HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: MẦM XANH CỦA NGÀY MAI
Tuổi già không phải hoàng hôn
Mà là buổi sớm khi hồn nở hoa
Khoa học mở cửa tương lai
Từng tế bào cũ hóa thành mùa xuân
Nếp nhăn như nét thời gian
Kể bao câu chuyện dịu dàng đã qua
Giờ đây trí tuệ nở hoa
Chắp đôi cánh mới bay xa cuộc đời
Y học tái tạo gọi mời
Cho thân thể lại sáng ngời sức xuân
Không còn sợ hãi bâng khuâng
Thời gian không chỉ là dòng chia xa
Từng tế bào nhỏ ngân nga
Bản nhạc hồi phục ngân qua tháng ngày
Công nghệ chạm đến bàn tay
Nâng niu từng nhịp tim này bình yên
Giấc mơ trẻ lại dịu hiền
Không còn xa vắng như miền cổ xưa
Một mai nắng ấm nhẹ đưa
Sợi tóc bạc hóa thành mưa nắng vàng
Không còn nỗi sợ phai tàn
Vì ta biết sống rạng ngàn niềm tin
Trái tim rực lửa bình minh
Mỗi ngày thức dậy lung linh nụ cười
Tương lai gọi bước chân người
Bằng bao hy vọng sáng ngời phía xa
Khi khoa học nở như hoa
Con người tìm lại chính ta thuở nào
Tuổi già chẳng phải hư hao
Chỉ là chương mới ngọt ngào mở ra
Mỗi hơi thở nhẹ thiết tha
Là lời nhắc nhở cuộc đời đáng yêu
Ta không sống để buồn nhiều
Mà để tận hưởng từng chiều gió êm
Tháng năm dẫu có lặng im
Tâm hồn vẫn hát dịu êm khúc đời
Từng ngày chậm rãi thảnh thơi
Mà trong sâu thẳm rạng ngời bình minh
Một hành trình mới lung linh
Mang tên tái tạo chính mình hôm nay
Đôi tay nắm lấy tương lai
Bằng niềm tin sáng chẳng phai tháng ngày
Thời gian thôi chẳng đong đầy
Những lo sợ cũ từng ngày vỡ tan
Chỉ còn ánh sáng dịu dàng
Soi con đường mới thênh thang phía trước
Con người mạnh mẽ từng bước
Dẫu bao thay đổi vẫn thuộc về nhau
Tương lai nở nụ nhiệm màu
Gọi ta bước tiếp nhịp cầu bình yên
Tuổi già không phải lụi tàn
Mà là chương mới ngập tràn ánh dương
Ta đi giữa cõi vô thường
Mỉm cười thấy lại thiên đường nơi ta.
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: MẦM XANH CỦA NGÀY MAI
Tuổi già không phải hoàng hôn
Mà là buổi sớm khi hồn nở hoa
Khoa học mở cửa tương lai
Từng tế bào cũ hóa thành mùa xuân
Nếp nhăn như nét thời gian
Kể bao câu chuyện dịu dàng đã qua
Giờ đây trí tuệ nở hoa
Chắp đôi cánh mới bay xa cuộc đời
Y học tái tạo gọi mời
Cho thân thể lại sáng ngời sức xuân
Không còn sợ hãi bâng khuâng
Thời gian không chỉ là dòng chia xa
Từng tế bào nhỏ ngân nga
Bản nhạc hồi phục ngân qua tháng ngày
Công nghệ chạm đến bàn tay
Nâng niu từng nhịp tim này bình yên
Giấc mơ trẻ lại dịu hiền
Không còn xa vắng như miền cổ xưa
Một mai nắng ấm nhẹ đưa
Sợi tóc bạc hóa thành mưa nắng vàng
Không còn nỗi sợ phai tàn
Vì ta biết sống rạng ngàn niềm tin
Trái tim rực lửa bình minh
Mỗi ngày thức dậy lung linh nụ cười
Tương lai gọi bước chân người
Bằng bao hy vọng sáng ngời phía xa
Khi khoa học nở như hoa
Con người tìm lại chính ta thuở nào
Tuổi già chẳng phải hư hao
Chỉ là chương mới ngọt ngào mở ra
Mỗi hơi thở nhẹ thiết tha
Là lời nhắc nhở cuộc đời đáng yêu
Ta không sống để buồn nhiều
Mà để tận hưởng từng chiều gió êm
Tháng năm dẫu có lặng im
Tâm hồn vẫn hát dịu êm khúc đời
Từng ngày chậm rãi thảnh thơi
Mà trong sâu thẳm rạng ngời bình minh
Một hành trình mới lung linh
Mang tên tái tạo chính mình hôm nay
Đôi tay nắm lấy tương lai
Bằng niềm tin sáng chẳng phai tháng ngày
Thời gian thôi chẳng đong đầy
Những lo sợ cũ từng ngày vỡ tan
Chỉ còn ánh sáng dịu dàng
Soi con đường mới thênh thang phía trước
Con người mạnh mẽ từng bước
Dẫu bao thay đổi vẫn thuộc về nhau
Tương lai nở nụ nhiệm màu
Gọi ta bước tiếp nhịp cầu bình yên
Tuổi già không phải lụi tàn
Mà là chương mới ngập tràn ánh dương
Ta đi giữa cõi vô thường
Mỉm cười thấy lại thiên đường nơi ta.
HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: MẦM XANH CỦA NGÀY MAI
Tuổi già không phải hoàng hôn
Mà là buổi sớm khi hồn nở hoa
Khoa học mở cửa tương lai
Từng tế bào cũ hóa thành mùa xuân
Nếp nhăn như nét thời gian
Kể bao câu chuyện dịu dàng đã qua
Giờ đây trí tuệ nở hoa
Chắp đôi cánh mới bay xa cuộc đời
Y học tái tạo gọi mời
Cho thân thể lại sáng ngời sức xuân
Không còn sợ hãi bâng khuâng
Thời gian không chỉ là dòng chia xa
Từng tế bào nhỏ ngân nga
Bản nhạc hồi phục ngân qua tháng ngày
Công nghệ chạm đến bàn tay
Nâng niu từng nhịp tim này bình yên
Giấc mơ trẻ lại dịu hiền
Không còn xa vắng như miền cổ xưa
Một mai nắng ấm nhẹ đưa
Sợi tóc bạc hóa thành mưa nắng vàng
Không còn nỗi sợ phai tàn
Vì ta biết sống rạng ngàn niềm tin
Trái tim rực lửa bình minh
Mỗi ngày thức dậy lung linh nụ cười
Tương lai gọi bước chân người
Bằng bao hy vọng sáng ngời phía xa
Khi khoa học nở như hoa
Con người tìm lại chính ta thuở nào
Tuổi già chẳng phải hư hao
Chỉ là chương mới ngọt ngào mở ra
Mỗi hơi thở nhẹ thiết tha
Là lời nhắc nhở cuộc đời đáng yêu
Ta không sống để buồn nhiều
Mà để tận hưởng từng chiều gió êm
Tháng năm dẫu có lặng im
Tâm hồn vẫn hát dịu êm khúc đời
Từng ngày chậm rãi thảnh thơi
Mà trong sâu thẳm rạng ngời bình minh
Một hành trình mới lung linh
Mang tên tái tạo chính mình hôm nay
Đôi tay nắm lấy tương lai
Bằng niềm tin sáng chẳng phai tháng ngày
Thời gian thôi chẳng đong đầy
Những lo sợ cũ từng ngày vỡ tan
Chỉ còn ánh sáng dịu dàng
Soi con đường mới thênh thang phía trước
Con người mạnh mẽ từng bước
Dẫu bao thay đổi vẫn thuộc về nhau
Tương lai nở nụ nhiệm màu
Gọi ta bước tiếp nhịp cầu bình yên
Tuổi già không phải lụi tàn
Mà là chương mới ngập tràn ánh dương
Ta đi giữa cõi vô thường
Mỉm cười thấy lại thiên đường nơi ta.