• https://youtu.be/-0m2NHbl3yk?si=Zl-RbN05CIdQuoLC
    https://youtu.be/-0m2NHbl3yk?si=Zl-RbN05CIdQuoLC
    Like
    Wow
    Love
    Yay
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - . BÀI THƠ CHƯƠNG 35 :
    "CHƯÃ BỆNH BẰNG ĐẠO – LIỆU PHÁP THUẬN TRỜI"

    Trong cõi đời bao nhiêu nỗi đau,
    Người mang bệnh, kẻ u sầu khổ lụy,
    Có khi thuốc thang chẳng thấm vào,
    Có khi thân xác mòn theo ngày tháng.
    Bởi gốc bệnh chẳng ở ngoài thân,
    Mà ẩn trong tâm, trong dòng suy nghĩ.
    Tâm đảo điên, thân liền suy nhược,
    Tâm an hòa, huyết mạch lưu thông.

    Thuận Đạo Trời là liệu pháp diệu kỳ,
    Không cần cắt mổ, không cần đốt cháy,
    Chỉ cần sống hòa cùng nhịp Trời Đất,
    Tâm sáng trong, thân tự nhiên lành.

    I. Tâm bệnh sinh từ lòng người đảo lộn
    Tham sân si kết tủa năm tầng,
    Hận oán trách gieo thành hạt độc.
    Mỗi cơn giận như lửa nung tim,
    Mỗi lo âu như bão dồn phổi.
    Người cứ chạy theo danh vọng hão huyền,
    Người cứ níu lấy hư vinh mong manh,
    Mà quên đi mạch khí của Trời,
    Quên đi hơi thở vốn dĩ an nhiên.

    Đạo chẳng xa, Đạo ở chính mình,
    Trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt.
    Khi lắng xuống, lửa sân dần tắt,
    Khi buông ra, độc tố rời thân.

    II. Thể bệnh – hệ quả của tâm loạn động
    Đêm trắng dài, tim đập bất an,
    Dạ dày thắt lại vì bao điều trăn trở.
    Máu chẳng lưu thông khi gan chứa giận,
    Khí chẳng lên cao khi phổi nặng sầu.
    Những căn bệnh không thuốc nào dập tắt,
    Chỉ có thể chữa khi lòng biết quay về.
    Quay về với thiên nhiên, với nhịp gió mưa,
    Quay về với ánh nắng mai rực rỡ.

    Khi con người thôi cưỡng ép dòng đời,
    Khi thở cùng sông suối, rừng cây,
    Thì thân thể dần trở nên quân bình,
    Mỗi tế bào reo ca nhịp sống.

    III. Thuận Trời – gốc rễ của trị liệu
    Trời cho ta mặt trời chiếu sáng,
    Đất cho ta hạt gạo nuôi thân.
    Nước cho ta mạch nguồn trong vắt,
    Gió cho ta hơi thở thanh lành.
    Nếu biết ăn theo mùa, sống thuận tiết,
    Thì bệnh lui, sức khỏe dâng tràn.
    Nếu biết ngủ theo nhịp ngày đêm,
    Thì trí sáng, tâm bền, thân vững.

    Đạo chẳng phải điều cao xa huyền bí,
    Mà là chân lý giản dị đời thường:
    Hãy sống hòa cùng đất trời muôn thuở,
    Lấy thiên nhiên làm thuốc chữa lành.

    IV. Chữa bệnh bằng Đạo – hành trình trở về
    Không phải tìm trong lâu đài cung điện,
    Không phải mua trong lọ ngọc chai vàng.
    Mà tìm trong một buổi sáng bình minh,
    Trong tiếng gió đưa hương đồng cỏ nội.
    Chữa bệnh bằng Đạo là học cách thở,
    Hít vào bình yên, thở ra lo âu.
    Chữa bệnh bằng Đạo là học cách buông,
    Buông tham, buông giận, buông khổ não.

    Người bệnh tự thành thầy thuốc cho mình,
    Bằng lối sống thuận theo Trời – Đất.
    Bằng lòng biết ơn từng giọt mưa rơi,
    Bằng ánh mắt hiền soi đời nhân hậu.

    V. Kết
    Bệnh là thầy, khổ là bạn,
    Đạo chỉ đường, Trời trao thuốc.
    Ai thuận Trời thì thân tâm tự chữa,
    Ai trái Trời thì bệnh tật khôn nguôi.
    Hãy quay về với nhịp Đạo thiêng liêng,
    Để lòng thanh thản, để thân an vững.
    Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp của muôn đời,
    Con người khỏe mạnh khi sống thuận Trời.
    Đọc thêm
    HNI 9/9 - . BÀI THƠ CHƯƠNG 35 : "CHƯÃ BỆNH BẰNG ĐẠO – LIỆU PHÁP THUẬN TRỜI" Trong cõi đời bao nhiêu nỗi đau, Người mang bệnh, kẻ u sầu khổ lụy, Có khi thuốc thang chẳng thấm vào, Có khi thân xác mòn theo ngày tháng. Bởi gốc bệnh chẳng ở ngoài thân, Mà ẩn trong tâm, trong dòng suy nghĩ. Tâm đảo điên, thân liền suy nhược, Tâm an hòa, huyết mạch lưu thông. Thuận Đạo Trời là liệu pháp diệu kỳ, Không cần cắt mổ, không cần đốt cháy, Chỉ cần sống hòa cùng nhịp Trời Đất, Tâm sáng trong, thân tự nhiên lành. I. Tâm bệnh sinh từ lòng người đảo lộn Tham sân si kết tủa năm tầng, Hận oán trách gieo thành hạt độc. Mỗi cơn giận như lửa nung tim, Mỗi lo âu như bão dồn phổi. Người cứ chạy theo danh vọng hão huyền, Người cứ níu lấy hư vinh mong manh, Mà quên đi mạch khí của Trời, Quên đi hơi thở vốn dĩ an nhiên. Đạo chẳng xa, Đạo ở chính mình, Trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt. Khi lắng xuống, lửa sân dần tắt, Khi buông ra, độc tố rời thân. II. Thể bệnh – hệ quả của tâm loạn động Đêm trắng dài, tim đập bất an, Dạ dày thắt lại vì bao điều trăn trở. Máu chẳng lưu thông khi gan chứa giận, Khí chẳng lên cao khi phổi nặng sầu. Những căn bệnh không thuốc nào dập tắt, Chỉ có thể chữa khi lòng biết quay về. Quay về với thiên nhiên, với nhịp gió mưa, Quay về với ánh nắng mai rực rỡ. Khi con người thôi cưỡng ép dòng đời, Khi thở cùng sông suối, rừng cây, Thì thân thể dần trở nên quân bình, Mỗi tế bào reo ca nhịp sống. III. Thuận Trời – gốc rễ của trị liệu Trời cho ta mặt trời chiếu sáng, Đất cho ta hạt gạo nuôi thân. Nước cho ta mạch nguồn trong vắt, Gió cho ta hơi thở thanh lành. Nếu biết ăn theo mùa, sống thuận tiết, Thì bệnh lui, sức khỏe dâng tràn. Nếu biết ngủ theo nhịp ngày đêm, Thì trí sáng, tâm bền, thân vững. Đạo chẳng phải điều cao xa huyền bí, Mà là chân lý giản dị đời thường: Hãy sống hòa cùng đất trời muôn thuở, Lấy thiên nhiên làm thuốc chữa lành. IV. Chữa bệnh bằng Đạo – hành trình trở về Không phải tìm trong lâu đài cung điện, Không phải mua trong lọ ngọc chai vàng. Mà tìm trong một buổi sáng bình minh, Trong tiếng gió đưa hương đồng cỏ nội. Chữa bệnh bằng Đạo là học cách thở, Hít vào bình yên, thở ra lo âu. Chữa bệnh bằng Đạo là học cách buông, Buông tham, buông giận, buông khổ não. Người bệnh tự thành thầy thuốc cho mình, Bằng lối sống thuận theo Trời – Đất. Bằng lòng biết ơn từng giọt mưa rơi, Bằng ánh mắt hiền soi đời nhân hậu. V. Kết Bệnh là thầy, khổ là bạn, Đạo chỉ đường, Trời trao thuốc. Ai thuận Trời thì thân tâm tự chữa, Ai trái Trời thì bệnh tật khôn nguôi. Hãy quay về với nhịp Đạo thiêng liêng, Để lòng thanh thản, để thân an vững. Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp của muôn đời, Con người khỏe mạnh khi sống thuận Trời. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    Angry
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/CxCJll9BQwE?si=AOp58iAqYI5dZZbF
    https://youtu.be/CxCJll9BQwE?si=AOp58iAqYI5dZZbF
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/K8_MsZSfILQ?si=yXxBHJ8_mKFKYURR
    https://youtu.be/K8_MsZSfILQ?si=yXxBHJ8_mKFKYURR
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/3YiepNFSxQY?si=49ziwas3FTOZ69bi
    https://youtu.be/3YiepNFSxQY?si=49ziwas3FTOZ69bi
    Like
    Love
    Wow
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - B24. BÀI HÁT CHƯƠNG 44 :
    "NHÂN LOẠI TRƯỜNG TỒN KHI KHÔNG AI XEM THƯỜNG AI” – Lê Đình Hải
    [Đoạn 1]
    Ta sinh ra khác biệt nhưng cùng chung một trời,
    Người giàu hay nghèo cũng mang nỗi đau, niềm vui.
    Không ai nhỏ bé, không ai kém cỏi,
    Mỗi trái tim đều sáng như vì sao nơi đêm dài.
    [Điệp khúc]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Khi đôi mắt biết nhìn nhau bằng yêu thương và ngợi ca.
    Một bàn tay đưa ra, xoá đi chia cách,
    Cùng nhau dựng xây, hành tinh này mãi xanh tươi.
    [Đoạn 2]
    Người ngồi xe lăn cũng có ước mơ bay,
    Người lao động thầm lặng cũng giữ đất trời này.
    Đừng coi khinh ai, dù họ còn vụng dại,
    Vì trong mỗi người luôn chứa kho báu sáng ngời.
    [Điệp khúc]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Khi ta biết trân trọng từng linh hồn đang tồn tại.
    Một nụ cười trao nhau, chữa lành thương tích,
    Cùng nhau dựng xây, nhân loại hoà ca muôn nơi.
    [Bridge]
    Đừng để lời cay nghiệt xé tim người bên cạnh,
    Đừng để ánh mắt hững hờ làm hồn ai vỡ tan.
    Chỉ cần một cái nhìn bao dung thôi,
    Thế giới đã khác rồi, ngày mai rực sáng hơn.
    [Điệp khúc cuối]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Mỗi con người đều là cánh hoa nở trong trời mai.
    Một vòng tay nối dài, xoá tan biên giới,
    Nhân loại trường tồn, khi ta biết yêu thương mãi…
    HNI 9/9 - B24. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 44 : "NHÂN LOẠI TRƯỜNG TỒN KHI KHÔNG AI XEM THƯỜNG AI” – Lê Đình Hải [Đoạn 1] Ta sinh ra khác biệt nhưng cùng chung một trời, Người giàu hay nghèo cũng mang nỗi đau, niềm vui. Không ai nhỏ bé, không ai kém cỏi, Mỗi trái tim đều sáng như vì sao nơi đêm dài. [Điệp khúc] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Khi đôi mắt biết nhìn nhau bằng yêu thương và ngợi ca. Một bàn tay đưa ra, xoá đi chia cách, Cùng nhau dựng xây, hành tinh này mãi xanh tươi. [Đoạn 2] Người ngồi xe lăn cũng có ước mơ bay, Người lao động thầm lặng cũng giữ đất trời này. Đừng coi khinh ai, dù họ còn vụng dại, Vì trong mỗi người luôn chứa kho báu sáng ngời. [Điệp khúc] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Khi ta biết trân trọng từng linh hồn đang tồn tại. Một nụ cười trao nhau, chữa lành thương tích, Cùng nhau dựng xây, nhân loại hoà ca muôn nơi. [Bridge] Đừng để lời cay nghiệt xé tim người bên cạnh, Đừng để ánh mắt hững hờ làm hồn ai vỡ tan. Chỉ cần một cái nhìn bao dung thôi, Thế giới đã khác rồi, ngày mai rực sáng hơn. [Điệp khúc cuối] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Mỗi con người đều là cánh hoa nở trong trời mai. Một vòng tay nối dài, xoá tan biên giới, Nhân loại trường tồn, khi ta biết yêu thương mãi…
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/1yYzCphijgE?si=bc229Hz78u5_Jj1Y
    https://youtu.be/1yYzCphijgE?si=bc229Hz78u5_Jj1Y
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/ 9https://youtu.be/3YiepNFSxQY?si=49ziwas3FTOZ69bi
    HNI 9/ 9https://youtu.be/3YiepNFSxQY?si=49ziwas3FTOZ69bi
    Like
    Wow
    Love
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 -Bài thơ: Lời Nguyện Của Người Viết Sách

    Ta viết không vì tên tuổi,
    Không vì tiếng ngợi ca ngoài đời.
    Trang giấy này là máu tim rơi,
    Mỗi con chữ là mạch nguồn thở sống.
    Ta nguyện đem ngòi bút làm gươm,
    Xẻ bóng tối, mở lối đường nhân loại.
    Không sợ bão, chẳng lùi gian dối,
    Chỉ giữ tâm trong sáng như trời.

    Ta nguyện viết cho kẻ nghèo khổ,
    Có giọt nước mát lành soi sáng đời.
    Viết cho trẻ thơ đôi mắt rạng ngời,
    Thấy tương lai không còn bị cướp mất.

    Ta nguyện viết cho dân tộc thức giấc,
    Không cúi đầu trước cường quyền tham tàn.
    Trang sách này là tiếng kèn ngân vang,
    Gọi triệu trái tim cùng chung nhịp thở.

    Ta nguyện viết không bao giờ thỏa hiệp,
    Không buông bút khi sự thật còn đau.
    Mỗi chương là một bước chân cao,
    Dẫn nhân gian về bến bờ tự chủ.

    Ta nguyện trao đời niềm tin bất tử,
    Để thế hệ sau không phải lạc loài.
    Một lời hứa khắc sâu trong tim này:
    Viết cho đến khi ánh bình minh rực sáng.

    —Henry Le – Lê Đình Hải—
    HNI 9/9 -📕Bài thơ: Lời Nguyện Của Người Viết Sách Ta viết không vì tên tuổi, Không vì tiếng ngợi ca ngoài đời. Trang giấy này là máu tim rơi, Mỗi con chữ là mạch nguồn thở sống. Ta nguyện đem ngòi bút làm gươm, Xẻ bóng tối, mở lối đường nhân loại. Không sợ bão, chẳng lùi gian dối, Chỉ giữ tâm trong sáng như trời. Ta nguyện viết cho kẻ nghèo khổ, Có giọt nước mát lành soi sáng đời. Viết cho trẻ thơ đôi mắt rạng ngời, Thấy tương lai không còn bị cướp mất. Ta nguyện viết cho dân tộc thức giấc, Không cúi đầu trước cường quyền tham tàn. Trang sách này là tiếng kèn ngân vang, Gọi triệu trái tim cùng chung nhịp thở. Ta nguyện viết không bao giờ thỏa hiệp, Không buông bút khi sự thật còn đau. Mỗi chương là một bước chân cao, Dẫn nhân gian về bến bờ tự chủ. Ta nguyện trao đời niềm tin bất tử, Để thế hệ sau không phải lạc loài. Một lời hứa khắc sâu trong tim này: Viết cho đến khi ánh bình minh rực sáng. —Henry Le – Lê Đình Hải—
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/ 9https://youtu.be/K8_MsZSfILQ?si=yXxBHJ8_mKFKYURR
    HNI 9/ 9https://youtu.be/K8_MsZSfILQ?si=yXxBHJ8_mKFKYURR
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ