HNI 21/4/2026: LŨY TRE LÀNG THẾ KỶ 22
Lũy tre đứng lặng bên trời,
Không còn chỉ gió ru lời ngày xưa.
Mỗi thân tre một giấc mơ,
Đan vào mạch đất, kết bờ tương lai.
Tre không chỉ chắn gió dài,
Mà còn giữ nhịp sống hoài xanh tươi.
Trong từng đốt rỗng thảnh thơi,
Ẩn bao trí tuệ của thời văn minh.
Cảm biến lặng lẽ lung linh,
Đo từng hơi đất, giữ gìn màu nâu.
Tre nghe nhịp thở ruộng sâu,
Báo mùa hạn hán, gọi mưa trở về.
Lũy tre ôm ấp làng quê,
Không tường bê tông, không kề sắt gai.
Chỉ cần gốc rễ dẻo dai,
Cũng thành pháo đài chống hoài bão giông.
Người đi giữa khoảng trời trong,
Hiểu rằng đất mẹ vẫn cùng mình đi.
Không còn lệ thuộc xa xôi,
Tự tay giữ lấy những gì thân quen.
Tre là ký ức dịu êm,
Là câu hát cũ, là đêm trăng vàng.
Nhưng nay tre hóa mênh mang,
Thành nguồn năng lượng, thành làng thông minh.
Tre không già cỗi lặng thinh,
Mà đang đổi mới hành trình thế gian.
Giữ hồn dân tộc vững vàng,
Mà vẫn mở cửa đón ngàn đổi thay.
Mai này dẫu có xa bay,
Người còn nhớ bóng tre gầy quê hương.
Nơi từng chiếc lá thân thương,
Chở bao thế kỷ, vẫn vươn xanh hoài.
Lũy tre không chỉ hình hài,
Mà là linh hồn đất dài Việt Nam.
HNI 21/4/2026: LŨY TRE LÀNG THẾ KỶ 22 Lũy tre đứng lặng bên trời, Không còn chỉ gió ru lời ngày xưa. Mỗi thân tre một giấc mơ, Đan vào mạch đất, kết bờ tương lai. Tre không chỉ chắn gió dài, Mà còn giữ nhịp sống hoài xanh tươi. Trong từng đốt rỗng thảnh thơi, Ẩn bao trí tuệ của thời văn minh. Cảm biến lặng lẽ lung linh, Đo từng hơi đất, giữ gìn màu nâu. Tre nghe nhịp thở ruộng sâu, Báo mùa hạn hán, gọi mưa trở về. Lũy tre ôm ấp làng quê, Không tường bê tông, không kề sắt gai. Chỉ cần gốc rễ dẻo dai, Cũng thành pháo đài chống hoài bão giông. Người đi giữa khoảng trời trong, Hiểu rằng đất mẹ vẫn cùng mình đi. Không còn lệ thuộc xa xôi, Tự tay giữ lấy những gì thân quen. Tre là ký ức dịu êm, Là câu hát cũ, là đêm trăng vàng. Nhưng nay tre hóa mênh mang, Thành nguồn năng lượng, thành làng thông minh. Tre không già cỗi lặng thinh, Mà đang đổi mới hành trình thế gian. Giữ hồn dân tộc vững vàng, Mà vẫn mở cửa đón ngàn đổi thay. Mai này dẫu có xa bay, Người còn nhớ bóng tre gầy quê hương. Nơi từng chiếc lá thân thương, Chở bao thế kỷ, vẫn vươn xanh hoài. Lũy tre không chỉ hình hài, Mà là linh hồn đất dài Việt Nam.
Like
Love
Angry
11
1 Bình luận 0 Chia sẽ