HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: KHÍ TRỜI TRONG LÒNG NGỰC
Sáng mai mở cửa đón trời
Hơi sương lặng lẽ rơi rơi hiên nhà
Một hơi thật chậm đi qua
Lồng ngực mở cửa chan hòa nắng mai
Hai tay nâng gió trên vai
Nhẹ như nâng cả tháng ngày bình yên
Bước chân chậm rãi rất hiền
Mặt đất lắng lại muộn phiền phía sau
Dòng khí đi khắp thân sâu
Như con suối nhỏ nhiệm màu chảy qua
Vai thôi nặng những xót xa
Lưng thôi gánh nỗi phong ba cuộc đời
Từng hơi thở khẽ mỉm cười
Mang theo ấm áp đến nơi tim mình
Chẳng cần vội vã hành trình
Chỉ cần đứng lại lặng nhìn gió bay
Tay đưa đón gió vòng tay
Như ôm bầu trời những ngày an nhiên
Tuổi già chậm bước bình yên
Mỗi ngày một chút dịu hiền lớn lên
Cơ thể nghe gió gọi tên
Năng lượng tỉnh giấc bên thềm ban mai
Mây trôi qua những tháng ngày
Nỗi đau khẽ hóa thành mây cuối trời
Một vòng tay mở cuộc đời
Một vòng tay khép rạng ngời bình an
Khí vào như suối nhẹ nhàng
Khí ra như gió lang thang cuối chiều
Ngày qua giản dị bao điều
Chỉ cần thở đủ đã nhiều niềm vui.
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: KHÍ TRỜI TRONG LÒNG NGỰC
Sáng mai mở cửa đón trời
Hơi sương lặng lẽ rơi rơi hiên nhà
Một hơi thật chậm đi qua
Lồng ngực mở cửa chan hòa nắng mai
Hai tay nâng gió trên vai
Nhẹ như nâng cả tháng ngày bình yên
Bước chân chậm rãi rất hiền
Mặt đất lắng lại muộn phiền phía sau
Dòng khí đi khắp thân sâu
Như con suối nhỏ nhiệm màu chảy qua
Vai thôi nặng những xót xa
Lưng thôi gánh nỗi phong ba cuộc đời
Từng hơi thở khẽ mỉm cười
Mang theo ấm áp đến nơi tim mình
Chẳng cần vội vã hành trình
Chỉ cần đứng lại lặng nhìn gió bay
Tay đưa đón gió vòng tay
Như ôm bầu trời những ngày an nhiên
Tuổi già chậm bước bình yên
Mỗi ngày một chút dịu hiền lớn lên
Cơ thể nghe gió gọi tên
Năng lượng tỉnh giấc bên thềm ban mai
Mây trôi qua những tháng ngày
Nỗi đau khẽ hóa thành mây cuối trời
Một vòng tay mở cuộc đời
Một vòng tay khép rạng ngời bình an
Khí vào như suối nhẹ nhàng
Khí ra như gió lang thang cuối chiều
Ngày qua giản dị bao điều
Chỉ cần thở đủ đã nhiều niềm vui.
HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: KHÍ TRỜI TRONG LÒNG NGỰC
Sáng mai mở cửa đón trời
Hơi sương lặng lẽ rơi rơi hiên nhà
Một hơi thật chậm đi qua
Lồng ngực mở cửa chan hòa nắng mai
Hai tay nâng gió trên vai
Nhẹ như nâng cả tháng ngày bình yên
Bước chân chậm rãi rất hiền
Mặt đất lắng lại muộn phiền phía sau
Dòng khí đi khắp thân sâu
Như con suối nhỏ nhiệm màu chảy qua
Vai thôi nặng những xót xa
Lưng thôi gánh nỗi phong ba cuộc đời
Từng hơi thở khẽ mỉm cười
Mang theo ấm áp đến nơi tim mình
Chẳng cần vội vã hành trình
Chỉ cần đứng lại lặng nhìn gió bay
Tay đưa đón gió vòng tay
Như ôm bầu trời những ngày an nhiên
Tuổi già chậm bước bình yên
Mỗi ngày một chút dịu hiền lớn lên
Cơ thể nghe gió gọi tên
Năng lượng tỉnh giấc bên thềm ban mai
Mây trôi qua những tháng ngày
Nỗi đau khẽ hóa thành mây cuối trời
Một vòng tay mở cuộc đời
Một vòng tay khép rạng ngời bình an
Khí vào như suối nhẹ nhàng
Khí ra như gió lang thang cuối chiều
Ngày qua giản dị bao điều
Chỉ cần thở đủ đã nhiều niềm vui.