HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG NGÀY AN NHIÊN
Có một nơi buổi sáng bắt đầu bằng nụ cười
Không phải bằng tiếng chuông báo thức vội vàng
Cửa sổ mở ra là vườn cây xanh
Và một ngày mới dịu dàng ghé thăm
Ở đó, tuổi già không phải là chờ đợi
Mà là sống thêm một ngày đáng nhớ
Không phải đếm thời gian trôi
Mà là tận hưởng từng khoảnh khắc
Có người gọi xe điện đi dạo
Như gọi một niềm vui nhỏ
Con đường uốn quanh hàng cây
Chở theo những câu chuyện cũ
Có người hẹn nhau uống trà
Những chiếc ghế xếp vòng tròn thân quen
Tiếng cười vang lên chậm rãi
Như nắng rơi trên mái hiên
Có người đến lớp học vẽ
Tập tô lại những giấc mơ xưa
Màu sắc loang trên tờ giấy
Như tuổi trẻ trở về
Có người tập khiêu vũ buổi chiều
Bước chân chậm mà tim vẫn rộn
Âm nhạc không cần quá lớn
Chỉ đủ để trái tim nhớ nhịp
Có người đọc sách trong thư viện
Trang giấy lật như gió mùa thu
Mỗi con chữ là một chuyến đi
Không cần rời khỏi chiếc ghế
Có căn phòng luôn sáng đèn
Sẵn sàng giúp khi cần
Một tiếng gọi rất nhẹ
Là có người ở bên
Ngôi nhà luôn sạch sẽ
Bữa ăn luôn ấm nóng
Mọi điều nhỏ bé nhất
Đều được chăm lo dịu dàng
Không ai còn phải lo sửa bóng đèn
Không ai phải leo lên chiếc ghế cao
Những việc từng trở nên khó
Giờ đã có người sẻ chia
Con cháu ghé thăm cuối tuần
Mang theo tiếng cười rộn rã
Ngôi làng mở rộng vòng tay
Đón những cuộc đoàn viên
Những chuyến đi xa vẫn tiếp tục
Những hành trình chưa khép lại
Tuổi già không dừng bước
Chỉ bước chậm và sâu hơn
Có khu vườn thiền lặng gió
Có góc nhỏ để cầu nguyện
Có nơi để lắng nghe trái tim
Sau một đời bận rộn
Hoàng hôn buông rất chậm
Ánh đèn bật lên ấm áp
Ngôi làng chìm vào yên bình
Như chiếc nôi của giấc ngủ
Ở nơi này, thời gian không vội
Mỗi ngày đều đáng sống
Và tuổi già trở thành mùa đẹp nhất
Của cuộc đời.
BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG NGÀY AN NHIÊN
Có một nơi buổi sáng bắt đầu bằng nụ cười
Không phải bằng tiếng chuông báo thức vội vàng
Cửa sổ mở ra là vườn cây xanh
Và một ngày mới dịu dàng ghé thăm
Ở đó, tuổi già không phải là chờ đợi
Mà là sống thêm một ngày đáng nhớ
Không phải đếm thời gian trôi
Mà là tận hưởng từng khoảnh khắc
Có người gọi xe điện đi dạo
Như gọi một niềm vui nhỏ
Con đường uốn quanh hàng cây
Chở theo những câu chuyện cũ
Có người hẹn nhau uống trà
Những chiếc ghế xếp vòng tròn thân quen
Tiếng cười vang lên chậm rãi
Như nắng rơi trên mái hiên
Có người đến lớp học vẽ
Tập tô lại những giấc mơ xưa
Màu sắc loang trên tờ giấy
Như tuổi trẻ trở về
Có người tập khiêu vũ buổi chiều
Bước chân chậm mà tim vẫn rộn
Âm nhạc không cần quá lớn
Chỉ đủ để trái tim nhớ nhịp
Có người đọc sách trong thư viện
Trang giấy lật như gió mùa thu
Mỗi con chữ là một chuyến đi
Không cần rời khỏi chiếc ghế
Có căn phòng luôn sáng đèn
Sẵn sàng giúp khi cần
Một tiếng gọi rất nhẹ
Là có người ở bên
Ngôi nhà luôn sạch sẽ
Bữa ăn luôn ấm nóng
Mọi điều nhỏ bé nhất
Đều được chăm lo dịu dàng
Không ai còn phải lo sửa bóng đèn
Không ai phải leo lên chiếc ghế cao
Những việc từng trở nên khó
Giờ đã có người sẻ chia
Con cháu ghé thăm cuối tuần
Mang theo tiếng cười rộn rã
Ngôi làng mở rộng vòng tay
Đón những cuộc đoàn viên
Những chuyến đi xa vẫn tiếp tục
Những hành trình chưa khép lại
Tuổi già không dừng bước
Chỉ bước chậm và sâu hơn
Có khu vườn thiền lặng gió
Có góc nhỏ để cầu nguyện
Có nơi để lắng nghe trái tim
Sau một đời bận rộn
Hoàng hôn buông rất chậm
Ánh đèn bật lên ấm áp
Ngôi làng chìm vào yên bình
Như chiếc nôi của giấc ngủ
Ở nơi này, thời gian không vội
Mỗi ngày đều đáng sống
Và tuổi già trở thành mùa đẹp nhất
Của cuộc đời.
HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG NGÀY AN NHIÊN
Có một nơi buổi sáng bắt đầu bằng nụ cười
Không phải bằng tiếng chuông báo thức vội vàng
Cửa sổ mở ra là vườn cây xanh
Và một ngày mới dịu dàng ghé thăm
Ở đó, tuổi già không phải là chờ đợi
Mà là sống thêm một ngày đáng nhớ
Không phải đếm thời gian trôi
Mà là tận hưởng từng khoảnh khắc
Có người gọi xe điện đi dạo
Như gọi một niềm vui nhỏ
Con đường uốn quanh hàng cây
Chở theo những câu chuyện cũ
Có người hẹn nhau uống trà
Những chiếc ghế xếp vòng tròn thân quen
Tiếng cười vang lên chậm rãi
Như nắng rơi trên mái hiên
Có người đến lớp học vẽ
Tập tô lại những giấc mơ xưa
Màu sắc loang trên tờ giấy
Như tuổi trẻ trở về
Có người tập khiêu vũ buổi chiều
Bước chân chậm mà tim vẫn rộn
Âm nhạc không cần quá lớn
Chỉ đủ để trái tim nhớ nhịp
Có người đọc sách trong thư viện
Trang giấy lật như gió mùa thu
Mỗi con chữ là một chuyến đi
Không cần rời khỏi chiếc ghế
Có căn phòng luôn sáng đèn
Sẵn sàng giúp khi cần
Một tiếng gọi rất nhẹ
Là có người ở bên
Ngôi nhà luôn sạch sẽ
Bữa ăn luôn ấm nóng
Mọi điều nhỏ bé nhất
Đều được chăm lo dịu dàng
Không ai còn phải lo sửa bóng đèn
Không ai phải leo lên chiếc ghế cao
Những việc từng trở nên khó
Giờ đã có người sẻ chia
Con cháu ghé thăm cuối tuần
Mang theo tiếng cười rộn rã
Ngôi làng mở rộng vòng tay
Đón những cuộc đoàn viên
Những chuyến đi xa vẫn tiếp tục
Những hành trình chưa khép lại
Tuổi già không dừng bước
Chỉ bước chậm và sâu hơn
Có khu vườn thiền lặng gió
Có góc nhỏ để cầu nguyện
Có nơi để lắng nghe trái tim
Sau một đời bận rộn
Hoàng hôn buông rất chậm
Ánh đèn bật lên ấm áp
Ngôi làng chìm vào yên bình
Như chiếc nôi của giấc ngủ
Ở nơi này, thời gian không vội
Mỗi ngày đều đáng sống
Và tuổi già trở thành mùa đẹp nhất
Của cuộc đời.