HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 15: BẾP ẤM NUÔI DƯỠNG TUỔI VÀNG
Sáng mở cửa là mùi cháo lan khắp ngõ
Hơi nước bốc lên như lời chúc bình an
Bếp thức dậy trước cả mặt trời
Âm thầm nhóm lửa cho một ngày khỏe mạnh
Không phải thuốc
Chỉ là bữa ăn giản dị
Nhưng trong từng hạt gạo
Có lời hứa của tuổi thọ
Tiếng dao thớt gõ nhịp dịu dàng
Như bản nhạc quen của buổi sớm
Rau xanh nằm im trong rổ
Mang theo hơi thở của đất
Người đầu bếp mỉm cười
Như một người bác sĩ hiền
Cân đo không chỉ gia vị
Mà cả sự quan tâm
Một bát canh nóng
Có thể xua đi cơn mệt mỏi
Một ly trà ấm
Có thể sưởi ấm trái tim
Người già ngồi quanh bàn tròn
Ánh mắt gặp nhau thân quen
Không còn những bữa ăn vội vã
Chỉ còn tiếng cười chậm rãi
Họ nhai từng miếng
Như nhai cả ký ức
Những mùa vụ đã qua
Những năm tháng đã sống
Cơ thể già đi từng ngày
Nhưng niềm vui vẫn tươi
Như lá non trong vườn thuốc
Mọc lên sau mỗi cơn mưa
Gừng cay kể chuyện mùa đông
Nghệ vàng giữ ấm những ngày đau nhức
Tía tô thì thầm với gió
Về những lần cảm lạnh đã qua
Thiên nhiên bước vào bếp
Không ồn ào
Chỉ lặng lẽ
Như người bạn cũ ghé thăm
Mỗi bữa ăn là một nghi lễ
Không cần lời cầu nguyện dài
Chỉ cần sự biết ơn
Và một trái tim bình yên
Bếp sáng đèn khi chiều xuống
Mùi cơm thơm gọi bước chân về
Ngày dài khép lại nhẹ nhàng
Trong tiếng thìa chạm bát
Có những hạnh phúc rất nhỏ
Nhưng đủ làm ấm cả tuổi già
Một bữa cơm có người chờ
Một chỗ ngồi luôn được giữ
Tuổi thọ không đến từ phép màu
Nó lớn lên từ từng bữa ăn
Từng ly nước
Từng nụ cười
Và khi đêm về rất chậm
Bếp tắt lửa trong bình yên
Nhưng hơi ấm còn ở lại
Trong những giấc ngủ an lành
BÀI THƠ CHƯƠNG 15: BẾP ẤM NUÔI DƯỠNG TUỔI VÀNG
Sáng mở cửa là mùi cháo lan khắp ngõ
Hơi nước bốc lên như lời chúc bình an
Bếp thức dậy trước cả mặt trời
Âm thầm nhóm lửa cho một ngày khỏe mạnh
Không phải thuốc
Chỉ là bữa ăn giản dị
Nhưng trong từng hạt gạo
Có lời hứa của tuổi thọ
Tiếng dao thớt gõ nhịp dịu dàng
Như bản nhạc quen của buổi sớm
Rau xanh nằm im trong rổ
Mang theo hơi thở của đất
Người đầu bếp mỉm cười
Như một người bác sĩ hiền
Cân đo không chỉ gia vị
Mà cả sự quan tâm
Một bát canh nóng
Có thể xua đi cơn mệt mỏi
Một ly trà ấm
Có thể sưởi ấm trái tim
Người già ngồi quanh bàn tròn
Ánh mắt gặp nhau thân quen
Không còn những bữa ăn vội vã
Chỉ còn tiếng cười chậm rãi
Họ nhai từng miếng
Như nhai cả ký ức
Những mùa vụ đã qua
Những năm tháng đã sống
Cơ thể già đi từng ngày
Nhưng niềm vui vẫn tươi
Như lá non trong vườn thuốc
Mọc lên sau mỗi cơn mưa
Gừng cay kể chuyện mùa đông
Nghệ vàng giữ ấm những ngày đau nhức
Tía tô thì thầm với gió
Về những lần cảm lạnh đã qua
Thiên nhiên bước vào bếp
Không ồn ào
Chỉ lặng lẽ
Như người bạn cũ ghé thăm
Mỗi bữa ăn là một nghi lễ
Không cần lời cầu nguyện dài
Chỉ cần sự biết ơn
Và một trái tim bình yên
Bếp sáng đèn khi chiều xuống
Mùi cơm thơm gọi bước chân về
Ngày dài khép lại nhẹ nhàng
Trong tiếng thìa chạm bát
Có những hạnh phúc rất nhỏ
Nhưng đủ làm ấm cả tuổi già
Một bữa cơm có người chờ
Một chỗ ngồi luôn được giữ
Tuổi thọ không đến từ phép màu
Nó lớn lên từ từng bữa ăn
Từng ly nước
Từng nụ cười
Và khi đêm về rất chậm
Bếp tắt lửa trong bình yên
Nhưng hơi ấm còn ở lại
Trong những giấc ngủ an lành
HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 15: BẾP ẤM NUÔI DƯỠNG TUỔI VÀNG
Sáng mở cửa là mùi cháo lan khắp ngõ
Hơi nước bốc lên như lời chúc bình an
Bếp thức dậy trước cả mặt trời
Âm thầm nhóm lửa cho một ngày khỏe mạnh
Không phải thuốc
Chỉ là bữa ăn giản dị
Nhưng trong từng hạt gạo
Có lời hứa của tuổi thọ
Tiếng dao thớt gõ nhịp dịu dàng
Như bản nhạc quen của buổi sớm
Rau xanh nằm im trong rổ
Mang theo hơi thở của đất
Người đầu bếp mỉm cười
Như một người bác sĩ hiền
Cân đo không chỉ gia vị
Mà cả sự quan tâm
Một bát canh nóng
Có thể xua đi cơn mệt mỏi
Một ly trà ấm
Có thể sưởi ấm trái tim
Người già ngồi quanh bàn tròn
Ánh mắt gặp nhau thân quen
Không còn những bữa ăn vội vã
Chỉ còn tiếng cười chậm rãi
Họ nhai từng miếng
Như nhai cả ký ức
Những mùa vụ đã qua
Những năm tháng đã sống
Cơ thể già đi từng ngày
Nhưng niềm vui vẫn tươi
Như lá non trong vườn thuốc
Mọc lên sau mỗi cơn mưa
Gừng cay kể chuyện mùa đông
Nghệ vàng giữ ấm những ngày đau nhức
Tía tô thì thầm với gió
Về những lần cảm lạnh đã qua
Thiên nhiên bước vào bếp
Không ồn ào
Chỉ lặng lẽ
Như người bạn cũ ghé thăm
Mỗi bữa ăn là một nghi lễ
Không cần lời cầu nguyện dài
Chỉ cần sự biết ơn
Và một trái tim bình yên
Bếp sáng đèn khi chiều xuống
Mùi cơm thơm gọi bước chân về
Ngày dài khép lại nhẹ nhàng
Trong tiếng thìa chạm bát
Có những hạnh phúc rất nhỏ
Nhưng đủ làm ấm cả tuổi già
Một bữa cơm có người chờ
Một chỗ ngồi luôn được giữ
Tuổi thọ không đến từ phép màu
Nó lớn lên từ từng bữa ăn
Từng ly nước
Từng nụ cười
Và khi đêm về rất chậm
Bếp tắt lửa trong bình yên
Nhưng hơi ấm còn ở lại
Trong những giấc ngủ an lành