HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 19: KHU VƯỜN BÊN TRONG

Có một khu vườn không ai nhìn thấy
Nhưng mỗi người đều mang theo suốt đời
Nó không nằm sau cánh cổng gỗ
Mà nằm sâu trong trái tim

Có những ngày khu vườn khô hạn
Cỏ úa vàng vì nỗi buồn
Có những ngày mưa rơi dịu dàng
Hoa lại nở rất nhẹ

Cơ thể giống như mảnh đất
Cần ánh nắng của vận động
Cần dòng nước của nghỉ ngơi
Cần bàn tay chăm sóc mỗi ngày

Một bước đi buổi sáng
Là gieo thêm một hạt giống
Một giấc ngủ sâu ban đêm
Là tưới mát cả khu vườn

Nhưng có những cơn đau không nhìn thấy
Không nằm trên phim chụp
Không hiện trong xét nghiệm
Chỉ nằm im trong lòng

Đó là những buổi chiều rất dài
Không có ai để kể chuyện
Những ký ức quay về lặng lẽ
Như chiếc lá rơi chậm

Một nụ cười có thể chữa lành
Một cái nắm tay có thể sưởi ấm
Một câu hỏi “Hôm nay khỏe không?”
Có thể làm ngày bỗng sáng

Khu vườn cần tiếng cười
Cần những buổi trò chuyện
Cần cảm giác mình vẫn cần thiết
Trong cuộc đời này

Và khu vườn cần sự tĩnh lặng
Nơi hơi thở trở về chậm rãi
Nơi tâm trí ngồi xuống
Sau một hành trình dài

Thiền như ánh nắng sớm
Chạm vào từng chiếc lá
Xua tan lớp sương mỏng
Của những lo âu cũ

Mỗi ngày chăm khu vườn một chút
Không cần vội vàng
Không cần hoàn hảo
Chỉ cần kiên nhẫn

Rồi một sáng thức dậy
Ta nhận ra điều kỳ diệu
Khu vườn bên trong đã xanh
Và trái tim cũng vậy.
HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 19: KHU VƯỜN BÊN TRONG Có một khu vườn không ai nhìn thấy Nhưng mỗi người đều mang theo suốt đời Nó không nằm sau cánh cổng gỗ Mà nằm sâu trong trái tim Có những ngày khu vườn khô hạn Cỏ úa vàng vì nỗi buồn Có những ngày mưa rơi dịu dàng Hoa lại nở rất nhẹ Cơ thể giống như mảnh đất Cần ánh nắng của vận động Cần dòng nước của nghỉ ngơi Cần bàn tay chăm sóc mỗi ngày Một bước đi buổi sáng Là gieo thêm một hạt giống Một giấc ngủ sâu ban đêm Là tưới mát cả khu vườn Nhưng có những cơn đau không nhìn thấy Không nằm trên phim chụp Không hiện trong xét nghiệm Chỉ nằm im trong lòng Đó là những buổi chiều rất dài Không có ai để kể chuyện Những ký ức quay về lặng lẽ Như chiếc lá rơi chậm Một nụ cười có thể chữa lành Một cái nắm tay có thể sưởi ấm Một câu hỏi “Hôm nay khỏe không?” Có thể làm ngày bỗng sáng Khu vườn cần tiếng cười Cần những buổi trò chuyện Cần cảm giác mình vẫn cần thiết Trong cuộc đời này Và khu vườn cần sự tĩnh lặng Nơi hơi thở trở về chậm rãi Nơi tâm trí ngồi xuống Sau một hành trình dài Thiền như ánh nắng sớm Chạm vào từng chiếc lá Xua tan lớp sương mỏng Của những lo âu cũ Mỗi ngày chăm khu vườn một chút Không cần vội vàng Không cần hoàn hảo Chỉ cần kiên nhẫn Rồi một sáng thức dậy Ta nhận ra điều kỳ diệu Khu vườn bên trong đã xanh Và trái tim cũng vậy.
Like
Love
Angry
11
0 Comments 0 Shares