HNI 26-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: HÀNH TRÌNH SẮC ĐẸP TỈNH THỨC

Sáng soi gương nhìn chính mình
Thấy bao năm tháng lặng thinh đi qua
Nụ cười đôi mắt hiền hòa
Là trang nhật ký đậm đà yêu thương

Không cần son phấn vấn vương
Chỉ cần tâm sáng tỏa hương dịu dàng
Đẹp không phải để khoe khoang
Mà là chăm chút nhẹ nhàng mỗi ngày

Bước chân chậm giữa đời này
Nghe từng nhịp thở dâng đầy bình yên
Da lành nhờ giấc ngủ hiền
Tóc mềm nhờ những dịu êm tự nhiên

Từ bữa ăn uống an nhiên
Từ ly nước ấm đầu tiên ban mai
Từ khi buông bớt lo hoài
Thấy mình trẻ lại từng ngày rất lâu

Không cần phép lạ nhiệm màu
Chỉ cần hiểu rõ thân sâu chính mình
Mỗi ngày thêm chút quang minh
Gieo hạt khỏe mạnh hành trình nở hoa

Bàn tay chăm sóc thiết tha
Vuốt ve cơ thể như là tri âm
Mỗi lần yêu quý bản thân
Là thêm một bước tiến gần an vui

Sắc đẹp chẳng phải xa xôi
Là khi ánh mắt sáng ngời yêu thương
Là khi sống chậm giữa đường
Biết mình quý giá vô thường trôi qua

Dẫu cho tóc bạc sương pha
Vẫn còn rực rỡ như là nắng mai
Đẹp là cảm giác bên trong
An nhiên, tự tại, thong dong giữa đời

Một ngày thức dậy mỉm cười
Biết mình đang sống trọn vời hôm nay
Đó là vẻ đẹp đủ đầy
Không gì thay thế tháng ngày bình yên
HNI 26-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 21: HÀNH TRÌNH SẮC ĐẸP TỈNH THỨC Sáng soi gương nhìn chính mình Thấy bao năm tháng lặng thinh đi qua Nụ cười đôi mắt hiền hòa Là trang nhật ký đậm đà yêu thương Không cần son phấn vấn vương Chỉ cần tâm sáng tỏa hương dịu dàng Đẹp không phải để khoe khoang Mà là chăm chút nhẹ nhàng mỗi ngày Bước chân chậm giữa đời này Nghe từng nhịp thở dâng đầy bình yên Da lành nhờ giấc ngủ hiền Tóc mềm nhờ những dịu êm tự nhiên Từ bữa ăn uống an nhiên Từ ly nước ấm đầu tiên ban mai Từ khi buông bớt lo hoài Thấy mình trẻ lại từng ngày rất lâu Không cần phép lạ nhiệm màu Chỉ cần hiểu rõ thân sâu chính mình Mỗi ngày thêm chút quang minh Gieo hạt khỏe mạnh hành trình nở hoa Bàn tay chăm sóc thiết tha Vuốt ve cơ thể như là tri âm Mỗi lần yêu quý bản thân Là thêm một bước tiến gần an vui Sắc đẹp chẳng phải xa xôi Là khi ánh mắt sáng ngời yêu thương Là khi sống chậm giữa đường Biết mình quý giá vô thường trôi qua Dẫu cho tóc bạc sương pha Vẫn còn rực rỡ như là nắng mai Đẹp là cảm giác bên trong An nhiên, tự tại, thong dong giữa đời Một ngày thức dậy mỉm cười Biết mình đang sống trọn vời hôm nay Đó là vẻ đẹp đủ đầy Không gì thay thế tháng ngày bình yên
Love
Like
Haha
Wow
Angry
7
0 Comments 0 Shares