HNI 23/4/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NGƯỜI BẠN THẦM LẶNG
Có một người bạn không nhìn thấy
Nhưng luôn ở cạnh mỗi ngày
Không nói nhiều như con cháu
Mà lặng im dõi theo từng nhịp tim
Buổi sáng thức dậy
Chiếc vòng nhỏ khẽ sáng lên
Như lời chào nhẹ nhàng
Rằng cơ thể vẫn bình an
Nhịp tim được lắng nghe
Hơi thở được ghi nhớ
Những điều tưởng rất nhỏ
Được giữ gìn từng phút giây
Ánh đèn tự bật khi đêm xuống
Không cần ai phải tìm công tắc
Bóng tối không còn đáng sợ
Khi lối đi luôn sáng dịu dàng
Cánh cửa khẽ nhắc khi chưa đóng
Căn phòng giữ nhiệt vừa đủ
Ngôi nhà trở thành người bạn
Biết quan tâm âm thầm
Một cú ngã không còn cô độc
Một tiếng gọi không rơi vào im lặng
Chỉ vài giây sau tín hiệu
Là có người chạy đến bên
Có bác sĩ ở phía bên kia màn hình
Nụ cười hiện lên qua cuộc gọi
Khoảng cách dài ngàn cây số
Bỗng thu lại trong gang tay
Con cháu nhìn thấy cha mẹ
Qua những dòng báo cáo bình yên
Biết rằng ở nơi xa ấy
Mọi thứ vẫn đang ổn
Trí nhớ được nhắc bằng tiếng chuông
Giờ uống thuốc không còn quên
Những việc nhỏ của mỗi ngày
Được giữ trọn vẹn
Có trò chơi cho trí não
Có bài tập cho nụ cười
Bộ não vẫn tiếp tục hành trình
Không chịu dừng lại
Công nghệ không có trái tim
Nhưng giúp trái tim yên ổn
Không có đôi tay
Nhưng giúp bàn tay được nghỉ ngơi
Người bạn ấy không cần nghỉ
Không mệt mỏi qua năm tháng
Luôn thức cùng giấc ngủ
Luôn canh giữ bình an
Và khi đêm xuống rất sâu
Căn nhà vẫn thở nhẹ
Trong vòng tay vô hình
Của người bạn thầm lặng.
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NGƯỜI BẠN THẦM LẶNG
Có một người bạn không nhìn thấy
Nhưng luôn ở cạnh mỗi ngày
Không nói nhiều như con cháu
Mà lặng im dõi theo từng nhịp tim
Buổi sáng thức dậy
Chiếc vòng nhỏ khẽ sáng lên
Như lời chào nhẹ nhàng
Rằng cơ thể vẫn bình an
Nhịp tim được lắng nghe
Hơi thở được ghi nhớ
Những điều tưởng rất nhỏ
Được giữ gìn từng phút giây
Ánh đèn tự bật khi đêm xuống
Không cần ai phải tìm công tắc
Bóng tối không còn đáng sợ
Khi lối đi luôn sáng dịu dàng
Cánh cửa khẽ nhắc khi chưa đóng
Căn phòng giữ nhiệt vừa đủ
Ngôi nhà trở thành người bạn
Biết quan tâm âm thầm
Một cú ngã không còn cô độc
Một tiếng gọi không rơi vào im lặng
Chỉ vài giây sau tín hiệu
Là có người chạy đến bên
Có bác sĩ ở phía bên kia màn hình
Nụ cười hiện lên qua cuộc gọi
Khoảng cách dài ngàn cây số
Bỗng thu lại trong gang tay
Con cháu nhìn thấy cha mẹ
Qua những dòng báo cáo bình yên
Biết rằng ở nơi xa ấy
Mọi thứ vẫn đang ổn
Trí nhớ được nhắc bằng tiếng chuông
Giờ uống thuốc không còn quên
Những việc nhỏ của mỗi ngày
Được giữ trọn vẹn
Có trò chơi cho trí não
Có bài tập cho nụ cười
Bộ não vẫn tiếp tục hành trình
Không chịu dừng lại
Công nghệ không có trái tim
Nhưng giúp trái tim yên ổn
Không có đôi tay
Nhưng giúp bàn tay được nghỉ ngơi
Người bạn ấy không cần nghỉ
Không mệt mỏi qua năm tháng
Luôn thức cùng giấc ngủ
Luôn canh giữ bình an
Và khi đêm xuống rất sâu
Căn nhà vẫn thở nhẹ
Trong vòng tay vô hình
Của người bạn thầm lặng.
HNI 23/4/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NGƯỜI BẠN THẦM LẶNG
Có một người bạn không nhìn thấy
Nhưng luôn ở cạnh mỗi ngày
Không nói nhiều như con cháu
Mà lặng im dõi theo từng nhịp tim
Buổi sáng thức dậy
Chiếc vòng nhỏ khẽ sáng lên
Như lời chào nhẹ nhàng
Rằng cơ thể vẫn bình an
Nhịp tim được lắng nghe
Hơi thở được ghi nhớ
Những điều tưởng rất nhỏ
Được giữ gìn từng phút giây
Ánh đèn tự bật khi đêm xuống
Không cần ai phải tìm công tắc
Bóng tối không còn đáng sợ
Khi lối đi luôn sáng dịu dàng
Cánh cửa khẽ nhắc khi chưa đóng
Căn phòng giữ nhiệt vừa đủ
Ngôi nhà trở thành người bạn
Biết quan tâm âm thầm
Một cú ngã không còn cô độc
Một tiếng gọi không rơi vào im lặng
Chỉ vài giây sau tín hiệu
Là có người chạy đến bên
Có bác sĩ ở phía bên kia màn hình
Nụ cười hiện lên qua cuộc gọi
Khoảng cách dài ngàn cây số
Bỗng thu lại trong gang tay
Con cháu nhìn thấy cha mẹ
Qua những dòng báo cáo bình yên
Biết rằng ở nơi xa ấy
Mọi thứ vẫn đang ổn
Trí nhớ được nhắc bằng tiếng chuông
Giờ uống thuốc không còn quên
Những việc nhỏ của mỗi ngày
Được giữ trọn vẹn
Có trò chơi cho trí não
Có bài tập cho nụ cười
Bộ não vẫn tiếp tục hành trình
Không chịu dừng lại
Công nghệ không có trái tim
Nhưng giúp trái tim yên ổn
Không có đôi tay
Nhưng giúp bàn tay được nghỉ ngơi
Người bạn ấy không cần nghỉ
Không mệt mỏi qua năm tháng
Luôn thức cùng giấc ngủ
Luôn canh giữ bình an
Và khi đêm xuống rất sâu
Căn nhà vẫn thở nhẹ
Trong vòng tay vô hình
Của người bạn thầm lặng.