HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 36: HOÀNG HÔN RỰC RỠ

Có người sợ bước tuổi già
Sợ làn tóc bạc, sợ nhà vắng im

Sợ ngày chậm bước lặng thinh
Sợ mình lạc giữa hành trình cô đơn

Nhưng ai đi trọn con đường
Mới hay cuối dốc thơm hương hoa đời

Tuổi già không phải xa xôi
Mà là bến đỗ thảnh thơi tâm hồn

Không còn vội vã bon chen
Không còn gánh nặng nợ tiền danh xa

Chỉ còn nhịp thở chan hòa
Với trời xanh biếc với hoa bên thềm

Mỗi ngày nắng rót thật êm
Mỗi chiều gió hát dịu mềm quanh sân

Chén trà ấm giữa tình thân
Một câu chuyện cũ cũng gần hóa vui

Thời gian chẳng vội vàng trôi
Mà như dừng lại để người nghỉ ngơi

Nhìn con cháu lớn nên người
Thấy đời mình bỗng rạng ngời biết bao

Bao năm bão tố dạt dào
Giờ thành ký ức ngọt ngào như mơ

Nếp nhăn đâu phải phai mờ
Mà là trang sách ghi chờ yêu thương

Tóc bạc đâu phải vấn vương
Mà là ánh sáng của đường đã qua

Tuổi già mở cửa hiền hòa
Đón bình an đến như làn gió xuân

Không cần phải chứng minh thân
Không cần đua chạy với lần tháng năm

Chỉ cần một trái tim ấm
Biết yêu cuộc sống âm thầm quanh ta

Sáng nghe chim hót hiên nhà
Chiều xem mây trắng trôi xa cuối trời

Đêm nằm nghe gió ru lời
Thấy lòng thanh thản rạng ngời bình yên

Tuổi già đâu phải buồn phiền
Mà là chương cuối dịu hiền đời ta

Hoàng hôn rực rỡ bao la
Là khi mặt trời sắp qua cuối ngày

Ai đi trọn vẹn hôm nay
Sẽ yêu từng phút tháng ngày đã qua

Tuổi già đẹp tựa đóa hoa
Nở trong bình lặng chan hòa yêu thương
HNI 23-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 36: HOÀNG HÔN RỰC RỠ Có người sợ bước tuổi già Sợ làn tóc bạc, sợ nhà vắng im Sợ ngày chậm bước lặng thinh Sợ mình lạc giữa hành trình cô đơn Nhưng ai đi trọn con đường Mới hay cuối dốc thơm hương hoa đời Tuổi già không phải xa xôi Mà là bến đỗ thảnh thơi tâm hồn Không còn vội vã bon chen Không còn gánh nặng nợ tiền danh xa Chỉ còn nhịp thở chan hòa Với trời xanh biếc với hoa bên thềm Mỗi ngày nắng rót thật êm Mỗi chiều gió hát dịu mềm quanh sân Chén trà ấm giữa tình thân Một câu chuyện cũ cũng gần hóa vui Thời gian chẳng vội vàng trôi Mà như dừng lại để người nghỉ ngơi Nhìn con cháu lớn nên người Thấy đời mình bỗng rạng ngời biết bao Bao năm bão tố dạt dào Giờ thành ký ức ngọt ngào như mơ Nếp nhăn đâu phải phai mờ Mà là trang sách ghi chờ yêu thương Tóc bạc đâu phải vấn vương Mà là ánh sáng của đường đã qua Tuổi già mở cửa hiền hòa Đón bình an đến như làn gió xuân Không cần phải chứng minh thân Không cần đua chạy với lần tháng năm Chỉ cần một trái tim ấm Biết yêu cuộc sống âm thầm quanh ta Sáng nghe chim hót hiên nhà Chiều xem mây trắng trôi xa cuối trời Đêm nằm nghe gió ru lời Thấy lòng thanh thản rạng ngời bình yên Tuổi già đâu phải buồn phiền Mà là chương cuối dịu hiền đời ta Hoàng hôn rực rỡ bao la Là khi mặt trời sắp qua cuối ngày Ai đi trọn vẹn hôm nay Sẽ yêu từng phút tháng ngày đã qua Tuổi già đẹp tựa đóa hoa Nở trong bình lặng chan hòa yêu thương
Like
Love
7
0 Bình luận 0 Chia sẽ