• Like
    Love
    3
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9: CHƯƠNG 43: Trường Học Đạo Trời – Giáo dục thế hệ tiếp theo bằng sự kết hợp giữa tâm linh và tri thức
    1. Khủng hoảng của giáo dục hiện tại
    Trong suốt hàng trăm năm qua, giáo dục hiện đại vẫn vận hành dựa trên nền tảng công nghiệp: đồng loạt, khuôn mẫu, nhấn mạnh tri thức hàn lâm và kỹ năng nghề nghiệp. Người học được đào tạo để trở thành công nhân, viên chức, kỹ sư, bác sĩ, nhà quản lý... nhưng ít khi được nuôi dưỡng như một con người toàn diện.
    Câu hỏi trọng tâm “Ta là ai? Ý nghĩa đời sống là gì? Đạo làm người nằm ở đâu?” gần như bị bỏ ngỏ.
    Chính vì thế, xã hội hiện đại tuy văn minh về công nghệ nhưng lại khủng hoảng về tinh thần: trẻ em mất phương hướng, thanh niên lo âu, người trưởng thành stress, xã hội đầy rẫy bất công, cạnh tranh vô nghĩa, môi trường bị tàn phá.
    Giáo dục đã sản sinh ra tri thức, nhưng chưa đánh thức linh hồn. Nó đào tạo ra bộ óc, nhưng lại quên mất trái tim.
    Một thế hệ chỉ học để kiếm sống nhưng không biết sống như thế nào sẽ không bao giờ kiến tạo được tương lai bền vững. Đó chính là bi kịch của nền giáo dục tách rời tâm linh.
    2. Đạo Trời – nền tảng mới cho giáo dục nhân loại
    Đạo Trời không phải là tôn giáo, càng không phải là hệ thống tín ngưỡng riêng biệt. Đạo Trời là nguyên lý căn bản vận hành vũ trụ: hài hòa, công bằng, nhân quả, yêu thương, tự do nhưng có trách nhiệm.
    Khi con người sống thuận Đạo, họ không bị cuốn trôi bởi tham – sân – si. Họ biết cân bằng lợi ích cá nhân với cộng đồng, biết trân trọng thiên nhiên, biết lắng nghe tiếng nói bên trong của linh hồn.
    Đạo Trời chính là “nền giáo dục vô hình” mà từ ngàn đời ông bà ta đã thấm nhuần qua đạo lý, ca dao, phong tục: sống hiếu nghĩa, nhân ái, thủy chung.
    Trường Học Đạo Trời không phủ nhận tri thức hiện đại, nhưng nó đặt tri thức lên nền tảng Đạo – để con người học cách sống trước khi học cách kiếm sống.
    3. Mục tiêu của Trường Học Đạo Trời
    Mục tiêu tối hậu không chỉ là “tạo ra người tài” mà là “nuôi dưỡng con người toàn diện”:
    Có tâm sáng: biết thiện – ác, chính – tà, giữ lòng trung thực, nhân hậu.
    Có trí tuệ: nắm tri thức khoa học, hiểu bản chất vạn vật, làm chủ công nghệ.
    Có ý chí: tự lực, kiên định, không bị cám dỗ cuốn đi.
    Có tình thương: biết sẻ chia, biết sống vì người khác, biết phụng sự cộng đồng.
    Có năng lực sáng tạo: biến tri thức thành giá trị, biến khát vọng thành hiện thực.
    Một con người như thế không chỉ thành công trong đời sống cá nhân, mà còn góp phần làm cho xã hội tiến bộ và nhân loại trường tồn.
    4. Nội dung giáo dục: kết hợp tâm linh và tri thức
    Trường Học Đạo Trời xây dựng chương trình gồm hai trục song hành: Tâm linh – Tri thức.
    4.1. Giáo dục tâm linh
    Thiền định và tĩnh tâm: để trẻ học cách quan sát tâm trí, kiểm soát cảm xúc, làm chủ nội tâm.
    Đạo lý nhân sinh: học về nhân quả, về lẽ sống phụng sự, về sự hài hòa với thiên nhiên.
    Phát triển trực giác: lắng nghe tiếng nói bên trong, phát hiện tài năng thiên bẩm.
    Nuôi dưỡng tình thương: thực hành lòng biết ơn, tha thứ, yêu thương vô điều kiện.
    4.2. Giáo dục tri thức
    Khoa học tự nhiên: hiểu vũ trụ, trái đất, sự sống, công nghệ.
    Khoa học xã hội: hiểu lịch sử, văn hóa, luật pháp, kinh tế, chính trị.
    Nghệ thuật: âm nhạc, hội họa, văn chương, để nuôi dưỡng cái đẹp.
    Kỹ năng sống: giao tiếp, quản lý thời gian, kỹ năng số, hợp tác cộng đồng.
    Sự kết hợp này giúp thế hệ mới không bị cực đoan. Họ vừa “cắm rễ” vào Đạo, vừa “vươn cành” trong tri thức.
    5. Phương pháp giảng dạy: khai phóng và trải nghiệm
    Trong Trường Học Đạo Trời, thầy không còn là “người ban phát chân lý” mà là người đồng hành khai mở.

    HNI 9/9: 🌺CHƯƠNG 43: Trường Học Đạo Trời – Giáo dục thế hệ tiếp theo bằng sự kết hợp giữa tâm linh và tri thức 1. Khủng hoảng của giáo dục hiện tại Trong suốt hàng trăm năm qua, giáo dục hiện đại vẫn vận hành dựa trên nền tảng công nghiệp: đồng loạt, khuôn mẫu, nhấn mạnh tri thức hàn lâm và kỹ năng nghề nghiệp. Người học được đào tạo để trở thành công nhân, viên chức, kỹ sư, bác sĩ, nhà quản lý... nhưng ít khi được nuôi dưỡng như một con người toàn diện. Câu hỏi trọng tâm “Ta là ai? Ý nghĩa đời sống là gì? Đạo làm người nằm ở đâu?” gần như bị bỏ ngỏ. Chính vì thế, xã hội hiện đại tuy văn minh về công nghệ nhưng lại khủng hoảng về tinh thần: trẻ em mất phương hướng, thanh niên lo âu, người trưởng thành stress, xã hội đầy rẫy bất công, cạnh tranh vô nghĩa, môi trường bị tàn phá. Giáo dục đã sản sinh ra tri thức, nhưng chưa đánh thức linh hồn. Nó đào tạo ra bộ óc, nhưng lại quên mất trái tim. Một thế hệ chỉ học để kiếm sống nhưng không biết sống như thế nào sẽ không bao giờ kiến tạo được tương lai bền vững. Đó chính là bi kịch của nền giáo dục tách rời tâm linh. 2. Đạo Trời – nền tảng mới cho giáo dục nhân loại Đạo Trời không phải là tôn giáo, càng không phải là hệ thống tín ngưỡng riêng biệt. Đạo Trời là nguyên lý căn bản vận hành vũ trụ: hài hòa, công bằng, nhân quả, yêu thương, tự do nhưng có trách nhiệm. Khi con người sống thuận Đạo, họ không bị cuốn trôi bởi tham – sân – si. Họ biết cân bằng lợi ích cá nhân với cộng đồng, biết trân trọng thiên nhiên, biết lắng nghe tiếng nói bên trong của linh hồn. Đạo Trời chính là “nền giáo dục vô hình” mà từ ngàn đời ông bà ta đã thấm nhuần qua đạo lý, ca dao, phong tục: sống hiếu nghĩa, nhân ái, thủy chung. Trường Học Đạo Trời không phủ nhận tri thức hiện đại, nhưng nó đặt tri thức lên nền tảng Đạo – để con người học cách sống trước khi học cách kiếm sống. 3. Mục tiêu của Trường Học Đạo Trời Mục tiêu tối hậu không chỉ là “tạo ra người tài” mà là “nuôi dưỡng con người toàn diện”: Có tâm sáng: biết thiện – ác, chính – tà, giữ lòng trung thực, nhân hậu. Có trí tuệ: nắm tri thức khoa học, hiểu bản chất vạn vật, làm chủ công nghệ. Có ý chí: tự lực, kiên định, không bị cám dỗ cuốn đi. Có tình thương: biết sẻ chia, biết sống vì người khác, biết phụng sự cộng đồng. Có năng lực sáng tạo: biến tri thức thành giá trị, biến khát vọng thành hiện thực. Một con người như thế không chỉ thành công trong đời sống cá nhân, mà còn góp phần làm cho xã hội tiến bộ và nhân loại trường tồn. 4. Nội dung giáo dục: kết hợp tâm linh và tri thức Trường Học Đạo Trời xây dựng chương trình gồm hai trục song hành: Tâm linh – Tri thức. 4.1. Giáo dục tâm linh Thiền định và tĩnh tâm: để trẻ học cách quan sát tâm trí, kiểm soát cảm xúc, làm chủ nội tâm. Đạo lý nhân sinh: học về nhân quả, về lẽ sống phụng sự, về sự hài hòa với thiên nhiên. Phát triển trực giác: lắng nghe tiếng nói bên trong, phát hiện tài năng thiên bẩm. Nuôi dưỡng tình thương: thực hành lòng biết ơn, tha thứ, yêu thương vô điều kiện. 4.2. Giáo dục tri thức Khoa học tự nhiên: hiểu vũ trụ, trái đất, sự sống, công nghệ. Khoa học xã hội: hiểu lịch sử, văn hóa, luật pháp, kinh tế, chính trị. Nghệ thuật: âm nhạc, hội họa, văn chương, để nuôi dưỡng cái đẹp. Kỹ năng sống: giao tiếp, quản lý thời gian, kỹ năng số, hợp tác cộng đồng. Sự kết hợp này giúp thế hệ mới không bị cực đoan. Họ vừa “cắm rễ” vào Đạo, vừa “vươn cành” trong tri thức. 5. Phương pháp giảng dạy: khai phóng và trải nghiệm Trong Trường Học Đạo Trời, thầy không còn là “người ban phát chân lý” mà là người đồng hành khai mở.
    Like
    Love
    4
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9: CHƯƠNG 42: TƯƠNG LAI ĐẠO TRỜI – TƯƠNG LAI DÂN TỘC
    Dự báo và hướng dẫn xây dựng xã hội mới thuận
    (1) Mở đầu: Khi dân tộc phải chọn con đường
    Mọi dân tộc đều có thời khắc buộc phải quyết định hướng đi. Không thể mãi dựa vào những mô hình cũ vốn đặt quyền lực trong tay thiểu số, coi nhân dân chỉ là kẻ thừa hành. Khi thế giới bước sang kỷ nguyên mới – nơi công nghệ, tri thức và sự kết nối toàn cầu phá vỡ mọi rào cản – thì câu hỏi đặt ra cho mỗi dân tộc là: chúng ta sẽ sống theo quy luật nào? Theo cái lợi ích nhất thời hay theo Đạo Trời – tức là nguyên lý công bằng, hài hòa và thuận tự nhiên?
    Một dân tộc có thể hùng mạnh về quân sự, giàu có về kinh tế, nhưng nếu xa rời Đạo thì sẽ suy tàn. Ngược lại, một dân tộc nhỏ bé, khi biết thuận theo Trời, biết đặt con người vào trung tâm, thì sẽ trường tồn và dẫn dắt cả thế giới. Bởi vậy, bàn về tương lai dân tộc chính là bàn về việc có sống thuận theo Đạo Trời hay không.
    (2) Đạo Trời – Nguyên lý bất biến của sự sống
    Đạo Trời không phải là khái niệm tôn giáo chật hẹp, cũng không phải tín điều của bất kỳ học phái nào. Đạo Trời chính là quy luật vũ trụ: gieo gì gặt nấy, nhân nào quả đó, sự cân bằng giữa người với người, người với thiên nhiên, cá nhân với cộng đồng.
    Nếu xã hội đặt tham lam, quyền lực và lợi nhuận làm trung tâm, thì sớm muộn sẽ loạn. Nhưng nếu xã hội đặt tình thương, công bằng, trách nhiệm làm gốc, thì phồn thịnh sẽ bền vững. Nói cách khác, Đạo Trời là la bàn định hướng cho tương lai dân tộc.
    Đạo Trời cũng không nằm ở đâu xa. Nó hiện diện trong từng nhịp thở, trong cách người dân đối xử với nhau, trong sự minh bạch của luật pháp, trong từng quyết định nhỏ của cộng đồng. Khi dân tộc biết lấy Đạo Trời làm nền, thì mọi chính sách, mọi thể chế đều không còn bị chi phối bởi lợi ích nhóm, mà hướng về lợi ích chung lâu dài.
    (3) Dự báo: Tương lai xã hội mới
    Nếu nhân loại tiếp tục đi theo mô hình cũ – nơi chính quyền tập trung quyền lực, nơi con người bị coi là công cụ cho nền kinh tế – thì sẽ dẫn đến khủng hoảng: môi trường hủy diệt, bất công lan rộng, con người lạc lõng. Nhưng nếu biết quay về với Đạo Trời, tương lai của dân tộc sẽ có những đặc điểm sau:
    HNI 9/9: 🌺CHƯƠNG 42: TƯƠNG LAI ĐẠO TRỜI – TƯƠNG LAI DÂN TỘC Dự báo và hướng dẫn xây dựng xã hội mới thuận (1) Mở đầu: Khi dân tộc phải chọn con đường Mọi dân tộc đều có thời khắc buộc phải quyết định hướng đi. Không thể mãi dựa vào những mô hình cũ vốn đặt quyền lực trong tay thiểu số, coi nhân dân chỉ là kẻ thừa hành. Khi thế giới bước sang kỷ nguyên mới – nơi công nghệ, tri thức và sự kết nối toàn cầu phá vỡ mọi rào cản – thì câu hỏi đặt ra cho mỗi dân tộc là: chúng ta sẽ sống theo quy luật nào? Theo cái lợi ích nhất thời hay theo Đạo Trời – tức là nguyên lý công bằng, hài hòa và thuận tự nhiên? Một dân tộc có thể hùng mạnh về quân sự, giàu có về kinh tế, nhưng nếu xa rời Đạo thì sẽ suy tàn. Ngược lại, một dân tộc nhỏ bé, khi biết thuận theo Trời, biết đặt con người vào trung tâm, thì sẽ trường tồn và dẫn dắt cả thế giới. Bởi vậy, bàn về tương lai dân tộc chính là bàn về việc có sống thuận theo Đạo Trời hay không. (2) Đạo Trời – Nguyên lý bất biến của sự sống Đạo Trời không phải là khái niệm tôn giáo chật hẹp, cũng không phải tín điều của bất kỳ học phái nào. Đạo Trời chính là quy luật vũ trụ: gieo gì gặt nấy, nhân nào quả đó, sự cân bằng giữa người với người, người với thiên nhiên, cá nhân với cộng đồng. Nếu xã hội đặt tham lam, quyền lực và lợi nhuận làm trung tâm, thì sớm muộn sẽ loạn. Nhưng nếu xã hội đặt tình thương, công bằng, trách nhiệm làm gốc, thì phồn thịnh sẽ bền vững. Nói cách khác, Đạo Trời là la bàn định hướng cho tương lai dân tộc. Đạo Trời cũng không nằm ở đâu xa. Nó hiện diện trong từng nhịp thở, trong cách người dân đối xử với nhau, trong sự minh bạch của luật pháp, trong từng quyết định nhỏ của cộng đồng. Khi dân tộc biết lấy Đạo Trời làm nền, thì mọi chính sách, mọi thể chế đều không còn bị chi phối bởi lợi ích nhóm, mà hướng về lợi ích chung lâu dài. (3) Dự báo: Tương lai xã hội mới Nếu nhân loại tiếp tục đi theo mô hình cũ – nơi chính quyền tập trung quyền lực, nơi con người bị coi là công cụ cho nền kinh tế – thì sẽ dẫn đến khủng hoảng: môi trường hủy diệt, bất công lan rộng, con người lạc lõng. Nhưng nếu biết quay về với Đạo Trời, tương lai của dân tộc sẽ có những đặc điểm sau:
    Love
    Like
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    3
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    2
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    2
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - B26. . BÀI THƠ CHƯƠNG 45 :
    "ĐỪNG BAO GIỜ XEM THƯỜNG BẤT KỲ AI – KỂ CẢ CHÍNH MÌNH”
    Henry Le – Lê Đình Hải

    Có hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc rộng,
    Ai ngờ giữ bước chân bao kẻ lữ hành.
    Có giọt sương mai long lanh trên lá cỏ,
    Ai hay soi gương mặt vũ trụ tinh anh.
    Có đứa trẻ nghèo ngồi co bên mái hiên,
    Giấc mơ tưởng chừng chỉ là cơm áo.
    Nhưng trong mắt em, ngọn lửa đang cháy,
    Một ngày thức dậy, đổi thay cả trời cao.

    Có người già lặng im trong góc phố,
    Dáng còng lưng mà trí tuệ biển trời.
    Nếu ta khinh chê đôi bàn tay run rẩy,
    Làm sao thấy được lịch sử chảy trong người?

    Có cánh chim rách tả tơi giữa bão,
    Vẫn gắng bay về phương sáng mặt trời.
    Có bàn tay gầy run run gieo hạt,
    Lại nở thành cánh đồng lúa thắm ngời.

    Đừng xem thường kẻ ngồi một mình lặng lẽ,
    Trong im lìm có cả núi sông.
    Đừng xem thường giọt nước trong veo nhỏ bé,
    Một ngày hóa biển cả mênh mông.

    Đừng xem thường câu nói vụng về,
    Có thể đánh thức triệu người vùng dậy.
    Đừng xem thường nhịp tim khẽ đập,
    Là giai điệu giữ sự sống nơi này.

    Ngay cả chính ta – lúc yếu mềm mỏi mệt,
    Cũng ẩn trong tim một sức mạnh khôn cùng.
    Nếu biết đứng dậy từ tro tàn vấp ngã,
    Sẽ thấy mình rực sáng như bình minh.

    Đời không ai thấp hèn, vô nghĩa,
    Chỉ có cái nhìn hẹp hòi, khinh khi.
    Mỗi con người là một vũ trụ,
    Dù lặng thầm vẫn chứa cả thiên di.

    Hãy học cách cúi đầu trước mọi sinh linh,
    Tôn trọng từng bước chân đi nhỏ bé.
    Bởi trong cái ta tưởng là vô giá trị,
    Chính là kho báu chưa ai nhận ra.

    Khi ta biết nhìn đời bằng mắt thương yêu,
    Không còn kẻ nào bị bỏ quên, khinh rẻ.
    Nhân loại sẽ trường tồn, lớn dậy,
    Trong niềm tin: Không ai bị xem thường.

    Và lời cuối xin ghi khắc trong tim:
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai –
    Kể cả chính mình.
    HNI 9/9 - B26. 🏵️🏵️🏵️. 📕BÀI THƠ CHƯƠNG 45 : "ĐỪNG BAO GIỜ XEM THƯỜNG BẤT KỲ AI – KỂ CẢ CHÍNH MÌNH” Henry Le – Lê Đình Hải Có hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc rộng, Ai ngờ giữ bước chân bao kẻ lữ hành. Có giọt sương mai long lanh trên lá cỏ, Ai hay soi gương mặt vũ trụ tinh anh. Có đứa trẻ nghèo ngồi co bên mái hiên, Giấc mơ tưởng chừng chỉ là cơm áo. Nhưng trong mắt em, ngọn lửa đang cháy, Một ngày thức dậy, đổi thay cả trời cao. Có người già lặng im trong góc phố, Dáng còng lưng mà trí tuệ biển trời. Nếu ta khinh chê đôi bàn tay run rẩy, Làm sao thấy được lịch sử chảy trong người? Có cánh chim rách tả tơi giữa bão, Vẫn gắng bay về phương sáng mặt trời. Có bàn tay gầy run run gieo hạt, Lại nở thành cánh đồng lúa thắm ngời. Đừng xem thường kẻ ngồi một mình lặng lẽ, Trong im lìm có cả núi sông. Đừng xem thường giọt nước trong veo nhỏ bé, Một ngày hóa biển cả mênh mông. Đừng xem thường câu nói vụng về, Có thể đánh thức triệu người vùng dậy. Đừng xem thường nhịp tim khẽ đập, Là giai điệu giữ sự sống nơi này. Ngay cả chính ta – lúc yếu mềm mỏi mệt, Cũng ẩn trong tim một sức mạnh khôn cùng. Nếu biết đứng dậy từ tro tàn vấp ngã, Sẽ thấy mình rực sáng như bình minh. Đời không ai thấp hèn, vô nghĩa, Chỉ có cái nhìn hẹp hòi, khinh khi. Mỗi con người là một vũ trụ, Dù lặng thầm vẫn chứa cả thiên di. Hãy học cách cúi đầu trước mọi sinh linh, Tôn trọng từng bước chân đi nhỏ bé. Bởi trong cái ta tưởng là vô giá trị, Chính là kho báu chưa ai nhận ra. Khi ta biết nhìn đời bằng mắt thương yêu, Không còn kẻ nào bị bỏ quên, khinh rẻ. Nhân loại sẽ trường tồn, lớn dậy, Trong niềm tin: Không ai bị xem thường. Và lời cuối xin ghi khắc trong tim: Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – Kể cả chính mình.
    Like
    Love
    Angry
    4
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    2
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9: Bài thơ Chương 43:
    Trường Học Đạo Trời – Giáo dục thế hệ tiếp theo bằng sự kết hợp giữa tâm linh và tri thức
    Trong vườn sáng, nắng reo lời,
    Trường Đạo Trời dựng giữa đời tinh khôi.
    Không phấn trắng, chẳng bảng đen,
    Mà tim và trí hoà bên lửa thiền.
    Tri thức là cánh diều bay,
    Tâm linh là gió đỡ ngày bão giông.
    Khoa học nối nhịp thành sông,
    Đạo soi từng bước cho lòng sáng trong.

    Thầy không dạy chữ suông thôi,
    Mà gieo hạt Đạo cho người biết thương.
    Bạn bè chẳng chỉ học trường,
    Mà cùng nhau sống tình hương nhân hòa.

    Một trang sách mở trời xa,
    Nghe trong từng chữ ngân nga đạo mầu.
    Một lời giảng chạm khát khao,
    Làm cây nhân tính xanh màu hiền minh.

    Thế hệ mới – chẳng riêng mình,
    Mà là nhịp nối vô hình với Trời.
    Học để hiểu, học để vui,
    Học để phụng sự cuộc đời an yên.

    Trường học chẳng chỉ học riêng,
    Mà là mái ấm dựng nền nhân tâm.
    Đứa trẻ lớn với tình thâm,
    Tâm linh soi sáng, tri thức nâng tầm.

    Ngày mai dựng cõi thế trần,
    Con người tự tại, trong ngần, tự do.
    Học đường Đạo Trời sáng cho,
    Đời sau kế tiếp, xây kho minh hiền.
    HNI 9/9: 📕Bài thơ Chương 43: Trường Học Đạo Trời – Giáo dục thế hệ tiếp theo bằng sự kết hợp giữa tâm linh và tri thức Trong vườn sáng, nắng reo lời, Trường Đạo Trời dựng giữa đời tinh khôi. Không phấn trắng, chẳng bảng đen, Mà tim và trí hoà bên lửa thiền. Tri thức là cánh diều bay, Tâm linh là gió đỡ ngày bão giông. Khoa học nối nhịp thành sông, Đạo soi từng bước cho lòng sáng trong. Thầy không dạy chữ suông thôi, Mà gieo hạt Đạo cho người biết thương. Bạn bè chẳng chỉ học trường, Mà cùng nhau sống tình hương nhân hòa. Một trang sách mở trời xa, Nghe trong từng chữ ngân nga đạo mầu. Một lời giảng chạm khát khao, Làm cây nhân tính xanh màu hiền minh. Thế hệ mới – chẳng riêng mình, Mà là nhịp nối vô hình với Trời. Học để hiểu, học để vui, Học để phụng sự cuộc đời an yên. Trường học chẳng chỉ học riêng, Mà là mái ấm dựng nền nhân tâm. Đứa trẻ lớn với tình thâm, Tâm linh soi sáng, tri thức nâng tầm. Ngày mai dựng cõi thế trần, Con người tự tại, trong ngần, tự do. Học đường Đạo Trời sáng cho, Đời sau kế tiếp, xây kho minh hiền.
    Love
    Like
    3
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    2
    1 Bình luận 0 Chia sẽ