HNI 23/4/2026:
BÀI THƠ CHƯOQNG 20: HƠI THỞ BÌNH AN
Có một nơi rất yên
Không phải ở cuối chân trời
Không phải sau cánh cửa nào
Mà nằm ngay trong hơi thở
Một hơi vào thật sâu
Một hơi ra thật chậm
Thế giới bỗng dịu lại
Như mặt hồ không gợn
Tuổi già không cần vội
Không cần chạy theo ai
Chỉ cần ngồi xuống nhẹ
Nghe trái tim thở dài
Có những ngày nhiều nghĩ
Như mây kéo kín trời
Thiền là cơn gió nhẹ
Thổi mây trôi xa vời
Có những ký ức cũ
Chợt ghé thăm bất ngờ
Thiền không xua đuổi chúng
Chỉ mỉm cười làm thơ
Ngồi yên nghe chim hót
Cũng là một bài kinh
Nhìn nắng vàng qua lá
Cũng là phút thiền sinh
Một tách trà buổi sáng
Khói bay rất mong manh
Ta nâng bằng hai tay
Như nâng niềm bình an
Không cần đi đâu cả
Không cần phải tìm xa
Hạnh phúc ngồi rất khẽ
Ngay trong nhịp thở ra
Tuổi già như mùa thu
Lá vàng rơi rất đẹp
Thiền là cơn gió nhẹ
Đưa chiếc lá về nhà
Khi tâm thôi bão tố
Trời trong ở bên trong
Ta nghe đời rất rộng
Mà lòng mình mênh mông.
BÀI THƠ CHƯOQNG 20: HƠI THỞ BÌNH AN
Có một nơi rất yên
Không phải ở cuối chân trời
Không phải sau cánh cửa nào
Mà nằm ngay trong hơi thở
Một hơi vào thật sâu
Một hơi ra thật chậm
Thế giới bỗng dịu lại
Như mặt hồ không gợn
Tuổi già không cần vội
Không cần chạy theo ai
Chỉ cần ngồi xuống nhẹ
Nghe trái tim thở dài
Có những ngày nhiều nghĩ
Như mây kéo kín trời
Thiền là cơn gió nhẹ
Thổi mây trôi xa vời
Có những ký ức cũ
Chợt ghé thăm bất ngờ
Thiền không xua đuổi chúng
Chỉ mỉm cười làm thơ
Ngồi yên nghe chim hót
Cũng là một bài kinh
Nhìn nắng vàng qua lá
Cũng là phút thiền sinh
Một tách trà buổi sáng
Khói bay rất mong manh
Ta nâng bằng hai tay
Như nâng niềm bình an
Không cần đi đâu cả
Không cần phải tìm xa
Hạnh phúc ngồi rất khẽ
Ngay trong nhịp thở ra
Tuổi già như mùa thu
Lá vàng rơi rất đẹp
Thiền là cơn gió nhẹ
Đưa chiếc lá về nhà
Khi tâm thôi bão tố
Trời trong ở bên trong
Ta nghe đời rất rộng
Mà lòng mình mênh mông.
HNI 23/4/2026:
BÀI THƠ CHƯOQNG 20: HƠI THỞ BÌNH AN
Có một nơi rất yên
Không phải ở cuối chân trời
Không phải sau cánh cửa nào
Mà nằm ngay trong hơi thở
Một hơi vào thật sâu
Một hơi ra thật chậm
Thế giới bỗng dịu lại
Như mặt hồ không gợn
Tuổi già không cần vội
Không cần chạy theo ai
Chỉ cần ngồi xuống nhẹ
Nghe trái tim thở dài
Có những ngày nhiều nghĩ
Như mây kéo kín trời
Thiền là cơn gió nhẹ
Thổi mây trôi xa vời
Có những ký ức cũ
Chợt ghé thăm bất ngờ
Thiền không xua đuổi chúng
Chỉ mỉm cười làm thơ
Ngồi yên nghe chim hót
Cũng là một bài kinh
Nhìn nắng vàng qua lá
Cũng là phút thiền sinh
Một tách trà buổi sáng
Khói bay rất mong manh
Ta nâng bằng hai tay
Như nâng niềm bình an
Không cần đi đâu cả
Không cần phải tìm xa
Hạnh phúc ngồi rất khẽ
Ngay trong nhịp thở ra
Tuổi già như mùa thu
Lá vàng rơi rất đẹp
Thiền là cơn gió nhẹ
Đưa chiếc lá về nhà
Khi tâm thôi bão tố
Trời trong ở bên trong
Ta nghe đời rất rộng
Mà lòng mình mênh mông.