• https://youtu.be/vFLxuC06bcw?si=pRrdWCqud-6bYUWM
    https://youtu.be/vFLxuC06bcw?si=pRrdWCqud-6bYUWM
    Like
    Sad
    3
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9: Bài thơ Chương 41: Trời Chọn Người – Không Qua Lá Phiếu
    Không phải phiếu bầu, không phải lời tung hô,
    Người lãnh đạo thật đến từ ánh sáng vô hình của Trời.
    Không nhờ mưu mẹo, chẳng cần quyền lực bôi trơn,
    Mà bởi TÂM sáng, hiền hòa, nhân nghĩa.
    Có những kẻ ngồi ghế cao,
    Nhưng lòng đen tối như vực sâu,
    Chỉ biết quyền lợi, quên dân, quên nước,
    Trời nhìn, dân thấy, bóng tối dần phơi bày.

    Người được Trời chọn,
    Không phải kẻ la hét mạnh miệng,
    Mà là kẻ lặng thầm,
    Một lời cũng đủ làm yên lòng muôn vạn.

    Người được Trời chọn,
    Không cần số phiếu,
    Vì uy tín đã là ngọn núi bất diệt trong lòng dân,
    Vì đức độ đã là tấm gương soi rõ muôn phương.

    Trời không đếm bằng con số,
    Trời cân đo bằng trái tim.
    Một trái tim biết đau trước nỗi khổ dân mình,
    Một trái tim biết mừng khi thấy trẻ thơ cười rạng rỡ.

    Kẻ thật sự làm chủ vận mệnh dân tộc,
    Là người dám đặt lợi ích cộng đồng cao hơn bản thân,
    Là người coi chức vị chỉ như phương tiện,
    Để gieo yêu thương, gieo đạo nghĩa, gieo ánh sáng.

    Có thể họ sinh ra nghèo khó,
    Có thể áo quần họ không lụa là,
    Nhưng khi họ đứng lên,
    Cả cộng đồng lặng im và nghe theo –
    Không vì sợ hãi, mà vì tin tưởng.

    Minh triết chọn người,
    Không bao giờ sai.
    Trời thử thách họ bằng gian nan,
    Trời gọt dũa họ trong khổ đau,
    Để khi bước ra,
    Họ trở thành ngọn đèn không bao giờ tắt.

    Người ấy không cần quảng cáo,
    Không cần tô vẽ, không cần vỗ tay giả dối.
    Ánh sáng từ tâm họ,
    Tự nhiên dẫn lối cho vạn người đi.

    Bởi thế, khi bàn về lãnh đạo,
    Chớ nghĩ chỉ là trò bầu phiếu.
    Trò chơi ấy có thể sinh ra kẻ mưu mô,
    Nhưng không thể sinh ra bậc minh quân.

    Chỉ có Trời – với đôi mắt nhìn thấu,
    Chỉ có Dân – với trái tim đồng cảm,
    Mới chọn đúng người,
    Người biết mang ĐẠO làm nền tảng,
    Người lấy TÂM để giữ yên xã hội,
    Người lấy ĐỨC để xây dựng muôn đời.

    Vậy nên, hãy lắng nghe Trời,
    Hãy lắng nghe lòng dân.
    Không cần cãi vã, không cần khẩu hiệu,
    Minh triết sẽ hiện ra trong ánh mắt, trong nụ cười,
    Trong cách người ấy sống, trong từng hành động nhỏ bé.

    Trời chọn người,
    Không qua lá phiếu,
    Mà qua sứ mệnh,
    Mà qua nhân quả,
    Mà qua tình thương không vơi cạn.
    Và khi người ấy xuất hiện,
    Nhân dân sẽ nhận ra ngay:
    Không phải do bầu cử, không phải do áp đặt,
    Mà là sự đồng thanh của cả vũ trụ,
    Khi Trời – và Dân – cùng gật đầu.
    HNI 9/9: 📕Bài thơ Chương 41: Trời Chọn Người – Không Qua Lá Phiếu Không phải phiếu bầu, không phải lời tung hô, Người lãnh đạo thật đến từ ánh sáng vô hình của Trời. Không nhờ mưu mẹo, chẳng cần quyền lực bôi trơn, Mà bởi TÂM sáng, hiền hòa, nhân nghĩa. Có những kẻ ngồi ghế cao, Nhưng lòng đen tối như vực sâu, Chỉ biết quyền lợi, quên dân, quên nước, Trời nhìn, dân thấy, bóng tối dần phơi bày. Người được Trời chọn, Không phải kẻ la hét mạnh miệng, Mà là kẻ lặng thầm, Một lời cũng đủ làm yên lòng muôn vạn. Người được Trời chọn, Không cần số phiếu, Vì uy tín đã là ngọn núi bất diệt trong lòng dân, Vì đức độ đã là tấm gương soi rõ muôn phương. Trời không đếm bằng con số, Trời cân đo bằng trái tim. Một trái tim biết đau trước nỗi khổ dân mình, Một trái tim biết mừng khi thấy trẻ thơ cười rạng rỡ. Kẻ thật sự làm chủ vận mệnh dân tộc, Là người dám đặt lợi ích cộng đồng cao hơn bản thân, Là người coi chức vị chỉ như phương tiện, Để gieo yêu thương, gieo đạo nghĩa, gieo ánh sáng. Có thể họ sinh ra nghèo khó, Có thể áo quần họ không lụa là, Nhưng khi họ đứng lên, Cả cộng đồng lặng im và nghe theo – Không vì sợ hãi, mà vì tin tưởng. Minh triết chọn người, Không bao giờ sai. Trời thử thách họ bằng gian nan, Trời gọt dũa họ trong khổ đau, Để khi bước ra, Họ trở thành ngọn đèn không bao giờ tắt. Người ấy không cần quảng cáo, Không cần tô vẽ, không cần vỗ tay giả dối. Ánh sáng từ tâm họ, Tự nhiên dẫn lối cho vạn người đi. Bởi thế, khi bàn về lãnh đạo, Chớ nghĩ chỉ là trò bầu phiếu. Trò chơi ấy có thể sinh ra kẻ mưu mô, Nhưng không thể sinh ra bậc minh quân. Chỉ có Trời – với đôi mắt nhìn thấu, Chỉ có Dân – với trái tim đồng cảm, Mới chọn đúng người, Người biết mang ĐẠO làm nền tảng, Người lấy TÂM để giữ yên xã hội, Người lấy ĐỨC để xây dựng muôn đời. Vậy nên, hãy lắng nghe Trời, Hãy lắng nghe lòng dân. Không cần cãi vã, không cần khẩu hiệu, Minh triết sẽ hiện ra trong ánh mắt, trong nụ cười, Trong cách người ấy sống, trong từng hành động nhỏ bé. Trời chọn người, Không qua lá phiếu, Mà qua sứ mệnh, Mà qua nhân quả, Mà qua tình thương không vơi cạn. Và khi người ấy xuất hiện, Nhân dân sẽ nhận ra ngay: Không phải do bầu cử, không phải do áp đặt, Mà là sự đồng thanh của cả vũ trụ, Khi Trời – và Dân – cùng gật đầu.
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    7
    2 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/7jQ-t6QAles?si=egrCWjQ9t0Y7LVtZ
    https://youtu.be/7jQ-t6QAles?si=egrCWjQ9t0Y7LVtZ
    Like
    Wow
    4
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9: CHƯƠNG 41: Trời Chọn Người – Không Qua Lá Phiếu
    Minh triết tuyển chọn lãnh đạo theo TÂM chứ không chỉ số phiếu
    (1) Mở đầu – Khi dân chủ biến thành trò đếm số
    Dân chủ từng được ca ngợi như đỉnh cao của tiến bộ nhân loại. Người ta tin rằng một lá phiếu nhỏ bé có thể định đoạt vận mệnh lớn lao, rằng đa số là thước đo chân lý, rằng ai được nhiều phiếu hơn thì xứng đáng làm lãnh đạo.
    Nhưng thực tại phũ phàng cho thấy: lá phiếu không đo được TÂM, nó chỉ đo được khả năng vận động, hứa hẹn, thậm chí thao túng. Không ít kẻ thiếu đạo đức nhưng giàu thủ đoạn, biết cách đánh vào tâm lý đám đông, đã leo lên ngai quyền lực. Dân chủ dựa thuần túy trên con số nhiều khi chỉ biến thành cuộc thi quảng cáo, nơi chính trị bị biến thành sân khấu.
    Nếu dân chủ chỉ dừng ở việc đếm phiếu, thì đó không phải minh triết, mà chỉ là cơ chế hình thức. Và như vậy, quyền lực nhân dân cũng dễ bị biến thành công cụ cho những kẻ giỏi mị dân.
    Câu hỏi đặt ra: Liệu có cách nào để chọn ra lãnh đạo không chỉ dựa vào số phiếu, mà còn dựa vào cái TÂM, cái ĐỨC, cái NHÂN của họ?
    (2) Trời chọn – Minh triết của phương Đông
    Phương Đông từ ngàn xưa có một niềm tin: Trời định mệnh người. Các bậc minh quân như Nghiêu, Thuấn, Hạ Vũ, không phải do lá phiếu dân gian, mà được chọn lọc qua sự chứng giám của Trời và sự công nhận của lòng dân.
    Trong sử sách, vua Thuấn được Đế Nghiêu tuyển chọn không phải vì dòng dõi cao quý, mà vì ông có lòng hiếu thảo, sống thuận hòa, biết cảm hóa dân chúng. Chính cái TÂM sáng đó khiến dân kính phục, quan nể trọng, và cuối cùng được Trời – thông qua dân – lựa chọn.
    “Trời chọn” ở đây không phải là sự mơ hồ thần bí. Nó chính là sự cộng hưởng của đạo đức cá nhân, sự minh xét của cộng đồng, và những thử thách khắc nghiệt của thời cuộc. Người nào giữ được TÂM trong sáng, vượt qua cám dỗ quyền – tiền – lợi, người đó mới là minh chứng của Thiên mệnh.
    (3) Lá phiếu và giới hạn của số đông
    Để thấy rõ sự khác biệt, ta cần phân tích giới hạn của cơ chế phiếu bầu:
    Phiếu không đo được đạo đức – Người giỏi hứa hẹn chưa chắc giỏi hành động. Người giỏi nói đạo lý chưa chắc có đạo hạnh.
    Phiếu dễ bị mua chuộc – Chỉ cần tiền bạc, truyền thông, thủ đoạn, kết quả bầu cử có thể bị thao túng.
    HNI 9/9: 🌺CHƯƠNG 41: Trời Chọn Người – Không Qua Lá Phiếu Minh triết tuyển chọn lãnh đạo theo TÂM chứ không chỉ số phiếu (1) Mở đầu – Khi dân chủ biến thành trò đếm số Dân chủ từng được ca ngợi như đỉnh cao của tiến bộ nhân loại. Người ta tin rằng một lá phiếu nhỏ bé có thể định đoạt vận mệnh lớn lao, rằng đa số là thước đo chân lý, rằng ai được nhiều phiếu hơn thì xứng đáng làm lãnh đạo. Nhưng thực tại phũ phàng cho thấy: lá phiếu không đo được TÂM, nó chỉ đo được khả năng vận động, hứa hẹn, thậm chí thao túng. Không ít kẻ thiếu đạo đức nhưng giàu thủ đoạn, biết cách đánh vào tâm lý đám đông, đã leo lên ngai quyền lực. Dân chủ dựa thuần túy trên con số nhiều khi chỉ biến thành cuộc thi quảng cáo, nơi chính trị bị biến thành sân khấu. Nếu dân chủ chỉ dừng ở việc đếm phiếu, thì đó không phải minh triết, mà chỉ là cơ chế hình thức. Và như vậy, quyền lực nhân dân cũng dễ bị biến thành công cụ cho những kẻ giỏi mị dân. Câu hỏi đặt ra: Liệu có cách nào để chọn ra lãnh đạo không chỉ dựa vào số phiếu, mà còn dựa vào cái TÂM, cái ĐỨC, cái NHÂN của họ? (2) Trời chọn – Minh triết của phương Đông Phương Đông từ ngàn xưa có một niềm tin: Trời định mệnh người. Các bậc minh quân như Nghiêu, Thuấn, Hạ Vũ, không phải do lá phiếu dân gian, mà được chọn lọc qua sự chứng giám của Trời và sự công nhận của lòng dân. Trong sử sách, vua Thuấn được Đế Nghiêu tuyển chọn không phải vì dòng dõi cao quý, mà vì ông có lòng hiếu thảo, sống thuận hòa, biết cảm hóa dân chúng. Chính cái TÂM sáng đó khiến dân kính phục, quan nể trọng, và cuối cùng được Trời – thông qua dân – lựa chọn. “Trời chọn” ở đây không phải là sự mơ hồ thần bí. Nó chính là sự cộng hưởng của đạo đức cá nhân, sự minh xét của cộng đồng, và những thử thách khắc nghiệt của thời cuộc. Người nào giữ được TÂM trong sáng, vượt qua cám dỗ quyền – tiền – lợi, người đó mới là minh chứng của Thiên mệnh. (3) Lá phiếu và giới hạn của số đông Để thấy rõ sự khác biệt, ta cần phân tích giới hạn của cơ chế phiếu bầu: Phiếu không đo được đạo đức – Người giỏi hứa hẹn chưa chắc giỏi hành động. Người giỏi nói đạo lý chưa chắc có đạo hạnh. Phiếu dễ bị mua chuộc – Chỉ cần tiền bạc, truyền thông, thủ đoạn, kết quả bầu cử có thể bị thao túng.
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    9
    2 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/GL71hOO1BhY?si=almpnJ_1tGz3_DhY
    https://youtu.be/GL71hOO1BhY?si=almpnJ_1tGz3_DhY
    Like
    Love
    Yay
    4
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9: Bài thơ chương 45: Lời Nguyện Của Người Viết Sách
    Ta viết không vì tên tuổi,
    Không vì tiếng ngợi ca ngoài đời.
    Trang giấy này là máu tim rơi,
    Mỗi con chữ là mạch nguồn thở sống.
    Ta nguyện đem ngòi bút làm gươm,
    Xẻ bóng tối, mở lối đường nhân loại.
    Không sợ bão, chẳng lùi gian dối,
    Chỉ giữ tâm trong sáng như trời.

    Ta nguyện viết cho kẻ nghèo khổ,
    Có giọt nước mát lành soi sáng đời.
    Viết cho trẻ thơ đôi mắt rạng ngời,
    Thấy tương lai không còn bị cướp mất.

    Ta nguyện viết cho dân tộc thức giấc,
    Không cúi đầu trước cường quyền tham tàn.
    Trang sách này là tiếng kèn ngân vang,
    Gọi triệu trái tim cùng chung nhịp thở.

    Ta nguyện viết không bao giờ thỏa hiệp,
    Không buông bút khi sự thật còn đau.
    Mỗi chương là một bước chân cao,
    Dẫn nhân gian về bến bờ tự chủ.

    Ta nguyện trao đời niềm tin bất tử,
    Để thế hệ sau không phải lạc loài.
    Một lời hứa khắc sâu trong tim này:
    Viết cho đến khi ánh bình minh rực sáng.
    —Henry Le – Lê Đình Hải—
    HNI 9/9: 📕Bài thơ chương 45: Lời Nguyện Của Người Viết Sách Ta viết không vì tên tuổi, Không vì tiếng ngợi ca ngoài đời. Trang giấy này là máu tim rơi, Mỗi con chữ là mạch nguồn thở sống. Ta nguyện đem ngòi bút làm gươm, Xẻ bóng tối, mở lối đường nhân loại. Không sợ bão, chẳng lùi gian dối, Chỉ giữ tâm trong sáng như trời. Ta nguyện viết cho kẻ nghèo khổ, Có giọt nước mát lành soi sáng đời. Viết cho trẻ thơ đôi mắt rạng ngời, Thấy tương lai không còn bị cướp mất. Ta nguyện viết cho dân tộc thức giấc, Không cúi đầu trước cường quyền tham tàn. Trang sách này là tiếng kèn ngân vang, Gọi triệu trái tim cùng chung nhịp thở. Ta nguyện viết không bao giờ thỏa hiệp, Không buông bút khi sự thật còn đau. Mỗi chương là một bước chân cao, Dẫn nhân gian về bến bờ tự chủ. Ta nguyện trao đời niềm tin bất tử, Để thế hệ sau không phải lạc loài. Một lời hứa khắc sâu trong tim này: Viết cho đến khi ánh bình minh rực sáng. —Henry Le – Lê Đình Hải—
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    10
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - B28. . CHƯƠNG 35 :
    CHƯÃ BỆNH BẰNG ĐẠO – LIÊỤ PHÁP CHƯÃ TÂM BỆNH VÀ THỂ BỆNH QUA SỐNG THUẬN TRỜI

    1. Mở đầu: Căn nguyên của bệnh và sự sai lệch khỏi Đạo
    Con người từ khi sinh ra đã gắn liền với một trật tự vũ trụ, một dòng chảy lớn gọi là Đạo Trời. Đạo không phải là giáo điều khô cứng, cũng không phải là một khuôn mẫu đạo đức áp đặt, mà là nhịp điệu tự nhiên của sự sống. Khi con người sống thuận theo Đạo, tâm hồn được quân bình, cơ thể được nuôi dưỡng, và năng lượng chảy xuyên suốt như dòng sông trong lành. Ngược lại, khi ta sống trái với Đạo – tham lam quá độ, giận dữ tích tụ, dục vọng tràn lan, ích kỷ đè nén – thì sự mất cân bằng xuất hiện.
    Tâm mất quân bình thì sinh tâm bệnh: lo âu, trầm cảm, căng thẳng, vô nghĩa. Thân bị tổn hại thì sinh thể bệnh: cao huyết áp, tim mạch, ung thư, tiểu đường… Tất cả đều là những tín hiệu báo động của Đạo dành cho con người. Thực ra, bệnh không phải kẻ thù. Bệnh chính là người thầy, nhắc ta quay lại, chỉnh lại nhịp sống, khôi phục sự hòa điệu với Trời.

    2. Tâm bệnh – nguồn gốc sâu xa của thể bệnh
    Ngày nay y học hiện đại đã chứng minh: hơn 70% bệnh tật có gốc từ tâm lý. Một người thường xuyên lo âu thì hệ miễn dịch suy giảm; một người nuôi hận thù thì tim mạch tổn thương; một người sống trong sợ hãi triền miên thì hormone căng thẳng phá vỡ toàn bộ hệ thống.
    Đạo gia đã nhìn ra điều này từ hàng nghìn năm trước:
    Tâm loạn thì khí loạn.
    Khí loạn thì huyết loạn.
    Huyết loạn thì thân sinh bệnh.
    Do vậy, chữa bệnh không thể chỉ uống thuốc, phẫu thuật hay dùng máy móc. Cái gốc là chữa tâm. Khi tâm trở lại trạng thái yên tĩnh, khi con người không còn chạy ngược với tự nhiên, thân sẽ tự điều chỉnh, giống như dòng nước bị khuấy động sẽ trong trở lại khi ta ngừng khuấy.

    3. Sống thuận Trời – liệu pháp chữa cả tâm và thân
    Sống thuận Trời nghĩa là sống theo đúng bản chất tự nhiên của vũ trụ:
    Ăn uống thuận mùa, thuận mảnh đất, không tham cầu quá độ.
    Làm việc, nghỉ ngơi theo nhịp ngày – đêm, biết điều độ.
    Ứng xử thuận theo lòng người, tránh gây hận thù.
    Biết kính Trời, yêu Người, thương muôn loài.
    HNI 9/9 - B28. 🏵️🏵️🏵️. 🌺 CHƯƠNG 35 : CHƯÃ BỆNH BẰNG ĐẠO – LIÊỤ PHÁP CHƯÃ TÂM BỆNH VÀ THỂ BỆNH QUA SỐNG THUẬN TRỜI 1. Mở đầu: Căn nguyên của bệnh và sự sai lệch khỏi Đạo Con người từ khi sinh ra đã gắn liền với một trật tự vũ trụ, một dòng chảy lớn gọi là Đạo Trời. Đạo không phải là giáo điều khô cứng, cũng không phải là một khuôn mẫu đạo đức áp đặt, mà là nhịp điệu tự nhiên của sự sống. Khi con người sống thuận theo Đạo, tâm hồn được quân bình, cơ thể được nuôi dưỡng, và năng lượng chảy xuyên suốt như dòng sông trong lành. Ngược lại, khi ta sống trái với Đạo – tham lam quá độ, giận dữ tích tụ, dục vọng tràn lan, ích kỷ đè nén – thì sự mất cân bằng xuất hiện. Tâm mất quân bình thì sinh tâm bệnh: lo âu, trầm cảm, căng thẳng, vô nghĩa. Thân bị tổn hại thì sinh thể bệnh: cao huyết áp, tim mạch, ung thư, tiểu đường… Tất cả đều là những tín hiệu báo động của Đạo dành cho con người. Thực ra, bệnh không phải kẻ thù. Bệnh chính là người thầy, nhắc ta quay lại, chỉnh lại nhịp sống, khôi phục sự hòa điệu với Trời. 2. Tâm bệnh – nguồn gốc sâu xa của thể bệnh Ngày nay y học hiện đại đã chứng minh: hơn 70% bệnh tật có gốc từ tâm lý. Một người thường xuyên lo âu thì hệ miễn dịch suy giảm; một người nuôi hận thù thì tim mạch tổn thương; một người sống trong sợ hãi triền miên thì hormone căng thẳng phá vỡ toàn bộ hệ thống. Đạo gia đã nhìn ra điều này từ hàng nghìn năm trước: Tâm loạn thì khí loạn. Khí loạn thì huyết loạn. Huyết loạn thì thân sinh bệnh. Do vậy, chữa bệnh không thể chỉ uống thuốc, phẫu thuật hay dùng máy móc. Cái gốc là chữa tâm. Khi tâm trở lại trạng thái yên tĩnh, khi con người không còn chạy ngược với tự nhiên, thân sẽ tự điều chỉnh, giống như dòng nước bị khuấy động sẽ trong trở lại khi ta ngừng khuấy. 3. Sống thuận Trời – liệu pháp chữa cả tâm và thân Sống thuận Trời nghĩa là sống theo đúng bản chất tự nhiên của vũ trụ: Ăn uống thuận mùa, thuận mảnh đất, không tham cầu quá độ. Làm việc, nghỉ ngơi theo nhịp ngày – đêm, biết điều độ. Ứng xử thuận theo lòng người, tránh gây hận thù. Biết kính Trời, yêu Người, thương muôn loài.
    Like
    Love
    Wow
    12
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - B27. . BÀI HÁT CHƯƠNG 45 :
    "ĐỪNG BAO GIÒ XEM THƯỜNG AI”
    Henry Le – Lê Đình Hải
    [Đoạn 1]
    Có những bước chân nhỏ bé giữa đời,
    Âm thầm đi qua không ai để ý.
    Có những giọt lệ rơi chẳng ai nhìn,
    Nhưng chính nó làm nên sức mạnh kiên cường.
    [Điệp khúc]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì trong họ có một vũ trụ đang cháy.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Ngọn lửa âm thầm sẽ bùng lên sáng trời.
    Một hạt bụi nhỏ cũng mang cả vũ trụ,
    Một con tim yếu mềm cũng hóa anh hùng.
    [Đoạn 2]
    Có những ước mơ tưởng như quá xa,
    Nhưng bàn tay nhỏ có thể chạm tới.
    Có những lời nói tưởng chừng vô nghĩa,
    Nhưng thay đổi cả một thế hệ mai sau.
    [Điệp khúc]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì trong họ có một giấc mơ rực cháy.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Mỗi vết thương là một đôi cánh bay xa.
    Một tia sáng nhỏ cũng đủ xé màn đêm,
    Một trái tim chân thành cũng làm nên phép màu.
    [Bridge]
    Ngày mai có thể khác, chỉ cần ta tin,
    Trong bóng tối vẫn còn ánh bình minh.
    Mỗi con người – một câu chuyện phi thường,
    Nếu ta biết lắng nghe và trân trọng.
    [Điệp khúc cuối]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì từng hạt cát cũng làm nên sa mạc.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Từng bước nhỏ bé dựng cả giang sơn.
    Hãy nhớ lấy, hỡi trái tim nhân loại:
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.
    HNI 9/9 - B27. 🏵️🏵️🏵️. 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 45 : "ĐỪNG BAO GIÒ XEM THƯỜNG AI” Henry Le – Lê Đình Hải [Đoạn 1] Có những bước chân nhỏ bé giữa đời, Âm thầm đi qua không ai để ý. Có những giọt lệ rơi chẳng ai nhìn, Nhưng chính nó làm nên sức mạnh kiên cường. [Điệp khúc] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì trong họ có một vũ trụ đang cháy. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Ngọn lửa âm thầm sẽ bùng lên sáng trời. Một hạt bụi nhỏ cũng mang cả vũ trụ, Một con tim yếu mềm cũng hóa anh hùng. [Đoạn 2] Có những ước mơ tưởng như quá xa, Nhưng bàn tay nhỏ có thể chạm tới. Có những lời nói tưởng chừng vô nghĩa, Nhưng thay đổi cả một thế hệ mai sau. [Điệp khúc] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì trong họ có một giấc mơ rực cháy. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Mỗi vết thương là một đôi cánh bay xa. Một tia sáng nhỏ cũng đủ xé màn đêm, Một trái tim chân thành cũng làm nên phép màu. [Bridge] Ngày mai có thể khác, chỉ cần ta tin, Trong bóng tối vẫn còn ánh bình minh. Mỗi con người – một câu chuyện phi thường, Nếu ta biết lắng nghe và trân trọng. [Điệp khúc cuối] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì từng hạt cát cũng làm nên sa mạc. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Từng bước nhỏ bé dựng cả giang sơn. Hãy nhớ lấy, hỡi trái tim nhân loại: Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    11
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9: Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.
    Đoạn 1:
    Không còn chia rẽ, chẳng còn dối gian,
    Người với người nối bởi tình thương tràn.
    Quyền lực không ở kẻ nắm ngai vàng,
    Mà ở nhân dân – cộng đồng vững vàng.
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Đoạn 2:
    Mỗi chữ ghi khắc như sao sáng ngời,
    Mỗi điều cam kết là luật của Trời.
    Không ai cao thấp, chẳng ai làm vua,
    Chỉ có công lý – một lẽ thật thà.
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Đoạn 3:
    DAO là minh chứng, trí tuệ kết liên,
    Sức mạnh tập thể, lòng người hiển nhiên.
    Hiến chương soi lối, vượt mọi bão giông,
    Một nền văn minh – muôn thế hệ trông.
    Điệp khúc (lặp lớn, hùng tráng):
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.
    Coda (kết thúc):
    Từ hôm nay, ta cùng ký thề,
    Sống thuận Đạo, muôn đời chẳng phai.
    Hiến Chương Đạo Trời –
    Ngọn lửa thiêng soi sáng tương lai.
    HNI 9/9: 🎶 Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 1: Không còn chia rẽ, chẳng còn dối gian, Người với người nối bởi tình thương tràn. Quyền lực không ở kẻ nắm ngai vàng, Mà ở nhân dân – cộng đồng vững vàng. Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 2: Mỗi chữ ghi khắc như sao sáng ngời, Mỗi điều cam kết là luật của Trời. Không ai cao thấp, chẳng ai làm vua, Chỉ có công lý – một lẽ thật thà. Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 3: DAO là minh chứng, trí tuệ kết liên, Sức mạnh tập thể, lòng người hiển nhiên. Hiến chương soi lối, vượt mọi bão giông, Một nền văn minh – muôn thế hệ trông. Điệp khúc (lặp lớn, hùng tráng): Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Coda (kết thúc): Từ hôm nay, ta cùng ký thề, Sống thuận Đạo, muôn đời chẳng phai. Hiến Chương Đạo Trời – Ngọn lửa thiêng soi sáng tương lai.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    12
    3 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/TSLMCf_P2uQ?si=-NQiCTaFb5y8b6Y8
    https://youtu.be/TSLMCf_P2uQ?si=-NQiCTaFb5y8b6Y8
    Like
    Love
    Wow
    6
    0 Comments 0 Shares