HNI 17-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 30 :TỪ LÁ XANH ĐẾN VIÊN NANG ÁNH SÁNG
Từ mảnh đất mềm dưới chân núi sớm
Những chiếc lá lặng lẽ uống nắng mai
Gió đi qua mang lời ru của rừng
Đất ôm ấp từng mầm xanh bé nhỏ
Ngày qua ngày không ai nghe thấy
Rễ âm thầm viết chuyện dưới lòng sâu
Giọt mưa rơi thành lời cầu nguyện
Cho cây lớn bằng tình đất lâu bền
Một buổi sớm bàn tay người chạm lá
Nhẹ như chạm vào hơi thở rừng xanh
Không vội vã, không hề cưỡng ép
Chỉ biết ơn những gì đất trao tặng
Lá bước vào hành trình mới
Rời cánh rừng đến phòng sáng đêm
Máy móc ngân như khúc hát
Của khoa học gặp gỡ thiên nhiên
Trong ống nghiệm giấc mơ tan chảy
Thành dòng tinh chất ánh vàng
Mỗi giọt nhỏ như hạt nắng
Đọng lại từ ngàn buổi bình minh
Người nghiên cứu lặng im quan sát
Như nghe tiếng rừng vọng trong tim
Giữa màn hình và những con số
Vẫn thấp thoáng bóng cây dịu hiền
Những viên nang tròn như hạt giống
Chứa mùa xuân ngủ yên bên trong
Chờ bàn tay con người mở cửa
Cho sức khỏe nảy mầm hy vọng
Một tách trà bốc khói chiều muộn
Mang hương rừng vào căn bếp nhỏ
Người mẹ mỉm cười trao sự ấm áp
Cho gia đình qua từng hơi thở
Những giọt tinh chất chạm làn da
Như sương mai chạm cánh hoa
Thời gian dường như đi chậm lại
Khi thiên nhiên ở rất gần ta
Từ chiếc lá đến viên thuốc nhỏ
Là hành trình của niềm tin
Là lời hứa giữa người và đất
Rằng chúng ta vẫn thuộc về rừng xanh
Và khi thế giới quay cuồng vội vã
Những sản phẩm nhỏ bé ra đời
Nhắc con người nhớ điều giản dị
Sức khỏe bắt đầu từ thiên nhiên.
BÀI THƠ CHƯƠNG 30 :TỪ LÁ XANH ĐẾN VIÊN NANG ÁNH SÁNG
Từ mảnh đất mềm dưới chân núi sớm
Những chiếc lá lặng lẽ uống nắng mai
Gió đi qua mang lời ru của rừng
Đất ôm ấp từng mầm xanh bé nhỏ
Ngày qua ngày không ai nghe thấy
Rễ âm thầm viết chuyện dưới lòng sâu
Giọt mưa rơi thành lời cầu nguyện
Cho cây lớn bằng tình đất lâu bền
Một buổi sớm bàn tay người chạm lá
Nhẹ như chạm vào hơi thở rừng xanh
Không vội vã, không hề cưỡng ép
Chỉ biết ơn những gì đất trao tặng
Lá bước vào hành trình mới
Rời cánh rừng đến phòng sáng đêm
Máy móc ngân như khúc hát
Của khoa học gặp gỡ thiên nhiên
Trong ống nghiệm giấc mơ tan chảy
Thành dòng tinh chất ánh vàng
Mỗi giọt nhỏ như hạt nắng
Đọng lại từ ngàn buổi bình minh
Người nghiên cứu lặng im quan sát
Như nghe tiếng rừng vọng trong tim
Giữa màn hình và những con số
Vẫn thấp thoáng bóng cây dịu hiền
Những viên nang tròn như hạt giống
Chứa mùa xuân ngủ yên bên trong
Chờ bàn tay con người mở cửa
Cho sức khỏe nảy mầm hy vọng
Một tách trà bốc khói chiều muộn
Mang hương rừng vào căn bếp nhỏ
Người mẹ mỉm cười trao sự ấm áp
Cho gia đình qua từng hơi thở
Những giọt tinh chất chạm làn da
Như sương mai chạm cánh hoa
Thời gian dường như đi chậm lại
Khi thiên nhiên ở rất gần ta
Từ chiếc lá đến viên thuốc nhỏ
Là hành trình của niềm tin
Là lời hứa giữa người và đất
Rằng chúng ta vẫn thuộc về rừng xanh
Và khi thế giới quay cuồng vội vã
Những sản phẩm nhỏ bé ra đời
Nhắc con người nhớ điều giản dị
Sức khỏe bắt đầu từ thiên nhiên.
HNI 17-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 30 :TỪ LÁ XANH ĐẾN VIÊN NANG ÁNH SÁNG
Từ mảnh đất mềm dưới chân núi sớm
Những chiếc lá lặng lẽ uống nắng mai
Gió đi qua mang lời ru của rừng
Đất ôm ấp từng mầm xanh bé nhỏ
Ngày qua ngày không ai nghe thấy
Rễ âm thầm viết chuyện dưới lòng sâu
Giọt mưa rơi thành lời cầu nguyện
Cho cây lớn bằng tình đất lâu bền
Một buổi sớm bàn tay người chạm lá
Nhẹ như chạm vào hơi thở rừng xanh
Không vội vã, không hề cưỡng ép
Chỉ biết ơn những gì đất trao tặng
Lá bước vào hành trình mới
Rời cánh rừng đến phòng sáng đêm
Máy móc ngân như khúc hát
Của khoa học gặp gỡ thiên nhiên
Trong ống nghiệm giấc mơ tan chảy
Thành dòng tinh chất ánh vàng
Mỗi giọt nhỏ như hạt nắng
Đọng lại từ ngàn buổi bình minh
Người nghiên cứu lặng im quan sát
Như nghe tiếng rừng vọng trong tim
Giữa màn hình và những con số
Vẫn thấp thoáng bóng cây dịu hiền
Những viên nang tròn như hạt giống
Chứa mùa xuân ngủ yên bên trong
Chờ bàn tay con người mở cửa
Cho sức khỏe nảy mầm hy vọng
Một tách trà bốc khói chiều muộn
Mang hương rừng vào căn bếp nhỏ
Người mẹ mỉm cười trao sự ấm áp
Cho gia đình qua từng hơi thở
Những giọt tinh chất chạm làn da
Như sương mai chạm cánh hoa
Thời gian dường như đi chậm lại
Khi thiên nhiên ở rất gần ta
Từ chiếc lá đến viên thuốc nhỏ
Là hành trình của niềm tin
Là lời hứa giữa người và đất
Rằng chúng ta vẫn thuộc về rừng xanh
Và khi thế giới quay cuồng vội vã
Những sản phẩm nhỏ bé ra đời
Nhắc con người nhớ điều giản dị
Sức khỏe bắt đầu từ thiên nhiên.