HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: BÌNH MINH TRỞ LẠI
Có những ngày rất dài
Trôi qua lặng lẽ không ai gọi tên
Căn phòng cửa sổ khép rèm
Nắng ngoài hiên đứng bên thềm chờ lâu
Tiếng đồng hồ gõ canh sâu
Mỗi nhịp như nhắc nỗi đau trong lòng
Tuổi già nhiều lúc mênh mông
Như con thuyền nhỏ giữa dòng sương rơi
Những điều chưa kịp nói lời
Cứ nằm yên đó đầy vơi tháng ngày
Nỗi buồn chẳng có hình hài
Nhưng như chiếc bóng phủ dài bước chân
Có khi chỉ muốn im lặng
Tránh xa tiếng nói, ngại gần tiếng cười
Trái tim chợt hóa chơi vơi
Như cây mùa hạn giữa trời khô hanh
Nhưng rồi một buổi sớm xanh
Cánh cửa khẽ mở ánh lành bước vào
Một lời hỏi thăm ngọt ngào
Một bàn tay nắm dịu dàng thật lâu
Nắng rơi qua những niềm đau
Sưởi lên góc nhỏ bạc màu trong tim
Một câu chuyện kể rất êm
Làm tan lớp băng lặng im bấy lâu
Nụ cười trở lại rất sâu
Như mầm lá biếc bắt đầu hồi sinh
Tuổi già vẫn có bình minh
Nếu ta mở cửa đón tình người trao
Ngày mai trời lại trong cao
Và lòng mình cũng ngọt ngào nắng lên.
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: BÌNH MINH TRỞ LẠI
Có những ngày rất dài
Trôi qua lặng lẽ không ai gọi tên
Căn phòng cửa sổ khép rèm
Nắng ngoài hiên đứng bên thềm chờ lâu
Tiếng đồng hồ gõ canh sâu
Mỗi nhịp như nhắc nỗi đau trong lòng
Tuổi già nhiều lúc mênh mông
Như con thuyền nhỏ giữa dòng sương rơi
Những điều chưa kịp nói lời
Cứ nằm yên đó đầy vơi tháng ngày
Nỗi buồn chẳng có hình hài
Nhưng như chiếc bóng phủ dài bước chân
Có khi chỉ muốn im lặng
Tránh xa tiếng nói, ngại gần tiếng cười
Trái tim chợt hóa chơi vơi
Như cây mùa hạn giữa trời khô hanh
Nhưng rồi một buổi sớm xanh
Cánh cửa khẽ mở ánh lành bước vào
Một lời hỏi thăm ngọt ngào
Một bàn tay nắm dịu dàng thật lâu
Nắng rơi qua những niềm đau
Sưởi lên góc nhỏ bạc màu trong tim
Một câu chuyện kể rất êm
Làm tan lớp băng lặng im bấy lâu
Nụ cười trở lại rất sâu
Như mầm lá biếc bắt đầu hồi sinh
Tuổi già vẫn có bình minh
Nếu ta mở cửa đón tình người trao
Ngày mai trời lại trong cao
Và lòng mình cũng ngọt ngào nắng lên.
HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: BÌNH MINH TRỞ LẠI
Có những ngày rất dài
Trôi qua lặng lẽ không ai gọi tên
Căn phòng cửa sổ khép rèm
Nắng ngoài hiên đứng bên thềm chờ lâu
Tiếng đồng hồ gõ canh sâu
Mỗi nhịp như nhắc nỗi đau trong lòng
Tuổi già nhiều lúc mênh mông
Như con thuyền nhỏ giữa dòng sương rơi
Những điều chưa kịp nói lời
Cứ nằm yên đó đầy vơi tháng ngày
Nỗi buồn chẳng có hình hài
Nhưng như chiếc bóng phủ dài bước chân
Có khi chỉ muốn im lặng
Tránh xa tiếng nói, ngại gần tiếng cười
Trái tim chợt hóa chơi vơi
Như cây mùa hạn giữa trời khô hanh
Nhưng rồi một buổi sớm xanh
Cánh cửa khẽ mở ánh lành bước vào
Một lời hỏi thăm ngọt ngào
Một bàn tay nắm dịu dàng thật lâu
Nắng rơi qua những niềm đau
Sưởi lên góc nhỏ bạc màu trong tim
Một câu chuyện kể rất êm
Làm tan lớp băng lặng im bấy lâu
Nụ cười trở lại rất sâu
Như mầm lá biếc bắt đầu hồi sinh
Tuổi già vẫn có bình minh
Nếu ta mở cửa đón tình người trao
Ngày mai trời lại trong cao
Và lòng mình cũng ngọt ngào nắng lên.