HNI 08-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 16: KHI ĐAM MÊ LÊN TIẾNG
Ngày xưa ta giấu sở thích vào buổi tối
Sau giờ làm, sau những trách nhiệm dài
Như một khu vườn nhỏ sau ngôi nhà lớn
Chỉ ghé thăm khi thế giới ngủ say
Ta từng nghĩ đó chỉ là niềm vui
Không thể nuôi sống những ngày mai
Không thể trả tiền hóa đơn cuộc sống
Không thể trở thành con đường dài
Nhưng có người đã thắp một ngọn đèn
Biến căn bếp thành một sân khấu
Biến chiếc máy ảnh thành cánh cửa
Biến bàn làm việc thành chân trời
Họ không thay đổi điều mình yêu
Chỉ thay đổi cách họ nhìn nó
Từ thú vui thành giá trị
Từ giá trị thành hành trình
Mỗi sở thích là một hạt giống
Mang sẵn bản đồ của tương lai
Chỉ cần được gieo xuống đất
Và tưới bằng niềm tin mỗi ngày
Có người vẽ tranh trong căn phòng nhỏ
Rồi một ngày tranh bước ra thế giới
Có người kể chuyện bằng chiếc điện thoại
Rồi giọng nói đi qua đại dương
Niềm vui không còn đứng sau công việc
Nó bước lên phía trước dẫn đường
Khi ta làm điều mình yêu thích
Thời gian cũng trở nên dịu dàng
Những buổi sáng không còn nặng nề
Những tối về không còn mệt mỏi
Vì con đường ta đang đi
Chính là điều trái tim lựa chọn
Không phải ai cũng thấy ngay kết quả
Nhưng hạt giống luôn biết mùa của mình
Chỉ cần ta kiên trì chăm sóc
Một ngày khu vườn sẽ nở hoa
Và khi nhìn lại chặng đường đã qua
Ta nhận ra điều giản dị nhất
Điều từng chỉ là niềm vui nhỏ
Đã trở thành cuộc đời lớn lao.
BÀI THƠ CHƯƠNG 16: KHI ĐAM MÊ LÊN TIẾNG
Ngày xưa ta giấu sở thích vào buổi tối
Sau giờ làm, sau những trách nhiệm dài
Như một khu vườn nhỏ sau ngôi nhà lớn
Chỉ ghé thăm khi thế giới ngủ say
Ta từng nghĩ đó chỉ là niềm vui
Không thể nuôi sống những ngày mai
Không thể trả tiền hóa đơn cuộc sống
Không thể trở thành con đường dài
Nhưng có người đã thắp một ngọn đèn
Biến căn bếp thành một sân khấu
Biến chiếc máy ảnh thành cánh cửa
Biến bàn làm việc thành chân trời
Họ không thay đổi điều mình yêu
Chỉ thay đổi cách họ nhìn nó
Từ thú vui thành giá trị
Từ giá trị thành hành trình
Mỗi sở thích là một hạt giống
Mang sẵn bản đồ của tương lai
Chỉ cần được gieo xuống đất
Và tưới bằng niềm tin mỗi ngày
Có người vẽ tranh trong căn phòng nhỏ
Rồi một ngày tranh bước ra thế giới
Có người kể chuyện bằng chiếc điện thoại
Rồi giọng nói đi qua đại dương
Niềm vui không còn đứng sau công việc
Nó bước lên phía trước dẫn đường
Khi ta làm điều mình yêu thích
Thời gian cũng trở nên dịu dàng
Những buổi sáng không còn nặng nề
Những tối về không còn mệt mỏi
Vì con đường ta đang đi
Chính là điều trái tim lựa chọn
Không phải ai cũng thấy ngay kết quả
Nhưng hạt giống luôn biết mùa của mình
Chỉ cần ta kiên trì chăm sóc
Một ngày khu vườn sẽ nở hoa
Và khi nhìn lại chặng đường đã qua
Ta nhận ra điều giản dị nhất
Điều từng chỉ là niềm vui nhỏ
Đã trở thành cuộc đời lớn lao.
HNI 08-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 16: KHI ĐAM MÊ LÊN TIẾNG
Ngày xưa ta giấu sở thích vào buổi tối
Sau giờ làm, sau những trách nhiệm dài
Như một khu vườn nhỏ sau ngôi nhà lớn
Chỉ ghé thăm khi thế giới ngủ say
Ta từng nghĩ đó chỉ là niềm vui
Không thể nuôi sống những ngày mai
Không thể trả tiền hóa đơn cuộc sống
Không thể trở thành con đường dài
Nhưng có người đã thắp một ngọn đèn
Biến căn bếp thành một sân khấu
Biến chiếc máy ảnh thành cánh cửa
Biến bàn làm việc thành chân trời
Họ không thay đổi điều mình yêu
Chỉ thay đổi cách họ nhìn nó
Từ thú vui thành giá trị
Từ giá trị thành hành trình
Mỗi sở thích là một hạt giống
Mang sẵn bản đồ của tương lai
Chỉ cần được gieo xuống đất
Và tưới bằng niềm tin mỗi ngày
Có người vẽ tranh trong căn phòng nhỏ
Rồi một ngày tranh bước ra thế giới
Có người kể chuyện bằng chiếc điện thoại
Rồi giọng nói đi qua đại dương
Niềm vui không còn đứng sau công việc
Nó bước lên phía trước dẫn đường
Khi ta làm điều mình yêu thích
Thời gian cũng trở nên dịu dàng
Những buổi sáng không còn nặng nề
Những tối về không còn mệt mỏi
Vì con đường ta đang đi
Chính là điều trái tim lựa chọn
Không phải ai cũng thấy ngay kết quả
Nhưng hạt giống luôn biết mùa của mình
Chỉ cần ta kiên trì chăm sóc
Một ngày khu vườn sẽ nở hoa
Và khi nhìn lại chặng đường đã qua
Ta nhận ra điều giản dị nhất
Điều từng chỉ là niềm vui nhỏ
Đã trở thành cuộc đời lớn lao.