HNI 01-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: HẠT MẦM TỰ LẬP

Mỗi đứa trẻ cần tự lập
Từ khi bước những ngày đầu đời thơ
Tự đi qua những bỡ ngỡ
Tự nghe nhịp thở cuộc đời gọi tên
Bàn tay nhỏ học làm quen
Với bao thử thách lớn lên từng ngày
Không ai đi hộ đường dài
Chỉ trao ánh sáng dẫn lối phía xa

Tự buộc dây giày thật thà
Tự lau nước mắt khi mà vấp đau
Tự tin bước tiếp về sau
Từng lần vấp ngã hóa màu trưởng thành
Gia đình đứng phía sau anh
Nhưng không che hết gió lành gió mưa
Cho con học cách sớm vừa
Biết rằng cuộc sống không chừa một ai

Tự ăn bữa cơm hằng ngày
Tự dọn góc nhỏ bàn tay của mình
Những điều rất đỗi lặng thinh
Lại là bài học hành trình lớn lên
Tự tin nói tiếng đầu tiên
Bày tỏ suy nghĩ hồn nhiên thật thà
Không sợ sai, chẳng sợ xa
Chỉ sợ không dám bước qua chính mình

Cha mẹ hãy lặng yên nhìn
Để con tự viết hành trình tuổi thơ
Đừng che chắn quá bến bờ
Đừng thay con bước những giờ gian nan
Mỗi lần con ngã dọc ngang
Là thêm sức mạnh mở mang tâm hồn
Trưởng thành đâu phải sớm khôn
Mà là học cách tự tôn mỗi ngày

Khi con biết đứng thẳng tay
Tự tìm ánh sáng đong đầy niềm tin
Mai này giữa chốn nhân sinh
Con không lạc bước trước nghìn bão giông
Tự lập chính là dòng sông
Chảy qua tuổi nhỏ mênh mông đất trời
Cho con sức mạnh vào đời
Vững vàng đi tới những nơi xa vời

Hạt mầm gieo giữa cuộc đời
Chính là tự lập rạng ngời tương lai
HNI 01-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 17: HẠT MẦM TỰ LẬP Mỗi đứa trẻ cần tự lập Từ khi bước những ngày đầu đời thơ Tự đi qua những bỡ ngỡ Tự nghe nhịp thở cuộc đời gọi tên Bàn tay nhỏ học làm quen Với bao thử thách lớn lên từng ngày Không ai đi hộ đường dài Chỉ trao ánh sáng dẫn lối phía xa Tự buộc dây giày thật thà Tự lau nước mắt khi mà vấp đau Tự tin bước tiếp về sau Từng lần vấp ngã hóa màu trưởng thành Gia đình đứng phía sau anh Nhưng không che hết gió lành gió mưa Cho con học cách sớm vừa Biết rằng cuộc sống không chừa một ai Tự ăn bữa cơm hằng ngày Tự dọn góc nhỏ bàn tay của mình Những điều rất đỗi lặng thinh Lại là bài học hành trình lớn lên Tự tin nói tiếng đầu tiên Bày tỏ suy nghĩ hồn nhiên thật thà Không sợ sai, chẳng sợ xa Chỉ sợ không dám bước qua chính mình Cha mẹ hãy lặng yên nhìn Để con tự viết hành trình tuổi thơ Đừng che chắn quá bến bờ Đừng thay con bước những giờ gian nan Mỗi lần con ngã dọc ngang Là thêm sức mạnh mở mang tâm hồn Trưởng thành đâu phải sớm khôn Mà là học cách tự tôn mỗi ngày Khi con biết đứng thẳng tay Tự tìm ánh sáng đong đầy niềm tin Mai này giữa chốn nhân sinh Con không lạc bước trước nghìn bão giông Tự lập chính là dòng sông Chảy qua tuổi nhỏ mênh mông đất trời Cho con sức mạnh vào đời Vững vàng đi tới những nơi xa vời Hạt mầm gieo giữa cuộc đời Chính là tự lập rạng ngời tương lai
Love
2
0 Bình luận 0 Chia sẽ