HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 32:NGỌN LỬA VẪN CHÁY TRONG TIM
Tuổi chiều nắng đổ hiên nhà
Mái đầu bạc trắng vẫn là gió xuân
Bao năm vất vả phong trần
Nay còn khát vọng góp phần cho đời
Không còn chạy ngược xuôi vội
Nhưng lòng vẫn muốn gọi mời ngày mai
Một bàn tay nhỏ góp vai
Một nụ cười ấm trải dài yêu thương
Công việc nhẹ tựa khói sương
Mà sao sưởi ấm con đường tuổi thu
Gieo cây, chăm đất, trồng mùa
Bỗng nghe cuộc sống như vừa nở hoa
Sớm mai mở cửa bước ra
Thấy mình vẫn được gọi là hữu ích
Dẫu không còn bước thật nhanh
Nhưng còn ánh sáng long lanh dẫn đường
Kinh nghiệm kết thành yêu thương
Trao cho thế hệ lên đường vững tin
Một câu chuyện cũ kể lên
Cũng thành bài học dịu êm cho đời
Từng trang ký ức sáng ngời
Hóa thành giá trị rạng ngời hôm nay
Tay run nhưng vẫn miệt mài
Viết thêm những nét tương lai nhẹ nhàng
Một ngày sống thật bình an
Là khi biết mình vẫn đang góp phần
Niềm vui giản dị vô ngần
Trong từng việc nhỏ âm thầm mỗi ngày
Không cần vinh quang trên tay
Chỉ cần cảm thấy mình đầy ý nghĩa
Ánh chiều rơi xuống hiên kia
Mà nghe ấm áp như tia nắng vàng
Tuổi già chẳng phải muộn màng
Chỉ là chương mới mở sang cuộc đời
Còn cho là còn niềm vui
Còn trao là còn nụ cười nở hoa
Bao nhiêu năm tháng đã qua
Hóa thành hạt giống gieo ra hôm nay
Công việc nhẹ tựa gió bay
Mà sao thắp lửa mỗi ngày trong tim
Tuổi già không phải lặng im
Chỉ là nhịp sống êm đềm hơn xưa
Mỗi ngày góp chút nắng mưa
Dệt nên hạnh phúc vừa đủ cho mình
Một đời sống trọn nghĩa tình
Tuổi chiều vẫn sáng bình minh trong lòng
BÀI THƠ CHƯƠNG 32:NGỌN LỬA VẪN CHÁY TRONG TIM
Tuổi chiều nắng đổ hiên nhà
Mái đầu bạc trắng vẫn là gió xuân
Bao năm vất vả phong trần
Nay còn khát vọng góp phần cho đời
Không còn chạy ngược xuôi vội
Nhưng lòng vẫn muốn gọi mời ngày mai
Một bàn tay nhỏ góp vai
Một nụ cười ấm trải dài yêu thương
Công việc nhẹ tựa khói sương
Mà sao sưởi ấm con đường tuổi thu
Gieo cây, chăm đất, trồng mùa
Bỗng nghe cuộc sống như vừa nở hoa
Sớm mai mở cửa bước ra
Thấy mình vẫn được gọi là hữu ích
Dẫu không còn bước thật nhanh
Nhưng còn ánh sáng long lanh dẫn đường
Kinh nghiệm kết thành yêu thương
Trao cho thế hệ lên đường vững tin
Một câu chuyện cũ kể lên
Cũng thành bài học dịu êm cho đời
Từng trang ký ức sáng ngời
Hóa thành giá trị rạng ngời hôm nay
Tay run nhưng vẫn miệt mài
Viết thêm những nét tương lai nhẹ nhàng
Một ngày sống thật bình an
Là khi biết mình vẫn đang góp phần
Niềm vui giản dị vô ngần
Trong từng việc nhỏ âm thầm mỗi ngày
Không cần vinh quang trên tay
Chỉ cần cảm thấy mình đầy ý nghĩa
Ánh chiều rơi xuống hiên kia
Mà nghe ấm áp như tia nắng vàng
Tuổi già chẳng phải muộn màng
Chỉ là chương mới mở sang cuộc đời
Còn cho là còn niềm vui
Còn trao là còn nụ cười nở hoa
Bao nhiêu năm tháng đã qua
Hóa thành hạt giống gieo ra hôm nay
Công việc nhẹ tựa gió bay
Mà sao thắp lửa mỗi ngày trong tim
Tuổi già không phải lặng im
Chỉ là nhịp sống êm đềm hơn xưa
Mỗi ngày góp chút nắng mưa
Dệt nên hạnh phúc vừa đủ cho mình
Một đời sống trọn nghĩa tình
Tuổi chiều vẫn sáng bình minh trong lòng
HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 32:NGỌN LỬA VẪN CHÁY TRONG TIM
Tuổi chiều nắng đổ hiên nhà
Mái đầu bạc trắng vẫn là gió xuân
Bao năm vất vả phong trần
Nay còn khát vọng góp phần cho đời
Không còn chạy ngược xuôi vội
Nhưng lòng vẫn muốn gọi mời ngày mai
Một bàn tay nhỏ góp vai
Một nụ cười ấm trải dài yêu thương
Công việc nhẹ tựa khói sương
Mà sao sưởi ấm con đường tuổi thu
Gieo cây, chăm đất, trồng mùa
Bỗng nghe cuộc sống như vừa nở hoa
Sớm mai mở cửa bước ra
Thấy mình vẫn được gọi là hữu ích
Dẫu không còn bước thật nhanh
Nhưng còn ánh sáng long lanh dẫn đường
Kinh nghiệm kết thành yêu thương
Trao cho thế hệ lên đường vững tin
Một câu chuyện cũ kể lên
Cũng thành bài học dịu êm cho đời
Từng trang ký ức sáng ngời
Hóa thành giá trị rạng ngời hôm nay
Tay run nhưng vẫn miệt mài
Viết thêm những nét tương lai nhẹ nhàng
Một ngày sống thật bình an
Là khi biết mình vẫn đang góp phần
Niềm vui giản dị vô ngần
Trong từng việc nhỏ âm thầm mỗi ngày
Không cần vinh quang trên tay
Chỉ cần cảm thấy mình đầy ý nghĩa
Ánh chiều rơi xuống hiên kia
Mà nghe ấm áp như tia nắng vàng
Tuổi già chẳng phải muộn màng
Chỉ là chương mới mở sang cuộc đời
Còn cho là còn niềm vui
Còn trao là còn nụ cười nở hoa
Bao nhiêu năm tháng đã qua
Hóa thành hạt giống gieo ra hôm nay
Công việc nhẹ tựa gió bay
Mà sao thắp lửa mỗi ngày trong tim
Tuổi già không phải lặng im
Chỉ là nhịp sống êm đềm hơn xưa
Mỗi ngày góp chút nắng mưa
Dệt nên hạnh phúc vừa đủ cho mình
Một đời sống trọn nghĩa tình
Tuổi chiều vẫn sáng bình minh trong lòng 🌼