• HNI 8/9 - B32. BÀI HÁT CHƯƠNG 35 :
    THỰC TẬP BIẾT ƠN HẰNG NGÀY ” – Henry Le

    [Đoạn 1]
    Mỗi sớm mai thức dậy,
    ánh nắng vàng rơi trên vai.
    Trái tim khẽ thì thầm,
    hôm nay ta còn được sống.
    Một hơi thở nhẹ nhàng,
    là phép màu trong cuộc đời.
    Biết ơn từng khoảnh khắc,
    mà vũ trụ đã trao ban.

    [Điệp khúc]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim.
    Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã.
    Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho trái tim này rộng mở.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho nhân gian này sáng tươi.

    [Đoạn 2]
    Con đường xưa dẫn lối,
    bước chân người đi bên ta.
    Một cái nhìn cảm thông,
    hóa bao vết thương thành dịu ngọt.
    Mỗi khó khăn từng trải,
    lại dạy ta biết yêu thương.
    Biết ơn cả nỗi đau,
    cho ta lớn khôn từng ngày.

    [Điệp khúc]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim.
    Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã.
    Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho trái tim này rộng mở.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho nhân gian này sáng tươi.

    [Cầu nối]
    Khi ta biết ơn,
    mọi điều đều là quà tặng.
    Khi ta biết ơn,
    không còn oán trách, muộn phiền.
    Thế giới quanh ta bừng sáng,
    một ngọn lửa tình thương lan tỏa…
    [Điệp khúc cuối – cao trào]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn tình người, nối bao trái tim khát khao.
    Biết ơn cuộc đời, dù nắng mưa vơi đầy.
    Biết ơn vũ trụ, cho ta hiện hữu hôm nay.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho ánh sáng luôn rạng ngời.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho thế giới thành một bài ca…

    [Kết]
    Biết ơn, biết ơn, mỗi phút giây này.
    Biết ơn, biết ơn, cho đời thêm ngàn hoa…
    HNI 8/9 - B32. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 35 : 🎤THỰC TẬP BIẾT ƠN HẰNG NGÀY ” – Henry Le [Đoạn 1] Mỗi sớm mai thức dậy, ánh nắng vàng rơi trên vai. Trái tim khẽ thì thầm, hôm nay ta còn được sống. Một hơi thở nhẹ nhàng, là phép màu trong cuộc đời. Biết ơn từng khoảnh khắc, mà vũ trụ đã trao ban. [Điệp khúc] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim. Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã. Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho trái tim này rộng mở. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho nhân gian này sáng tươi. [Đoạn 2] Con đường xưa dẫn lối, bước chân người đi bên ta. Một cái nhìn cảm thông, hóa bao vết thương thành dịu ngọt. Mỗi khó khăn từng trải, lại dạy ta biết yêu thương. Biết ơn cả nỗi đau, cho ta lớn khôn từng ngày. [Điệp khúc] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim. Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã. Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho trái tim này rộng mở. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho nhân gian này sáng tươi. [Cầu nối] Khi ta biết ơn, mọi điều đều là quà tặng. Khi ta biết ơn, không còn oán trách, muộn phiền. Thế giới quanh ta bừng sáng, một ngọn lửa tình thương lan tỏa… [Điệp khúc cuối – cao trào] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn tình người, nối bao trái tim khát khao. Biết ơn cuộc đời, dù nắng mưa vơi đầy. Biết ơn vũ trụ, cho ta hiện hữu hôm nay. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho ánh sáng luôn rạng ngời. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho thế giới thành một bài ca… [Kết] Biết ơn, biết ơn, mỗi phút giây này. Biết ơn, biết ơn, cho đời thêm ngàn hoa… 🌸
    Like
    Love
    12
    10 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/Ba6ExSVgS3w?si=lZXf6qqu0TDer8Nj
    https://youtu.be/Ba6ExSVgS3w?si=lZXf6qqu0TDer8Nj
    Like
    Love
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/0ur3KXcoV2E?si=TzHgVojiqbjU7ozX
    https://youtu.be/0ur3KXcoV2E?si=TzHgVojiqbjU7ozX
    Like
    Love
    9
    12 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 - Bài thơ Chương 35
    “Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp thuận Trời”

    Trong cõi đời bao nhiêu nỗi đau,
    Người mang bệnh, kẻ u sầu khổ lụy,
    Có khi thuốc thang chẳng thấm vào,
    Có khi thân xác mòn theo ngày tháng.
    Bởi gốc bệnh chẳng ở ngoài thân,
    Mà ẩn trong tâm, trong dòng suy nghĩ.
    Tâm đảo điên, thân liền suy nhược,
    Tâm an hòa, huyết mạch lưu thông.

    Thuận Đạo Trời là liệu pháp diệu kỳ,
    Không cần cắt mổ, không cần đốt cháy,
    Chỉ cần sống hòa cùng nhịp Trời Đất,
    Tâm sáng trong, thân tự nhiên lành.

    I. Tâm bệnh sinh từ lòng người đảo lộn
    Tham sân si kết tủa năm tầng,
    Hận oán trách gieo thành hạt độc.
    Mỗi cơn giận như lửa nung tim,
    Mỗi lo âu như bão dồn phổi.
    Người cứ chạy theo danh vọng hão huyền,
    Người cứ níu lấy hư vinh mong manh,
    Mà quên đi mạch khí của Trời,
    Quên đi hơi thở vốn dĩ an nhiên.

    Đạo chẳng xa, Đạo ở chính mình,
    Trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt.
    Khi lắng xuống, lửa sân dần tắt,
    Khi buông ra, độc tố rời thân.

    II. Thể bệnh – hệ quả của tâm loạn động
    Đêm trắng dài, tim đập bất an,
    Dạ dày thắt lại vì bao điều trăn trở.
    Máu chẳng lưu thông khi gan chứa giận,
    Khí chẳng lên cao khi phổi nặng sầu.
    Những căn bệnh không thuốc nào dập tắt,
    Chỉ có thể chữa khi lòng biết quay về.
    Quay về với thiên nhiên, với nhịp gió mưa,
    Quay về với ánh nắng mai rực rỡ.

    Khi con người thôi cưỡng ép dòng đời,
    Khi thở cùng sông suối, rừng cây,
    Thì thân thể dần trở nên quân bình,
    Mỗi tế bào reo ca nhịp sống.

    III. Thuận Trời – gốc rễ của trị liệu
    Trời cho ta mặt trời chiếu sáng,
    Đất cho ta hạt gạo nuôi thân.
    Nước cho ta mạch nguồn trong vắt,
    Gió cho ta hơi thở thanh lành.
    Nếu biết ăn theo mùa, sống thuận tiết,
    Thì bệnh lui, sức khỏe dâng tràn.
    Nếu biết ngủ theo nhịp ngày đêm,
    Thì trí sáng, tâm bền, thân vững.

    Đạo chẳng phải điều cao xa huyền bí,
    Mà là chân lý giản dị đời thường:
    Hãy sống hòa cùng đất trời muôn thuở,
    Lấy thiên nhiên làm thuốc chữa lành.

    IV. Chữa bệnh bằng Đạo – hành trình trở về
    Không phải tìm trong lâu đài cung điện,
    Không phải mua trong lọ ngọc chai vàng.
    Mà tìm trong một buổi sáng bình minh,
    Trong tiếng gió đưa hương đồng cỏ nội.
    Chữa bệnh bằng Đạo là học cách thở,
    Hít vào bình yên, thở ra lo âu.
    Chữa bệnh bằng Đạo là học cách buông,
    Buông tham, buông giận, buông khổ não.

    Người bệnh tự thành thầy thuốc cho mình,
    HNI 8/9 - 📕Bài thơ Chương 35 “Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp thuận Trời” Trong cõi đời bao nhiêu nỗi đau, Người mang bệnh, kẻ u sầu khổ lụy, Có khi thuốc thang chẳng thấm vào, Có khi thân xác mòn theo ngày tháng. Bởi gốc bệnh chẳng ở ngoài thân, Mà ẩn trong tâm, trong dòng suy nghĩ. Tâm đảo điên, thân liền suy nhược, Tâm an hòa, huyết mạch lưu thông. Thuận Đạo Trời là liệu pháp diệu kỳ, Không cần cắt mổ, không cần đốt cháy, Chỉ cần sống hòa cùng nhịp Trời Đất, Tâm sáng trong, thân tự nhiên lành. I. Tâm bệnh sinh từ lòng người đảo lộn Tham sân si kết tủa năm tầng, Hận oán trách gieo thành hạt độc. Mỗi cơn giận như lửa nung tim, Mỗi lo âu như bão dồn phổi. Người cứ chạy theo danh vọng hão huyền, Người cứ níu lấy hư vinh mong manh, Mà quên đi mạch khí của Trời, Quên đi hơi thở vốn dĩ an nhiên. Đạo chẳng xa, Đạo ở chính mình, Trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt. Khi lắng xuống, lửa sân dần tắt, Khi buông ra, độc tố rời thân. II. Thể bệnh – hệ quả của tâm loạn động Đêm trắng dài, tim đập bất an, Dạ dày thắt lại vì bao điều trăn trở. Máu chẳng lưu thông khi gan chứa giận, Khí chẳng lên cao khi phổi nặng sầu. Những căn bệnh không thuốc nào dập tắt, Chỉ có thể chữa khi lòng biết quay về. Quay về với thiên nhiên, với nhịp gió mưa, Quay về với ánh nắng mai rực rỡ. Khi con người thôi cưỡng ép dòng đời, Khi thở cùng sông suối, rừng cây, Thì thân thể dần trở nên quân bình, Mỗi tế bào reo ca nhịp sống. III. Thuận Trời – gốc rễ của trị liệu Trời cho ta mặt trời chiếu sáng, Đất cho ta hạt gạo nuôi thân. Nước cho ta mạch nguồn trong vắt, Gió cho ta hơi thở thanh lành. Nếu biết ăn theo mùa, sống thuận tiết, Thì bệnh lui, sức khỏe dâng tràn. Nếu biết ngủ theo nhịp ngày đêm, Thì trí sáng, tâm bền, thân vững. Đạo chẳng phải điều cao xa huyền bí, Mà là chân lý giản dị đời thường: Hãy sống hòa cùng đất trời muôn thuở, Lấy thiên nhiên làm thuốc chữa lành. IV. Chữa bệnh bằng Đạo – hành trình trở về Không phải tìm trong lâu đài cung điện, Không phải mua trong lọ ngọc chai vàng. Mà tìm trong một buổi sáng bình minh, Trong tiếng gió đưa hương đồng cỏ nội. Chữa bệnh bằng Đạo là học cách thở, Hít vào bình yên, thở ra lo âu. Chữa bệnh bằng Đạo là học cách buông, Buông tham, buông giận, buông khổ não. Người bệnh tự thành thầy thuốc cho mình,
    Like
    Love
    Wow
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 - BÀI HÁT CHƯƠNG 35 :
    THỰC TẬP BIẾT ƠN HẰNG NGÀY ” – Henry Le

    [Đoạn 1]
    Mỗi sớm mai thức dậy,
    ánh nắng vàng rơi trên vai.
    Trái tim khẽ thì thầm,
    hôm nay ta còn được sống.
    Một hơi thở nhẹ nhàng,
    là phép màu trong cuộc đời.
    Biết ơn từng khoảnh khắc,
    mà vũ trụ đã trao ban.

    [Điệp khúc]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim.
    Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã.
    Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho trái tim này rộng mở.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho nhân gian này sáng tươi.

    [Đoạn 2]
    Con đường xưa dẫn lối,
    bước chân người đi bên ta.
    Một cái nhìn cảm thông,
    hóa bao vết thương thành dịu ngọt.
    Mỗi khó khăn từng trải,
    lại dạy ta biết yêu thương.
    Biết ơn cả nỗi đau,
    cho ta lớn khôn từng ngày.

    [Điệp khúc]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim.
    Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã.
    Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho trái tim này rộng mở.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho nhân gian này sáng tươi.

    [Cầu nối]
    Khi ta biết ơn,
    mọi điều đều là quà tặng.
    Khi ta biết ơn,
    không còn oán trách, muộn phiền.
    Thế giới quanh ta bừng sáng,
    một ngọn lửa tình thương lan tỏa…
    [Điệp khúc cuối – cao trào]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn tình người, nối bao trái tim khát khao.
    Biết ơn cuộc đời, dù nắng mưa vơi đầy.
    Biết ơn vũ trụ, cho ta hiện hữu hôm nay.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho ánh sáng luôn rạng ngời.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho thế giới thành một bài ca…

    [Kết]
    Biết ơn, biết ơn, mỗi phút giây này.
    Biết ơn, biết ơn, cho đời thêm ngàn hoa…
    HNI 8/9 -🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 35 : 🎤THỰC TẬP BIẾT ƠN HẰNG NGÀY ” – Henry Le [Đoạn 1] Mỗi sớm mai thức dậy, ánh nắng vàng rơi trên vai. Trái tim khẽ thì thầm, hôm nay ta còn được sống. Một hơi thở nhẹ nhàng, là phép màu trong cuộc đời. Biết ơn từng khoảnh khắc, mà vũ trụ đã trao ban. [Điệp khúc] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim. Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã. Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho trái tim này rộng mở. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho nhân gian này sáng tươi. [Đoạn 2] Con đường xưa dẫn lối, bước chân người đi bên ta. Một cái nhìn cảm thông, hóa bao vết thương thành dịu ngọt. Mỗi khó khăn từng trải, lại dạy ta biết yêu thương. Biết ơn cả nỗi đau, cho ta lớn khôn từng ngày. [Điệp khúc] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim. Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã. Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho trái tim này rộng mở. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho nhân gian này sáng tươi. [Cầu nối] Khi ta biết ơn, mọi điều đều là quà tặng. Khi ta biết ơn, không còn oán trách, muộn phiền. Thế giới quanh ta bừng sáng, một ngọn lửa tình thương lan tỏa… [Điệp khúc cuối – cao trào] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn tình người, nối bao trái tim khát khao. Biết ơn cuộc đời, dù nắng mưa vơi đầy. Biết ơn vũ trụ, cho ta hiện hữu hôm nay. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho ánh sáng luôn rạng ngời. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho thế giới thành một bài ca… [Kết] Biết ơn, biết ơn, mỗi phút giây này. Biết ơn, biết ơn, cho đời thêm ngàn hoa… 🌸
    Like
    Love
    Sad
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 BÀI THƠ CHƯƠNG 35 – THỰC TẬP BIẾT ƠN HẰNG NGÀY - Henry Le – Lê Đình Hải

    Mỗi sớm mai khi trời còn bảng lảng,
    Ta cúi đầu, hít một hơi thật sâu,
    Cảm ơn đời còn ban tặng nhịp tim,
    Cảm ơn nắng mở ra ngày mới.
    Ta biết ơn đôi mắt sáng trong,
    Nhìn thấy hoa, thấy mây và thấy người,
    Biết ơn tai còn nghe tiếng thì thầm,
    Tiếng mẹ ru, tiếng chim hót ban mai.

    Ta biết ơn hơi thở còn thong dong,
    Dù đời cuốn ta qua bao giông bão,
    Mỗi hơi thở là một phép mầu,
    Nhắc rằng sống – là ân huệ lớn lao.

    Ta biết ơn cha mẹ sinh thành,
    Từng giọt mồ hôi rơi thành biển cả,
    Dẫu cuộc đời ngàn dâu bể xoay vần,
    Vẫn giữ trong ta một nguồn thương vô tận.

    Biết ơn những người thầy – cô,
    Đã thắp sáng trí tuệ bằng kiên nhẫn,
    Từng con chữ, từng bài học nhỏ,
    Hóa thành hành trang trên đường dài.

    Biết ơn bạn bè từng nắm tay,
    Trong khổ đau không một lời bỏ rơi,
    Trong niềm vui cùng nhau nở nụ cười,
    Dù năm tháng trôi, nghĩa tình vẫn đọng.

    Biết ơn những vết thương lòng,
    Chúng dạy ta cách mạnh mẽ hơn,
    Biết ơn cả người từng làm tổn thương,
    Vì nhờ họ, ta học cách tha thứ.

    Biết ơn những cơn mưa bất chợt,
    Tắm mát hồn ta, gột rửa bụi đời,
    Biết ơn cả những ngày nắng gắt,
    Để ta yêu thêm bóng mát hiền hòa.

    Biết ơn cánh đồng, hạt gạo trắng,
    Người nông dân lưng còng dưới nắng,
    Biết ơn đất mẹ nuôi dưỡng muôn loài,
    Cho ta cơm ăn, nước uống, áo mặc.

    Biết ơn cả những lần thất bại,
    Vì chúng mở ra con đường khác,
    Biết ơn những giọt nước mắt rơi,
    Vì sau đó nụ cười thêm sáng.

    Biết ơn quá khứ – dẫu buồn hay vui,
    Vì nó tạo nên chính ta của hôm nay,
    Biết ơn hiện tại – món quà vô giá,
    Đang mở ra ngay dưới bước chân này.

    Biết ơn cả tương lai chưa tới,
    Vì nó mời ta gieo hạt hôm nay,
    Biết ơn sự chờ đợi và hy vọng,
    Vì trong đó, trái tim ta nở hoa.

    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    Không phải lời nói, mà là sống thật,
    Là mỉm cười với cả nỗi đau,
    Là nâng niu từng giọt nắng sớm.

    Khi ta biết ơn, đời đổi khác,
    Mọi vật xung quanh đều sáng rực rỡ,
    Người với người không còn xa cách,
    Vì ta thấy trong nhau một phần ân tình.

    Biết ơn để sống khiêm cung,
    Biết ơn để lòng thêm rộng mở,
    Biết ơn để biết yêu thương,
    Biết ơn để biết mình nhỏ bé.

    Một ngày sống trọn trong biết ơn,
    Là một ngày ta thật sự hạnh phúc,
    Vì hạnh phúc không ở nơi xa,
    Mà ở ngay trong lòng tri ân sâu lắng.
    HNI 8/9🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 35 – THỰC TẬP BIẾT ƠN HẰNG NGÀY - Henry Le – Lê Đình Hải Mỗi sớm mai khi trời còn bảng lảng, Ta cúi đầu, hít một hơi thật sâu, Cảm ơn đời còn ban tặng nhịp tim, Cảm ơn nắng mở ra ngày mới. Ta biết ơn đôi mắt sáng trong, Nhìn thấy hoa, thấy mây và thấy người, Biết ơn tai còn nghe tiếng thì thầm, Tiếng mẹ ru, tiếng chim hót ban mai. Ta biết ơn hơi thở còn thong dong, Dù đời cuốn ta qua bao giông bão, Mỗi hơi thở là một phép mầu, Nhắc rằng sống – là ân huệ lớn lao. Ta biết ơn cha mẹ sinh thành, Từng giọt mồ hôi rơi thành biển cả, Dẫu cuộc đời ngàn dâu bể xoay vần, Vẫn giữ trong ta một nguồn thương vô tận. Biết ơn những người thầy – cô, Đã thắp sáng trí tuệ bằng kiên nhẫn, Từng con chữ, từng bài học nhỏ, Hóa thành hành trang trên đường dài. Biết ơn bạn bè từng nắm tay, Trong khổ đau không một lời bỏ rơi, Trong niềm vui cùng nhau nở nụ cười, Dù năm tháng trôi, nghĩa tình vẫn đọng. Biết ơn những vết thương lòng, Chúng dạy ta cách mạnh mẽ hơn, Biết ơn cả người từng làm tổn thương, Vì nhờ họ, ta học cách tha thứ. Biết ơn những cơn mưa bất chợt, Tắm mát hồn ta, gột rửa bụi đời, Biết ơn cả những ngày nắng gắt, Để ta yêu thêm bóng mát hiền hòa. Biết ơn cánh đồng, hạt gạo trắng, Người nông dân lưng còng dưới nắng, Biết ơn đất mẹ nuôi dưỡng muôn loài, Cho ta cơm ăn, nước uống, áo mặc. Biết ơn cả những lần thất bại, Vì chúng mở ra con đường khác, Biết ơn những giọt nước mắt rơi, Vì sau đó nụ cười thêm sáng. Biết ơn quá khứ – dẫu buồn hay vui, Vì nó tạo nên chính ta của hôm nay, Biết ơn hiện tại – món quà vô giá, Đang mở ra ngay dưới bước chân này. Biết ơn cả tương lai chưa tới, Vì nó mời ta gieo hạt hôm nay, Biết ơn sự chờ đợi và hy vọng, Vì trong đó, trái tim ta nở hoa. Thực tập biết ơn hằng ngày, Không phải lời nói, mà là sống thật, Là mỉm cười với cả nỗi đau, Là nâng niu từng giọt nắng sớm. Khi ta biết ơn, đời đổi khác, Mọi vật xung quanh đều sáng rực rỡ, Người với người không còn xa cách, Vì ta thấy trong nhau một phần ân tình. Biết ơn để sống khiêm cung, Biết ơn để lòng thêm rộng mở, Biết ơn để biết yêu thương, Biết ơn để biết mình nhỏ bé. Một ngày sống trọn trong biết ơn, Là một ngày ta thật sự hạnh phúc, Vì hạnh phúc không ở nơi xa, Mà ở ngay trong lòng tri ân sâu lắng.
    Love
    Like
    Sad
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài thơ Chương 35:
    “Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp thuận Trời”
    Trong cõi đời bao nhiêu nỗi đau,
    Người mang bệnh, kẻ u sầu khổ lụy,
    Có khi thuốc thang chẳng thấm vào,
    Có khi thân xác mòn theo ngày tháng.
    Bởi gốc bệnh chẳng ở ngoài thân,
    Mà ẩn trong tâm, trong dòng suy nghĩ.
    Tâm đảo điên, thân liền suy nhược,
    Tâm an hòa, huyết mạch lưu thông.
    Thuận Đạo Trời là liệu pháp diệu kỳ,
    Không cần cắt mổ, không cần đốt cháy,
    Chỉ cần sống hòa cùng nhịp Trời Đất,
    Tâm sáng trong, thân tự nhiên lành.
    I. Tâm bệnh sinh từ lòng người đảo lộn
    Tham sân si kết tủa năm tầng,
    Hận oán trách gieo thành hạt độc.
    Mỗi cơn giận như lửa nung tim,
    Mỗi lo âu như bão dồn phổi.
    Người cứ chạy theo danh vọng hão huyền,
    Người cứ níu lấy hư vinh mong manh,
    Mà quên đi mạch khí của Trời,
    Quên đi hơi thở vốn dĩ an nhiên.
    Đạo chẳng xa, Đạo ở chính mình,
    Trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt.
    Khi lắng xuống, lửa sân dần tắt,
    Khi buông ra, độc tố rời thân.
    II. Thể bệnh – hệ quả của tâm loạn động
    Đêm trắng dài, tim đập bất an,
    Dạ dày thắt lại vì bao điều trăn trở.
    Máu chẳng lưu thông khi gan chứa giận,
    Khí chẳng lên cao khi phổi nặng sầu.
    Những căn bệnh không thuốc nào dập tắt,
    Chỉ có thể chữa khi lòng biết quay về.
    Quay về với thiên nhiên, với nhịp gió mưa,
    Quay về với ánh nắng mai rực rỡ.
    Khi con người thôi cưỡng ép dòng đời,
    Khi thở cùng sông suối, rừng cây,
    Thì thân thể dần trở nên quân bình,
    Mỗi tế bào reo ca nhịp sống.
    III. Thuận Trời – gốc rễ của trị liệu
    Trời cho ta mặt trời chiếu sáng,
    Đất cho ta hạt gạo nuôi thân.
    Nước cho ta mạch nguồn trong vắt,
    Gió cho ta hơi thở thanh lành.
    Nếu biết ăn theo mùa, sống thuận tiết,
    Thì bệnh lui, sức khỏe dâng tràn.
    Nếu biết ngủ theo nhịp ngày đêm,
    Thì trí sáng, tâm bền, thân vững.
    Đạo chẳng phải điều cao xa huyền bí,
    Mà là chân lý giản dị đời thường:
    Hãy sống hòa cùng đất trời muôn thuở,
    Lấy thiên nhiên làm thuốc chữa lành.
    IV. Chữa bệnh bằng Đạo – hành trình trở về
    Không phải tìm trong lâu đài cung điện,
    Không phải mua trong lọ ngọc chai vàng.
    Mà tìm trong một buổi sáng bình minh,
    Trong tiếng gió đưa hương đồng cỏ nội.
    Chữa bệnh bằng Đạo là học cách thở,
    Hít vào bình yên, thở ra lo âu.
    Chữa bệnh bằng Đạo là học cách buông,
    Buông tham, buông giận, buông khổ não.
    Người bệnh tự thành thầy thuốc cho mình,
    Bằng lối sống thuận theo Trời – Đất.
    Bằng lòng biết ơn từng giọt mưa rơi,
    Bằng ánh mắt hiền soi đời nhân hậu.
    V. Kết
    Bệnh là thầy, khổ là bạn,
    Đạo chỉ đường, Trời trao thuốc.
    Ai thuận Trời thì thân tâm tự chữa,
    Ai trái Trời thì bệnh tật khôn nguôi.
    Hãy quay về với nhịp Đạo thiêng liêng,
    Để lòng thanh thản, để thân an vững.
    Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp của muôn đời,
    Con người khỏe mạnh khi sống thuận Trời.
    HNI 8/9: - 📕Bài thơ Chương 35: “Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp thuận Trời” Trong cõi đời bao nhiêu nỗi đau, Người mang bệnh, kẻ u sầu khổ lụy, Có khi thuốc thang chẳng thấm vào, Có khi thân xác mòn theo ngày tháng. Bởi gốc bệnh chẳng ở ngoài thân, Mà ẩn trong tâm, trong dòng suy nghĩ. Tâm đảo điên, thân liền suy nhược, Tâm an hòa, huyết mạch lưu thông. Thuận Đạo Trời là liệu pháp diệu kỳ, Không cần cắt mổ, không cần đốt cháy, Chỉ cần sống hòa cùng nhịp Trời Đất, Tâm sáng trong, thân tự nhiên lành. I. Tâm bệnh sinh từ lòng người đảo lộn Tham sân si kết tủa năm tầng, Hận oán trách gieo thành hạt độc. Mỗi cơn giận như lửa nung tim, Mỗi lo âu như bão dồn phổi. Người cứ chạy theo danh vọng hão huyền, Người cứ níu lấy hư vinh mong manh, Mà quên đi mạch khí của Trời, Quên đi hơi thở vốn dĩ an nhiên. Đạo chẳng xa, Đạo ở chính mình, Trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt. Khi lắng xuống, lửa sân dần tắt, Khi buông ra, độc tố rời thân. II. Thể bệnh – hệ quả của tâm loạn động Đêm trắng dài, tim đập bất an, Dạ dày thắt lại vì bao điều trăn trở. Máu chẳng lưu thông khi gan chứa giận, Khí chẳng lên cao khi phổi nặng sầu. Những căn bệnh không thuốc nào dập tắt, Chỉ có thể chữa khi lòng biết quay về. Quay về với thiên nhiên, với nhịp gió mưa, Quay về với ánh nắng mai rực rỡ. Khi con người thôi cưỡng ép dòng đời, Khi thở cùng sông suối, rừng cây, Thì thân thể dần trở nên quân bình, Mỗi tế bào reo ca nhịp sống. III. Thuận Trời – gốc rễ của trị liệu Trời cho ta mặt trời chiếu sáng, Đất cho ta hạt gạo nuôi thân. Nước cho ta mạch nguồn trong vắt, Gió cho ta hơi thở thanh lành. Nếu biết ăn theo mùa, sống thuận tiết, Thì bệnh lui, sức khỏe dâng tràn. Nếu biết ngủ theo nhịp ngày đêm, Thì trí sáng, tâm bền, thân vững. Đạo chẳng phải điều cao xa huyền bí, Mà là chân lý giản dị đời thường: Hãy sống hòa cùng đất trời muôn thuở, Lấy thiên nhiên làm thuốc chữa lành. IV. Chữa bệnh bằng Đạo – hành trình trở về Không phải tìm trong lâu đài cung điện, Không phải mua trong lọ ngọc chai vàng. Mà tìm trong một buổi sáng bình minh, Trong tiếng gió đưa hương đồng cỏ nội. Chữa bệnh bằng Đạo là học cách thở, Hít vào bình yên, thở ra lo âu. Chữa bệnh bằng Đạo là học cách buông, Buông tham, buông giận, buông khổ não. Người bệnh tự thành thầy thuốc cho mình, Bằng lối sống thuận theo Trời – Đất. Bằng lòng biết ơn từng giọt mưa rơi, Bằng ánh mắt hiền soi đời nhân hậu. V. Kết Bệnh là thầy, khổ là bạn, Đạo chỉ đường, Trời trao thuốc. Ai thuận Trời thì thân tâm tự chữa, Ai trái Trời thì bệnh tật khôn nguôi. Hãy quay về với nhịp Đạo thiêng liêng, Để lòng thanh thản, để thân an vững. Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp của muôn đời, Con người khỏe mạnh khi sống thuận Trời.
    Like
    Love
    Haha
    13
    9 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9. - CHUYÊN MỤC MỖI NGÀY MỘT TRUYỆN CƯỜI
    ĐỒNG TIỀN BIẾN HOÁ

    Có anh chồng tối nào cũng than vãn: “Em ơi, tiền trong ví anh cứ vơi đi nhanh quá, chắc có ma lấy mất!”. Vợ nghe xong chỉ cười: “Ma nào mà khôn thế, toàn lấy đúng tờ tiền to, còn chừa lại mấy đồng lẻ!”. Anh chồng im lặng một lúc, rồi gãi đầu: “Ừ nhỉ… hóa ra ma cũng biết chi tiêu hợp lý hơn mình”.
    Một chuyện cười đời thường, nhưng sâu sắc: đôi khi “ma” chính là thói quen tiêu xài không kiểm soát của ta, chỉ cần tỉnh táo nhìn lại thì mới thấy thủ phạm ở ngay trong túi mình.
    HNI 7/9. - 🏵️🏵️🏵️CHUYÊN MỤC MỖI NGÀY MỘT TRUYỆN CƯỜI 😜 💰ĐỒNG TIỀN BIẾN HOÁ😄😄😁 Có anh chồng tối nào cũng than vãn: “Em ơi, tiền trong ví anh cứ vơi đi nhanh quá, chắc có ma lấy mất!”. Vợ nghe xong chỉ cười: “Ma nào mà khôn thế, toàn lấy đúng tờ tiền to, còn chừa lại mấy đồng lẻ!”. Anh chồng im lặng một lúc, rồi gãi đầu: “Ừ nhỉ… hóa ra ma cũng biết chi tiêu hợp lý hơn mình”. 👉 Một chuyện cười đời thường, nhưng sâu sắc: đôi khi “ma” chính là thói quen tiêu xài không kiểm soát của ta, chỉ cần tỉnh táo nhìn lại thì mới thấy thủ phạm ở ngay trong túi mình.
    Like
    Love
    Sad
    13
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: CHƯƠNG 11: Chơi làm chủ cửa hàng – mô phỏng bán – mua trong sách trắng:
    CHƯƠNG 11:Chơi làm chủ cửa hàng – mô phỏng bán – mua
    Trong thế giới trẻ thơ, trò chơi “bán hàng” luôn mang một sức hút tự nhiên. Từ những chiếc kẹo nhỏ, hòn sỏi, cho đến búp bê hay mô hình, trẻ em thường thích biến chúng thành sản phẩm trong “cửa hàng tưởng tượng” của mình. Đây không chỉ là trò chơi, mà còn là bài học khởi nghiệp đầu đời.
    1. Mở cửa hàng của bé
    Một chiếc bàn nhỏ, vài món đồ chơi, thêm tấm bảng ghi “Cửa hàng của con” – thế là đã đủ để bé trở thành chủ cửa hàng. Trong vai trò này, bé được thử sức:
    Định giá sản phẩm: Bé sẽ học cách suy nghĩ “cái nào rẻ, cái nào đắt”.
    Quản lý hàng hóa: Bé sắp xếp đồ chơi, học phân loại.
    Tiếp xúc khách hàng: Bố mẹ, anh chị, bạn bè trở thành “khách mua hàng”.
    2. Kỹ năng học được từ trò chơi
    Tư duy tài chính cơ bản: Biết tính cộng – trừ tiền, trả lại tiền thừa.
    Kỹ năng giao tiếp: Biết chào hỏi, giới thiệu sản phẩm.
    Tinh thần phục vụ: Học cách lắng nghe “khách hàng” và đáp ứng nhu cầu.
    Quản lý chi phí & lợi nhuận: Nếu bé mua một món đồ bằng tiền tiết kiệm rồi bán lại, bé hiểu thế nào là lời – lỗ.
    3. Ý nghĩa giáo dục
    Trò chơi “chủ cửa hàng” giúp bé tự tin, biết cách đàm phán, đồng thời khơi dậy tinh thần kinh doanh công bằng. Đặc biệt, đây là dịp để phụ huynh dạy bé giá trị của lao động – sáng tạo – chia sẻ.
    4. Mở rộng trong thời đại số
    Với sự hỗ trợ từ Hcoin Kids, H.Edu DAO và Web∞, mô hình cửa hàng của bé có thể tiến xa hơn:
    Cửa hàng online mini cho bé, nơi sản phẩm số (tranh vẽ, truyện ngắn, NFT) được bán thật.
    “Cửa hàng lớp học” trên HSchool, nơi bé trao đổi sản phẩm với bạn bè toàn cầu.
    Ứng dụng công nghệ để bé vừa chơi, vừa học về blockchain, tiền kỹ thuật số và trách nhiệm cộng đồng.
    5. Thông điệp cho bé
    “Khi con chơi bán hàng, con không chỉ đang chơi. Con đang học cách làm chủ chính mình, làm chủ ước mơ và học cách biến ý tưởng thành hiện thực.”
    HNI 8/9: CHƯƠNG 11: Chơi làm chủ cửa hàng – mô phỏng bán – mua trong sách trắng: CHƯƠNG 11:Chơi làm chủ cửa hàng – mô phỏng bán – mua Trong thế giới trẻ thơ, trò chơi “bán hàng” luôn mang một sức hút tự nhiên. Từ những chiếc kẹo nhỏ, hòn sỏi, cho đến búp bê hay mô hình, trẻ em thường thích biến chúng thành sản phẩm trong “cửa hàng tưởng tượng” của mình. Đây không chỉ là trò chơi, mà còn là bài học khởi nghiệp đầu đời. 1. Mở cửa hàng của bé Một chiếc bàn nhỏ, vài món đồ chơi, thêm tấm bảng ghi “Cửa hàng của con” – thế là đã đủ để bé trở thành chủ cửa hàng. Trong vai trò này, bé được thử sức: Định giá sản phẩm: Bé sẽ học cách suy nghĩ “cái nào rẻ, cái nào đắt”. Quản lý hàng hóa: Bé sắp xếp đồ chơi, học phân loại. Tiếp xúc khách hàng: Bố mẹ, anh chị, bạn bè trở thành “khách mua hàng”. 2. Kỹ năng học được từ trò chơi Tư duy tài chính cơ bản: Biết tính cộng – trừ tiền, trả lại tiền thừa. Kỹ năng giao tiếp: Biết chào hỏi, giới thiệu sản phẩm. Tinh thần phục vụ: Học cách lắng nghe “khách hàng” và đáp ứng nhu cầu. Quản lý chi phí & lợi nhuận: Nếu bé mua một món đồ bằng tiền tiết kiệm rồi bán lại, bé hiểu thế nào là lời – lỗ. 3. Ý nghĩa giáo dục Trò chơi “chủ cửa hàng” giúp bé tự tin, biết cách đàm phán, đồng thời khơi dậy tinh thần kinh doanh công bằng. Đặc biệt, đây là dịp để phụ huynh dạy bé giá trị của lao động – sáng tạo – chia sẻ. 4. Mở rộng trong thời đại số Với sự hỗ trợ từ Hcoin Kids, H.Edu DAO và Web∞, mô hình cửa hàng của bé có thể tiến xa hơn: Cửa hàng online mini cho bé, nơi sản phẩm số (tranh vẽ, truyện ngắn, NFT) được bán thật. “Cửa hàng lớp học” trên HSchool, nơi bé trao đổi sản phẩm với bạn bè toàn cầu. Ứng dụng công nghệ để bé vừa chơi, vừa học về blockchain, tiền kỹ thuật số và trách nhiệm cộng đồng. 5. Thông điệp cho bé “Khi con chơi bán hàng, con không chỉ đang chơi. Con đang học cách làm chủ chính mình, làm chủ ước mơ và học cách biến ý tưởng thành hiện thực.”
    Like
    Love
    Haha
    14
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 - Bài thơ cho Chương 45
    “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình”
    Henry Le – Lê Đình Hải

    Có hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc rộng,
    Ai ngờ giữ bước chân bao kẻ lữ hành.
    Có giọt sương mai long lanh trên lá cỏ,
    Ai hay soi gương mặt vũ trụ tinh anh.
    Có đứa trẻ nghèo ngồi co bên mái hiên,
    Giấc mơ tưởng chừng chỉ là cơm áo.
    Nhưng trong mắt em, ngọn lửa đang cháy,
    Một ngày thức dậy, đổi thay cả trời cao.

    Có người già lặng im trong góc phố,
    Dáng còng lưng mà trí tuệ biển trời.
    Nếu ta khinh chê đôi bàn tay run rẩy,
    Làm sao thấy được lịch sử chảy trong người?

    Có cánh chim rách tả tơi giữa bão,
    Vẫn gắng bay về phương sáng mặt trời.
    Có bàn tay gầy run run gieo hạt,
    Lại nở thành cánh đồng lúa thắm ngời.

    Đừng xem thường kẻ ngồi một mình lặng lẽ,
    Trong im lìm có cả núi sông.
    Đừng xem thường giọt nước trong veo nhỏ bé,
    Một ngày hóa biển cả mênh mông.

    Đừng xem thường câu nói vụng về,
    Có thể đánh thức triệu người vùng dậy.
    Đừng xem thường nhịp tim khẽ đập,
    Là giai điệu giữ sự sống nơi này.

    Ngay cả chính ta – lúc yếu mềm mỏi mệt,
    Cũng ẩn trong tim một sức mạnh khôn cùng.
    Nếu biết đứng dậy từ tro tàn vấp ngã,
    Sẽ thấy mình rực sáng như bình minh.

    Đời không ai thấp hèn, vô nghĩa,
    Chỉ có cái nhìn hẹp hòi, khinh khi.
    Mỗi con người là một vũ trụ,
    Dù lặng thầm vẫn chứa cả thiên di.

    Hãy học cách cúi đầu trước mọi sinh linh,
    Tôn trọng từng bước chân đi nhỏ bé.
    Bởi trong cái ta tưởng là vô giá trị,
    Chính là kho báu chưa ai nhận ra.

    Khi ta biết nhìn đời bằng mắt thương yêu,
    Không còn kẻ nào bị bỏ quên, khinh rẻ.
    Nhân loại sẽ trường tồn, lớn dậy,
    Trong niềm tin: Không ai bị xem thường.

    Và lời cuối xin ghi khắc trong tim:
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai –
    Kể cả chính mình.
    HNI 8/9 - 📕Bài thơ cho Chương 45 “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình” Henry Le – Lê Đình Hải Có hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc rộng, Ai ngờ giữ bước chân bao kẻ lữ hành. Có giọt sương mai long lanh trên lá cỏ, Ai hay soi gương mặt vũ trụ tinh anh. Có đứa trẻ nghèo ngồi co bên mái hiên, Giấc mơ tưởng chừng chỉ là cơm áo. Nhưng trong mắt em, ngọn lửa đang cháy, Một ngày thức dậy, đổi thay cả trời cao. Có người già lặng im trong góc phố, Dáng còng lưng mà trí tuệ biển trời. Nếu ta khinh chê đôi bàn tay run rẩy, Làm sao thấy được lịch sử chảy trong người? Có cánh chim rách tả tơi giữa bão, Vẫn gắng bay về phương sáng mặt trời. Có bàn tay gầy run run gieo hạt, Lại nở thành cánh đồng lúa thắm ngời. Đừng xem thường kẻ ngồi một mình lặng lẽ, Trong im lìm có cả núi sông. Đừng xem thường giọt nước trong veo nhỏ bé, Một ngày hóa biển cả mênh mông. Đừng xem thường câu nói vụng về, Có thể đánh thức triệu người vùng dậy. Đừng xem thường nhịp tim khẽ đập, Là giai điệu giữ sự sống nơi này. Ngay cả chính ta – lúc yếu mềm mỏi mệt, Cũng ẩn trong tim một sức mạnh khôn cùng. Nếu biết đứng dậy từ tro tàn vấp ngã, Sẽ thấy mình rực sáng như bình minh. Đời không ai thấp hèn, vô nghĩa, Chỉ có cái nhìn hẹp hòi, khinh khi. Mỗi con người là một vũ trụ, Dù lặng thầm vẫn chứa cả thiên di. Hãy học cách cúi đầu trước mọi sinh linh, Tôn trọng từng bước chân đi nhỏ bé. Bởi trong cái ta tưởng là vô giá trị, Chính là kho báu chưa ai nhận ra. Khi ta biết nhìn đời bằng mắt thương yêu, Không còn kẻ nào bị bỏ quên, khinh rẻ. Nhân loại sẽ trường tồn, lớn dậy, Trong niềm tin: Không ai bị xem thường. Và lời cuối xin ghi khắc trong tim: Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – Kể cả chính mình.
    Love
    Like
    Wow
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ