HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 33: NƠI GẶP GỠ YÊU THƯƠNG
Chiều về nắng đổ hiên nhà
Bước chân con cháu ghé qua thăm bà
Tiếng cười vang cả sân xa
Nghe như mùa hạ nở hoa trong lòng
Ông ngồi kể chuyện ngày xưa
Ánh mắt cháu nhỏ say sưa lắng nghe
Bao nhiêu năm tháng bộn bề
Hóa thành cổ tích gửi về hôm nay
Bàn tay run rẩy nắm tay
Mà nghe hơi ấm tràn đầy yêu thương
Một bữa cơm nhỏ thân quen
Mà sao quý giá hơn ngàn vàng son
Ba thế hệ ngồi vuông tròn
Nụ cười nối tiếp những vòng thời gian
Cháu dạy ông cách nhắn tin
Ông dạy cháu cách giữ gìn nghĩa nhân
Mỗi ngày học một điều gần
Gia đình là chốn dừng chân dịu dàng
Không cần vật chất cao sang
Chỉ cần hiện diện cũng thành bình yên
Một câu hỏi rất dịu hiền
“Hôm nay ông khỏe?” – ấm liền trái tim
Tuổi già đâu muốn lặng im
Chỉ mong được thấy cháu tìm về thăm
Bao nhiêu ký ức trăm năm
Gói trong câu chuyện âm thầm truyền trao
Tình thân chẳng có thấp cao
Chỉ cần còn nhớ tìm nhau quay về
Sân nhà nắng rụng bên hè
Mà nghe hạnh phúc tràn trề trong tim
Gia đình là chốn bình yên
Dẫu đi muôn dặm vẫn tìm quay về
Mỗi lần gặp gỡ sum vầy
Thời gian như thể dừng ngay giữa chiều
Tay trong tay nói bao điều
Những điều giản dị mà nhiều yêu thương
Ông bà là gốc con đường
Cháu con là nhánh vươn vươn giữa trời
Cây gia đình mãi xanh tươi
Khi còn gắn kết nụ cười thế gian
BÀI THƠ CHƯƠNG 33: NƠI GẶP GỠ YÊU THƯƠNG
Chiều về nắng đổ hiên nhà
Bước chân con cháu ghé qua thăm bà
Tiếng cười vang cả sân xa
Nghe như mùa hạ nở hoa trong lòng
Ông ngồi kể chuyện ngày xưa
Ánh mắt cháu nhỏ say sưa lắng nghe
Bao nhiêu năm tháng bộn bề
Hóa thành cổ tích gửi về hôm nay
Bàn tay run rẩy nắm tay
Mà nghe hơi ấm tràn đầy yêu thương
Một bữa cơm nhỏ thân quen
Mà sao quý giá hơn ngàn vàng son
Ba thế hệ ngồi vuông tròn
Nụ cười nối tiếp những vòng thời gian
Cháu dạy ông cách nhắn tin
Ông dạy cháu cách giữ gìn nghĩa nhân
Mỗi ngày học một điều gần
Gia đình là chốn dừng chân dịu dàng
Không cần vật chất cao sang
Chỉ cần hiện diện cũng thành bình yên
Một câu hỏi rất dịu hiền
“Hôm nay ông khỏe?” – ấm liền trái tim
Tuổi già đâu muốn lặng im
Chỉ mong được thấy cháu tìm về thăm
Bao nhiêu ký ức trăm năm
Gói trong câu chuyện âm thầm truyền trao
Tình thân chẳng có thấp cao
Chỉ cần còn nhớ tìm nhau quay về
Sân nhà nắng rụng bên hè
Mà nghe hạnh phúc tràn trề trong tim
Gia đình là chốn bình yên
Dẫu đi muôn dặm vẫn tìm quay về
Mỗi lần gặp gỡ sum vầy
Thời gian như thể dừng ngay giữa chiều
Tay trong tay nói bao điều
Những điều giản dị mà nhiều yêu thương
Ông bà là gốc con đường
Cháu con là nhánh vươn vươn giữa trời
Cây gia đình mãi xanh tươi
Khi còn gắn kết nụ cười thế gian
HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 33: NƠI GẶP GỠ YÊU THƯƠNG
Chiều về nắng đổ hiên nhà
Bước chân con cháu ghé qua thăm bà
Tiếng cười vang cả sân xa
Nghe như mùa hạ nở hoa trong lòng
Ông ngồi kể chuyện ngày xưa
Ánh mắt cháu nhỏ say sưa lắng nghe
Bao nhiêu năm tháng bộn bề
Hóa thành cổ tích gửi về hôm nay
Bàn tay run rẩy nắm tay
Mà nghe hơi ấm tràn đầy yêu thương
Một bữa cơm nhỏ thân quen
Mà sao quý giá hơn ngàn vàng son
Ba thế hệ ngồi vuông tròn
Nụ cười nối tiếp những vòng thời gian
Cháu dạy ông cách nhắn tin
Ông dạy cháu cách giữ gìn nghĩa nhân
Mỗi ngày học một điều gần
Gia đình là chốn dừng chân dịu dàng
Không cần vật chất cao sang
Chỉ cần hiện diện cũng thành bình yên
Một câu hỏi rất dịu hiền
“Hôm nay ông khỏe?” – ấm liền trái tim
Tuổi già đâu muốn lặng im
Chỉ mong được thấy cháu tìm về thăm
Bao nhiêu ký ức trăm năm
Gói trong câu chuyện âm thầm truyền trao
Tình thân chẳng có thấp cao
Chỉ cần còn nhớ tìm nhau quay về
Sân nhà nắng rụng bên hè
Mà nghe hạnh phúc tràn trề trong tim
Gia đình là chốn bình yên
Dẫu đi muôn dặm vẫn tìm quay về
Mỗi lần gặp gỡ sum vầy
Thời gian như thể dừng ngay giữa chiều
Tay trong tay nói bao điều
Những điều giản dị mà nhiều yêu thương
Ông bà là gốc con đường
Cháu con là nhánh vươn vươn giữa trời
Cây gia đình mãi xanh tươi
Khi còn gắn kết nụ cười thế gian 🌿