HNI 26-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: ĐẸP TỪ NẾP SỐNG LÀNH
Không cần lớp phấn son dày
Chỉ cần thở sạch mỗi ngày bình yên
Sáng mai mở cửa đón nắng
Một ly nước ấm nuôi làn da tươi
Bước chân nhẹ giữa khoảng trời
Mồ hôi lấp lánh rạng ngời sắc xuân
Ăn xanh từ lá từ mầm
Nuôi từng tế bào âm thầm nở hoa
Ngủ sâu ôm trọn đêm dài
Giấc mơ chữa lành hình hài bên trong
Buông lo giữa nhịp đời nhanh
Nụ cười tưới mát da xanh dịu dàng
Bớt đường bớt muối mỗi ngày
Cơ thể nhẹ gánh đắm say an lành
Tắm nắng sớm khi ban mai
Ánh dương dịu trải dài làn da mềm
Uống thêm giọt nước tinh khôi
Dòng trong thanh lọc bồi hồi sức xuân
Mát xa bằng bàn tay ấm
Huyết mạch thức giấc âm thầm reo vui
Hạn lời than thở buồn phiền
Tâm an gương mặt hiền hiền sáng trong
Mỗi ngày đọc một trang hay
Nuôi tâm trí đẹp nở đầy ánh quang
Tắt màn hình trước đêm sâu
Nhường yên tĩnh đón giấc mầu bình an
Chăm hơi thở chậm từng nhịp
Thả trôi muộn phiền tan kịp sớm mai
Đi chân trần trên cỏ mềm
Nghe đất mẹ hát êm đềm gọi ta
Tóc thơm từ gió thiên nhiên
Không cần hóa chất vẫn hiền óng mây
Môi cười uống đủ nước trong
Sắc hồng tự đến thong dong mỗi ngày
Bỏ quên nỗi sợ thời gian
Yêu mình từ những điều giản đơn thôi
Gương kia phản chiếu dịu dàng
Một người khỏe mạnh an khang rạng ngời
Đẹp là khi sống thật sâu
Biết ơn cơ thể nhiệm màu trao ta
Ngày trôi giữ thói quen lành
Nắng mưa cũng vẫn trong xanh nụ cười
Mai sau nhìn lại chặng đường
Thanh xuân còn mãi thơm hương dịu dàng
Đẹp từ nếp sống hôm nay
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: ĐẸP TỪ NẾP SỐNG LÀNH
Không cần lớp phấn son dày
Chỉ cần thở sạch mỗi ngày bình yên
Sáng mai mở cửa đón nắng
Một ly nước ấm nuôi làn da tươi
Bước chân nhẹ giữa khoảng trời
Mồ hôi lấp lánh rạng ngời sắc xuân
Ăn xanh từ lá từ mầm
Nuôi từng tế bào âm thầm nở hoa
Ngủ sâu ôm trọn đêm dài
Giấc mơ chữa lành hình hài bên trong
Buông lo giữa nhịp đời nhanh
Nụ cười tưới mát da xanh dịu dàng
Bớt đường bớt muối mỗi ngày
Cơ thể nhẹ gánh đắm say an lành
Tắm nắng sớm khi ban mai
Ánh dương dịu trải dài làn da mềm
Uống thêm giọt nước tinh khôi
Dòng trong thanh lọc bồi hồi sức xuân
Mát xa bằng bàn tay ấm
Huyết mạch thức giấc âm thầm reo vui
Hạn lời than thở buồn phiền
Tâm an gương mặt hiền hiền sáng trong
Mỗi ngày đọc một trang hay
Nuôi tâm trí đẹp nở đầy ánh quang
Tắt màn hình trước đêm sâu
Nhường yên tĩnh đón giấc mầu bình an
Chăm hơi thở chậm từng nhịp
Thả trôi muộn phiền tan kịp sớm mai
Đi chân trần trên cỏ mềm
Nghe đất mẹ hát êm đềm gọi ta
Tóc thơm từ gió thiên nhiên
Không cần hóa chất vẫn hiền óng mây
Môi cười uống đủ nước trong
Sắc hồng tự đến thong dong mỗi ngày
Bỏ quên nỗi sợ thời gian
Yêu mình từ những điều giản đơn thôi
Gương kia phản chiếu dịu dàng
Một người khỏe mạnh an khang rạng ngời
Đẹp là khi sống thật sâu
Biết ơn cơ thể nhiệm màu trao ta
Ngày trôi giữ thói quen lành
Nắng mưa cũng vẫn trong xanh nụ cười
Mai sau nhìn lại chặng đường
Thanh xuân còn mãi thơm hương dịu dàng
Đẹp từ nếp sống hôm nay
HNI 26-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: ĐẸP TỪ NẾP SỐNG LÀNH
Không cần lớp phấn son dày
Chỉ cần thở sạch mỗi ngày bình yên
Sáng mai mở cửa đón nắng
Một ly nước ấm nuôi làn da tươi
Bước chân nhẹ giữa khoảng trời
Mồ hôi lấp lánh rạng ngời sắc xuân
Ăn xanh từ lá từ mầm
Nuôi từng tế bào âm thầm nở hoa
Ngủ sâu ôm trọn đêm dài
Giấc mơ chữa lành hình hài bên trong
Buông lo giữa nhịp đời nhanh
Nụ cười tưới mát da xanh dịu dàng
Bớt đường bớt muối mỗi ngày
Cơ thể nhẹ gánh đắm say an lành
Tắm nắng sớm khi ban mai
Ánh dương dịu trải dài làn da mềm
Uống thêm giọt nước tinh khôi
Dòng trong thanh lọc bồi hồi sức xuân
Mát xa bằng bàn tay ấm
Huyết mạch thức giấc âm thầm reo vui
Hạn lời than thở buồn phiền
Tâm an gương mặt hiền hiền sáng trong
Mỗi ngày đọc một trang hay
Nuôi tâm trí đẹp nở đầy ánh quang
Tắt màn hình trước đêm sâu
Nhường yên tĩnh đón giấc mầu bình an
Chăm hơi thở chậm từng nhịp
Thả trôi muộn phiền tan kịp sớm mai
Đi chân trần trên cỏ mềm
Nghe đất mẹ hát êm đềm gọi ta
Tóc thơm từ gió thiên nhiên
Không cần hóa chất vẫn hiền óng mây
Môi cười uống đủ nước trong
Sắc hồng tự đến thong dong mỗi ngày
Bỏ quên nỗi sợ thời gian
Yêu mình từ những điều giản đơn thôi
Gương kia phản chiếu dịu dàng
Một người khỏe mạnh an khang rạng ngời
Đẹp là khi sống thật sâu
Biết ơn cơ thể nhiệm màu trao ta
Ngày trôi giữ thói quen lành
Nắng mưa cũng vẫn trong xanh nụ cười
Mai sau nhìn lại chặng đường
Thanh xuân còn mãi thơm hương dịu dàng
Đẹp từ nếp sống hôm nay