HNI 26-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 24: ÂM NHẠC NGHỆ THUẬT VÀ THIÊN NHIÊN CHỮA LÀNH TÂM HỒN
Âm nhạc chạm miền cảm xúc
Nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn ta
Một giai điệu ngân rất khẽ
Mà lòng bỗng thấy nở hoa
Nhịp tim hòa cùng tiếng hát
Bao ưu phiền bỗng tan xa
Căng thẳng lùi về phía cũ
Niềm vui quay lại hiền hòa
Bản nhạc sớm mai rực nắng
Gọi ngày mới thức giấc lên
Mang theo năng lượng tươi sáng
Cho ta bước tiếp vững bền
Nghệ thuật mở cánh cửa nhỏ
Để tâm sự được nói ra
Màu vẽ thay lời chưa nói
Vẽ nên câu chuyện của ta
Trang giấy trở thành bầu bạn
Lắng nghe mọi nỗi buồn vui
Không cần đúng sai phán xét
Chỉ cần chân thật mỉm cười
Khi đôi tay đang sáng tạo
Tâm trí nhẹ tựa mây bay
Bao suy nghĩ dần buông xuống
An yên ở lại nơi này
Thiên nhiên gọi ta trở về
Với rừng xanh và gió trời
Tiếng chim ngân vang buổi sớm
Như lời chào đón cuộc đời
Một bước chân trên thảm cỏ
Nghe đất trời thở dịu dàng
Ánh nắng len qua tán lá
Chạm tim rất đỗi mênh mang
Dòng suối thì thầm kể chuyện
Về bình yên đã từ lâu
Chỉ khi ta ngồi lắng lại
Mới nghe được nhịp nhiệm màu
Âm nhạc cùng rừng cây biếc
Cùng bức tranh nhỏ ta vẽ
Ba nguồn chữa lành hội tụ
Cho tâm hồn bỗng lặng lẽ
Cuộc sống đôi khi vội vã
Ta quên chăm sóc chính mình
Chỉ cần chậm lại một chút
Là thấy thế giới yên bình
Một bản nhạc chiều buông nắng
Một khung trời rộng bao la
Một nét vẽ còn dang dở
Cũng đủ sưởi ấm tim ta
Hạnh phúc đôi khi giản dị
Không cần tìm kiếm xa xôi
Chỉ cần nghe – nhìn – cảm nhận
Là đời đã rất tuyệt vời
Âm nhạc, nghệ thuật, thiên nhiên
Ba món quà của đất trời
Nuôi tâm hồn ta mỗi ngày
Cho cuộc sống mãi sáng ngời
BÀI THƠ CHƯƠNG 24: ÂM NHẠC NGHỆ THUẬT VÀ THIÊN NHIÊN CHỮA LÀNH TÂM HỒN
Âm nhạc chạm miền cảm xúc
Nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn ta
Một giai điệu ngân rất khẽ
Mà lòng bỗng thấy nở hoa
Nhịp tim hòa cùng tiếng hát
Bao ưu phiền bỗng tan xa
Căng thẳng lùi về phía cũ
Niềm vui quay lại hiền hòa
Bản nhạc sớm mai rực nắng
Gọi ngày mới thức giấc lên
Mang theo năng lượng tươi sáng
Cho ta bước tiếp vững bền
Nghệ thuật mở cánh cửa nhỏ
Để tâm sự được nói ra
Màu vẽ thay lời chưa nói
Vẽ nên câu chuyện của ta
Trang giấy trở thành bầu bạn
Lắng nghe mọi nỗi buồn vui
Không cần đúng sai phán xét
Chỉ cần chân thật mỉm cười
Khi đôi tay đang sáng tạo
Tâm trí nhẹ tựa mây bay
Bao suy nghĩ dần buông xuống
An yên ở lại nơi này
Thiên nhiên gọi ta trở về
Với rừng xanh và gió trời
Tiếng chim ngân vang buổi sớm
Như lời chào đón cuộc đời
Một bước chân trên thảm cỏ
Nghe đất trời thở dịu dàng
Ánh nắng len qua tán lá
Chạm tim rất đỗi mênh mang
Dòng suối thì thầm kể chuyện
Về bình yên đã từ lâu
Chỉ khi ta ngồi lắng lại
Mới nghe được nhịp nhiệm màu
Âm nhạc cùng rừng cây biếc
Cùng bức tranh nhỏ ta vẽ
Ba nguồn chữa lành hội tụ
Cho tâm hồn bỗng lặng lẽ
Cuộc sống đôi khi vội vã
Ta quên chăm sóc chính mình
Chỉ cần chậm lại một chút
Là thấy thế giới yên bình
Một bản nhạc chiều buông nắng
Một khung trời rộng bao la
Một nét vẽ còn dang dở
Cũng đủ sưởi ấm tim ta
Hạnh phúc đôi khi giản dị
Không cần tìm kiếm xa xôi
Chỉ cần nghe – nhìn – cảm nhận
Là đời đã rất tuyệt vời
Âm nhạc, nghệ thuật, thiên nhiên
Ba món quà của đất trời
Nuôi tâm hồn ta mỗi ngày
Cho cuộc sống mãi sáng ngời
HNI 26-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 24: ÂM NHẠC NGHỆ THUẬT VÀ THIÊN NHIÊN CHỮA LÀNH TÂM HỒN
Âm nhạc chạm miền cảm xúc
Nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn ta
Một giai điệu ngân rất khẽ
Mà lòng bỗng thấy nở hoa
Nhịp tim hòa cùng tiếng hát
Bao ưu phiền bỗng tan xa
Căng thẳng lùi về phía cũ
Niềm vui quay lại hiền hòa
Bản nhạc sớm mai rực nắng
Gọi ngày mới thức giấc lên
Mang theo năng lượng tươi sáng
Cho ta bước tiếp vững bền
Nghệ thuật mở cánh cửa nhỏ
Để tâm sự được nói ra
Màu vẽ thay lời chưa nói
Vẽ nên câu chuyện của ta
Trang giấy trở thành bầu bạn
Lắng nghe mọi nỗi buồn vui
Không cần đúng sai phán xét
Chỉ cần chân thật mỉm cười
Khi đôi tay đang sáng tạo
Tâm trí nhẹ tựa mây bay
Bao suy nghĩ dần buông xuống
An yên ở lại nơi này
Thiên nhiên gọi ta trở về
Với rừng xanh và gió trời
Tiếng chim ngân vang buổi sớm
Như lời chào đón cuộc đời
Một bước chân trên thảm cỏ
Nghe đất trời thở dịu dàng
Ánh nắng len qua tán lá
Chạm tim rất đỗi mênh mang
Dòng suối thì thầm kể chuyện
Về bình yên đã từ lâu
Chỉ khi ta ngồi lắng lại
Mới nghe được nhịp nhiệm màu
Âm nhạc cùng rừng cây biếc
Cùng bức tranh nhỏ ta vẽ
Ba nguồn chữa lành hội tụ
Cho tâm hồn bỗng lặng lẽ
Cuộc sống đôi khi vội vã
Ta quên chăm sóc chính mình
Chỉ cần chậm lại một chút
Là thấy thế giới yên bình
Một bản nhạc chiều buông nắng
Một khung trời rộng bao la
Một nét vẽ còn dang dở
Cũng đủ sưởi ấm tim ta
Hạnh phúc đôi khi giản dị
Không cần tìm kiếm xa xôi
Chỉ cần nghe – nhìn – cảm nhận
Là đời đã rất tuyệt vời
Âm nhạc, nghệ thuật, thiên nhiên
Ba món quà của đất trời
Nuôi tâm hồn ta mỗi ngày
Cho cuộc sống mãi sáng ngời