• HNI 04/04/2026 - B1
    BÀI THƠ **PHẦN I : KIẾP NGƯỜI NGẮN NGỦI**
    **CHƯƠNG 1.: NƯẢ GANG TAY – BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỜI NGƯỜI**

    Đời người đo bằng một nửa gang tay
    Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất
    Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ
    Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm

    Ta đến giữa cuộc đời như làn gió
    Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu
    Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế
    Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu

    Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn
    Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm
    Một nụ cười có khi thành ký ức
    Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm

    Có những người đi qua như chiếc lá
    Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời
    Có những điều chưa kịp thành câu nói
    Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi

    Ta mải miết chạy theo điều chưa tới
    Quên mất mình đang sống ở hôm nay
    Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn
    Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay

    Nếu đã biết đời mong manh đến thế
    Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn
    Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế
    Đừng quay lưng với những tấm lòng son

    Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống
    Không dài đâu nếu lạc lối mê say
    Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng
    Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.
    HNI 04/04/2026 - B1 🌺 BÀI THƠ **PHẦN I : KIẾP NGƯỜI NGẮN NGỦI** **CHƯƠNG 1.: NƯẢ GANG TAY – BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỜI NGƯỜI** Đời người đo bằng một nửa gang tay Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm Ta đến giữa cuộc đời như làn gió Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm Một nụ cười có khi thành ký ức Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm Có những người đi qua như chiếc lá Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời Có những điều chưa kịp thành câu nói Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi Ta mải miết chạy theo điều chưa tới Quên mất mình đang sống ở hôm nay Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay Nếu đã biết đời mong manh đến thế Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế Đừng quay lưng với những tấm lòng son Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống Không dài đâu nếu lạc lối mê say Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 04/4
    BÀI THƠ – CHƯƠNG 24
    Vai trò Hcoin trong thanh toán nội bộ & khuyến khích cống hiến
    Hcoin không chỉ là con số,
    Mà là nhịp đập của niềm tin,
    Là dòng chảy âm thầm gắn kết,
    Giữa con người – giá trị – hành trình.
    Không cần lời hứa xa xôi,
    Không vẽ những giấc mơ mơ hồ,
    Hcoin sinh ra từ cống hiến thật,
    Và lớn lên bằng những điều cho.
    Mỗi hành động đều có hồi đáp,
    Mỗi nỗ lực đều được ghi tên,
    Không ai bị lãng quên phía sau,
    Khi giá trị được đong đếm công bằng.
    Thanh toán không chỉ là trao đổi,
    Mà là sự công nhận lẫn nhau,
    Một lời cảm ơn thành con số,
    Một đóng góp hóa thành niềm tự hào.
    Hcoin đi trong từng hệ sinh thái,
    Nối doanh nghiệp với con người,
    Nối ý tưởng thành hành động,
    Nối hôm nay với ngày mai tươi.
    Không phải giàu lên trong chốc lát,
    Mà là tích lũy từng điều nhỏ,
    Từng giọt mồ hôi – từng sáng tạo,
    Dệt nên giá trị bền lâu.
    Ai cho đi sẽ còn nhận lại,
    Không phải ngẫu nhiên – mà là luật,
    Hcoin là chiếc cầu minh bạch,
    Nối cống hiến với phần thưởng thật.
    Và khi mỗi người cùng hiểu rõ,
    Giá trị không đến từ lời nói suông,
    Một hệ thống sẽ tự lớn mạnh,
    Bằng những trái tim biết phụng sự – kiên cường.
    HNI 04/4 BÀI THƠ – CHƯƠNG 24 Vai trò Hcoin trong thanh toán nội bộ & khuyến khích cống hiến Hcoin không chỉ là con số, Mà là nhịp đập của niềm tin, Là dòng chảy âm thầm gắn kết, Giữa con người – giá trị – hành trình. Không cần lời hứa xa xôi, Không vẽ những giấc mơ mơ hồ, Hcoin sinh ra từ cống hiến thật, Và lớn lên bằng những điều cho. Mỗi hành động đều có hồi đáp, Mỗi nỗ lực đều được ghi tên, Không ai bị lãng quên phía sau, Khi giá trị được đong đếm công bằng. Thanh toán không chỉ là trao đổi, Mà là sự công nhận lẫn nhau, Một lời cảm ơn thành con số, Một đóng góp hóa thành niềm tự hào. Hcoin đi trong từng hệ sinh thái, Nối doanh nghiệp với con người, Nối ý tưởng thành hành động, Nối hôm nay với ngày mai tươi. Không phải giàu lên trong chốc lát, Mà là tích lũy từng điều nhỏ, Từng giọt mồ hôi – từng sáng tạo, Dệt nên giá trị bền lâu. Ai cho đi sẽ còn nhận lại, Không phải ngẫu nhiên – mà là luật, Hcoin là chiếc cầu minh bạch, Nối cống hiến với phần thưởng thật. Và khi mỗi người cùng hiểu rõ, Giá trị không đến từ lời nói suông, Một hệ thống sẽ tự lớn mạnh, Bằng những trái tim biết phụng sự – kiên cường. 🌱
    Love
    2
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • BÀI THƠ CHƯƠNG 21: HƠI THỞ CỦA RỪNG TRONG GIỌT TINH DẦU
    HNI 03-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 21: HƠI THỞ CỦA RỪNG TRONG GIỌT TINH DẦU   Giữa sương sớm rừng già thức giấc Lá thì thầm kể chuyện ngàn năm Mùi hương bay qua miền ký ức Đánh thức trái tim ngủ âm thầm   Một giọt nhỏ rơi vào lòng đất Chứa mặt trời, gió núi, mưa nguồn Cả đại ngàn gom trong...
    Like
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 03/4
    BÀI THƠ **PHẦN I : KIẾP NGƯỜI NGẮN NGỦI**
    **CHƯƠNG 1.: NƯẢ GANG TAY – BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỜI NGƯỜI**

    Đời người đo bằng một nửa gang tay
    Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất
    Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ
    Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm

    Ta đến giữa cuộc đời như làn gió
    Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu
    Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế
    Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu

    Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn
    Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm
    Một nụ cười có khi thành ký ức
    Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm

    Có những người đi qua như chiếc lá
    Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời
    Có những điều chưa kịp thành câu nói
    Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi

    Ta mải miết chạy theo điều chưa tới
    Quên mất mình đang sống ở hôm nay
    Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn
    Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay

    Nếu đã biết đời mong manh đến thế
    Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn
    Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế
    Đừng quay lưng với những tấm lòng son

    Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống
    Không dài đâu nếu lạc lối mê say
    Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng
    Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.
    Đọc thêm
    HNI 03/4 BÀI THƠ **PHẦN I : KIẾP NGƯỜI NGẮN NGỦI** **CHƯƠNG 1.: NƯẢ GANG TAY – BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỜI NGƯỜI** Đời người đo bằng một nửa gang tay Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm Ta đến giữa cuộc đời như làn gió Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm Một nụ cười có khi thành ký ức Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm Có những người đi qua như chiếc lá Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời Có những điều chưa kịp thành câu nói Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi Ta mải miết chạy theo điều chưa tới Quên mất mình đang sống ở hôm nay Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay Nếu đã biết đời mong manh đến thế Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế Đừng quay lưng với những tấm lòng son Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống Không dài đâu nếu lạc lối mê say Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng Đời vẫn đầy trong nửa gang tay. Đọc thêm
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 03/4
    BÀI THƠ **PHẦN I : KIẾP NGƯỜI NGẮN NGỦI**
    **CHƯƠNG 1.: NƯẢ GANG TAY – BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỜI NGƯỜI**

    Đời người đo bằng một nửa gang tay
    Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất
    Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ
    Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm

    Ta đến giữa cuộc đời như làn gió
    Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu
    Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế
    Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu

    Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn
    Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm
    Một nụ cười có khi thành ký ức
    Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm

    Có những người đi qua như chiếc lá
    Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời
    Có những điều chưa kịp thành câu nói
    Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi

    Ta mải miết chạy theo điều chưa tới
    Quên mất mình đang sống ở hôm nay
    Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn
    Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay

    Nếu đã biết đời mong manh đến thế
    Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn
    Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế
    Đừng quay lưng với những tấm lòng son

    Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống
    Không dài đâu nếu lạc lối mê say
    Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng
    Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.
    Đọc thêm
    HNI 03/4 BÀI THƠ **PHẦN I : KIẾP NGƯỜI NGẮN NGỦI** **CHƯƠNG 1.: NƯẢ GANG TAY – BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỜI NGƯỜI** Đời người đo bằng một nửa gang tay Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm Ta đến giữa cuộc đời như làn gió Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm Một nụ cười có khi thành ký ức Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm Có những người đi qua như chiếc lá Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời Có những điều chưa kịp thành câu nói Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi Ta mải miết chạy theo điều chưa tới Quên mất mình đang sống ở hôm nay Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay Nếu đã biết đời mong manh đến thế Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế Đừng quay lưng với những tấm lòng son Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống Không dài đâu nếu lạc lối mê say Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng Đời vẫn đầy trong nửa gang tay. Đọc thêm
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 04/04/2026 - B2
    BÀI THƠ **CHƯƠNG 2.: CÁT BỤI VÀ HƠI THỞ – ĐIỀU MONG MANH NHẤT**

    Ta sinh ra từ cát bụi vô danh
    Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống
    Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ
    Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông

    Hơi thở ấy mong manh như sương sớm
    Chạm nắng lên đã vội hóa hư không
    Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới
    Giữa còn đây và mất hút vô cùng

    Cát bụi bay theo bước chân nhân thế
    Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai
    Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn
    Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay

    Ta níu giữ những điều không giữ được
    Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi
    Mà quên mất điều quý hơn tất cả
    Là đang sống trong từng nhịp thở thôi

    Có những lúc tưởng mình là bất tận
    Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo
    Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ
    Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô

    Hơi thở đến không ai từng hẹn trước
    Và ra đi cũng chẳng báo một lời
    Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng
    Đủ làm nên cả một kiếp con người

    Nếu đã biết đời mong manh như thế
    Xin đừng sống như thể chẳng hề chi
    Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu
    Để mai này không tiếc nuối điều gì

    Rồi một ngày ta trở về cát bụi
    Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian
    Chỉ còn lại những gì ta đã sống
    Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn.
    HNI 04/04/2026 - B2 🌺 BÀI THƠ **CHƯƠNG 2.: CÁT BỤI VÀ HƠI THỞ – ĐIỀU MONG MANH NHẤT** Ta sinh ra từ cát bụi vô danh Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông Hơi thở ấy mong manh như sương sớm Chạm nắng lên đã vội hóa hư không Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới Giữa còn đây và mất hút vô cùng Cát bụi bay theo bước chân nhân thế Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay Ta níu giữ những điều không giữ được Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi Mà quên mất điều quý hơn tất cả Là đang sống trong từng nhịp thở thôi Có những lúc tưởng mình là bất tận Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô Hơi thở đến không ai từng hẹn trước Và ra đi cũng chẳng báo một lời Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng Đủ làm nên cả một kiếp con người Nếu đã biết đời mong manh như thế Xin đừng sống như thể chẳng hề chi Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu Để mai này không tiếc nuối điều gì Rồi một ngày ta trở về cát bụi Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian Chỉ còn lại những gì ta đã sống Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn.
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 04/04/2026 - B3 BÀI THƠ
    **CHƯƠNG 4.: TỪ SINH ĐẾN TỬ – VÒNG TRÒN HỮU HẠN**

    Ta bước vào đời bằng tiếng khóc
    Như giọt sương rơi xuống cõi người
    Một hơi thở mở ra tất cả
    Một hành trình không hẹn ngày lui

    Từ hư vô, ta thành hiện hữu
    Mang thân này đi giữa nhân gian
    Học yêu thương, học điều được mất
    Góp vui buồn vào kiếp hợp tan

    Ngày thơ bé, đời dài như mộng
    Tưởng thời gian chẳng có điểm dừng
    Từng bước nhỏ qua miền năm tháng
    Mà không hay đời đã nửa chừng

    Rồi lớn lên giữa dòng xuôi ngược
    Cuốn theo bao ước vọng, hơn thua
    Ta quên mất điểm đầu rất tĩnh
    Và điểm cuối đang đợi phía mùa

    Sinh là cửa mở vào cõi tạm
    Tử là khi khép lại hành trình
    Giữa hai ngưỡng mong manh ấy
    Là một đời mang tên “chính mình”

    Có những người đi qua rất vội
    Như cơn mưa chưa kịp ướt đời
    Có những kẻ đi qua rất chậm
    Mà vẫn không hiểu hết kiếp người

    Vòng tròn ấy không ai tránh khỏi
    Dẫu sang giàu hay kẻ cơ hàn
    Đều trở lại nơi mình khởi điểm
    Chỉ khác nhau cách đã sống tràn

    Nếu đã biết đời là hữu hạn
    Xin đừng hoang phí những ngày qua
    Đừng để đến khi chiều buông xuống
    Mới tiếc hoài một sớm tinh hoa

    Sinh và tử như hai đầu chỉ
    Nối lại thành một sợi vô hình
    Ta là điểm lặng trong dòng chảy
    Ngắn ngủi thôi… nhưng rất lung linh

    Khi nhắm mắt, chẳng mang theo được
    Những hơn thua, danh vọng, bạc tiền
    Chỉ còn lại những gì đã sống
    Nhẹ như mây… mà hóa vĩnh viễn.
    HNI 04/04/2026 - B3 🌺 BÀI THƠ **CHƯƠNG 4.: TỪ SINH ĐẾN TỬ – VÒNG TRÒN HỮU HẠN** Ta bước vào đời bằng tiếng khóc Như giọt sương rơi xuống cõi người Một hơi thở mở ra tất cả Một hành trình không hẹn ngày lui Từ hư vô, ta thành hiện hữu Mang thân này đi giữa nhân gian Học yêu thương, học điều được mất Góp vui buồn vào kiếp hợp tan Ngày thơ bé, đời dài như mộng Tưởng thời gian chẳng có điểm dừng Từng bước nhỏ qua miền năm tháng Mà không hay đời đã nửa chừng Rồi lớn lên giữa dòng xuôi ngược Cuốn theo bao ước vọng, hơn thua Ta quên mất điểm đầu rất tĩnh Và điểm cuối đang đợi phía mùa Sinh là cửa mở vào cõi tạm Tử là khi khép lại hành trình Giữa hai ngưỡng mong manh ấy Là một đời mang tên “chính mình” Có những người đi qua rất vội Như cơn mưa chưa kịp ướt đời Có những kẻ đi qua rất chậm Mà vẫn không hiểu hết kiếp người Vòng tròn ấy không ai tránh khỏi Dẫu sang giàu hay kẻ cơ hàn Đều trở lại nơi mình khởi điểm Chỉ khác nhau cách đã sống tràn Nếu đã biết đời là hữu hạn Xin đừng hoang phí những ngày qua Đừng để đến khi chiều buông xuống Mới tiếc hoài một sớm tinh hoa Sinh và tử như hai đầu chỉ Nối lại thành một sợi vô hình Ta là điểm lặng trong dòng chảy Ngắn ngủi thôi… nhưng rất lung linh Khi nhắm mắt, chẳng mang theo được Những hơn thua, danh vọng, bạc tiền Chỉ còn lại những gì đã sống Nhẹ như mây… mà hóa vĩnh viễn.
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 03/04
    BÀI THƠ **CHƯƠNG 2.: CÁT BỤI VÀ HƠI THỞ – ĐIỀU MONG MANH NHẤT**

    Ta sinh ra từ cát bụi vô danh
    Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống
    Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ
    Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông

    Hơi thở ấy mong manh như sương sớm
    Chạm nắng lên đã vội hóa hư không
    Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới
    Giữa còn đây và mất hút vô cùng

    Cát bụi bay theo bước chân nhân thế
    Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai
    Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn
    Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay

    Ta níu giữ những điều không giữ được
    Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi
    Mà quên mất điều quý hơn tất cả
    Là đang sống trong từng nhịp thở thôi

    Có những lúc tưởng mình là bất tận
    Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo
    Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ
    Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô

    Hơi thở đến không ai từng hẹn trước
    Và ra đi cũng chẳng báo một lời
    Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng
    Đủ làm nên cả một kiếp con người

    Nếu đã biết đời mong manh như thế
    Xin đừng sống như thể chẳng hề chi
    Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu
    Để mai này không tiếc nuối điều gì

    Rồi một ngày ta trở về cát bụi
    Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian
    Chỉ còn lại những gì ta đã sống
    Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn.
    Đọc thêm
    HNI 03/04 BÀI THƠ **CHƯƠNG 2.: CÁT BỤI VÀ HƠI THỞ – ĐIỀU MONG MANH NHẤT** Ta sinh ra từ cát bụi vô danh Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông Hơi thở ấy mong manh như sương sớm Chạm nắng lên đã vội hóa hư không Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới Giữa còn đây và mất hút vô cùng Cát bụi bay theo bước chân nhân thế Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay Ta níu giữ những điều không giữ được Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi Mà quên mất điều quý hơn tất cả Là đang sống trong từng nhịp thở thôi Có những lúc tưởng mình là bất tận Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô Hơi thở đến không ai từng hẹn trước Và ra đi cũng chẳng báo một lời Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng Đủ làm nên cả một kiếp con người Nếu đã biết đời mong manh như thế Xin đừng sống như thể chẳng hề chi Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu Để mai này không tiếc nuối điều gì Rồi một ngày ta trở về cát bụi Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian Chỉ còn lại những gì ta đã sống Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn. Đọc thêm
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 03/04
    BÀI THƠ
    **CHƯƠNG 4.: TỪ SINH ĐẾN TỬ – VÒNG TRÒN HỮU HẠN**

    Ta bước vào đời bằng tiếng khóc
    Như giọt sương rơi xuống cõi người
    Một hơi thở mở ra tất cả
    Một hành trình không hẹn ngày lui

    Từ hư vô, ta thành hiện hữu
    Mang thân này đi giữa nhân gian
    Học yêu thương, học điều được mất
    Góp vui buồn vào kiếp hợp tan

    Ngày thơ bé, đời dài như mộng
    Tưởng thời gian chẳng có điểm dừng
    Từng bước nhỏ qua miền năm tháng
    Mà không hay đời đã nửa chừng

    Rồi lớn lên giữa dòng xuôi ngược
    Cuốn theo bao ước vọng, hơn thua
    Ta quên mất điểm đầu rất tĩnh
    Và điểm cuối đang đợi phía mùa

    Sinh là cửa mở vào cõi tạm
    Tử là khi khép lại hành trình
    Giữa hai ngưỡng mong manh ấy
    Là một đời mang tên “chính mình”

    Có những người đi qua rất vội
    Như cơn mưa chưa kịp ướt đời
    Có những kẻ đi qua rất chậm
    Mà vẫn không hiểu hết kiếp người

    Vòng tròn ấy không ai tránh khỏi
    Dẫu sang giàu hay kẻ cơ hàn
    Đều trở lại nơi mình khởi điểm
    Chỉ khác nhau cách đã sống tràn

    Nếu đã biết đời là hữu hạn
    Xin đừng hoang phí những ngày qua
    Đừng để đến khi chiều buông xuống
    Mới tiếc hoài một sớm tinh hoa

    Sinh và tử như hai đầu chỉ
    Nối lại thành một sợi vô hình
    Ta là điểm lặng trong dòng chảy
    Ngắn ngủi thôi… nhưng rất lung linh

    Khi nhắm mắt, chẳng mang theo được
    Những hơn thua, danh vọng, bạc tiền
    Chỉ còn lại những gì đã sống
    Nhẹ như mây… mà hóa vĩnh viễn.
    Đọc thêm
    HNI 03/04 BÀI THƠ **CHƯƠNG 4.: TỪ SINH ĐẾN TỬ – VÒNG TRÒN HỮU HẠN** Ta bước vào đời bằng tiếng khóc Như giọt sương rơi xuống cõi người Một hơi thở mở ra tất cả Một hành trình không hẹn ngày lui Từ hư vô, ta thành hiện hữu Mang thân này đi giữa nhân gian Học yêu thương, học điều được mất Góp vui buồn vào kiếp hợp tan Ngày thơ bé, đời dài như mộng Tưởng thời gian chẳng có điểm dừng Từng bước nhỏ qua miền năm tháng Mà không hay đời đã nửa chừng Rồi lớn lên giữa dòng xuôi ngược Cuốn theo bao ước vọng, hơn thua Ta quên mất điểm đầu rất tĩnh Và điểm cuối đang đợi phía mùa Sinh là cửa mở vào cõi tạm Tử là khi khép lại hành trình Giữa hai ngưỡng mong manh ấy Là một đời mang tên “chính mình” Có những người đi qua rất vội Như cơn mưa chưa kịp ướt đời Có những kẻ đi qua rất chậm Mà vẫn không hiểu hết kiếp người Vòng tròn ấy không ai tránh khỏi Dẫu sang giàu hay kẻ cơ hàn Đều trở lại nơi mình khởi điểm Chỉ khác nhau cách đã sống tràn Nếu đã biết đời là hữu hạn Xin đừng hoang phí những ngày qua Đừng để đến khi chiều buông xuống Mới tiếc hoài một sớm tinh hoa Sinh và tử như hai đầu chỉ Nối lại thành một sợi vô hình Ta là điểm lặng trong dòng chảy Ngắn ngủi thôi… nhưng rất lung linh Khi nhắm mắt, chẳng mang theo được Những hơn thua, danh vọng, bạc tiền Chỉ còn lại những gì đã sống Nhẹ như mây… mà hóa vĩnh viễn. Đọc thêm
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI . .03/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 31
    Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn

    Con đến đời từ vòng tay rất ấm
    Chưa biết gì đã được gọi là yêu
    Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước
    Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều

    Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng
    Đổi bình yên cho giấc ngủ con say
    Những lo toan chưa một lần kể hết
    Chỉ mong con đủ vững bước sau này

    Có những lúc con vô tình quên mất
    Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ
    Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn
    Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ

    Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp
    Nhưng cuộc đời là bài học cho con
    Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý
    Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn

    Biết ơn ấy không phải là lời nói
    Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong
    Là khi con biết quay về đúng lúc
    Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng

    Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại
    Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy
    Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa
    Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay

    Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu
    Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa
    Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả
    Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa

    Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa
    Của biết ơn – sâu sắc và chân thành
    Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương
    Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh

    Còn ai giữ được ân tình cha mẹ
    Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình
    Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã
    Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình”
    Đọc thêm
    HNI . .03/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 31 Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn Con đến đời từ vòng tay rất ấm Chưa biết gì đã được gọi là yêu Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng Đổi bình yên cho giấc ngủ con say Những lo toan chưa một lần kể hết Chỉ mong con đủ vững bước sau này Có những lúc con vô tình quên mất Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp Nhưng cuộc đời là bài học cho con Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn Biết ơn ấy không phải là lời nói Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong Là khi con biết quay về đúng lúc Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa Của biết ơn – sâu sắc và chân thành Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh Còn ai giữ được ân tình cha mẹ Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình” Đọc thêm
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ