    [Điệp khúc cuối]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Mỗi con người đều là cánh hoa nở trong trời mai.
    Một vòng tay nối dài, xoá tan biên giới,
    Nhân loại trường tồn, khi ta biết yêu thương mãi…
    HNI 8/9: - 🎵Bài hát chương 44: “Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai” – Lê Đình Hải [Đoạn 1] Ta sinh ra khác biệt nhưng cùng chung một trời, Người giàu hay nghèo cũng mang nỗi đau, niềm vui. Không ai nhỏ bé, không ai kém cỏi, Mỗi trái tim đều sáng như vì sao nơi đêm dài. [Điệp khúc] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Khi đôi mắt biết nhìn nhau bằng yêu thương và ngợi ca. Một bàn tay đưa ra, xoá đi chia cách, Cùng nhau dựng xây, hành tinh này mãi xanh tươi. [Đoạn 2] Người ngồi xe lăn cũng có ước mơ bay, Người lao động thầm lặng cũng giữ đất trời này. Đừng coi khinh ai, dù họ còn vụng dại, Vì trong mỗi người luôn chứa kho báu sáng ngời. [Điệp khúc] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Khi ta biết trân trọng từng linh hồn đang tồn tại. Một nụ cười trao nhau, chữa lành thương tích, Cùng nhau dựng xây, nhân loại hoà ca muôn nơi. [Bridge] Đừng để lời cay nghiệt xé tim người bên cạnh, Đừng để ánh mắt hững hờ làm hồn ai vỡ tan. Chỉ cần một cái nhìn bao dung thôi, Thế giới đã khác rồi, ngày mai rực sáng hơn. [Điệp khúc cuối] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Mỗi con người đều là cánh hoa nở trong trời mai. Một vòng tay nối dài, xoá tan biên giới, Nhân loại trường tồn, khi ta biết yêu thương mãi…
    Like
    Love
    Angry
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT)
    Nam mô a di Đà phật
    Hôm nay ngày 7/9/2025 dương lịch - 16/7 âm lịch

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
    Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng.
    Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội.
    Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp.
    Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người.
    Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật.
    Nam Mô A Di Đà Phật!
    HNI 7-9 LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT) 🙏🙏🙏 Nam mô a di Đà phật Hôm nay ngày 7/9/2025 dương lịch - 16/7 âm lịch 🙏🙏🙏 Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng. Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội. Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp. Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người. Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật. Nam Mô A Di Đà Phật!
    Like
    Love
    Sad
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài thơ chương 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải
    Khi ta ngẩng nhìn trời cao xanh,
    Thấy muôn vì sao tỏa sáng chung quanh,
    Không một ngôi nào dám tự cho mình rực rỡ hơn cả,
    Tất cả cùng góp ánh sáng vào đêm thẳm bao la.
    Nhân loại cũng thế,
    Không ai sinh ra để bị coi khinh,
    Không ai nhỏ bé đến mức không xứng đáng,
    Trong mỗi linh hồn đều ẩn một vũ trụ lung linh.

    Khi một người bị xem thường,
    Cả thế giới mất đi một giọt hương,
    Một bàn tay không được nắm,
    Một tiếng nói bị lặng im,
    Là một mảnh ghép rơi khỏi bức tranh nhân loại.
    Khi một người được tôn trọng,
    Trái tim họ nở hoa,
    Họ hát cho đời nghe,
    Họ cống hiến cho nhân gian,
    Và ánh sáng nhân loại càng thêm rực rỡ.

    Đừng xem thường người nghèo,
    Bởi họ giữ trong tim ngọn lửa bền bỉ,
    Đừng khinh chê người yếu,
    Bởi chính họ dạy ta biết thương yêu.
    Đừng coi thường trẻ nhỏ,
    Bởi trong ánh mắt thơ ngây có cả tương lai,
    Đừng hạ thấp người già,
    Bởi trong mái tóc bạc chứa đựng ngàn năm trải nghiệm.

    Nhân loại trường tồn khi mọi con tim
    Biết lắng nghe nhau,
    Biết cúi xuống để nhìn thấy nỗi đau của kẻ khác,
    Biết ngẩng lên để tôn trọng những gì họ trao ban.
    Một ánh mắt tôn trọng
    Làm vơi nỗi cô đơn.
    Một lời nói trân quý
    Có thể cứu rỗi linh hồn.

    Nếu một ngày trên Trái Đất,
    Không ai còn xem thường ai,
    Thì những bức tường vô hình sẽ sụp đổ,
    Biên giới lòng người tan biến,
    Và tình thương sẽ chảy qua mọi quốc gia, mọi nền văn hóa.
    Khi ấy,
    Không còn người thấp, người cao,
    Không còn kẻ thắng, người thua,
    Chỉ còn nhân loại cùng nhau vĩnh cửu.

    Hãy nhớ,
    Cây cổ thụ cũng bắt đầu từ hạt mầm nhỏ,
    Biển khơi mênh mông cũng từ một giọt nước,
    Nhân loại trường tồn
    Khi mỗi con người được tôn trọng như một ngôi sao trong trời đêm.
    Và ta –
    Người viết những dòng thơ này –
    Xin gửi gắm một niềm tin bất diệt:
    Nhân loại sẽ trường tồn,
    Khi không ai xem thường ai.
    HNI 8/9: - 📕Bài thơ chương 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải Khi ta ngẩng nhìn trời cao xanh, Thấy muôn vì sao tỏa sáng chung quanh, Không một ngôi nào dám tự cho mình rực rỡ hơn cả, Tất cả cùng góp ánh sáng vào đêm thẳm bao la. Nhân loại cũng thế, Không ai sinh ra để bị coi khinh, Không ai nhỏ bé đến mức không xứng đáng, Trong mỗi linh hồn đều ẩn một vũ trụ lung linh. Khi một người bị xem thường, Cả thế giới mất đi một giọt hương, Một bàn tay không được nắm, Một tiếng nói bị lặng im, Là một mảnh ghép rơi khỏi bức tranh nhân loại. Khi một người được tôn trọng, Trái tim họ nở hoa, Họ hát cho đời nghe, Họ cống hiến cho nhân gian, Và ánh sáng nhân loại càng thêm rực rỡ. Đừng xem thường người nghèo, Bởi họ giữ trong tim ngọn lửa bền bỉ, Đừng khinh chê người yếu, Bởi chính họ dạy ta biết thương yêu. Đừng coi thường trẻ nhỏ, Bởi trong ánh mắt thơ ngây có cả tương lai, Đừng hạ thấp người già, Bởi trong mái tóc bạc chứa đựng ngàn năm trải nghiệm. Nhân loại trường tồn khi mọi con tim Biết lắng nghe nhau, Biết cúi xuống để nhìn thấy nỗi đau của kẻ khác, Biết ngẩng lên để tôn trọng những gì họ trao ban. Một ánh mắt tôn trọng Làm vơi nỗi cô đơn. Một lời nói trân quý Có thể cứu rỗi linh hồn. Nếu một ngày trên Trái Đất, Không ai còn xem thường ai, Thì những bức tường vô hình sẽ sụp đổ, Biên giới lòng người tan biến, Và tình thương sẽ chảy qua mọi quốc gia, mọi nền văn hóa. Khi ấy, Không còn người thấp, người cao, Không còn kẻ thắng, người thua, Chỉ còn nhân loại cùng nhau vĩnh cửu. Hãy nhớ, Cây cổ thụ cũng bắt đầu từ hạt mầm nhỏ, Biển khơi mênh mông cũng từ một giọt nước, Nhân loại trường tồn Khi mỗi con người được tôn trọng như một ngôi sao trong trời đêm. Và ta – Người viết những dòng thơ này – Xin gửi gắm một niềm tin bất diệt: Nhân loại sẽ trường tồn, Khi không ai xem thường ai.
    Like
    Love
    Haha
    16
    2 Bình luận 0 Chia sẽ