• HCOIN 04-4-2026
    10 ĐIỀU RĂN ĐẠO VỀ ĐỒNG TIỀN
    1. Tiền Là Phương Tiện, Không Phải Mục Đích:
    Hãy coi tiền như công cụ phục vụ cuộc sống chứ không biến nó thành mục tiêu tối thượng.
    2. Kiếm Tiền Chân Chính:
    Chỉ tạo ra của cải từ công sức, trí tuệ và con đường hợp pháp, không lừa dối hay gian trá.
    3. Tiền Phải Gắn Với Giá Trị:
    Mỗi đồng tiền tạo ra nên đi kèm với giá trị thật cho xã hội và cộng đồng.
    4. Không Tham Lam Vô Độ:
    Biết đủ là đủ, không để lòng tham cuốn vào vòng xoáy vô tận.
    5. Sử Dụng Tiền Đúng Mục Đích:
    Chi tiêu, đầu tư một cách khôn ngoan và đạo đức, tránh phung phí hoặc sử dụng cho mục đích hủy hoại.
    6. Chia Sẻ – Lan Tỏa Giá Trị:
    Dành một phần tài sản để giúp đỡ cộng đồng, phát triển giáo dục và hỗ trợ người yếu thế.
    7. Tiền Không Định Giá Nhân Phẩm:
    Đừng đánh giá con người qua số tiền họ sở hữu mà qua giá trị tinh thần và đạo đức.
    8. Không Để Tiền Sai Khiến Ý Chí:
    Tiền phải phục vụ con người; không để đồng tiền điều khiển lối sống và quyết định đạo đức.
    9. Gìn Giữ Tài Chính Minh Bạch:
    Quản lý tài sản rõ ràng, minh bạch để xây dựng lòng tin và trách nhiệm.
    10. Tiền Phải Hướng Tới Ánh Sáng:
    Sử dụng đồng tiền để kiến tạo một xã hội công bằng, phát triển bền vững và mang lại lợi ích cho muôn loài.
    HCOIN 04-4-2026 10 ĐIỀU RĂN ĐẠO VỀ ĐỒNG TIỀN 1. Tiền Là Phương Tiện, Không Phải Mục Đích: Hãy coi tiền như công cụ phục vụ cuộc sống chứ không biến nó thành mục tiêu tối thượng. 2. Kiếm Tiền Chân Chính: Chỉ tạo ra của cải từ công sức, trí tuệ và con đường hợp pháp, không lừa dối hay gian trá. 3. Tiền Phải Gắn Với Giá Trị: Mỗi đồng tiền tạo ra nên đi kèm với giá trị thật cho xã hội và cộng đồng. 4. Không Tham Lam Vô Độ: Biết đủ là đủ, không để lòng tham cuốn vào vòng xoáy vô tận. 5. Sử Dụng Tiền Đúng Mục Đích: Chi tiêu, đầu tư một cách khôn ngoan và đạo đức, tránh phung phí hoặc sử dụng cho mục đích hủy hoại. 6. Chia Sẻ – Lan Tỏa Giá Trị: Dành một phần tài sản để giúp đỡ cộng đồng, phát triển giáo dục và hỗ trợ người yếu thế. 7. Tiền Không Định Giá Nhân Phẩm: Đừng đánh giá con người qua số tiền họ sở hữu mà qua giá trị tinh thần và đạo đức. 8. Không Để Tiền Sai Khiến Ý Chí: Tiền phải phục vụ con người; không để đồng tiền điều khiển lối sống và quyết định đạo đức. 9. Gìn Giữ Tài Chính Minh Bạch: Quản lý tài sản rõ ràng, minh bạch để xây dựng lòng tin và trách nhiệm. 10. Tiền Phải Hướng Tới Ánh Sáng: Sử dụng đồng tiền để kiến tạo một xã hội công bằng, phát triển bền vững và mang lại lợi ích cho muôn loài.
    Love
    Like
    4
    1 Comments 0 Shares
  • Love
    Like
    3
    1 Comments 0 Shares
  • LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC
    HNI 04-4-2026 LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC Lạy Đấng Tối Cao, Đấng Sáng Tạo của vũ trụ! Chúng con, những người con của Ngài, hôm nay đồng lòng hướng về Ngài với tất cả sự khiêm nhường, thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. Xin Ngài ban...
    Like
    Love
    3
    0 Comments 0 Shares
  • Love
    Like
    5
    1 Comments 0 Shares
  • Love
    Like
    4
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 04/04/2026 - B12
    BÀI THƠ CHƯƠNG 12
    KHI VÔ ƠN NHỎ DẦN THÀNH VỰC THẲM.

    Một lần quên nói lời tri ân
    Chỉ là hạt bụi rơi trong tâm thức
    Nhưng hạt bụi ấy, nếu không được lau đi
    Sẽ hóa thành lớp mờ che kín trái tim

    Một lần quay lưng trước ân tình
    Tưởng nhẹ như cơn gió thoảng
    Nhưng gió cứ thổi, ngày qua ngày
    Thành cơn bão cuốn trôi cả nhân cách

    Vô ơn không đến bằng tiếng sấm
    Nó đến rất khẽ, rất âm thầm
    Từng chút một, như giọt nước nhỏ
    Khoét dần vào tảng đá lương tâm

    Từ một cái quên, thành một thói quen
    Từ một thói quen, thành một con người khác
    Nơi ký ức về nghĩa tình dần phai nhạt
    Nơi trái tim không còn biết rung động vì ai

    Có những bước chân tưởng đang tiến về phía trước
    Nhưng thực ra đang rơi xuống rất sâu
    Bởi mỗi lần quên đi người đã nâng mình dậy
    Là một lần đánh mất chính mình phía sau

    Vực thẳm không mở ra trong một ngày
    Nó được đào bằng sự dửng dưng tích tụ
    Bằng những lần không nhớ, không ghi
    Không cúi đầu trước những điều đáng cúi

    Đến khi nhìn lại, đã quá xa bờ
    Không còn thấy ánh sáng của lòng biết ơn
    Chỉ còn khoảng trống sâu hun hút
    Nuốt chửng cả những gì từng đẹp đẽ

    Nhưng nếu một lần dừng lại và quay về
    Nhặt lại từng ký ức đã lãng quên
    Thì ngay bên bờ vực thẳm ấy
    Vẫn có con đường mang tên “biết ơn” chờ ta.
    HNI 04/04/2026 - B12 🌺 BÀI THƠ CHƯƠNG 12 KHI VÔ ƠN NHỎ DẦN THÀNH VỰC THẲM. Một lần quên nói lời tri ân Chỉ là hạt bụi rơi trong tâm thức Nhưng hạt bụi ấy, nếu không được lau đi Sẽ hóa thành lớp mờ che kín trái tim Một lần quay lưng trước ân tình Tưởng nhẹ như cơn gió thoảng Nhưng gió cứ thổi, ngày qua ngày Thành cơn bão cuốn trôi cả nhân cách Vô ơn không đến bằng tiếng sấm Nó đến rất khẽ, rất âm thầm Từng chút một, như giọt nước nhỏ Khoét dần vào tảng đá lương tâm Từ một cái quên, thành một thói quen Từ một thói quen, thành một con người khác Nơi ký ức về nghĩa tình dần phai nhạt Nơi trái tim không còn biết rung động vì ai Có những bước chân tưởng đang tiến về phía trước Nhưng thực ra đang rơi xuống rất sâu Bởi mỗi lần quên đi người đã nâng mình dậy Là một lần đánh mất chính mình phía sau Vực thẳm không mở ra trong một ngày Nó được đào bằng sự dửng dưng tích tụ Bằng những lần không nhớ, không ghi Không cúi đầu trước những điều đáng cúi Đến khi nhìn lại, đã quá xa bờ Không còn thấy ánh sáng của lòng biết ơn Chỉ còn khoảng trống sâu hun hút Nuốt chửng cả những gì từng đẹp đẽ Nhưng nếu một lần dừng lại và quay về Nhặt lại từng ký ức đã lãng quên Thì ngay bên bờ vực thẳm ấy Vẫn có con đường mang tên “biết ơn” chờ ta.
    Love
    Like
    3
    0 Comments 0 Shares
  • LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT)
    HNI 04-4-2026 LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT) 🙏🙏🙏 Nam mô a di Đà phật Hôm nay ngày 04-4-2026 dương lịch 17-2 âm lịch 🙏🙏🙏 Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin...
    Love
    Like
    5
    0 Comments 0 Shares
  • 10 ĐIỀU RĂN ĐẠO VỀ ĐỒNG TIỀN
    HCOIN 04-4-2026 10 ĐIỀU RĂN ĐẠO VỀ ĐỒNG TIỀN   1. Tiền Là Phương Tiện, Không Phải Mục Đích: Hãy coi tiền như công cụ phục vụ cuộc sống chứ không biến nó thành mục tiêu tối thượng.  2. Kiếm Tiền Chân Chính: Chỉ tạo ra của cải từ công sức, trí tuệ và con đường hợp pháp, không...
    Like
    Love
    6
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 04/04/2026 - B13
    BÀI THƠ CHƯƠNG 13. NGƯỜI PHẠT CÓ GIỚI
    HẠN, TRỜI PHẠT VÔ BIÊN.

    Người phạt ta bằng lời nói, bằng luật lệ
    Có bắt đầu và cũng có kết thúc
    Một bản án rồi cũng đến ngày khép lại
    Như cơn mưa qua, trời lại sáng trong

    Nhưng có những điều không ai nhìn thấy
    Không tòa án nào gọi tên
    Chỉ có lương tâm âm thầm ghi chép
    Từng ý nghĩ, từng hành động vô hình

    Người có thể tha khi ta biết nhận lỗi
    Có thể quên khi ta biết quay về
    Nhưng trời không phạt bằng roi hay xiềng xích
    Mà bằng những hệ quả chẳng thể trốn đi đâu

    Vô ơn hôm nay, mai thành cô độc
    Gieo lạnh lùng, gặt lại khoảng không
    Mỗi ân tình bị ta chối bỏ
    Là một cánh cửa phúc lành khép dần

    Trời không vội vàng, cũng không thiên vị
    Chỉ lặng lẽ vận hành theo lẽ công bằng
    Như hạt giống gieo vào lòng đất
    Sẽ nảy mầm, dù sớm hay muộn màng

    Có thể người đời chưa từng trách phạt
    Ta vẫn bước đi giữa những tiếng cười
    Nhưng sâu thẳm trong miền tĩnh lặng
    Linh hồn đã bắt đầu chao đảo không nguôi

    Người phạt có thể đo bằng năm tháng
    Có thể đếm bằng những lỗi lầm
    Nhưng trời phạt bằng những gì ta đánh mất
    Những điều không thể gọi thành tên

    Đến một ngày nhìn lại cuộc đời
    Ta thấy mình đứng giữa khoảng trống
    Không phải vì ai đã lấy đi điều gì
    Mà vì chính ta đã buông rơi tất cả

    Nếu biết dừng lại trước khi quá muộn
    Biết cúi đầu trước những ân sâu
    Thì trời không còn là nỗi sợ vô biên
    Mà trở thành nơi nâng ta đứng dậy từ đầu.
    HNI 04/04/2026 - B13 🌺 BÀI THƠ CHƯƠNG 13. NGƯỜI PHẠT CÓ GIỚI HẠN, TRỜI PHẠT VÔ BIÊN. Người phạt ta bằng lời nói, bằng luật lệ Có bắt đầu và cũng có kết thúc Một bản án rồi cũng đến ngày khép lại Như cơn mưa qua, trời lại sáng trong Nhưng có những điều không ai nhìn thấy Không tòa án nào gọi tên Chỉ có lương tâm âm thầm ghi chép Từng ý nghĩ, từng hành động vô hình Người có thể tha khi ta biết nhận lỗi Có thể quên khi ta biết quay về Nhưng trời không phạt bằng roi hay xiềng xích Mà bằng những hệ quả chẳng thể trốn đi đâu Vô ơn hôm nay, mai thành cô độc Gieo lạnh lùng, gặt lại khoảng không Mỗi ân tình bị ta chối bỏ Là một cánh cửa phúc lành khép dần Trời không vội vàng, cũng không thiên vị Chỉ lặng lẽ vận hành theo lẽ công bằng Như hạt giống gieo vào lòng đất Sẽ nảy mầm, dù sớm hay muộn màng Có thể người đời chưa từng trách phạt Ta vẫn bước đi giữa những tiếng cười Nhưng sâu thẳm trong miền tĩnh lặng Linh hồn đã bắt đầu chao đảo không nguôi Người phạt có thể đo bằng năm tháng Có thể đếm bằng những lỗi lầm Nhưng trời phạt bằng những gì ta đánh mất Những điều không thể gọi thành tên Đến một ngày nhìn lại cuộc đời Ta thấy mình đứng giữa khoảng trống Không phải vì ai đã lấy đi điều gì Mà vì chính ta đã buông rơi tất cả Nếu biết dừng lại trước khi quá muộn Biết cúi đầu trước những ân sâu Thì trời không còn là nỗi sợ vô biên Mà trở thành nơi nâng ta đứng dậy từ đầu.
    Like
    Love
    6
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 04/04/2026 - B14
    BÀI THƠ **CHƯƠNG 14: VÔ ƠN CHA MẸ – TỘI PHẢN GỐC RỄ**

    Ta lớn lên từ vòng tay rất đỗi âm thầm
    Từ giọt mồ hôi rơi không thành tiếng
    Cha gánh nắng mưa qua bao năm tháng
    Mẹ gom yêu thương vá lại cuộc đời

    Có những đêm dài không ai hay biết
    Mẹ thức vì ta, quên cả giấc mình
    Có những bước chân lặng thầm của cha
    Dẫm lên gian khó để con được bình yên

    Nhưng khi lớn, ta vội vàng bước tiếp
    Quên ngoảnh đầu nhìn lại phía sau
    Tưởng trưởng thành là không cần dựa dẫm
    Mà đâu hay đang rời khỏi cội nguồn

    Một lời nặng nhẹ làm tim người chùng xuống
    Một ánh mắt vô tâm cũng đủ nhói lòng
    Cha mẹ không đòi điều gì to lớn
    Chỉ mong con nhớ: mình từ đâu sinh ra

    Vô ơn cha mẹ không phải là quên
    Mà là nhớ mà lòng không còn rung động
    Là biết rõ ân sâu như biển rộng
    Nhưng lại xem như hạt cát bên đường

    Gốc rễ nuôi cây bằng dòng nhựa sống
    Cây vững vàng nhờ bám chặt vào sâu
    Nếu tự cắt đi nguồn nuôi dưỡng ấy
    Thì sớm muộn gì cũng héo úa mà thôi

    Cuộc đời có thể dạy ta nhiều bài học
    Nhưng không ai thay được nghĩa sinh thành
    Một lần lỡ quên là một lần đánh mất
    Điều thiêng liêng nhất của kiếp làm người

    Hãy cúi đầu khi còn có thể
    Nói lời yêu khi cha mẹ còn nghe
    Bởi một mai khi gốc rễ không còn nữa
    Cả đời này ta biết tìm về đâu…
    HNI 04/04/2026 - B14 🌺 BÀI THƠ **CHƯƠNG 14: VÔ ƠN CHA MẸ – TỘI PHẢN GỐC RỄ** Ta lớn lên từ vòng tay rất đỗi âm thầm Từ giọt mồ hôi rơi không thành tiếng Cha gánh nắng mưa qua bao năm tháng Mẹ gom yêu thương vá lại cuộc đời Có những đêm dài không ai hay biết Mẹ thức vì ta, quên cả giấc mình Có những bước chân lặng thầm của cha Dẫm lên gian khó để con được bình yên Nhưng khi lớn, ta vội vàng bước tiếp Quên ngoảnh đầu nhìn lại phía sau Tưởng trưởng thành là không cần dựa dẫm Mà đâu hay đang rời khỏi cội nguồn Một lời nặng nhẹ làm tim người chùng xuống Một ánh mắt vô tâm cũng đủ nhói lòng Cha mẹ không đòi điều gì to lớn Chỉ mong con nhớ: mình từ đâu sinh ra Vô ơn cha mẹ không phải là quên Mà là nhớ mà lòng không còn rung động Là biết rõ ân sâu như biển rộng Nhưng lại xem như hạt cát bên đường Gốc rễ nuôi cây bằng dòng nhựa sống Cây vững vàng nhờ bám chặt vào sâu Nếu tự cắt đi nguồn nuôi dưỡng ấy Thì sớm muộn gì cũng héo úa mà thôi Cuộc đời có thể dạy ta nhiều bài học Nhưng không ai thay được nghĩa sinh thành Một lần lỡ quên là một lần đánh mất Điều thiêng liêng nhất của kiếp làm người Hãy cúi đầu khi còn có thể Nói lời yêu khi cha mẹ còn nghe Bởi một mai khi gốc rễ không còn nữa Cả đời này ta biết tìm về đâu…
    Like
    Love
    6
    0 Comments 0 Shares