• HNI 8/9 - Bài hát Chương 36: Đạo Trong Giao Thương – Thương trường đạo lý, không còn chụp giật, lừa đảo
    [Mở đầu]
    Trong chợ đời muôn màu, tiếng người rộn vang,
    Có kẻ bán gian dối, có người giữ chữ vàng.
    Nhưng một thời mới đến, lẽ thật được tôn vinh,
    Thương trường không còn tối, chỉ sáng ánh niềm tin.
    [Điệp khúc]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Đoạn 1]
    Người buôn bán hôm nay không còn chỉ vì lời,
    Mà còn gieo yêu thương, để niềm tin nở hoa đời.
    Hàng hóa không gian dối, giá trị trao tận tay,
    Mỗi giao dịch là một nghĩa, mỗi nghĩa sáng như ngày.
    [Điệp khúc]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Đoạn 2]
    Người mua không lo sợ bị lừa trong phút chốc,
    Người bán chẳng toan tính, chẳng lấy lòng tham làm mốc.
    Bởi đạo lý dựng nên, một nền kinh tế lành,
    Thương trường hóa cộng đồng, sáng trong như trăng thanh.
    [Cao trào]
    Ta xây thương trường bằng niềm tin và nhân nghĩa,
    Không cần luật giấy nhiều, chỉ cần lương tâm kia.
    Một nền đạo thương lên, nhân loại cùng nở hoa,
    Người người sống an lành, chẳng ai còn chia xa.
    [Điệp khúc lớn]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Kết thúc]
    Ngày mai khi con cháu, nhắc chuyện của cha ông,
    Sẽ thấy thương trường này là trường đạo lý hồng.
    Không còn chụp giật, chẳng còn lừa dối đau,
    Chỉ còn thương và đạo – rạng rỡ tựa trăng sao.
    HNI 8/9 - 🎵Bài hát Chương 36: Đạo Trong Giao Thương – Thương trường đạo lý, không còn chụp giật, lừa đảo [Mở đầu] Trong chợ đời muôn màu, tiếng người rộn vang, Có kẻ bán gian dối, có người giữ chữ vàng. Nhưng một thời mới đến, lẽ thật được tôn vinh, Thương trường không còn tối, chỉ sáng ánh niềm tin. [Điệp khúc] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Đoạn 1] Người buôn bán hôm nay không còn chỉ vì lời, Mà còn gieo yêu thương, để niềm tin nở hoa đời. Hàng hóa không gian dối, giá trị trao tận tay, Mỗi giao dịch là một nghĩa, mỗi nghĩa sáng như ngày. [Điệp khúc] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Đoạn 2] Người mua không lo sợ bị lừa trong phút chốc, Người bán chẳng toan tính, chẳng lấy lòng tham làm mốc. Bởi đạo lý dựng nên, một nền kinh tế lành, Thương trường hóa cộng đồng, sáng trong như trăng thanh. [Cao trào] Ta xây thương trường bằng niềm tin và nhân nghĩa, Không cần luật giấy nhiều, chỉ cần lương tâm kia. Một nền đạo thương lên, nhân loại cùng nở hoa, Người người sống an lành, chẳng ai còn chia xa. [Điệp khúc lớn] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Kết thúc] Ngày mai khi con cháu, nhắc chuyện của cha ông, Sẽ thấy thương trường này là trường đạo lý hồng. Không còn chụp giật, chẳng còn lừa dối đau, Chỉ còn thương và đạo – rạng rỡ tựa trăng sao.
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9:
    BÀI HÁT CHƯƠNG 3: “Sự Thật Không Chết”
    Tempo: 90 BPM, rock-ballad, guitar điện + trống mạnh dần.

    Verse 1
    Anh từng ghét gương soi
    Vì nó chỉ ra vết nứt trong đời
    Anh từng ghét đôi lời
    Vì nó không ngọt, chỉ phũ phàng thôi

    Pre-chorus
    Nhưng càng ghét, càng trốn, càng đau
    Sự thật đứng đó, không rời đâu

    Chorus
    Sự thật không chết, nó không cần bạn thương
    Nó vẫn thở, trong bóng tối lẫn ánh dương
    Bạn có thể ghét, có thể nguyền rủa
    Nhưng nó sẽ quay lại, như bình minh sau mưa

    Verse 2
    Anh từng giết người đưa tin
    Với ánh mắt cay độc trong mình
    Nhưng sau khi cơn giận qua
    Tin kia vẫn cháy sáng như lửa

    Pre-chorus
    Càng muốn dập, càng cháy bùng thêm
    Sự thật không thuộc về kẻ ghét nó

    Chorus
    Sự thật không chết, nó không cần bạn thương
    Nó vẫn thở, trong bóng tối lẫn ánh dương
    Bạn có thể ghét, có thể nguyền rủa
    Nhưng nó sẽ quay lại, như bình minh sau mưa

    Bridge
    Hãy thử một lần, thôi ghét bỏ
    Đặt tay lên nó, như đặt tay lên tim
    Nghe nhịp đập đồng điệu trong yên lặng
    Sự thật chưa từng chống lại bạn

    Final Chorus
    Sự thật không chết, nó không có kẻ thù
    Nó chỉ bị ghét, bởi những trái tim sợ thua
    Nhưng nếu bạn chọn, mở mắt mà nhìn
    Bạn sẽ thấy nó, chính là người bạn trung trinh

    Outro
    Guitar kéo dài, trống dừng, giọng vang “sự thật không chết.”
    HNI 8/9: BÀI HÁT CHƯƠNG 3: “Sự Thật Không Chết” Tempo: 90 BPM, rock-ballad, guitar điện + trống mạnh dần. Verse 1 Anh từng ghét gương soi Vì nó chỉ ra vết nứt trong đời Anh từng ghét đôi lời Vì nó không ngọt, chỉ phũ phàng thôi Pre-chorus Nhưng càng ghét, càng trốn, càng đau Sự thật đứng đó, không rời đâu Chorus Sự thật không chết, nó không cần bạn thương Nó vẫn thở, trong bóng tối lẫn ánh dương Bạn có thể ghét, có thể nguyền rủa Nhưng nó sẽ quay lại, như bình minh sau mưa Verse 2 Anh từng giết người đưa tin Với ánh mắt cay độc trong mình Nhưng sau khi cơn giận qua Tin kia vẫn cháy sáng như lửa Pre-chorus Càng muốn dập, càng cháy bùng thêm Sự thật không thuộc về kẻ ghét nó Chorus Sự thật không chết, nó không cần bạn thương Nó vẫn thở, trong bóng tối lẫn ánh dương Bạn có thể ghét, có thể nguyền rủa Nhưng nó sẽ quay lại, như bình minh sau mưa Bridge Hãy thử một lần, thôi ghét bỏ Đặt tay lên nó, như đặt tay lên tim Nghe nhịp đập đồng điệu trong yên lặng Sự thật chưa từng chống lại bạn Final Chorus Sự thật không chết, nó không có kẻ thù Nó chỉ bị ghét, bởi những trái tim sợ thua Nhưng nếu bạn chọn, mở mắt mà nhìn Bạn sẽ thấy nó, chính là người bạn trung trinh Outro Guitar kéo dài, trống dừng, giọng vang “sự thật không chết.”
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 -
    Bài hát Chương 36: Đạo Trong Giao Thương – Thương trường đạo lý, không còn chụp giật, lừa đảo
    [Mở đầu]
    Trong chợ đời muôn màu, tiếng người rộn vang,
    Có kẻ bán gian dối, có người giữ chữ vàng.
    Nhưng một thời mới đến, lẽ thật được tôn vinh,
    Thương trường không còn tối, chỉ sáng ánh niềm tin.
    [Điệp khúc]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Đoạn 1]
    Người buôn bán hôm nay không còn chỉ vì lời,
    Mà còn gieo yêu thương, để niềm tin nở hoa đời.
    Hàng hóa không gian dối, giá trị trao tận tay,
    Mỗi giao dịch là một nghĩa, mỗi nghĩa sáng như ngày.
    [Điệp khúc]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Đoạn 2]
    Người mua không lo sợ bị lừa trong phút chốc,
    Người bán chẳng toan tính, chẳng lấy lòng tham làm mốc.
    Bởi đạo lý dựng nên, một nền kinh tế lành,
    Thương trường hóa cộng đồng, sáng trong như trăng thanh.
    [Cao trào]
    Ta xây thương trường bằng niềm tin và nhân nghĩa,
    Không cần luật giấy nhiều, chỉ cần lương tâm kia.
    Một nền đạo thương lên, nhân loại cùng nở hoa,
    Người người sống an lành, chẳng ai còn chia xa.
    [Điệp khúc lớn]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Kết thúc]
    Ngày mai khi con cháu, nhắc chuyện của cha ông,
    Sẽ thấy thương trường này là trường đạo lý hồng.
    Không còn chụp giật, chẳng còn lừa dối đau,
    Chỉ còn thương và đạo – rạng rỡ tựa trăng sao.
    HNI 8/9 - 🎵Bài hát Chương 36: Đạo Trong Giao Thương – Thương trường đạo lý, không còn chụp giật, lừa đảo [Mở đầu] Trong chợ đời muôn màu, tiếng người rộn vang, Có kẻ bán gian dối, có người giữ chữ vàng. Nhưng một thời mới đến, lẽ thật được tôn vinh, Thương trường không còn tối, chỉ sáng ánh niềm tin. [Điệp khúc] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Đoạn 1] Người buôn bán hôm nay không còn chỉ vì lời, Mà còn gieo yêu thương, để niềm tin nở hoa đời. Hàng hóa không gian dối, giá trị trao tận tay, Mỗi giao dịch là một nghĩa, mỗi nghĩa sáng như ngày. [Điệp khúc] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Đoạn 2] Người mua không lo sợ bị lừa trong phút chốc, Người bán chẳng toan tính, chẳng lấy lòng tham làm mốc. Bởi đạo lý dựng nên, một nền kinh tế lành, Thương trường hóa cộng đồng, sáng trong như trăng thanh. [Cao trào] Ta xây thương trường bằng niềm tin và nhân nghĩa, Không cần luật giấy nhiều, chỉ cần lương tâm kia. Một nền đạo thương lên, nhân loại cùng nở hoa, Người người sống an lành, chẳng ai còn chia xa. [Điệp khúc lớn] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Kết thúc] Ngày mai khi con cháu, nhắc chuyện của cha ông, Sẽ thấy thương trường này là trường đạo lý hồng. Không còn chụp giật, chẳng còn lừa dối đau, Chỉ còn thương và đạo – rạng rỡ tựa trăng sao.
    Like
    Wow
    Haha
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8-9
    CHƯƠNG 41:
    Xã hội văn minh bắt đầu từ sự tôn trọng
    Henry Le – Lê Đình Hải

    (1) Mở đầu: Hạt giống của văn minh
    Không có tôn trọng, mọi giá trị của văn minh đều chỉ là vỏ rỗng. Một xã hội dù giàu có, hiện đại đến đâu, nhưng nếu người dân không tôn trọng lẫn nhau, không biết trân quý phẩm giá của từng cá nhân, thì xã hội đó sớm muộn cũng tan vỡ trong hỗn loạn. Văn minh không bắt đầu từ những tòa nhà chọc trời, không khởi nguồn từ công nghệ tối tân, cũng không được đo bằng GDP hay các chỉ số phát triển. Văn minh bắt đầu từ cách con người nhìn nhau bằng ánh mắt biết ơn, lắng nghe nhau bằng trái tim bình đẳng, và đối xử với nhau bằng sự tôn trọng.
    (2) Tôn trọng là nền móng của nhân phẩm
    Tôn trọng chính là sự công nhận rằng: mỗi con người đều mang một giá trị duy nhất, không ai giống ai, và không ai có quyền chà đạp lên sự tồn tại ấy. Khi chúng ta biết tôn trọng:
    Tôn trọng bản thân → chúng ta sống có trách nhiệm, không buông thả, không tự hủy hoại.
    Tôn trọng người khác → chúng ta mở ra cầu nối của lòng tin, của sự hợp tác bền vững.
    Tôn trọng thiên nhiên → chúng ta bảo vệ chính sự sống của mình và con cháu mai sau.
    Một xã hội văn minh được xây dựng trên nền móng tôn trọng nhân phẩm, bởi chỉ khi nhân phẩm được bảo đảm thì con người mới có thể tự do phát triển, sáng tạo và đóng góp.
    (3) Tôn trọng trong gia đình – hạt nhân của xã hội
    Gia đình là nơi đầu tiên gieo hạt giống tôn trọng. Nhiều người nghĩ tình yêu thương là đủ, nhưng tình yêu thiếu tôn trọng sẽ biến thành áp đặt, chiếm hữu hoặc bạo lực.
    Cha mẹ cần tôn trọng con cái, lắng nghe tiếng nói riêng biệt, không biến con thành bản sao của mình.
    Con cái cần tôn trọng cha mẹ, không chỉ vì công sinh thành mà còn vì sự trải nghiệm, trí tuệ đã tích lũy.
    Vợ chồng cần tôn trọng nhau để tình yêu không bị bóp méo bởi ghen tuông, kiểm soát hay coi thường.
    Một gia đình văn minh không phải gia đình giàu có, mà là nơi mọi thành viên đều được lắng nghe, được thừa nhận, và được sống thật với chính mình.
    (4) Tôn trọng trong trường học – nơi gieo mầm tương lai
    Trường học không chỉ dạy chữ, dạy nghề, mà trước hết phải dạy sự tôn trọng.
    Thầy cô tôn trọng học sinh, không coi các em như “tờ giấy trắng” để tùy tiện viết lên, mà như những hạt giống độc nhất cần được nuôi dưỡng.
    HNI 8-9 CHƯƠNG 41: Xã hội văn minh bắt đầu từ sự tôn trọng Henry Le – Lê Đình Hải (1) Mở đầu: Hạt giống của văn minh Không có tôn trọng, mọi giá trị của văn minh đều chỉ là vỏ rỗng. Một xã hội dù giàu có, hiện đại đến đâu, nhưng nếu người dân không tôn trọng lẫn nhau, không biết trân quý phẩm giá của từng cá nhân, thì xã hội đó sớm muộn cũng tan vỡ trong hỗn loạn. Văn minh không bắt đầu từ những tòa nhà chọc trời, không khởi nguồn từ công nghệ tối tân, cũng không được đo bằng GDP hay các chỉ số phát triển. Văn minh bắt đầu từ cách con người nhìn nhau bằng ánh mắt biết ơn, lắng nghe nhau bằng trái tim bình đẳng, và đối xử với nhau bằng sự tôn trọng. (2) Tôn trọng là nền móng của nhân phẩm Tôn trọng chính là sự công nhận rằng: mỗi con người đều mang một giá trị duy nhất, không ai giống ai, và không ai có quyền chà đạp lên sự tồn tại ấy. Khi chúng ta biết tôn trọng: Tôn trọng bản thân → chúng ta sống có trách nhiệm, không buông thả, không tự hủy hoại. Tôn trọng người khác → chúng ta mở ra cầu nối của lòng tin, của sự hợp tác bền vững. Tôn trọng thiên nhiên → chúng ta bảo vệ chính sự sống của mình và con cháu mai sau. Một xã hội văn minh được xây dựng trên nền móng tôn trọng nhân phẩm, bởi chỉ khi nhân phẩm được bảo đảm thì con người mới có thể tự do phát triển, sáng tạo và đóng góp. (3) Tôn trọng trong gia đình – hạt nhân của xã hội Gia đình là nơi đầu tiên gieo hạt giống tôn trọng. Nhiều người nghĩ tình yêu thương là đủ, nhưng tình yêu thiếu tôn trọng sẽ biến thành áp đặt, chiếm hữu hoặc bạo lực. Cha mẹ cần tôn trọng con cái, lắng nghe tiếng nói riêng biệt, không biến con thành bản sao của mình. Con cái cần tôn trọng cha mẹ, không chỉ vì công sinh thành mà còn vì sự trải nghiệm, trí tuệ đã tích lũy. Vợ chồng cần tôn trọng nhau để tình yêu không bị bóp méo bởi ghen tuông, kiểm soát hay coi thường. Một gia đình văn minh không phải gia đình giàu có, mà là nơi mọi thành viên đều được lắng nghe, được thừa nhận, và được sống thật với chính mình. (4) Tôn trọng trong trường học – nơi gieo mầm tương lai Trường học không chỉ dạy chữ, dạy nghề, mà trước hết phải dạy sự tôn trọng. Thầy cô tôn trọng học sinh, không coi các em như “tờ giấy trắng” để tùy tiện viết lên, mà như những hạt giống độc nhất cần được nuôi dưỡng.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Yay
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9:
    CHƯƠNG 3 – Sự Thật Không Có Kẻ Thù – Nhưng Luôn Bị Ghét
    1) Vì sao sự thật không có kẻ thù?
    Sự thật chỉ “là”, không cần phe phái.
    Nó không chạy theo cảm xúc, không cần được ai ưa thích.
    Dù bạn tin hay không, sự thật vẫn đứng đó.
    Ví dụ:
    Trái đất quay quanh mặt trời, không vì con người thích hay ghét.
    Cái chết chắc chắn xảy ra, không vì ta cầu nguyện mà thay đổi.
    Điểm then chốt: Kẻ thù thật sự không phải là sự thật, mà là cái tôi bị tổn thương khi va chạm với sự thật.
    2) Vì sao sự thật lại bị ghét?
    Nó phơi bày ảo tưởng.
    Nó ép ta hành động.
    Nó làm lộ sự bất lực.
    Tâm lý con người: ghét sự thật không phải vì nó sai, mà vì nó không như ta muốn.
    3) Tại sao con người bắn người đưa tin?
    Lịch sử: sứ giả mang tin xấu thường bị giết.
    Xã hội hiện đại: người nói thật thường bị cô lập, tẩy chay.
    Cơ chế:
    Người đưa tin = chiếc gương.
    Ta ghét gương vì nó phản chiếu điều ta không muốn nhìn.
    4) Sự thật vs. Quyền lực
    Kẻ có quyền thường sợ sự thật vì nó làm lung lay vị thế.
    Bằng chứng: lịch sử có vô số vụ kiểm duyệt, đốt sách, diệt nhân chứng.
    Thực tế: Không ai thắng mãi trước sự thật. Họ chỉ trì hoãn. Sự thật bị che, nhưng không bị giết.
    5) Ba kiểu phản ứng khi đối diện sự thật
    Ghét bỏ: Tấn công, phủ nhận.
    Trốn chạy: Làm ngơ, giả vờ không thấy.
    Chấp nhận: Đau rồi thay đổi.
    Đa số chọn 1 và 2. Rất ít chọn 3.
    6) Tại sao ít người chọn chấp nhận?
    Vì bản năng muốn an toàn, hơn là trưởng thành.
    Vì xã hội thích “êm ả”, hơn là va chạm.
    Vì ta được dạy “đừng nói điều làm người khác khó chịu.”
    Hệ quả: Người nói thật thành “kẻ khó ưa”.
    7) Thực hành: tập không ghét sự thật
    Bước 1: Khi nghe một điều khó chịu, ngưng 30 giây, hít sâu.
    Bước 2: Viết ra “Nếu điều này đúng, tôi cần làm gì?”
    Bước 3: Quan sát cảm giác trong thân thể (nóng, nặng, khó thở). Đừng phán xét.
    8) Sự thật như thuốc giải độc
    Nó có thể đắng, nhưng giúp thanh lọc.
    Ghét sự thật giống như ghét thuốc giải, chọn tiếp tục nhiễm độc.
    Người trưởng thành học cách uống thuốc, dù đắng.
    9) Kẻ ghét sự thật là ai?
    Người sống bằng ảo tưởng.
    Người hưởng lợi từ dối trá.
    Người sợ thay đổi.
    Nhưng: ghét sự thật không làm nó biến mất, chỉ khiến cú sốc sau này tàn khốc hơn.
    10) Người bạn thật sự là người dám nói sự thật
    Họ không nịnh.
    Họ không sợ mất lòng.
    HNI 8/9: CHƯƠNG 3 – Sự Thật Không Có Kẻ Thù – Nhưng Luôn Bị Ghét 1) Vì sao sự thật không có kẻ thù? Sự thật chỉ “là”, không cần phe phái. Nó không chạy theo cảm xúc, không cần được ai ưa thích. Dù bạn tin hay không, sự thật vẫn đứng đó. Ví dụ: Trái đất quay quanh mặt trời, không vì con người thích hay ghét. Cái chết chắc chắn xảy ra, không vì ta cầu nguyện mà thay đổi. Điểm then chốt: Kẻ thù thật sự không phải là sự thật, mà là cái tôi bị tổn thương khi va chạm với sự thật. 2) Vì sao sự thật lại bị ghét? Nó phơi bày ảo tưởng. Nó ép ta hành động. Nó làm lộ sự bất lực. Tâm lý con người: ghét sự thật không phải vì nó sai, mà vì nó không như ta muốn. 3) Tại sao con người bắn người đưa tin? Lịch sử: sứ giả mang tin xấu thường bị giết. Xã hội hiện đại: người nói thật thường bị cô lập, tẩy chay. Cơ chế: Người đưa tin = chiếc gương. Ta ghét gương vì nó phản chiếu điều ta không muốn nhìn. 4) Sự thật vs. Quyền lực Kẻ có quyền thường sợ sự thật vì nó làm lung lay vị thế. Bằng chứng: lịch sử có vô số vụ kiểm duyệt, đốt sách, diệt nhân chứng. Thực tế: Không ai thắng mãi trước sự thật. Họ chỉ trì hoãn. Sự thật bị che, nhưng không bị giết. 5) Ba kiểu phản ứng khi đối diện sự thật Ghét bỏ: Tấn công, phủ nhận. Trốn chạy: Làm ngơ, giả vờ không thấy. Chấp nhận: Đau rồi thay đổi. Đa số chọn 1 và 2. Rất ít chọn 3. 6) Tại sao ít người chọn chấp nhận? Vì bản năng muốn an toàn, hơn là trưởng thành. Vì xã hội thích “êm ả”, hơn là va chạm. Vì ta được dạy “đừng nói điều làm người khác khó chịu.” Hệ quả: Người nói thật thành “kẻ khó ưa”. 7) Thực hành: tập không ghét sự thật Bước 1: Khi nghe một điều khó chịu, ngưng 30 giây, hít sâu. Bước 2: Viết ra “Nếu điều này đúng, tôi cần làm gì?” Bước 3: Quan sát cảm giác trong thân thể (nóng, nặng, khó thở). Đừng phán xét. 8) Sự thật như thuốc giải độc Nó có thể đắng, nhưng giúp thanh lọc. Ghét sự thật giống như ghét thuốc giải, chọn tiếp tục nhiễm độc. Người trưởng thành học cách uống thuốc, dù đắng. 9) Kẻ ghét sự thật là ai? Người sống bằng ảo tưởng. Người hưởng lợi từ dối trá. Người sợ thay đổi. Nhưng: ghét sự thật không làm nó biến mất, chỉ khiến cú sốc sau này tàn khốc hơn. 10) Người bạn thật sự là người dám nói sự thật Họ không nịnh. Họ không sợ mất lòng.
    Like
    Love
    Wow
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9:
    CHƯƠNG 3 – Sự Thật Không Có Kẻ Thù – Nhưng Luôn Bị Ghét
    1) Vì sao sự thật không có kẻ thù?
    Sự thật chỉ “là”, không cần phe phái.
    Nó không chạy theo cảm xúc, không cần được ai ưa thích.
    Dù bạn tin hay không, sự thật vẫn đứng đó.
    Ví dụ:
    Trái đất quay quanh mặt trời, không vì con người thích hay ghét.
    Cái chết chắc chắn xảy ra, không vì ta cầu nguyện mà thay đổi.
    Điểm then chốt: Kẻ thù thật sự không phải là sự thật, mà là cái tôi bị tổn thương khi va chạm với sự thật.
    2) Vì sao sự thật lại bị ghét?
    Nó phơi bày ảo tưởng.
    Nó ép ta hành động.
    Nó làm lộ sự bất lực.
    Tâm lý con người: ghét sự thật không phải vì nó sai, mà vì nó không như ta muốn.
    3) Tại sao con người bắn người đưa tin?
    Lịch sử: sứ giả mang tin xấu thường bị giết.
    Xã hội hiện đại: người nói thật thường bị cô lập, tẩy chay.
    Cơ chế:
    Người đưa tin = chiếc gương.
    Ta ghét gương vì nó phản chiếu điều ta không muốn nhìn.
    4) Sự thật vs. Quyền lực
    Kẻ có quyền thường sợ sự thật vì nó làm lung lay vị thế.
    Bằng chứng: lịch sử có vô số vụ kiểm duyệt, đốt sách, diệt nhân chứng.
    Thực tế: Không ai thắng mãi trước sự thật. Họ chỉ trì hoãn. Sự thật bị che, nhưng không bị giết.
    5) Ba kiểu phản ứng khi đối diện sự thật
    Ghét bỏ: Tấn công, phủ nhận.
    Trốn chạy: Làm ngơ, giả vờ không thấy.
    Chấp nhận: Đau rồi thay đổi.
    Đa số chọn 1 và 2. Rất ít chọn 3.
    6) Tại sao ít người chọn chấp nhận?
    Vì bản năng muốn an toàn, hơn là trưởng thành.
    Vì xã hội thích “êm ả”, hơn là va chạm.
    Vì ta được dạy “đừng nói điều làm người khác khó chịu.”
    Hệ quả: Người nói thật thành “kẻ khó ưa”.
    7) Thực hành: tập không ghét sự thật
    Bước 1: Khi nghe một điều khó chịu, ngưng 30 giây, hít sâu.
    Bước 2: Viết ra “Nếu điều này đúng, tôi cần làm gì?”
    Bước 3: Quan sát cảm giác trong thân thể (nóng, nặng, khó thở). Đừng phán xét.
    8) Sự thật như thuốc giải độc
    Nó có thể đắng, nhưng giúp thanh lọc.
    Ghét sự thật giống như ghét thuốc giải, chọn tiếp tục nhiễm độc.
    Người trưởng thành học cách uống thuốc, dù đắng.
    9) Kẻ ghét sự thật là ai?
    Người sống bằng ảo tưởng.
    Người hưởng lợi từ dối trá.
    Người sợ thay đổi.
    Nhưng: ghét sự thật không làm nó biến mất, chỉ khiến cú sốc sau này tàn khốc hơn.
    10) Người bạn thật sự là người dám nói sự thật
    Họ không nịnh.
    Họ không sợ mất lòng.
    Đọc thêm
    HNI 8/9: CHƯƠNG 3 – Sự Thật Không Có Kẻ Thù – Nhưng Luôn Bị Ghét 1) Vì sao sự thật không có kẻ thù? Sự thật chỉ “là”, không cần phe phái. Nó không chạy theo cảm xúc, không cần được ai ưa thích. Dù bạn tin hay không, sự thật vẫn đứng đó. Ví dụ: Trái đất quay quanh mặt trời, không vì con người thích hay ghét. Cái chết chắc chắn xảy ra, không vì ta cầu nguyện mà thay đổi. Điểm then chốt: Kẻ thù thật sự không phải là sự thật, mà là cái tôi bị tổn thương khi va chạm với sự thật. 2) Vì sao sự thật lại bị ghét? Nó phơi bày ảo tưởng. Nó ép ta hành động. Nó làm lộ sự bất lực. Tâm lý con người: ghét sự thật không phải vì nó sai, mà vì nó không như ta muốn. 3) Tại sao con người bắn người đưa tin? Lịch sử: sứ giả mang tin xấu thường bị giết. Xã hội hiện đại: người nói thật thường bị cô lập, tẩy chay. Cơ chế: Người đưa tin = chiếc gương. Ta ghét gương vì nó phản chiếu điều ta không muốn nhìn. 4) Sự thật vs. Quyền lực Kẻ có quyền thường sợ sự thật vì nó làm lung lay vị thế. Bằng chứng: lịch sử có vô số vụ kiểm duyệt, đốt sách, diệt nhân chứng. Thực tế: Không ai thắng mãi trước sự thật. Họ chỉ trì hoãn. Sự thật bị che, nhưng không bị giết. 5) Ba kiểu phản ứng khi đối diện sự thật Ghét bỏ: Tấn công, phủ nhận. Trốn chạy: Làm ngơ, giả vờ không thấy. Chấp nhận: Đau rồi thay đổi. Đa số chọn 1 và 2. Rất ít chọn 3. 6) Tại sao ít người chọn chấp nhận? Vì bản năng muốn an toàn, hơn là trưởng thành. Vì xã hội thích “êm ả”, hơn là va chạm. Vì ta được dạy “đừng nói điều làm người khác khó chịu.” Hệ quả: Người nói thật thành “kẻ khó ưa”. 7) Thực hành: tập không ghét sự thật Bước 1: Khi nghe một điều khó chịu, ngưng 30 giây, hít sâu. Bước 2: Viết ra “Nếu điều này đúng, tôi cần làm gì?” Bước 3: Quan sát cảm giác trong thân thể (nóng, nặng, khó thở). Đừng phán xét. 8) Sự thật như thuốc giải độc Nó có thể đắng, nhưng giúp thanh lọc. Ghét sự thật giống như ghét thuốc giải, chọn tiếp tục nhiễm độc. Người trưởng thành học cách uống thuốc, dù đắng. 9) Kẻ ghét sự thật là ai? Người sống bằng ảo tưởng. Người hưởng lợi từ dối trá. Người sợ thay đổi. Nhưng: ghét sự thật không làm nó biến mất, chỉ khiến cú sốc sau này tàn khốc hơn. 10) Người bạn thật sự là người dám nói sự thật Họ không nịnh. Họ không sợ mất lòng. Đọc thêm
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    Sad
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8-9
    CHƯƠNG 41:
    Xã hội văn minh bắt đầu từ sự tôn trọng
    Henry Le – Lê Đình Hải

    (1) Mở đầu: Hạt giống của văn minh
    Không có tôn trọng, mọi giá trị của văn minh đều chỉ là vỏ rỗng. Một xã hội dù giàu có, hiện đại đến đâu, nhưng nếu người dân không tôn trọng lẫn nhau, không biết trân quý phẩm giá của từng cá nhân, thì xã hội đó sớm muộn cũng tan vỡ trong hỗn loạn. Văn minh không bắt đầu từ những tòa nhà chọc trời, không khởi nguồn từ công nghệ tối tân, cũng không được đo bằng GDP hay các chỉ số phát triển. Văn minh bắt đầu từ cách con người nhìn nhau bằng ánh mắt biết ơn, lắng nghe nhau bằng trái tim bình đẳng, và đối xử với nhau bằng sự tôn trọng.
    (2) Tôn trọng là nền móng của nhân phẩm
    Tôn trọng chính là sự công nhận rằng: mỗi con người đều mang một giá trị duy nhất, không ai giống ai, và không ai có quyền chà đạp lên sự tồn tại ấy. Khi chúng ta biết tôn trọng:
    Tôn trọng bản thân → chúng ta sống có trách nhiệm, không buông thả, không tự hủy hoại.
    Tôn trọng người khác → chúng ta mở ra cầu nối của lòng tin, của sự hợp tác bền vững.
    Tôn trọng thiên nhiên → chúng ta bảo vệ chính sự sống của mình và con cháu mai sau.
    Một xã hội văn minh được xây dựng trên nền móng tôn trọng nhân phẩm, bởi chỉ khi nhân phẩm được bảo đảm thì con người mới có thể tự do phát triển, sáng tạo và đóng góp.
    (3) Tôn trọng trong gia đình – hạt nhân của xã hội
    Gia đình là nơi đầu tiên gieo hạt giống tôn trọng. Nhiều người nghĩ tình yêu thương là đủ, nhưng tình yêu thiếu tôn trọng sẽ biến thành áp đặt, chiếm hữu hoặc bạo lực.
    Cha mẹ cần tôn trọng con cái, lắng nghe tiếng nói riêng biệt, không biến con thành bản sao của mình.
    Con cái cần tôn trọng cha mẹ, không chỉ vì công sinh thành mà còn vì sự trải nghiệm, trí tuệ đã tích lũy.
    Vợ chồng cần tôn trọng nhau để tình yêu không bị bóp méo bởi ghen tuông, kiểm soát hay coi thường.
    Một gia đình văn minh không phải gia đình giàu có, mà là nơi mọi thành viên đều được lắng nghe, được thừa nhận, và được sống thật với chính mình.
    (4) Tôn trọng trong trường học – nơi gieo mầm tương lai
    Trường học không chỉ dạy chữ, dạy nghề, mà trước hết phải dạy sự tôn trọng.
    Thầy cô tôn trọng học sinh, không coi các em như “tờ giấy trắng” để tùy tiện viết lên, mà như những hạt giống độc nhất cần được nuôi dưỡng.
    Đọc thêm
    HNI 8-9 CHƯƠNG 41: Xã hội văn minh bắt đầu từ sự tôn trọng Henry Le – Lê Đình Hải (1) Mở đầu: Hạt giống của văn minh Không có tôn trọng, mọi giá trị của văn minh đều chỉ là vỏ rỗng. Một xã hội dù giàu có, hiện đại đến đâu, nhưng nếu người dân không tôn trọng lẫn nhau, không biết trân quý phẩm giá của từng cá nhân, thì xã hội đó sớm muộn cũng tan vỡ trong hỗn loạn. Văn minh không bắt đầu từ những tòa nhà chọc trời, không khởi nguồn từ công nghệ tối tân, cũng không được đo bằng GDP hay các chỉ số phát triển. Văn minh bắt đầu từ cách con người nhìn nhau bằng ánh mắt biết ơn, lắng nghe nhau bằng trái tim bình đẳng, và đối xử với nhau bằng sự tôn trọng. (2) Tôn trọng là nền móng của nhân phẩm Tôn trọng chính là sự công nhận rằng: mỗi con người đều mang một giá trị duy nhất, không ai giống ai, và không ai có quyền chà đạp lên sự tồn tại ấy. Khi chúng ta biết tôn trọng: Tôn trọng bản thân → chúng ta sống có trách nhiệm, không buông thả, không tự hủy hoại. Tôn trọng người khác → chúng ta mở ra cầu nối của lòng tin, của sự hợp tác bền vững. Tôn trọng thiên nhiên → chúng ta bảo vệ chính sự sống của mình và con cháu mai sau. Một xã hội văn minh được xây dựng trên nền móng tôn trọng nhân phẩm, bởi chỉ khi nhân phẩm được bảo đảm thì con người mới có thể tự do phát triển, sáng tạo và đóng góp. (3) Tôn trọng trong gia đình – hạt nhân của xã hội Gia đình là nơi đầu tiên gieo hạt giống tôn trọng. Nhiều người nghĩ tình yêu thương là đủ, nhưng tình yêu thiếu tôn trọng sẽ biến thành áp đặt, chiếm hữu hoặc bạo lực. Cha mẹ cần tôn trọng con cái, lắng nghe tiếng nói riêng biệt, không biến con thành bản sao của mình. Con cái cần tôn trọng cha mẹ, không chỉ vì công sinh thành mà còn vì sự trải nghiệm, trí tuệ đã tích lũy. Vợ chồng cần tôn trọng nhau để tình yêu không bị bóp méo bởi ghen tuông, kiểm soát hay coi thường. Một gia đình văn minh không phải gia đình giàu có, mà là nơi mọi thành viên đều được lắng nghe, được thừa nhận, và được sống thật với chính mình. (4) Tôn trọng trong trường học – nơi gieo mầm tương lai Trường học không chỉ dạy chữ, dạy nghề, mà trước hết phải dạy sự tôn trọng. Thầy cô tôn trọng học sinh, không coi các em như “tờ giấy trắng” để tùy tiện viết lên, mà như những hạt giống độc nhất cần được nuôi dưỡng. Đọc thêm
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9:
    CHƯƠNG 4: – Những Người Sống Thật Thường Cô Đơn
    1) Cô đơn – cái giá phải trả cho sự thật
    Sống thật nghĩa là không đeo mặt nạ, không nói điều người khác muốn nghe chỉ để được chấp nhận. Nhưng xã hội được xây dựng trên vô số lớp mặt nạ: lịch sự, lễ nghi, vai trò, vị thế. Người sống thật bước ra khỏi khuôn khổ đó, và lập tức trở nên “khác biệt”.
    Người ta tránh né họ vì sợ sự thật.
    Họ ít bạn đồng hành vì số đông chọn an toàn.
    Cô đơn trở thành không gian mặc định của người sống thật.
    Điều nghịch lý: họ không ghét ai, không muốn gây chiến, nhưng chỉ vì họ không cùng “chơi trò”, nên bị tách ra.
    2) Tại sao sự thật dẫn đến cô đơn?
    Sự thật không mua vui.
    Người ta ưa nghe lời ngọt ngào. Người sống thật không biết (hoặc không chịu) dối trá. Thế là họ bị cho là “khó chịu”, “nặng nề”.
    Sự thật phản chiếu điểm mù.
    Sống thật = như tấm gương. Người khác soi vào thấy những gì họ không muốn thấy. Thay vì cảm ơn, họ tức giận.
    Sự thật chống lại sự đồng lõa.
    Trong nhiều nhóm, người ta dựa vào giả vờ để duy trì hòa khí. Người sống thật từ chối giả vờ, phá vỡ thỏa thuận ngầm.
    Sự thật yêu cầu thay đổi.
    Người khác thích giữ nguyên trạng. Người sống thật vô tình buộc họ phải suy nghĩ, và đó là điều ít ai thích.
    3) Cái giá của cô đơn
    Mất cộng đồng: Người sống thật ít khi thuộc về đám đông.
    Bị hiểu lầm: Họ bị cho là “ngạo mạn”, “khác người”.
    Thiếu sự an ủi: Khi đau, họ khó tìm người đồng cảm, vì ít ai hiểu được trải nghiệm thật thà.
    Nhưng cái giá này là không thể tránh, bởi sự thật luôn “đắt đỏ”.
    4) Lợi ích ngầm của cô đơn
    Cô đơn không chỉ là nỗi buồn, mà còn là món quà. Người sống thật thường tìm thấy:
    Không gian nội tâm: Cô đơn cho phép họ đào sâu, không bị nhiễu loạn bởi tiếng ồn xã hội.
    Tính tự chủ: Không phụ thuộc vào sự công nhận.
    Khả năng quan sát: Đứng ngoài cuộc chơi giúp họ thấy bản chất.
    Độ bền tinh thần: Sống quen với cô đơn tạo sức mạnh hiếm có.
    5) Các dạng cô đơn của người sống thật
    Cô đơn trong gia đình:
    Khi bạn không chia sẻ cùng hệ niềm tin, bạn bị coi là “khác máu”.
    Cô đơn trong tình yêu:
    Người sống thật không giả vờ, nên nhiều khi không hợp với sự lãng mạn ảo.
    Cô đơn trong nghề nghiệp:
    Read more
    HNI 8/9: CHƯƠNG 4: – Những Người Sống Thật Thường Cô Đơn 1) Cô đơn – cái giá phải trả cho sự thật Sống thật nghĩa là không đeo mặt nạ, không nói điều người khác muốn nghe chỉ để được chấp nhận. Nhưng xã hội được xây dựng trên vô số lớp mặt nạ: lịch sự, lễ nghi, vai trò, vị thế. Người sống thật bước ra khỏi khuôn khổ đó, và lập tức trở nên “khác biệt”. Người ta tránh né họ vì sợ sự thật. Họ ít bạn đồng hành vì số đông chọn an toàn. Cô đơn trở thành không gian mặc định của người sống thật. Điều nghịch lý: họ không ghét ai, không muốn gây chiến, nhưng chỉ vì họ không cùng “chơi trò”, nên bị tách ra. 2) Tại sao sự thật dẫn đến cô đơn? Sự thật không mua vui. Người ta ưa nghe lời ngọt ngào. Người sống thật không biết (hoặc không chịu) dối trá. Thế là họ bị cho là “khó chịu”, “nặng nề”. Sự thật phản chiếu điểm mù. Sống thật = như tấm gương. Người khác soi vào thấy những gì họ không muốn thấy. Thay vì cảm ơn, họ tức giận. Sự thật chống lại sự đồng lõa. Trong nhiều nhóm, người ta dựa vào giả vờ để duy trì hòa khí. Người sống thật từ chối giả vờ, phá vỡ thỏa thuận ngầm. Sự thật yêu cầu thay đổi. Người khác thích giữ nguyên trạng. Người sống thật vô tình buộc họ phải suy nghĩ, và đó là điều ít ai thích. 3) Cái giá của cô đơn Mất cộng đồng: Người sống thật ít khi thuộc về đám đông. Bị hiểu lầm: Họ bị cho là “ngạo mạn”, “khác người”. Thiếu sự an ủi: Khi đau, họ khó tìm người đồng cảm, vì ít ai hiểu được trải nghiệm thật thà. Nhưng cái giá này là không thể tránh, bởi sự thật luôn “đắt đỏ”. 4) Lợi ích ngầm của cô đơn Cô đơn không chỉ là nỗi buồn, mà còn là món quà. Người sống thật thường tìm thấy: Không gian nội tâm: Cô đơn cho phép họ đào sâu, không bị nhiễu loạn bởi tiếng ồn xã hội. Tính tự chủ: Không phụ thuộc vào sự công nhận. Khả năng quan sát: Đứng ngoài cuộc chơi giúp họ thấy bản chất. Độ bền tinh thần: Sống quen với cô đơn tạo sức mạnh hiếm có. 5) Các dạng cô đơn của người sống thật Cô đơn trong gia đình: Khi bạn không chia sẻ cùng hệ niềm tin, bạn bị coi là “khác máu”. Cô đơn trong tình yêu: Người sống thật không giả vờ, nên nhiều khi không hợp với sự lãng mạn ảo. Cô đơn trong nghề nghiệp: Read more
    Like
    Wow
    Love
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: Bài Thơ Chương 3: “Kẻ Ghét Gương”
    Gương không chọn phản chiếu gì

    Chỉ trả lại ánh sáng trung thực

    Nhưng mắt người nhìn vào gương

    Run rẩy trước vết nhăn, sợi tóc bạc

    Sự thật không đến để làm đau

    Nó chỉ nói: “Đây là mày đấy.”

    Nhưng ta hét: “Mày tàn nhẫn!”

    Rồi quay lưng, rồi đập gương tan

    Mảnh gương vỡ cắm vào da

    Đau hơn cả hình ảnh ban đầu

    Ta ghét kẻ đã đưa tin

    Vì tin xấu không chịu đổi màu

    Ta ghét bạn đã nói thẳng

    Quên mất họ cứu ta khỏi vực sâu

    Sự thật im, không thanh minh

    Nó vẫn thở, vẫn đứng, không đổi

    Người ghét nó, người né nó

    Nhưng không ai giết được nó cả

    Nó như trăng, ta nhắm mắt

    Nó vẫn treo lơ lửng bầu trời

    Nó như đất, ta chối bỏ

    Nhưng bàn chân vẫn giẫm lên thôi

    Một ngày mệt, ta hiểu ra

    Ghét nó chỉ làm ta thêm nặng

    Quay lại, đặt tay lên gương

    Thấy mình vẫn ở đó, chưa mất

    Thấy nếp nhăn thành bài học

    Thấy tóc bạc là chứng nhân

    Khi thôi ghét, ta thấy gương

    Chính là cửa mở sang tự do
    HNI 8/9: Bài Thơ Chương 3: “Kẻ Ghét Gương” Gương không chọn phản chiếu gì Chỉ trả lại ánh sáng trung thực Nhưng mắt người nhìn vào gương Run rẩy trước vết nhăn, sợi tóc bạc Sự thật không đến để làm đau Nó chỉ nói: “Đây là mày đấy.” Nhưng ta hét: “Mày tàn nhẫn!” Rồi quay lưng, rồi đập gương tan Mảnh gương vỡ cắm vào da Đau hơn cả hình ảnh ban đầu Ta ghét kẻ đã đưa tin Vì tin xấu không chịu đổi màu Ta ghét bạn đã nói thẳng Quên mất họ cứu ta khỏi vực sâu Sự thật im, không thanh minh Nó vẫn thở, vẫn đứng, không đổi Người ghét nó, người né nó Nhưng không ai giết được nó cả Nó như trăng, ta nhắm mắt Nó vẫn treo lơ lửng bầu trời Nó như đất, ta chối bỏ Nhưng bàn chân vẫn giẫm lên thôi Một ngày mệt, ta hiểu ra Ghét nó chỉ làm ta thêm nặng Quay lại, đặt tay lên gương Thấy mình vẫn ở đó, chưa mất Thấy nếp nhăn thành bài học Thấy tóc bạc là chứng nhân Khi thôi ghét, ta thấy gương Chính là cửa mở sang tự do
    Like
    Love
    Yay
    Sad
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 -
    Bài hát Chương 36: Đạo Trong Giao Thương – Thương trường đạo lý, không còn chụp giật, lừa đảo
    [Mở đầu]
    Trong chợ đời muôn màu, tiếng người rộn vang,
    Có kẻ bán gian dối, có người giữ chữ vàng.
    Nhưng một thời mới đến, lẽ thật được tôn vinh,
    Thương trường không còn tối, chỉ sáng ánh niềm tin.
    [Điệp khúc]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Đoạn 1]
    Người buôn bán hôm nay không còn chỉ vì lời,
    Mà còn gieo yêu thương, để niềm tin nở hoa đời.
    Hàng hóa không gian dối, giá trị trao tận tay,
    Mỗi giao dịch là một nghĩa, mỗi nghĩa sáng như ngày.
    [Điệp khúc]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Đoạn 2]
    Người mua không lo sợ bị lừa trong phút chốc,
    Người bán chẳng toan tính, chẳng lấy lòng tham làm mốc.
    Bởi đạo lý dựng nên, một nền kinh tế lành,
    Thương trường hóa cộng đồng, sáng trong như trăng thanh.
    [Cao trào]
    Ta xây thương trường bằng niềm tin và nhân nghĩa,
    Không cần luật giấy nhiều, chỉ cần lương tâm kia.
    Một nền đạo thương lên, nhân loại cùng nở hoa,
    Người người sống an lành, chẳng ai còn chia xa.
    [Điệp khúc lớn]
    Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương,
    Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường.
    Một lời hứa trao ra – chính là gia tài,
    Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài.
    [Kết thúc]
    Ngày mai khi con cháu, nhắc chuyện của cha ông,
    Sẽ thấy thương trường này là trường đạo lý hồng.
    Không còn chụp giật, chẳng còn lừa dối đau,
    Chỉ còn thương và đạo – rạng rỡ tựa trăng sao.
    Đọc thêm
    HNI 8/9 - Bài hát Chương 36: Đạo Trong Giao Thương – Thương trường đạo lý, không còn chụp giật, lừa đảo [Mở đầu] Trong chợ đời muôn màu, tiếng người rộn vang, Có kẻ bán gian dối, có người giữ chữ vàng. Nhưng một thời mới đến, lẽ thật được tôn vinh, Thương trường không còn tối, chỉ sáng ánh niềm tin. [Điệp khúc] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Đoạn 1] Người buôn bán hôm nay không còn chỉ vì lời, Mà còn gieo yêu thương, để niềm tin nở hoa đời. Hàng hóa không gian dối, giá trị trao tận tay, Mỗi giao dịch là một nghĩa, mỗi nghĩa sáng như ngày. [Điệp khúc] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Đoạn 2] Người mua không lo sợ bị lừa trong phút chốc, Người bán chẳng toan tính, chẳng lấy lòng tham làm mốc. Bởi đạo lý dựng nên, một nền kinh tế lành, Thương trường hóa cộng đồng, sáng trong như trăng thanh. [Cao trào] Ta xây thương trường bằng niềm tin và nhân nghĩa, Không cần luật giấy nhiều, chỉ cần lương tâm kia. Một nền đạo thương lên, nhân loại cùng nở hoa, Người người sống an lành, chẳng ai còn chia xa. [Điệp khúc lớn] Đạo trong giao thương, soi lối muôn phương, Không còn chụp giật, lừa lọc, dối gian thường. Một lời hứa trao ra – chính là gia tài, Một cái bắt tay – còn hơn ngàn hợp đồng dài. [Kết thúc] Ngày mai khi con cháu, nhắc chuyện của cha ông, Sẽ thấy thương trường này là trường đạo lý hồng. Không còn chụp giật, chẳng còn lừa dối đau, Chỉ còn thương và đạo – rạng rỡ tựa trăng sao. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Sad
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ