HNI 27-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 26: TRÁI ĐẤT KHỎE – CON NGƯỜI KHỎE
Ta hít thở từng sớm mai
Không khí trong lành dịu nhẹ
Một hơi sâu giữa đất trời
Thấy lòng bình yên đến lạ
Nhưng đâu đó khói bay xa
Che mờ những ngày nắng mới
Thành phố thức cùng bụi mịn
Phổi người thầm lặng kêu than
Dòng sông xưa xanh trong veo
Nay mang bao điều mệt mỏi
Nước chảy qua bao hóa chất
Lặng im tích tụ từng ngày
Giọt nước đi vào cơ thể
Mang theo câu chuyện đất trời
Cơ thể như một đại dương
Gợn sóng bởi từng giọt nhỏ
Cánh đồng từng xanh mướt mắt
Giờ mỏi mệt vì hóa chất
Đất cũng cần được nghỉ ngơi
Như con người cần giấc ngủ
Khi đất khỏe cây sẽ khỏe
Quả ngọt nuôi lớn đời ta
Mỗi bữa ăn là món quà
Từ lòng mẹ đất hiền hòa
Ánh nắng dịu dàng buổi sớm
Rót vàng xuống khắp nhân gian
Một phút đứng giữa nắng mai
Đủ sưởi ấm bao tế bào
Tiếng chim gọi ngày rất sớm
Xua tan mệt mỏi trong lòng
Thiên nhiên không cần lời nói
Vẫn chữa lành những vết đau
Giữa phố phường đầy tiếng ồn
Một khoảng lặng là điều quý
Một khu vườn nhỏ xanh mát
Cũng thành thiên đường bình yên
Con người và Trái Đất này
Chưa từng tách rời nhau cả
Khi hành tinh đang mệt mỏi
Chúng ta cũng chẳng thể khỏe
Hãy trồng thêm một mầm xanh
Hãy giữ nguồn nước tinh khiết
Hãy sống dịu dàng với đất
Như sống dịu dàng với ta
Ngày mai sẽ trong hơn hôm
Nếu hôm nay ta bắt đầu
Giữ gìn từng hơi thở sạch
Cho đời nở những mùa xuân
BÀI THƠ CHƯƠNG 26: TRÁI ĐẤT KHỎE – CON NGƯỜI KHỎE
Ta hít thở từng sớm mai
Không khí trong lành dịu nhẹ
Một hơi sâu giữa đất trời
Thấy lòng bình yên đến lạ
Nhưng đâu đó khói bay xa
Che mờ những ngày nắng mới
Thành phố thức cùng bụi mịn
Phổi người thầm lặng kêu than
Dòng sông xưa xanh trong veo
Nay mang bao điều mệt mỏi
Nước chảy qua bao hóa chất
Lặng im tích tụ từng ngày
Giọt nước đi vào cơ thể
Mang theo câu chuyện đất trời
Cơ thể như một đại dương
Gợn sóng bởi từng giọt nhỏ
Cánh đồng từng xanh mướt mắt
Giờ mỏi mệt vì hóa chất
Đất cũng cần được nghỉ ngơi
Như con người cần giấc ngủ
Khi đất khỏe cây sẽ khỏe
Quả ngọt nuôi lớn đời ta
Mỗi bữa ăn là món quà
Từ lòng mẹ đất hiền hòa
Ánh nắng dịu dàng buổi sớm
Rót vàng xuống khắp nhân gian
Một phút đứng giữa nắng mai
Đủ sưởi ấm bao tế bào
Tiếng chim gọi ngày rất sớm
Xua tan mệt mỏi trong lòng
Thiên nhiên không cần lời nói
Vẫn chữa lành những vết đau
Giữa phố phường đầy tiếng ồn
Một khoảng lặng là điều quý
Một khu vườn nhỏ xanh mát
Cũng thành thiên đường bình yên
Con người và Trái Đất này
Chưa từng tách rời nhau cả
Khi hành tinh đang mệt mỏi
Chúng ta cũng chẳng thể khỏe
Hãy trồng thêm một mầm xanh
Hãy giữ nguồn nước tinh khiết
Hãy sống dịu dàng với đất
Như sống dịu dàng với ta
Ngày mai sẽ trong hơn hôm
Nếu hôm nay ta bắt đầu
Giữ gìn từng hơi thở sạch
Cho đời nở những mùa xuân
HNI 27-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 26: TRÁI ĐẤT KHỎE – CON NGƯỜI KHỎE
Ta hít thở từng sớm mai
Không khí trong lành dịu nhẹ
Một hơi sâu giữa đất trời
Thấy lòng bình yên đến lạ
Nhưng đâu đó khói bay xa
Che mờ những ngày nắng mới
Thành phố thức cùng bụi mịn
Phổi người thầm lặng kêu than
Dòng sông xưa xanh trong veo
Nay mang bao điều mệt mỏi
Nước chảy qua bao hóa chất
Lặng im tích tụ từng ngày
Giọt nước đi vào cơ thể
Mang theo câu chuyện đất trời
Cơ thể như một đại dương
Gợn sóng bởi từng giọt nhỏ
Cánh đồng từng xanh mướt mắt
Giờ mỏi mệt vì hóa chất
Đất cũng cần được nghỉ ngơi
Như con người cần giấc ngủ
Khi đất khỏe cây sẽ khỏe
Quả ngọt nuôi lớn đời ta
Mỗi bữa ăn là món quà
Từ lòng mẹ đất hiền hòa
Ánh nắng dịu dàng buổi sớm
Rót vàng xuống khắp nhân gian
Một phút đứng giữa nắng mai
Đủ sưởi ấm bao tế bào
Tiếng chim gọi ngày rất sớm
Xua tan mệt mỏi trong lòng
Thiên nhiên không cần lời nói
Vẫn chữa lành những vết đau
Giữa phố phường đầy tiếng ồn
Một khoảng lặng là điều quý
Một khu vườn nhỏ xanh mát
Cũng thành thiên đường bình yên
Con người và Trái Đất này
Chưa từng tách rời nhau cả
Khi hành tinh đang mệt mỏi
Chúng ta cũng chẳng thể khỏe
Hãy trồng thêm một mầm xanh
Hãy giữ nguồn nước tinh khiết
Hãy sống dịu dàng với đất
Như sống dịu dàng với ta
Ngày mai sẽ trong hơn hôm
Nếu hôm nay ta bắt đầu
Giữ gìn từng hơi thở sạch
Cho đời nở những mùa xuân