HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NHỮNG BÀN TAY GIỮ NHỊP BÌNH YÊN
Có những công việc không ai nhìn thấy
Nhưng giữ cho cả ngôi làng an tâm
Như bánh răng quay trong chiếc đồng hồ
Lặng lẽ mà bền bỉ từng ngày
Buổi sáng bắt đầu bằng danh sách nhỏ
Những việc quen thuộc lặp lại mỗi hôm
Kiểm tra phòng, kiểm tra hành lang
Đảm bảo mọi thứ vẫn bình thường
Một chiếc giường được chỉnh ngay ngắn
Một cửa sổ mở vừa đủ nắng
Những chi tiết tưởng như rất nhỏ
Lại là nền của bình an
Có người ghi chú từng chỉ số
Nhịp tim, huyết áp, giấc ngủ đêm
Những con số khô khan ấy
Chứa cả sự sống bên trong
Có người nếm thử bữa ăn trước
Để chắc rằng vị vẫn dịu dàng
Không quá mặn, không quá nhạt
Chỉ vừa đủ cho tuổi vàng
Có người đi dọc hành lang tối
Kiểm tra từng ánh đèn đêm
Để khi ai đó thức giấc
Không phải bước trong bóng đen
Một cuộc gọi vang lên bất chợt
Lập tức có người trả lời ngay
Thời gian được tính bằng phút
Vì từng giây đều quý
Những cuộc họp nhỏ diễn ra
Không phải để tranh luận hơn thua
Mà để ngày mai tốt hơn hôm qua
Mọi việc tròn đầy hơn nữa
Có những bản báo cáo dài
Ghi lại niềm vui và điều chưa trọn
Để ngày mai sửa chữa
Và ngày kia hoàn thiện
Không ai gọi đó là phép màu
Chỉ là kỷ luật mỗi ngày
Chỉ là trách nhiệm lặp lại
Chỉ là trái tim đặt đúng nơi
Và khi đêm xuống rất yên
Ngôi làng chìm trong giấc ngủ
Những bàn tay vẫn âm thầm
Giữ nhịp bình yên cho mọi nhà.
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NHỮNG BÀN TAY GIỮ NHỊP BÌNH YÊN
Có những công việc không ai nhìn thấy
Nhưng giữ cho cả ngôi làng an tâm
Như bánh răng quay trong chiếc đồng hồ
Lặng lẽ mà bền bỉ từng ngày
Buổi sáng bắt đầu bằng danh sách nhỏ
Những việc quen thuộc lặp lại mỗi hôm
Kiểm tra phòng, kiểm tra hành lang
Đảm bảo mọi thứ vẫn bình thường
Một chiếc giường được chỉnh ngay ngắn
Một cửa sổ mở vừa đủ nắng
Những chi tiết tưởng như rất nhỏ
Lại là nền của bình an
Có người ghi chú từng chỉ số
Nhịp tim, huyết áp, giấc ngủ đêm
Những con số khô khan ấy
Chứa cả sự sống bên trong
Có người nếm thử bữa ăn trước
Để chắc rằng vị vẫn dịu dàng
Không quá mặn, không quá nhạt
Chỉ vừa đủ cho tuổi vàng
Có người đi dọc hành lang tối
Kiểm tra từng ánh đèn đêm
Để khi ai đó thức giấc
Không phải bước trong bóng đen
Một cuộc gọi vang lên bất chợt
Lập tức có người trả lời ngay
Thời gian được tính bằng phút
Vì từng giây đều quý
Những cuộc họp nhỏ diễn ra
Không phải để tranh luận hơn thua
Mà để ngày mai tốt hơn hôm qua
Mọi việc tròn đầy hơn nữa
Có những bản báo cáo dài
Ghi lại niềm vui và điều chưa trọn
Để ngày mai sửa chữa
Và ngày kia hoàn thiện
Không ai gọi đó là phép màu
Chỉ là kỷ luật mỗi ngày
Chỉ là trách nhiệm lặp lại
Chỉ là trái tim đặt đúng nơi
Và khi đêm xuống rất yên
Ngôi làng chìm trong giấc ngủ
Những bàn tay vẫn âm thầm
Giữ nhịp bình yên cho mọi nhà.
HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NHỮNG BÀN TAY GIỮ NHỊP BÌNH YÊN
Có những công việc không ai nhìn thấy
Nhưng giữ cho cả ngôi làng an tâm
Như bánh răng quay trong chiếc đồng hồ
Lặng lẽ mà bền bỉ từng ngày
Buổi sáng bắt đầu bằng danh sách nhỏ
Những việc quen thuộc lặp lại mỗi hôm
Kiểm tra phòng, kiểm tra hành lang
Đảm bảo mọi thứ vẫn bình thường
Một chiếc giường được chỉnh ngay ngắn
Một cửa sổ mở vừa đủ nắng
Những chi tiết tưởng như rất nhỏ
Lại là nền của bình an
Có người ghi chú từng chỉ số
Nhịp tim, huyết áp, giấc ngủ đêm
Những con số khô khan ấy
Chứa cả sự sống bên trong
Có người nếm thử bữa ăn trước
Để chắc rằng vị vẫn dịu dàng
Không quá mặn, không quá nhạt
Chỉ vừa đủ cho tuổi vàng
Có người đi dọc hành lang tối
Kiểm tra từng ánh đèn đêm
Để khi ai đó thức giấc
Không phải bước trong bóng đen
Một cuộc gọi vang lên bất chợt
Lập tức có người trả lời ngay
Thời gian được tính bằng phút
Vì từng giây đều quý
Những cuộc họp nhỏ diễn ra
Không phải để tranh luận hơn thua
Mà để ngày mai tốt hơn hôm qua
Mọi việc tròn đầy hơn nữa
Có những bản báo cáo dài
Ghi lại niềm vui và điều chưa trọn
Để ngày mai sửa chữa
Và ngày kia hoàn thiện
Không ai gọi đó là phép màu
Chỉ là kỷ luật mỗi ngày
Chỉ là trách nhiệm lặp lại
Chỉ là trái tim đặt đúng nơi
Và khi đêm xuống rất yên
Ngôi làng chìm trong giấc ngủ
Những bàn tay vẫn âm thầm
Giữ nhịp bình yên cho mọi nhà.