HNI 24-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 44: XÃ HỘI TRƯỜNG THỌ ĐANG ĐẾN
Một buổi sớm mai rất mới
Nhân gian thức dậy bình yên
Tuổi trăm không còn xa xôi
Trở thành câu chuyện tự nhiên
Người già không còn e ngại
Những mùa lá rụng bên thềm
Mỗi bước chân đi chậm rãi
Lại mang theo nụ cười hiền
Thời gian thôi không vội vã
Không còn đếm tuổi sợ già
Một trăm năm đời người sống
Như con thuyền rộng biển xa
Tuổi sáu mươi chưa dừng lại
Chỉ vừa sang ngã rẽ thôi
Một hành trình đang mở cửa
Mời ta bước tiếp vào đời
Tuổi bảy mươi đầy khát vọng
Học điều chưa học ngày xưa
Bao ước mơ còn dang dở
Bỗng thành mầm nở trong mưa
Tuổi tám mươi đi thật chậm
Nhưng lòng rực sáng niềm tin
Từng bước chân như kể chuyện
Một đời gom góp ân tình
Tuổi chín mươi cười rất nhẹ
Nhìn con cháu lớn từng ngày
Hạnh phúc giản đơn biết mấy
Chỉ cần nắng ấm hiên nhà
Thế giới dần thay định nghĩa
Chữ già bỗng hóa mong manh
Ai còn gọi là kết thúc
Khi đời mở lối trong lành
Một đời chia thành nhiều chặng
Mỗi chặng đều đẹp như thơ
Không còn hành trình khép lại
Chỉ là mở tiếp giấc mơ
Công nghệ dìu ta đi tiếp
Theo dõi nhịp thở từng đêm
Ngôi nhà trở thành bạn hữu
Giữ ta bình an êm đềm
Những mái đầu bạc lấp lánh
Như sao sáng giữa trời khuya
Họ không cần ai thương hại
Chỉ cần được sống say mê
Con cháu ngồi nghe chuyện cũ
Như nghe lịch sử hiện về
Trí tuệ trở thành tài sản
Trao đi chẳng hề vơi bề
Xã hội mở thêm cánh cửa
Cho mùa thu nắng dịu dàng
Tuổi già hóa thành mùa gặt
Gặt bao hạnh phúc an khang
Không còn những ngày lo sợ
Bóng chiều đổ xuống cô đơn
Vì quanh ta là cộng đồng
Vòng tay ấm áp yêu thương
Khi sống trăm năm rất thật
Điều quý giá chẳng là lâu
Mà là từng ngày đang sống
Đong đầy ý nghĩa nhiệm màu
Và tương lai đang đến gần
Như bình minh rất hiền hòa
Tuổi già không còn là cuối
Mà là chương đẹp đời ta
BÀI THƠ CHƯƠNG 44: XÃ HỘI TRƯỜNG THỌ ĐANG ĐẾN
Một buổi sớm mai rất mới
Nhân gian thức dậy bình yên
Tuổi trăm không còn xa xôi
Trở thành câu chuyện tự nhiên
Người già không còn e ngại
Những mùa lá rụng bên thềm
Mỗi bước chân đi chậm rãi
Lại mang theo nụ cười hiền
Thời gian thôi không vội vã
Không còn đếm tuổi sợ già
Một trăm năm đời người sống
Như con thuyền rộng biển xa
Tuổi sáu mươi chưa dừng lại
Chỉ vừa sang ngã rẽ thôi
Một hành trình đang mở cửa
Mời ta bước tiếp vào đời
Tuổi bảy mươi đầy khát vọng
Học điều chưa học ngày xưa
Bao ước mơ còn dang dở
Bỗng thành mầm nở trong mưa
Tuổi tám mươi đi thật chậm
Nhưng lòng rực sáng niềm tin
Từng bước chân như kể chuyện
Một đời gom góp ân tình
Tuổi chín mươi cười rất nhẹ
Nhìn con cháu lớn từng ngày
Hạnh phúc giản đơn biết mấy
Chỉ cần nắng ấm hiên nhà
Thế giới dần thay định nghĩa
Chữ già bỗng hóa mong manh
Ai còn gọi là kết thúc
Khi đời mở lối trong lành
Một đời chia thành nhiều chặng
Mỗi chặng đều đẹp như thơ
Không còn hành trình khép lại
Chỉ là mở tiếp giấc mơ
Công nghệ dìu ta đi tiếp
Theo dõi nhịp thở từng đêm
Ngôi nhà trở thành bạn hữu
Giữ ta bình an êm đềm
Những mái đầu bạc lấp lánh
Như sao sáng giữa trời khuya
Họ không cần ai thương hại
Chỉ cần được sống say mê
Con cháu ngồi nghe chuyện cũ
Như nghe lịch sử hiện về
Trí tuệ trở thành tài sản
Trao đi chẳng hề vơi bề
Xã hội mở thêm cánh cửa
Cho mùa thu nắng dịu dàng
Tuổi già hóa thành mùa gặt
Gặt bao hạnh phúc an khang
Không còn những ngày lo sợ
Bóng chiều đổ xuống cô đơn
Vì quanh ta là cộng đồng
Vòng tay ấm áp yêu thương
Khi sống trăm năm rất thật
Điều quý giá chẳng là lâu
Mà là từng ngày đang sống
Đong đầy ý nghĩa nhiệm màu
Và tương lai đang đến gần
Như bình minh rất hiền hòa
Tuổi già không còn là cuối
Mà là chương đẹp đời ta
HNI 24-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 44: XÃ HỘI TRƯỜNG THỌ ĐANG ĐẾN
Một buổi sớm mai rất mới
Nhân gian thức dậy bình yên
Tuổi trăm không còn xa xôi
Trở thành câu chuyện tự nhiên
Người già không còn e ngại
Những mùa lá rụng bên thềm
Mỗi bước chân đi chậm rãi
Lại mang theo nụ cười hiền
Thời gian thôi không vội vã
Không còn đếm tuổi sợ già
Một trăm năm đời người sống
Như con thuyền rộng biển xa
Tuổi sáu mươi chưa dừng lại
Chỉ vừa sang ngã rẽ thôi
Một hành trình đang mở cửa
Mời ta bước tiếp vào đời
Tuổi bảy mươi đầy khát vọng
Học điều chưa học ngày xưa
Bao ước mơ còn dang dở
Bỗng thành mầm nở trong mưa
Tuổi tám mươi đi thật chậm
Nhưng lòng rực sáng niềm tin
Từng bước chân như kể chuyện
Một đời gom góp ân tình
Tuổi chín mươi cười rất nhẹ
Nhìn con cháu lớn từng ngày
Hạnh phúc giản đơn biết mấy
Chỉ cần nắng ấm hiên nhà
Thế giới dần thay định nghĩa
Chữ già bỗng hóa mong manh
Ai còn gọi là kết thúc
Khi đời mở lối trong lành
Một đời chia thành nhiều chặng
Mỗi chặng đều đẹp như thơ
Không còn hành trình khép lại
Chỉ là mở tiếp giấc mơ
Công nghệ dìu ta đi tiếp
Theo dõi nhịp thở từng đêm
Ngôi nhà trở thành bạn hữu
Giữ ta bình an êm đềm
Những mái đầu bạc lấp lánh
Như sao sáng giữa trời khuya
Họ không cần ai thương hại
Chỉ cần được sống say mê
Con cháu ngồi nghe chuyện cũ
Như nghe lịch sử hiện về
Trí tuệ trở thành tài sản
Trao đi chẳng hề vơi bề
Xã hội mở thêm cánh cửa
Cho mùa thu nắng dịu dàng
Tuổi già hóa thành mùa gặt
Gặt bao hạnh phúc an khang
Không còn những ngày lo sợ
Bóng chiều đổ xuống cô đơn
Vì quanh ta là cộng đồng
Vòng tay ấm áp yêu thương
Khi sống trăm năm rất thật
Điều quý giá chẳng là lâu
Mà là từng ngày đang sống
Đong đầy ý nghĩa nhiệm màu
Và tương lai đang đến gần
Như bình minh rất hiền hòa
Tuổi già không còn là cuối
Mà là chương đẹp đời ta