HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: MÙA THU VÀNG CỦA CUỘC ĐỜI
Đường dài năm tháng đã qua
Tóc pha sương trắng hiền hòa gió bay
Bình minh vẫn đợi mỗi ngày
Gọi ta thức dậy đón ngày bình an
Sống không chỉ để thời gian
Trôi qua lặng lẽ giữa ngàn lo toan
Mà là sống thật nhẹ nhàng
Chăm thân, dưỡng trí, mở mang tâm hồn
Một bữa cơm giản dị thôi
Rau xanh, bát cháo cũng vui đủ đầy
Từng bước đi giữa hàng cây
Nghe tim thở nhịp mê say đất trời
Tiếng chim gọi sớm tinh khôi
Như lời nhắc nhở cuộc đời vẫn xuân
Sống vui từ những điều gần
Nụ cười trao gửi muôn phần yêu thương
Không cần danh vọng vấn vương
Chỉ cần sức khỏe con đường thảnh thơi
Một ngày thong thả dạo chơi
Một đêm giấc ngủ trọn vời bình yên
Bạn bè ngồi lại bên hiên
Chén trà thơm tỏa nối liền niềm vui
Bao năm bận rộn ngược xuôi
Giờ là lúc sống cho đời của ta
Sống thọ chẳng phải ở xa
Từ từng thói nhỏ nở hoa mỗi ngày
Ăn vừa đủ, ngủ vừa say
Đi nhiều bước nhẹ, lòng đầy biết ơn
Khi tâm rộng mở dịu hơn
Tháng năm cũng hóa suối nguồn thanh xuân
Tuổi già đâu phải dừng chân
Chỉ là hành trình sang trang khác rồi
Trang này ánh nắng đầy vơi
Nhưng sâu lắng tựa chiều rơi cuối ngày
Bước đi chậm lại càng hay
Nhìn đời rõ nét, thấy đầy yêu thương
Cuộc đời như một con đường
Càng đi chậm lại càng vương nghĩa tình
Bình minh vẫn ở trong tim
Dù chiều đã phủ bóng nghiêng cuối trời.
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: MÙA THU VÀNG CỦA CUỘC ĐỜI
Đường dài năm tháng đã qua
Tóc pha sương trắng hiền hòa gió bay
Bình minh vẫn đợi mỗi ngày
Gọi ta thức dậy đón ngày bình an
Sống không chỉ để thời gian
Trôi qua lặng lẽ giữa ngàn lo toan
Mà là sống thật nhẹ nhàng
Chăm thân, dưỡng trí, mở mang tâm hồn
Một bữa cơm giản dị thôi
Rau xanh, bát cháo cũng vui đủ đầy
Từng bước đi giữa hàng cây
Nghe tim thở nhịp mê say đất trời
Tiếng chim gọi sớm tinh khôi
Như lời nhắc nhở cuộc đời vẫn xuân
Sống vui từ những điều gần
Nụ cười trao gửi muôn phần yêu thương
Không cần danh vọng vấn vương
Chỉ cần sức khỏe con đường thảnh thơi
Một ngày thong thả dạo chơi
Một đêm giấc ngủ trọn vời bình yên
Bạn bè ngồi lại bên hiên
Chén trà thơm tỏa nối liền niềm vui
Bao năm bận rộn ngược xuôi
Giờ là lúc sống cho đời của ta
Sống thọ chẳng phải ở xa
Từ từng thói nhỏ nở hoa mỗi ngày
Ăn vừa đủ, ngủ vừa say
Đi nhiều bước nhẹ, lòng đầy biết ơn
Khi tâm rộng mở dịu hơn
Tháng năm cũng hóa suối nguồn thanh xuân
Tuổi già đâu phải dừng chân
Chỉ là hành trình sang trang khác rồi
Trang này ánh nắng đầy vơi
Nhưng sâu lắng tựa chiều rơi cuối ngày
Bước đi chậm lại càng hay
Nhìn đời rõ nét, thấy đầy yêu thương
Cuộc đời như một con đường
Càng đi chậm lại càng vương nghĩa tình
Bình minh vẫn ở trong tim
Dù chiều đã phủ bóng nghiêng cuối trời.
HNI 22-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: MÙA THU VÀNG CỦA CUỘC ĐỜI
Đường dài năm tháng đã qua
Tóc pha sương trắng hiền hòa gió bay
Bình minh vẫn đợi mỗi ngày
Gọi ta thức dậy đón ngày bình an
Sống không chỉ để thời gian
Trôi qua lặng lẽ giữa ngàn lo toan
Mà là sống thật nhẹ nhàng
Chăm thân, dưỡng trí, mở mang tâm hồn
Một bữa cơm giản dị thôi
Rau xanh, bát cháo cũng vui đủ đầy
Từng bước đi giữa hàng cây
Nghe tim thở nhịp mê say đất trời
Tiếng chim gọi sớm tinh khôi
Như lời nhắc nhở cuộc đời vẫn xuân
Sống vui từ những điều gần
Nụ cười trao gửi muôn phần yêu thương
Không cần danh vọng vấn vương
Chỉ cần sức khỏe con đường thảnh thơi
Một ngày thong thả dạo chơi
Một đêm giấc ngủ trọn vời bình yên
Bạn bè ngồi lại bên hiên
Chén trà thơm tỏa nối liền niềm vui
Bao năm bận rộn ngược xuôi
Giờ là lúc sống cho đời của ta
Sống thọ chẳng phải ở xa
Từ từng thói nhỏ nở hoa mỗi ngày
Ăn vừa đủ, ngủ vừa say
Đi nhiều bước nhẹ, lòng đầy biết ơn
Khi tâm rộng mở dịu hơn
Tháng năm cũng hóa suối nguồn thanh xuân
Tuổi già đâu phải dừng chân
Chỉ là hành trình sang trang khác rồi
Trang này ánh nắng đầy vơi
Nhưng sâu lắng tựa chiều rơi cuối ngày
Bước đi chậm lại càng hay
Nhìn đời rõ nét, thấy đầy yêu thương
Cuộc đời như một con đường
Càng đi chậm lại càng vương nghĩa tình
Bình minh vẫn ở trong tim
Dù chiều đã phủ bóng nghiêng cuối trời.