• CHƯƠNG 42: PHÁT TRIỂN NÔNG THÔN BỀN VỮNG
    HNI 17-3 CHƯƠNG 42: PHÁT TRIỂN NÔNG THÔN BỀN VỮNG   1. Nông thôn – nền tảng của một quốc gia vững mạnh   Trong suốt chiều dài lịch sử, nông thôn luôn là cái nôi của văn hóa, kinh tế và con người Việt Nam. Đây không chỉ là nơi sản xuất lương thực, thực phẩm, mà...
    Like
    Wow
    Love
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CHƯƠNG 43: BẢO TỒN DƯỢC LIỆU VIỆT NAM
    HNI 17-3 CHƯƠNG 43: BẢO TỒN DƯỢC LIỆU VIỆT NAM    1. Khi dược liệu đứng trước nguy cơ biến mất   Việt Nam là một trong những quốc gia có nguồn tài nguyên dược liệu phong phú bậc nhất thế giới. Từ vùng núi cao Tây Bắc, rừng sâu Trường Sơn, đến các cao nguyên và đồng bằng – mỗi vùng đất đều...
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • BÀI THƠ – CHƯƠNG 43
    SIÊU SINH THỂ NHÂN LOẠI
    Không ai sống tách rời khỏi nhân loại,
    Như tế bào không rời khỏi thân chung,
    Mỗi cá thể là một dòng tín hiệu,
    Góp vào mạch lớn vận động không ngừng.
    Ta tưởng mình riêng – một đời hữu hạn,
    Nhưng ý nghĩ lan xa vượt tháng năm,
    Một phát minh làm thay hình lịch sử,
    Một yêu thương cũng cứu vớt âm thầm.
    Nhân loại tựa một siêu sinh thể lớn,
    Não là tri thức nối kết toàn cầu,
    Tim là nhịp đập của lòng nhân ái,
    Máu là dòng kinh tế chảy về đâu.
    Mỗi quốc gia như một cơ quan sống,
    Mỗi cộng đồng như mạch nhỏ li ti,
    Khi một nơi đau, toàn thân rung chuyển,
    Không ai thật sự đứng ngoài được gì.
    Internet – hệ thần kinh mới mở,
    Kết triệu người trong chớp mắt không gian,
    Ý tưởng hóa thành nguồn năng lượng lớn,
    Chuyển vận hành tinh vượt mọi biên cương.
    Nhưng siêu sinh thể cần nền đạo đức,
    Như cơ thể cần nhịp thở cân bằng,
    Nếu tham vọng thành khối u tăm tối,
    Thì thân chung cũng chịu cảnh nguy nan.
    Ta là tế bào – vừa nhỏ vừa quý,
    Sống khỏe mình là giúp khỏe toàn thân,
    Nuôi dưỡng trí – và nuôi lòng tử tế,
    Để nhân loại lớn lên thật trong ngần.
    Khi hiểu mình thuộc về điều rộng lớn,
    Ta thôi còn ích kỷ nhỏ nhoi,
    Sống có trách nhiệm cùng hành tinh xanh,
    Biết cúi đầu trước sự sống muôn đời.
    Siêu sinh thể không là điều huyễn tưởng,
    Mà đang hình thành giữa mỗi bước đi,
    Mỗi lựa chọn, mỗi lời ta cất tiếng,
    Đều góp phần viết nên bản đồ chung.
    Nhân loại – một cơ thể đang tiến hóa,
    Qua đớn đau, qua chia cắt, hợp tan,
    Nếu từng người biết sống vì tổng thể,
    Ta sẽ bước vào kỷ nguyên huy hoàng.
    BÀI THƠ – CHƯƠNG 43 SIÊU SINH THỂ NHÂN LOẠI Không ai sống tách rời khỏi nhân loại, Như tế bào không rời khỏi thân chung, Mỗi cá thể là một dòng tín hiệu, Góp vào mạch lớn vận động không ngừng. Ta tưởng mình riêng – một đời hữu hạn, Nhưng ý nghĩ lan xa vượt tháng năm, Một phát minh làm thay hình lịch sử, Một yêu thương cũng cứu vớt âm thầm. Nhân loại tựa một siêu sinh thể lớn, Não là tri thức nối kết toàn cầu, Tim là nhịp đập của lòng nhân ái, Máu là dòng kinh tế chảy về đâu. Mỗi quốc gia như một cơ quan sống, Mỗi cộng đồng như mạch nhỏ li ti, Khi một nơi đau, toàn thân rung chuyển, Không ai thật sự đứng ngoài được gì. Internet – hệ thần kinh mới mở, Kết triệu người trong chớp mắt không gian, Ý tưởng hóa thành nguồn năng lượng lớn, Chuyển vận hành tinh vượt mọi biên cương. Nhưng siêu sinh thể cần nền đạo đức, Như cơ thể cần nhịp thở cân bằng, Nếu tham vọng thành khối u tăm tối, Thì thân chung cũng chịu cảnh nguy nan. Ta là tế bào – vừa nhỏ vừa quý, Sống khỏe mình là giúp khỏe toàn thân, Nuôi dưỡng trí – và nuôi lòng tử tế, Để nhân loại lớn lên thật trong ngần. Khi hiểu mình thuộc về điều rộng lớn, Ta thôi còn ích kỷ nhỏ nhoi, Sống có trách nhiệm cùng hành tinh xanh, Biết cúi đầu trước sự sống muôn đời. Siêu sinh thể không là điều huyễn tưởng, Mà đang hình thành giữa mỗi bước đi, Mỗi lựa chọn, mỗi lời ta cất tiếng, Đều góp phần viết nên bản đồ chung. Nhân loại – một cơ thể đang tiến hóa, Qua đớn đau, qua chia cắt, hợp tan, Nếu từng người biết sống vì tổng thể, Ta sẽ bước vào kỷ nguyên huy hoàng. — 🌍 —
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 17/3
    Bài thơ Chương 44:
    SỨ MỆNH CỦA HNI TRONG 1.000 NĂM TỚI
    HNI không chỉ là một cái tên,
    mà là hạt mầm gieo giữa thời đại chuyển mình.
    Giữa sóng số và cơn bão lợi danh,
    HNI chọn con đường phụng sự.
    Một nghìn năm – không phải ước mơ viển vông,
    mà là lời cam kết dài hơn tuổi một đời người.
    Khi thế hệ này khép lại hành trình,
    ngọn lửa kia vẫn truyền sang tay thế hệ khác.
    HNI xây nền trên trí tuệ và nhân ái,
    coi con người là tài sản lớn lao nhất.
    Không tích lũy bằng tham vọng ngắn hạn,
    mà bền bỉ như mạch nước ngầm nuôi đất.
    Trong kỷ nguyên số hóa toàn cầu,
    HNI không chạy theo ánh đèn hào nhoáng,
    mà vun trồng những giá trị âm thầm:
    kỷ luật – trách nhiệm – phụng sự – khai minh.
    Một nghìn năm tới,
    công nghệ sẽ thay hình đổi dạng,
    nhưng đạo đức vẫn là thuật toán lõi,
    và tình người vẫn là nguồn năng lượng chính.
    HNI mơ về một cộng đồng thịnh vượng,
    nơi mỗi người có việc làm ý nghĩa,
    nơi của cải sinh ra từ lao động sáng tạo,
    và thịnh vượng không tách rời lương tri.
    Không chỉ xây dựng tài sản,
    mà xây dựng con người;
    không chỉ mở rộng thị trường,
    mà mở rộng trái tim.
    Sứ mệnh ấy không nằm trên khẩu hiệu,
    mà trong từng hành động mỗi ngày.
    Từng quyết định nhỏ hôm nay,
    là viên gạch cho nghìn năm phía trước.
    HNI đi cùng thời đại,
    nhưng không đánh mất linh hồn mình.
    Giữa đổi thay liên tục,
    giữ một trục giá trị không lay chuyển.
    Một nghìn năm –
    là hành trình gieo hạt vào tương lai,
    để khi nhìn lại, nhân loại có thể nói:
    đã có một tổ chức chọn phụng sự thay vì thống trị,
    chọn xây dựng thay vì chiếm đoạt,
    chọn khai sáng thay vì chia rẽ.
    Và khi bình minh của thế kỷ mới lại lên,
    trên những thế hệ chưa từng gặp mặt chúng ta,
    HNI vẫn còn đó –
    như một lời hứa được giữ trọn.
    HNI 17/3 Bài thơ Chương 44: SỨ MỆNH CỦA HNI TRONG 1.000 NĂM TỚI HNI không chỉ là một cái tên, mà là hạt mầm gieo giữa thời đại chuyển mình. Giữa sóng số và cơn bão lợi danh, HNI chọn con đường phụng sự. Một nghìn năm – không phải ước mơ viển vông, mà là lời cam kết dài hơn tuổi một đời người. Khi thế hệ này khép lại hành trình, ngọn lửa kia vẫn truyền sang tay thế hệ khác. HNI xây nền trên trí tuệ và nhân ái, coi con người là tài sản lớn lao nhất. Không tích lũy bằng tham vọng ngắn hạn, mà bền bỉ như mạch nước ngầm nuôi đất. Trong kỷ nguyên số hóa toàn cầu, HNI không chạy theo ánh đèn hào nhoáng, mà vun trồng những giá trị âm thầm: kỷ luật – trách nhiệm – phụng sự – khai minh. Một nghìn năm tới, công nghệ sẽ thay hình đổi dạng, nhưng đạo đức vẫn là thuật toán lõi, và tình người vẫn là nguồn năng lượng chính. HNI mơ về một cộng đồng thịnh vượng, nơi mỗi người có việc làm ý nghĩa, nơi của cải sinh ra từ lao động sáng tạo, và thịnh vượng không tách rời lương tri. Không chỉ xây dựng tài sản, mà xây dựng con người; không chỉ mở rộng thị trường, mà mở rộng trái tim. Sứ mệnh ấy không nằm trên khẩu hiệu, mà trong từng hành động mỗi ngày. Từng quyết định nhỏ hôm nay, là viên gạch cho nghìn năm phía trước. HNI đi cùng thời đại, nhưng không đánh mất linh hồn mình. Giữa đổi thay liên tục, giữ một trục giá trị không lay chuyển. Một nghìn năm – là hành trình gieo hạt vào tương lai, để khi nhìn lại, nhân loại có thể nói: đã có một tổ chức chọn phụng sự thay vì thống trị, chọn xây dựng thay vì chiếm đoạt, chọn khai sáng thay vì chia rẽ. Và khi bình minh của thế kỷ mới lại lên, trên những thế hệ chưa từng gặp mặt chúng ta, HNI vẫn còn đó – như một lời hứa được giữ trọn. ✨
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/3
    Bài thơ Chương 45:
    TUYÊN NGÔN KỶ NGUYÊN THỨ TƯ
    của Henryle – Lê Đình Hải
    Ta không đến để lặp lại quá khứ,
    không dựng ngai vàng từ tro tàn cũ kỹ.
    Ta đến giữa giao lộ của thời đại,
    khi nhân loại bước vào Kỷ nguyên Thứ Tư.
    Kỷ nguyên của trí tuệ kết nối toàn cầu,
    nơi công nghệ không còn là công cụ,
    mà là hệ sinh thái của tư duy mới.
    Nhưng nếu thiếu đạo đức –
    mọi tiến bộ chỉ là lớp vỏ mong manh.
    Ta tuyên ngôn:
    Con người phải lớn hơn máy móc.
    Lương tri phải dẫn đường dữ liệu.
    Phụng sự phải cao hơn sở hữu.
    Kỷ nguyên Thứ Tư không dựng bằng thép và xi măng,
    mà bằng niềm tin và chuẩn mực.
    Không đo bằng tốc độ tăng trưởng,
    mà bằng chiều sâu của nhân cách.
    Ta gọi tên một nền kinh tế không đầu cơ,
    một cộng đồng không bỏ rơi ai phía sau,
    một thế hệ dám chịu trách nhiệm
    trước lịch sử và trước tương lai.
    Tuyên ngôn này không dành cho một cá nhân,
    mà cho những ai còn giữ lửa bên trong.
    Không phải cuộc cách mạng của tiếng hô vang,
    mà là cuộc cách mạng của hành động bền bỉ.
    Trong Kỷ nguyên Thứ Tư,
    tài sản lớn nhất không nằm trong ngân hàng,
    mà nằm trong trí tuệ và sự tử tế.
    Sức mạnh lớn nhất không đến từ kiểm soát,
    mà đến từ kết nối và trao quyền.
    Ta tin vào thế hệ mới –
    những con người vừa giỏi chuyên môn,
    vừa sâu sắc về đạo lý;
    vừa làm chủ công nghệ,
    vừa làm chủ chính mình.
    Nếu quá khứ là thời đại của quyền lực,
    hiện tại là thời đại của dữ liệu,
    thì tương lai phải là thời đại của khai minh.
    Ta tuyên ngôn một hành trình dài hơi:
    Xây nền tảng trăm năm.
    Giữ giá trị nghìn năm.
    Và bắt đầu từ hôm nay.
    Bởi Kỷ nguyên Thứ Tư
    không tự đến bằng định mệnh,
    mà đến từ lựa chọn của mỗi người.
    Và khi lịch sử lật sang trang mới,
    mong rằng tên gọi Henryle – Lê Đình Hải
    không được nhớ vì quyền lực,
    mà được nhắc đến như một người
    đã dám tuyên ngôn cho nhân phẩm
    giữa thời đại biến động.
    HNI 18/3 Bài thơ Chương 45: TUYÊN NGÔN KỶ NGUYÊN THỨ TƯ của Henryle – Lê Đình Hải Ta không đến để lặp lại quá khứ, không dựng ngai vàng từ tro tàn cũ kỹ. Ta đến giữa giao lộ của thời đại, khi nhân loại bước vào Kỷ nguyên Thứ Tư. Kỷ nguyên của trí tuệ kết nối toàn cầu, nơi công nghệ không còn là công cụ, mà là hệ sinh thái của tư duy mới. Nhưng nếu thiếu đạo đức – mọi tiến bộ chỉ là lớp vỏ mong manh. Ta tuyên ngôn: Con người phải lớn hơn máy móc. Lương tri phải dẫn đường dữ liệu. Phụng sự phải cao hơn sở hữu. Kỷ nguyên Thứ Tư không dựng bằng thép và xi măng, mà bằng niềm tin và chuẩn mực. Không đo bằng tốc độ tăng trưởng, mà bằng chiều sâu của nhân cách. Ta gọi tên một nền kinh tế không đầu cơ, một cộng đồng không bỏ rơi ai phía sau, một thế hệ dám chịu trách nhiệm trước lịch sử và trước tương lai. Tuyên ngôn này không dành cho một cá nhân, mà cho những ai còn giữ lửa bên trong. Không phải cuộc cách mạng của tiếng hô vang, mà là cuộc cách mạng của hành động bền bỉ. Trong Kỷ nguyên Thứ Tư, tài sản lớn nhất không nằm trong ngân hàng, mà nằm trong trí tuệ và sự tử tế. Sức mạnh lớn nhất không đến từ kiểm soát, mà đến từ kết nối và trao quyền. Ta tin vào thế hệ mới – những con người vừa giỏi chuyên môn, vừa sâu sắc về đạo lý; vừa làm chủ công nghệ, vừa làm chủ chính mình. Nếu quá khứ là thời đại của quyền lực, hiện tại là thời đại của dữ liệu, thì tương lai phải là thời đại của khai minh. Ta tuyên ngôn một hành trình dài hơi: Xây nền tảng trăm năm. Giữ giá trị nghìn năm. Và bắt đầu từ hôm nay. Bởi Kỷ nguyên Thứ Tư không tự đến bằng định mệnh, mà đến từ lựa chọn của mỗi người. Và khi lịch sử lật sang trang mới, mong rằng tên gọi Henryle – Lê Đình Hải không được nhớ vì quyền lực, mà được nhắc đến như một người đã dám tuyên ngôn cho nhân phẩm giữa thời đại biến động. ✨
    Like
    Love
    Angry
    Wow
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18-3
    BÀI THƠ CHƯƠNG I: KHỞI NGUỒN GIẤC MƠ SÂM NỮ HOÀNG

    Từ đất mẹ âm thầm nuôi mạch sống
    Một hạt mầm lặng lẽ ngủ trong sâu
    Gió núi kể câu chuyện từ ngàn trước
    Rằng thiên nhiên luôn giữ những nhiệm màu.
    Có những loài cây sinh ra rất lặng
    Không phô trương mà giá trị vô cùng
    Qua năm tháng hút tinh hoa trời đất
    Kết tinh thành dược liệu quý trong rừng.
    Từ tán lá của đại ngàn xanh thẳm
    Giọt sương rơi nuôi dưỡng đất hiền hòa
    Những rễ sâm bám sâu vào lòng đất
    Giữ bí mật mà thiên nhiên ban ra.
    Ai hiểu được hành trình cây lớn dậy
    Phải kiên trì qua tháng tháng năm năm
    Không vội vã như bao cây mùa vụ
    Mà chậm rãi tích tụ giọt tinh anh.
    Giấc mơ ấy bắt đầu từ ý tưởng
    Rằng đất Việt cũng có thể trồng sâm
    Không chỉ để làm giàu cho một người
    Mà nuôi dưỡng cả cộng đồng âm thầm.
    Những cánh rừng sẽ xanh thêm màu lá
    Những bản làng sẽ sáng ánh niềm vui
    Người nông dân nâng niu từng luống đất
    Gửi niềm tin vào hạt giống ngày mai.
    Từ một cây có thể thành cánh rừng
    Từ một ước mơ thành bao hy vọng
    Khi con người biết quay về với đất
    Biết trân trọng những gì trời ban tặng.
    Sâm không chỉ là dược liệu quý giá
    Mà còn là câu chuyện của thời gian
    Củ sâm nhỏ nhưng chứa bao năng lượng
    Của nắng mưa, của đất mẹ dịu dàng.
    Và từ đó một hành trình mở lối
    Cho tương lai của những vùng quê xa
    Nơi dược liệu không còn là tiềm năng
    Mà thành nguồn sức mạnh của quốc gia.
    Giấc mơ sâm bắt đầu từ rất nhỏ
    Như hạt mầm nằm lặng dưới tầng sâu
    Nhưng khi được con người cùng nâng đỡ
    Sẽ thành rừng xanh phủ khắp địa cầu.
    HNI 18-3 BÀI THƠ CHƯƠNG I: KHỞI NGUỒN GIẤC MƠ SÂM NỮ HOÀNG Từ đất mẹ âm thầm nuôi mạch sống Một hạt mầm lặng lẽ ngủ trong sâu Gió núi kể câu chuyện từ ngàn trước Rằng thiên nhiên luôn giữ những nhiệm màu. Có những loài cây sinh ra rất lặng Không phô trương mà giá trị vô cùng Qua năm tháng hút tinh hoa trời đất Kết tinh thành dược liệu quý trong rừng. Từ tán lá của đại ngàn xanh thẳm Giọt sương rơi nuôi dưỡng đất hiền hòa Những rễ sâm bám sâu vào lòng đất Giữ bí mật mà thiên nhiên ban ra. Ai hiểu được hành trình cây lớn dậy Phải kiên trì qua tháng tháng năm năm Không vội vã như bao cây mùa vụ Mà chậm rãi tích tụ giọt tinh anh. Giấc mơ ấy bắt đầu từ ý tưởng Rằng đất Việt cũng có thể trồng sâm Không chỉ để làm giàu cho một người Mà nuôi dưỡng cả cộng đồng âm thầm. Những cánh rừng sẽ xanh thêm màu lá Những bản làng sẽ sáng ánh niềm vui Người nông dân nâng niu từng luống đất Gửi niềm tin vào hạt giống ngày mai. Từ một cây có thể thành cánh rừng Từ một ước mơ thành bao hy vọng Khi con người biết quay về với đất Biết trân trọng những gì trời ban tặng. Sâm không chỉ là dược liệu quý giá Mà còn là câu chuyện của thời gian Củ sâm nhỏ nhưng chứa bao năng lượng Của nắng mưa, của đất mẹ dịu dàng. Và từ đó một hành trình mở lối Cho tương lai của những vùng quê xa Nơi dược liệu không còn là tiềm năng Mà thành nguồn sức mạnh của quốc gia. Giấc mơ sâm bắt đầu từ rất nhỏ Như hạt mầm nằm lặng dưới tầng sâu Nhưng khi được con người cùng nâng đỡ Sẽ thành rừng xanh phủ khắp địa cầu.
    Like
    Love
    Angry
    11
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/3
    HỌC TỪ MỌI NGƯỜI, MỌI VIỆC
    Cuộc sống là một lớp học không có ngày tốt nghiệp.
    Mỗi người tôi gặp đều là một người thầy.
    Mỗi trải nghiệm đều mang một bài học.
    Tôi học từ thành công để nhân rộng.
    Tôi học từ sai lầm để trưởng thành.
    Tôi học từ người giỏi để nâng tầm chính mình.
    Khi giữ tâm thế học hỏi, tôi luôn tiến về phía trước.
    Không ngừng mở rộng hiểu biết, không ngừng hoàn thiện nhân cách.
    Tôi là hạt giống của tinh thần học tập suốt đời.
    HNI 18/3 HỌC TỪ MỌI NGƯỜI, MỌI VIỆC Cuộc sống là một lớp học không có ngày tốt nghiệp. Mỗi người tôi gặp đều là một người thầy. Mỗi trải nghiệm đều mang một bài học. Tôi học từ thành công để nhân rộng. Tôi học từ sai lầm để trưởng thành. Tôi học từ người giỏi để nâng tầm chính mình. Khi giữ tâm thế học hỏi, tôi luôn tiến về phía trước. Không ngừng mở rộng hiểu biết, không ngừng hoàn thiện nhân cách. 🌱 Tôi là hạt giống của tinh thần học tập suốt đời.
    Like
    Love
    Angry
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/aFyLGDrLPtM?si=pgLaUcMLDxeC50hL
    https://youtu.be/aFyLGDrLPtM?si=pgLaUcMLDxeC50hL
    Like
    Love
    Angry
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/3
    Bài thơ
    Chương 3: Hạnh phúc là gì dưới góc nhìn tâm lý học
    Hạnh phúc đâu chỉ nụ cười rạng rỡ,
    Hay thành công rực sáng giữa đám đông.
    Theo tâm lý, đó là trạng thái sống,
    Cảm thấy mình có ý nghĩa trong lòng.
    Không chỉ cảm xúc thoáng qua như gió,
    Mà là sự hài lòng bền bỉ bên trong.
    Khi nhu cầu được yêu thương, tôn trọng,
    Được đáp đền bằng kết nối chân thành.
    Hạnh phúc đến khi ta hiểu chính mình,
    Biết điểm mạnh và cả phần yếu đuối.
    Chấp nhận bản thân không cần hoàn hảo,
    Vẫn tự tin bước tiếp giữa dòng đời.
    Là khả năng quản trị những cảm xúc,
    Biết dịu lòng khi bão tố nổi lên.
    Không phủ nhận nỗi buồn hay thất bại,
    Mà xem như bài học để lớn thêm.
    Tâm lý học gọi đó là cân bằng,
    Giữa lý trí, cảm xúc và hành vi.
    Khi ta sống đúng giá trị mình chọn,
    Không chạy theo ánh mắt của ai kia.
    Hạnh phúc thật không nằm ngoài thế giới,
    Mà bắt đầu từ nhận thức bên trong.
    HNI 18/3 Bài thơ Chương 3: Hạnh phúc là gì dưới góc nhìn tâm lý học Hạnh phúc đâu chỉ nụ cười rạng rỡ, Hay thành công rực sáng giữa đám đông. Theo tâm lý, đó là trạng thái sống, Cảm thấy mình có ý nghĩa trong lòng. Không chỉ cảm xúc thoáng qua như gió, Mà là sự hài lòng bền bỉ bên trong. Khi nhu cầu được yêu thương, tôn trọng, Được đáp đền bằng kết nối chân thành. Hạnh phúc đến khi ta hiểu chính mình, Biết điểm mạnh và cả phần yếu đuối. Chấp nhận bản thân không cần hoàn hảo, Vẫn tự tin bước tiếp giữa dòng đời. Là khả năng quản trị những cảm xúc, Biết dịu lòng khi bão tố nổi lên. Không phủ nhận nỗi buồn hay thất bại, Mà xem như bài học để lớn thêm. Tâm lý học gọi đó là cân bằng, Giữa lý trí, cảm xúc và hành vi. Khi ta sống đúng giá trị mình chọn, Không chạy theo ánh mắt của ai kia. Hạnh phúc thật không nằm ngoài thế giới, Mà bắt đầu từ nhận thức bên trong.
    Like
    Love
    Angry
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/Lf63Mq4r5dM?si=iPerNYvHxaP9ewDb
    https://youtu.be/Lf63Mq4r5dM?si=iPerNYvHxaP9ewDb
    Like
    Love
    Angry
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ