• HNI 4/4/2026
    BÀI THƠ CHƯƠNG 7: CON ĐƯỜNG KHÔNG KHÓI

    Có một con đường không dấu chân
    Không bản đồ, không biển chỉ dẫn
    Chỉ có làn hương mỏng như gió
    Dẫn người đi vào cõi bình an

    Một căn phòng nhỏ và tĩnh lặng
    Một nén trầm cháy rất chậm thôi
    Không ai nói lời nào với ai
    Mà lòng bỗng hiểu nhau rất vội

    Khói hương vẽ những đường vô tận
    Lơ lửng như giấc mộng giữa trời
    Ai ngồi yên nhìn làn khói ấy
    Sẽ thấy mình nhỏ lại trong đời

    Hương không vội vàng như phố xá
    Không ồn ào như những chuyến xe
    Hương chỉ nhẹ như hơi thở khẽ
    Mà làm dịu cả cơn bão về

    Người xưa bảo hãy nghe hương nói
    Đừng vội vàng gọi đó mùi thơm
    Vì hương mang theo ngàn ký ức
    Của rừng sâu và giọt sương sớm

    Có người thấy mùa thu trở lại
    Có người nghe tiếng biển xa xôi
    Có người thấy tuổi thơ đang ngủ
    Trong khu vườn nắng rải đầy vôi

    Mỗi làn khói là một cánh cửa
    Mở vào miền ký ức riêng tư
    Không cần hỏi, không cần giải thích
    Chỉ cần yên lặng đủ bây giờ

    Hương dạy người biết cách chậm lại
    Giữa cuộc đời luôn vội và nhanh
    Dạy trái tim thôi không chạy trốn
    Và học cách ở lại với mình

    Có những ngày lòng đầy bão tố
    Một nén trầm cũng đủ dịu êm
    Như bàn tay vô hình rất nhẹ
    Chạm vào sâu thẳm của con tim

    Khi que hương cháy gần hết lửa
    Không gian vẫn còn lại hương bay
    Ta bỗng hiểu điều xưa người nói
    Rằng bình yên vốn ở nơi này

    Không ở cuối chân trời xa lạ
    Không ở đỉnh cao của danh vọng
    Chỉ nằm trong khoảnh khắc rất nhỏ
    Khi ta thôi chạy giữa dòng đông

    Con đường hương không cần bước vội
    Chỉ cần dừng lại một giây thôi
    Bạn sẽ thấy lòng mình rộng mở
    Như bầu trời sau cơn mưa rơi.
    HNI 4/4/2026 BÀI THƠ CHƯƠNG 7: CON ĐƯỜNG KHÔNG KHÓI Có một con đường không dấu chân Không bản đồ, không biển chỉ dẫn Chỉ có làn hương mỏng như gió Dẫn người đi vào cõi bình an Một căn phòng nhỏ và tĩnh lặng Một nén trầm cháy rất chậm thôi Không ai nói lời nào với ai Mà lòng bỗng hiểu nhau rất vội Khói hương vẽ những đường vô tận Lơ lửng như giấc mộng giữa trời Ai ngồi yên nhìn làn khói ấy Sẽ thấy mình nhỏ lại trong đời Hương không vội vàng như phố xá Không ồn ào như những chuyến xe Hương chỉ nhẹ như hơi thở khẽ Mà làm dịu cả cơn bão về Người xưa bảo hãy nghe hương nói Đừng vội vàng gọi đó mùi thơm Vì hương mang theo ngàn ký ức Của rừng sâu và giọt sương sớm Có người thấy mùa thu trở lại Có người nghe tiếng biển xa xôi Có người thấy tuổi thơ đang ngủ Trong khu vườn nắng rải đầy vôi Mỗi làn khói là một cánh cửa Mở vào miền ký ức riêng tư Không cần hỏi, không cần giải thích Chỉ cần yên lặng đủ bây giờ Hương dạy người biết cách chậm lại Giữa cuộc đời luôn vội và nhanh Dạy trái tim thôi không chạy trốn Và học cách ở lại với mình Có những ngày lòng đầy bão tố Một nén trầm cũng đủ dịu êm Như bàn tay vô hình rất nhẹ Chạm vào sâu thẳm của con tim Khi que hương cháy gần hết lửa Không gian vẫn còn lại hương bay Ta bỗng hiểu điều xưa người nói Rằng bình yên vốn ở nơi này Không ở cuối chân trời xa lạ Không ở đỉnh cao của danh vọng Chỉ nằm trong khoảnh khắc rất nhỏ Khi ta thôi chạy giữa dòng đông Con đường hương không cần bước vội Chỉ cần dừng lại một giây thôi Bạn sẽ thấy lòng mình rộng mở Như bầu trời sau cơn mưa rơi.
    Like
    Love
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 31:
    Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn
    Con đến đời từ vòng tay rất ấm
    Chưa biết gì đã được gọi là yêu
    Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước
    Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều
    Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng
    Đổi bình yên cho giấc ngủ con say
    Những lo toan chưa một lần kể hết
    Chỉ mong con đủ vững bước sau này
    Có những lúc con vô tình quên mất
    Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ
    Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn
    Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ
    Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp
    Nhưng cuộc đời là bài học cho con
    Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý
    Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn
    Biết ơn ấy không phải là lời nói
    Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong
    Là khi con biết quay về đúng lúc
    Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng
    Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại
    Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy
    Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa
    Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay
    Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu
    Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa
    Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả
    Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa
    Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa
    Của biết ơn – sâu sắc và chân thành
    Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương
    Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh
    Còn ai giữ được ân tình cha mẹ
    Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình
    Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã
    Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình”
    HNI 4/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 31: Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn Con đến đời từ vòng tay rất ấm Chưa biết gì đã được gọi là yêu Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng Đổi bình yên cho giấc ngủ con say Những lo toan chưa một lần kể hết Chỉ mong con đủ vững bước sau này Có những lúc con vô tình quên mất Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp Nhưng cuộc đời là bài học cho con Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn Biết ơn ấy không phải là lời nói Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong Là khi con biết quay về đúng lúc Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa Của biết ơn – sâu sắc và chân thành Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh Còn ai giữ được ân tình cha mẹ Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình” 🌿✨
    Like
    Love
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/aQJvmcJploQ?si=yd0vBGU0R64uVQ4k
    https://youtu.be/aQJvmcJploQ?si=yd0vBGU0R64uVQ4k
    Like
    Love
    6
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 30:
    Mỗi đồng Hcoin là một giọt sáng
    Giữa cuộc đời như dòng sông bất tận
    Có những điều lấp lánh rất mong manh
    Không phải bạc, không phải vàng chói lọi
    Mà là Hcoin – những giọt sáng long lanh
    Mỗi hành động tử tế là một giọt
    Rơi xuống đời, lan nhẹ những yêu thương
    Dẫu rất nhỏ nhưng không hề vô nghĩa
    Vì góp phần làm ấm cả con đường
    Một lời nói chân thành như ánh nắng
    Soi lòng người qua những lúc chông chênh
    Một bàn tay đưa ra khi cần nhất
    Cũng hóa thành giọt sáng giữa lênh đênh
    Hcoin ấy không ai nhìn thấy được
    Nhưng lại đầy trong những trái tim trong
    Ai biết sống cho đi mà không giữ
    Là đang mang cả ánh sáng trong lòng
    Từng giọt sáng tưởng chừng như rất nhỏ
    Nhưng khi gom sẽ hóa biển lung linh
    Từ một người lan ra thành muôn người
    Thắp thế gian bằng ánh sáng chân tình
    Có những lúc ta tưởng mình bé nhỏ
    Giữa cuộc đời rộng lớn đến vô biên
    Nhưng chỉ cần một hành động đúng lúc
    Cũng đủ làm thay đổi cả niềm tin
    Đừng chờ đợi những điều gì to lớn
    Hãy bắt đầu từ việc nhỏ quanh ta
    Vì mỗi giọt đều góp thành ánh sáng
    Xua bóng đêm, soi lối những đường xa
    Hcoin – không chỉ là một khái niệm
    Mà là dòng chảy của những điều lành
    Ai giữ được trong tim mình giọt sáng
    Sẽ trở thành ánh sáng giữa nhân gian
    HNI 4/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 30: Mỗi đồng Hcoin là một giọt sáng Giữa cuộc đời như dòng sông bất tận Có những điều lấp lánh rất mong manh Không phải bạc, không phải vàng chói lọi Mà là Hcoin – những giọt sáng long lanh Mỗi hành động tử tế là một giọt Rơi xuống đời, lan nhẹ những yêu thương Dẫu rất nhỏ nhưng không hề vô nghĩa Vì góp phần làm ấm cả con đường Một lời nói chân thành như ánh nắng Soi lòng người qua những lúc chông chênh Một bàn tay đưa ra khi cần nhất Cũng hóa thành giọt sáng giữa lênh đênh Hcoin ấy không ai nhìn thấy được Nhưng lại đầy trong những trái tim trong Ai biết sống cho đi mà không giữ Là đang mang cả ánh sáng trong lòng Từng giọt sáng tưởng chừng như rất nhỏ Nhưng khi gom sẽ hóa biển lung linh Từ một người lan ra thành muôn người Thắp thế gian bằng ánh sáng chân tình Có những lúc ta tưởng mình bé nhỏ Giữa cuộc đời rộng lớn đến vô biên Nhưng chỉ cần một hành động đúng lúc Cũng đủ làm thay đổi cả niềm tin Đừng chờ đợi những điều gì to lớn Hãy bắt đầu từ việc nhỏ quanh ta Vì mỗi giọt đều góp thành ánh sáng Xua bóng đêm, soi lối những đường xa Hcoin – không chỉ là một khái niệm Mà là dòng chảy của những điều lành Ai giữ được trong tim mình giọt sáng Sẽ trở thành ánh sáng giữa nhân gian ✨
    Like
    Love
    6
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 32:
    Biết ơn thầy cô – ngọn đèn tri thức
    Có những người lặng thầm như ánh lửa
    Cháy suốt đời để soi lối cho ta
    Không giữ lại cho riêng mình ánh sáng
    Mà trao đi qua từng nét phấn hoa
    Bảng đen ấy ghi bao điều giản dị
    Mà mở ra cả thế giới bao la
    Một con chữ, một lời giảng nhỏ
    Có thể làm thay đổi cả đời ta
    Thầy không chỉ dạy những điều trong sách
    Mà dạy ta cách đứng giữa cuộc đời
    Dạy biết đúng sai, biết điều nên giữ
    Biết làm người giữa muôn vạn con người
    Cô không chỉ dạy từng dòng kiến thức
    Mà dạy ta cách yêu thương chân thành
    Từng ánh mắt, từng lời nhắc nhở
    Nuôi trong tim một hạt giống an lành
    Có những lúc ta vô tình không nhớ
    Những tháng ngày được dẫn lối, nâng niu
    Cứ mải miết chạy theo bao ước vọng
    Mà quên đi người đã dạy ta nhiều
    Một lời chào cũng làm lòng ấm lại
    Một sự thành cũng là món quà trao
    Không cần lớn lao hay điều gì to tát
    Chỉ cần ta sống đúng – ấy là báo đáp tự hào
    Ngọn đèn ấy vẫn âm thầm cháy mãi
    Dẫu thời gian có phủ bụi tháng năm
    Ánh sáng ấy không bao giờ tắt
    Vì đã gieo trong biết bao tâm hồn
    Biết ơn thầy cô không là lời nói
    Mà là sống tiếp những gì được trao
    Khi ta sáng cũng là khi tiếp lửa
    Cho cuộc đời thêm rực rỡ biết bao
    Hãy giữ lấy trong tim mình ánh sáng
    Của những người đã dạy dỗ ta nên
    Vì mỗi bước ta đi trong cuộc sống
    Đều có hình bóng thầy cô ở bên
    HNI 4/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 32: Biết ơn thầy cô – ngọn đèn tri thức Có những người lặng thầm như ánh lửa Cháy suốt đời để soi lối cho ta Không giữ lại cho riêng mình ánh sáng Mà trao đi qua từng nét phấn hoa Bảng đen ấy ghi bao điều giản dị Mà mở ra cả thế giới bao la Một con chữ, một lời giảng nhỏ Có thể làm thay đổi cả đời ta Thầy không chỉ dạy những điều trong sách Mà dạy ta cách đứng giữa cuộc đời Dạy biết đúng sai, biết điều nên giữ Biết làm người giữa muôn vạn con người Cô không chỉ dạy từng dòng kiến thức Mà dạy ta cách yêu thương chân thành Từng ánh mắt, từng lời nhắc nhở Nuôi trong tim một hạt giống an lành Có những lúc ta vô tình không nhớ Những tháng ngày được dẫn lối, nâng niu Cứ mải miết chạy theo bao ước vọng Mà quên đi người đã dạy ta nhiều Một lời chào cũng làm lòng ấm lại Một sự thành cũng là món quà trao Không cần lớn lao hay điều gì to tát Chỉ cần ta sống đúng – ấy là báo đáp tự hào Ngọn đèn ấy vẫn âm thầm cháy mãi Dẫu thời gian có phủ bụi tháng năm Ánh sáng ấy không bao giờ tắt Vì đã gieo trong biết bao tâm hồn Biết ơn thầy cô không là lời nói Mà là sống tiếp những gì được trao Khi ta sáng cũng là khi tiếp lửa Cho cuộc đời thêm rực rỡ biết bao Hãy giữ lấy trong tim mình ánh sáng Của những người đã dạy dỗ ta nên Vì mỗi bước ta đi trong cuộc sống Đều có hình bóng thầy cô ở bên 🌟📚
    Like
    Love
    7
    19 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/ZVHAAcYTmYg?si=AE9CGtgui1dRV2xC
    https://youtu.be/ZVHAAcYTmYg?si=AE9CGtgui1dRV2xC
    Like
    Love
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 33:
    Biết ơn bạn bè – tấm gương nhân nghĩa
    Giữa cuộc đời muôn vàn ngả rẽ
    Ta gặp nhau đâu phải bởi tình cờ
    Một ánh nhìn, một lần sẻ chia nhỏ
    Cũng hóa thành duyên nợ đến bây giờ
    Bạn không phải là người luôn hoàn hảo
    Nhưng luôn là người ở cạnh khi cần
    Khi ta vấp, bạn chìa tay đỡ dậy
    Khi ta buồn, bạn lặng lẽ ở gần
    Có những lúc chẳng cần lời an ủi
    Chỉ ngồi bên cũng đủ thấy bình yên
    Một ánh mắt hiểu nhau không cần nói
    Đã làm lòng nhẹ bớt những ưu phiền
    Bạn như gương soi lòng ta rõ nhất
    Thấy cả sai, cả những điều chưa tròn
    Không phán xét, nhưng âm thầm nhắc nhở
    Để ta lớn lên từng bước vuông tròn
    Có người đến rồi đi như cơn gió
    Nhưng cũng có người ở lại rất lâu
    Không vì lợi, không vì điều to tính
    Chỉ vì tình – giản dị mà nhiệm màu
    Biết ơn bạn không cần điều lớn lao
    Chỉ cần nhớ những tháng ngày đã có
    Những tiếng cười, những lần cùng vượt khó
    Là hành trang theo ta suốt cuộc đời
    Một người bạn chân thành là tài sản
    Không đo bằng vật chất ở trên đời
    Mà đo bằng những lúc ta cần nhất
    Vẫn có người lặng lẽ đứng bên thôi
    Hãy giữ lấy những tình bạn chân thật
    Đừng để trôi theo năm tháng vô tình
    Vì giữa đời, tìm một người tri kỷ
    Còn quý hơn muôn vạn thứ lung linh
    Biết ơn bạn – là biết trân trọng
    Những tấm gương phản chiếu chính tâm mình
    Khi ta tốt, bạn cũng là người sáng
    Cùng soi đường cho nhau giữa hành trình
    HNI 4/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 33: Biết ơn bạn bè – tấm gương nhân nghĩa Giữa cuộc đời muôn vàn ngả rẽ Ta gặp nhau đâu phải bởi tình cờ Một ánh nhìn, một lần sẻ chia nhỏ Cũng hóa thành duyên nợ đến bây giờ Bạn không phải là người luôn hoàn hảo Nhưng luôn là người ở cạnh khi cần Khi ta vấp, bạn chìa tay đỡ dậy Khi ta buồn, bạn lặng lẽ ở gần Có những lúc chẳng cần lời an ủi Chỉ ngồi bên cũng đủ thấy bình yên Một ánh mắt hiểu nhau không cần nói Đã làm lòng nhẹ bớt những ưu phiền Bạn như gương soi lòng ta rõ nhất Thấy cả sai, cả những điều chưa tròn Không phán xét, nhưng âm thầm nhắc nhở Để ta lớn lên từng bước vuông tròn Có người đến rồi đi như cơn gió Nhưng cũng có người ở lại rất lâu Không vì lợi, không vì điều to tính Chỉ vì tình – giản dị mà nhiệm màu Biết ơn bạn không cần điều lớn lao Chỉ cần nhớ những tháng ngày đã có Những tiếng cười, những lần cùng vượt khó Là hành trang theo ta suốt cuộc đời Một người bạn chân thành là tài sản Không đo bằng vật chất ở trên đời Mà đo bằng những lúc ta cần nhất Vẫn có người lặng lẽ đứng bên thôi Hãy giữ lấy những tình bạn chân thật Đừng để trôi theo năm tháng vô tình Vì giữa đời, tìm một người tri kỷ Còn quý hơn muôn vạn thứ lung linh Biết ơn bạn – là biết trân trọng Những tấm gương phản chiếu chính tâm mình Khi ta tốt, bạn cũng là người sáng Cùng soi đường cho nhau giữa hành trình 🌿✨
    Like
    Love
    6
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 34:
    Biết ơn quê hương – gốc rễ và máu thịt
    Có một nơi không bao giờ rời bỏ
    Dẫu ta đi qua vạn nẻo đường đời
    Là quê hương – âm thầm như hơi thở
    Nuôi ta lớn từ những điều đơn sơ
    Mảnh đất ấy không hào nhoáng lộng lẫy
    Nhưng in sâu từng dấu bước đầu tiên
    Con đường nhỏ, dòng sông và bãi lúa
    Đã nuôi ta bằng ký ức dịu hiền
    Tiếng ru mẹ hòa trong chiều gió nhẹ
    Câu hò cha theo nhịp sóng miên man
    Những bữa cơm đạm bạc mà ấm áp
    Chứa trong mình cả một trời bình an
    Quê hương không chỉ là nơi ta sống
    Mà là phần máu thịt ở trong tim
    Dẫu đi xa, dẫu bao lần đổi hướng
    Vẫn quay về trong từng nhịp lặng im
    Có những lúc ta mải mê theo gió
    Quên mất mình từ đâu đã sinh ra
    Đến khi mỏi giữa cuộc đời rộng lớn
    Mới giật mình nhớ một chốn gọi là “nhà”
    Biết ơn ấy không cần lời to tát
    Chỉ cần lòng luôn hướng về cội nguồn
    Sống tử tế, sống làm người có ích
    Là đã làm quê hương được tự hào hơn
    Một hạt cát, một dòng sông nhỏ bé
    Cũng góp phần làm nên dáng hình ta
    Nên mỗi bước ta đi trong cuộc sống
    Đều mang theo bóng dáng của quê nhà
    Quê hương ơi – nơi bắt đầu tất cả
    Là điểm về sau những chuyến đi xa
    Ai giữ được trong tim mình gốc rễ
    Sẽ vững vàng qua bão tố phong ba
    Hãy gìn giữ trong lòng niềm thương nhớ
    Và biết ơn mảnh đất đã sinh thành
    Vì quê hương không chỉ là ký ức
    Mà là nguồn sáng dẫn lối đời mình
    HNI 4/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 34: Biết ơn quê hương – gốc rễ và máu thịt Có một nơi không bao giờ rời bỏ Dẫu ta đi qua vạn nẻo đường đời Là quê hương – âm thầm như hơi thở Nuôi ta lớn từ những điều đơn sơ Mảnh đất ấy không hào nhoáng lộng lẫy Nhưng in sâu từng dấu bước đầu tiên Con đường nhỏ, dòng sông và bãi lúa Đã nuôi ta bằng ký ức dịu hiền Tiếng ru mẹ hòa trong chiều gió nhẹ Câu hò cha theo nhịp sóng miên man Những bữa cơm đạm bạc mà ấm áp Chứa trong mình cả một trời bình an Quê hương không chỉ là nơi ta sống Mà là phần máu thịt ở trong tim Dẫu đi xa, dẫu bao lần đổi hướng Vẫn quay về trong từng nhịp lặng im Có những lúc ta mải mê theo gió Quên mất mình từ đâu đã sinh ra Đến khi mỏi giữa cuộc đời rộng lớn Mới giật mình nhớ một chốn gọi là “nhà” Biết ơn ấy không cần lời to tát Chỉ cần lòng luôn hướng về cội nguồn Sống tử tế, sống làm người có ích Là đã làm quê hương được tự hào hơn Một hạt cát, một dòng sông nhỏ bé Cũng góp phần làm nên dáng hình ta Nên mỗi bước ta đi trong cuộc sống Đều mang theo bóng dáng của quê nhà Quê hương ơi – nơi bắt đầu tất cả Là điểm về sau những chuyến đi xa Ai giữ được trong tim mình gốc rễ Sẽ vững vàng qua bão tố phong ba Hãy gìn giữ trong lòng niềm thương nhớ Và biết ơn mảnh đất đã sinh thành Vì quê hương không chỉ là ký ức Mà là nguồn sáng dẫn lối đời mình 🌾✨
    Like
    Love
    7
    26 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 35:
    Biết ơn nhân loại – con đường toàn cầu
    Ta không sống một mình trong thế giới
    Mỗi bước đi đều có dấu chân người
    Một hạt cơm cũng từ bao công sức
    Của muôn người chưa một lần quen thôi
    Chiếc áo mặc không tự nhiên mà có
    Là bàn tay ai đó dệt nên đời
    Trang sách mở mang tri thức hôm nay
    Là kết tinh của bao thời nhân loại
    Có những người ta chưa từng gặp mặt
    Nhưng đã trao cho ta biết bao điều
    Từ con chữ đến những công trình lớn
    Đều góp phần làm thế giới thêm nhiều
    Nhân loại ấy như dòng sông bất tận
    Chảy qua thời gian, nối tiếp tương lai
    Mỗi con người là một giọt nhỏ bé
    Nhưng hợp lại thành biển rộng không bờ
    Biết ơn không chỉ dành cho người gần
    Mà còn cho những ai chưa từng biết
    Những đóng góp âm thầm trong lặng lẽ
    Đã nâng đời ta bước tới ngày mai
    Khi ta hiểu mình là phần của chung
    Sẽ không còn sống chỉ vì bản thân
    Mà biết nghĩ cho cộng đồng rộng lớn
    Biết cho đi để kết nối muôn phần
    Con đường ấy không biên giới chia cắt
    Không màu da, không ngôn ngữ riêng ai
    Chỉ có chung một nhịp tim nhân loại
    Cùng hướng về ánh sáng của tương lai
    Một hành động tốt lan qua biên giới
    Một ý niệm sáng vượt khỏi không gian
    Khi ta sống với tinh thần nhân loại
    Là đang xây một thế giới vững vàng
    Hãy biết ơn những điều ta đang có
    Dù nhỏ thôi cũng kết tụ muôn đời
    Và khi ta góp thêm một giọt sáng
    Là đang làm giàu đẹp cả cuộc đời
    Nhân loại ơi – hành trình chung bất tận
    Mỗi chúng ta là một nhịp trong dòng
    Khi biết ơn, ta hòa vào tất cả
    Và thấy mình rộng lớn đến vô cùng
    HNI 4/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 35: Biết ơn nhân loại – con đường toàn cầu Ta không sống một mình trong thế giới Mỗi bước đi đều có dấu chân người Một hạt cơm cũng từ bao công sức Của muôn người chưa một lần quen thôi Chiếc áo mặc không tự nhiên mà có Là bàn tay ai đó dệt nên đời Trang sách mở mang tri thức hôm nay Là kết tinh của bao thời nhân loại Có những người ta chưa từng gặp mặt Nhưng đã trao cho ta biết bao điều Từ con chữ đến những công trình lớn Đều góp phần làm thế giới thêm nhiều Nhân loại ấy như dòng sông bất tận Chảy qua thời gian, nối tiếp tương lai Mỗi con người là một giọt nhỏ bé Nhưng hợp lại thành biển rộng không bờ Biết ơn không chỉ dành cho người gần Mà còn cho những ai chưa từng biết Những đóng góp âm thầm trong lặng lẽ Đã nâng đời ta bước tới ngày mai Khi ta hiểu mình là phần của chung Sẽ không còn sống chỉ vì bản thân Mà biết nghĩ cho cộng đồng rộng lớn Biết cho đi để kết nối muôn phần Con đường ấy không biên giới chia cắt Không màu da, không ngôn ngữ riêng ai Chỉ có chung một nhịp tim nhân loại Cùng hướng về ánh sáng của tương lai Một hành động tốt lan qua biên giới Một ý niệm sáng vượt khỏi không gian Khi ta sống với tinh thần nhân loại Là đang xây một thế giới vững vàng Hãy biết ơn những điều ta đang có Dù nhỏ thôi cũng kết tụ muôn đời Và khi ta góp thêm một giọt sáng Là đang làm giàu đẹp cả cuộc đời Nhân loại ơi – hành trình chung bất tận Mỗi chúng ta là một nhịp trong dòng Khi biết ơn, ta hòa vào tất cả Và thấy mình rộng lớn đến vô cùng 🌍✨
    Like
    Love
    7
    26 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/-7H_VqlTlSo?si=HfQ_64fCpPunWHuy
    https://youtu.be/-7H_VqlTlSo?si=HfQ_64fCpPunWHuy
    Like
    Love
    6
    34 Bình luận 0 Chia sẽ