HNI. 24-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 41: NGHỀ GIỮ MÙA BÌNH YÊN
Có một nghề rất dịu
Chăm từng bước tuổi già
Không ồn ào hào nhoáng
Mà sáng như vầng hoa
Mỗi ngày đi làm sớm
Mang theo nụ cười hiền
Mang theo lời hỏi nhỏ
Cho lòng người bình yên
Một bàn tay nâng nhẹ
Một ánh mắt sẻ chia
Một lời chào ấm áp
Đủ xua tan cách lìa
Người ta xây cao ốc
Người ta dựng phố phường
Còn người chăm tuổi xế
Xây những miền yêu thương
Không cần danh rực rỡ
Không cần tiếng vang xa
Chỉ cần tim đủ ấm
Cho người thấy có nhà
Một ly trà buổi sáng
Một lời hỏi han thôi
Cũng thành niềm hạnh phúc
Cho ngày mới thảnh thơi
Có khi nghe kể lại
Những chuyện cũ xa xăm
Chiến tranh và tuổi trẻ
Những tháng năm âm thầm
Ngồi nghe hoài không chán
Dẫu chuyện kể nhiều lần
Vì trong từng ký ức
Có cả một mùa xuân
Công nghệ rồi sẽ lớn
Robot sẽ giúp người
Nhưng bàn tay ấm áp
Vẫn cần mãi trên đời
Vì trái tim con người
Không máy nào thay được
Một nụ cười chân thật
Quý hơn ngàn thang thuốc
Nghề chăm người tuổi xế
Là nghề giữ thời gian
Giữ từng ngày bình lặng
Giữ từng phút an nhàn
Ngày mai khi tóc bạc
Ai cũng sẽ như nhau
Nên gieo mầm tử tế
Ngay từ buổi hôm nao
Hôm nay ta chăm sóc
Ngày mai sẽ được chăm
Vòng tròn đời lặng lẽ
Mà sâu tựa trăng rằm
Có một nghề rất đẹp
Không cần ánh hào quang
Chỉ cần tim biết ấm
Đã đủ sáng nhân gian
Đọc thêm
BÀI THƠ CHƯƠNG 41: NGHỀ GIỮ MÙA BÌNH YÊN
Có một nghề rất dịu
Chăm từng bước tuổi già
Không ồn ào hào nhoáng
Mà sáng như vầng hoa
Mỗi ngày đi làm sớm
Mang theo nụ cười hiền
Mang theo lời hỏi nhỏ
Cho lòng người bình yên
Một bàn tay nâng nhẹ
Một ánh mắt sẻ chia
Một lời chào ấm áp
Đủ xua tan cách lìa
Người ta xây cao ốc
Người ta dựng phố phường
Còn người chăm tuổi xế
Xây những miền yêu thương
Không cần danh rực rỡ
Không cần tiếng vang xa
Chỉ cần tim đủ ấm
Cho người thấy có nhà
Một ly trà buổi sáng
Một lời hỏi han thôi
Cũng thành niềm hạnh phúc
Cho ngày mới thảnh thơi
Có khi nghe kể lại
Những chuyện cũ xa xăm
Chiến tranh và tuổi trẻ
Những tháng năm âm thầm
Ngồi nghe hoài không chán
Dẫu chuyện kể nhiều lần
Vì trong từng ký ức
Có cả một mùa xuân
Công nghệ rồi sẽ lớn
Robot sẽ giúp người
Nhưng bàn tay ấm áp
Vẫn cần mãi trên đời
Vì trái tim con người
Không máy nào thay được
Một nụ cười chân thật
Quý hơn ngàn thang thuốc
Nghề chăm người tuổi xế
Là nghề giữ thời gian
Giữ từng ngày bình lặng
Giữ từng phút an nhàn
Ngày mai khi tóc bạc
Ai cũng sẽ như nhau
Nên gieo mầm tử tế
Ngay từ buổi hôm nao
Hôm nay ta chăm sóc
Ngày mai sẽ được chăm
Vòng tròn đời lặng lẽ
Mà sâu tựa trăng rằm
Có một nghề rất đẹp
Không cần ánh hào quang
Chỉ cần tim biết ấm
Đã đủ sáng nhân gian
Đọc thêm
HNI. 24-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 41: NGHỀ GIỮ MÙA BÌNH YÊN
Có một nghề rất dịu
Chăm từng bước tuổi già
Không ồn ào hào nhoáng
Mà sáng như vầng hoa
Mỗi ngày đi làm sớm
Mang theo nụ cười hiền
Mang theo lời hỏi nhỏ
Cho lòng người bình yên
Một bàn tay nâng nhẹ
Một ánh mắt sẻ chia
Một lời chào ấm áp
Đủ xua tan cách lìa
Người ta xây cao ốc
Người ta dựng phố phường
Còn người chăm tuổi xế
Xây những miền yêu thương
Không cần danh rực rỡ
Không cần tiếng vang xa
Chỉ cần tim đủ ấm
Cho người thấy có nhà
Một ly trà buổi sáng
Một lời hỏi han thôi
Cũng thành niềm hạnh phúc
Cho ngày mới thảnh thơi
Có khi nghe kể lại
Những chuyện cũ xa xăm
Chiến tranh và tuổi trẻ
Những tháng năm âm thầm
Ngồi nghe hoài không chán
Dẫu chuyện kể nhiều lần
Vì trong từng ký ức
Có cả một mùa xuân
Công nghệ rồi sẽ lớn
Robot sẽ giúp người
Nhưng bàn tay ấm áp
Vẫn cần mãi trên đời
Vì trái tim con người
Không máy nào thay được
Một nụ cười chân thật
Quý hơn ngàn thang thuốc
Nghề chăm người tuổi xế
Là nghề giữ thời gian
Giữ từng ngày bình lặng
Giữ từng phút an nhàn
Ngày mai khi tóc bạc
Ai cũng sẽ như nhau
Nên gieo mầm tử tế
Ngay từ buổi hôm nao
Hôm nay ta chăm sóc
Ngày mai sẽ được chăm
Vòng tròn đời lặng lẽ
Mà sâu tựa trăng rằm
Có một nghề rất đẹp
Không cần ánh hào quang
Chỉ cần tim biết ấm
Đã đủ sáng nhân gian
Đọc thêm