HNI 03-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 35: ƯỚC MƠ GỌI TÊN CON ĐƯỜNG

Ngày con đứng giữa sân trường
Hỏi mình sẽ bước con đường nào đây

Bao nghề mở lối trước mắt
Như bầu trời rộng ngập đầy ánh sao

Có em mê tiếng đàn vang
Có em thích máy móc hàng giờ liền

Có em yêu cây và đất
Ước ngày gieo hạt nắng lên cánh đồng

Có em thích viết câu chuyện
Vẽ nên thế giới dịu hiền trong tim

Có em say mê con số
Nhìn ra quy luật ẩn sâu cuộc đời

Không ai giống ai trên đời
Mỗi người một nhịp một trời riêng mang

Ước mơ chẳng phải cuộc đua
Không cần giống bạn mới là thành công

Chỉ cần mắt sáng khi làm
Tim vui khi bước mỗi ngày phía trước

Thầy cô không chọn giùm con
Chỉ trao chiếc la bàn nhỏ bé

Dạy con cách hiểu chính mình
Nghe tim nói khẽ điều mình thật yêu

Con thử bước vào bếp lửa
Một ngày nấu bữa cơm ngon đầu tiên

Con thử gieo hạt ngoài vườn
Thấy mầm xanh lớn từng ngày kiên nhẫn

Con thử đứng lớp dạy em
Giọng run mà mắt sáng thêm niềm tin

Con thử bán món đồ nhỏ
Biết mồ hôi quý giá nhường nào

Mỗi trải nghiệm là một bước
Dẫn con gần tới ước mơ tương lai

Con không sợ sai khi thử
Sai rồi đứng dậy bước thêm lần nữa

Con không sợ đường dài xa
Vì con đã hiểu mình cần đi đâu

Một ngày con rời ngôi làng
Mang theo hành trang ước mơ rực sáng

Không còn hoang mang bối rối
Giữa ngã tư rộng lớn cuộc đời

Vì con đã biết từ sớm
Con đường nào gọi tên mình bước đi

Ước mơ không còn xa vời
Khi con hiểu chính cuộc đời của con
HNI 03-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 35: ƯỚC MƠ GỌI TÊN CON ĐƯỜNG Ngày con đứng giữa sân trường Hỏi mình sẽ bước con đường nào đây Bao nghề mở lối trước mắt Như bầu trời rộng ngập đầy ánh sao Có em mê tiếng đàn vang Có em thích máy móc hàng giờ liền Có em yêu cây và đất Ước ngày gieo hạt nắng lên cánh đồng Có em thích viết câu chuyện Vẽ nên thế giới dịu hiền trong tim Có em say mê con số Nhìn ra quy luật ẩn sâu cuộc đời Không ai giống ai trên đời Mỗi người một nhịp một trời riêng mang Ước mơ chẳng phải cuộc đua Không cần giống bạn mới là thành công Chỉ cần mắt sáng khi làm Tim vui khi bước mỗi ngày phía trước Thầy cô không chọn giùm con Chỉ trao chiếc la bàn nhỏ bé Dạy con cách hiểu chính mình Nghe tim nói khẽ điều mình thật yêu Con thử bước vào bếp lửa Một ngày nấu bữa cơm ngon đầu tiên Con thử gieo hạt ngoài vườn Thấy mầm xanh lớn từng ngày kiên nhẫn Con thử đứng lớp dạy em Giọng run mà mắt sáng thêm niềm tin Con thử bán món đồ nhỏ Biết mồ hôi quý giá nhường nào Mỗi trải nghiệm là một bước Dẫn con gần tới ước mơ tương lai Con không sợ sai khi thử Sai rồi đứng dậy bước thêm lần nữa Con không sợ đường dài xa Vì con đã hiểu mình cần đi đâu Một ngày con rời ngôi làng Mang theo hành trang ước mơ rực sáng Không còn hoang mang bối rối Giữa ngã tư rộng lớn cuộc đời Vì con đã biết từ sớm Con đường nào gọi tên mình bước đi Ước mơ không còn xa vời Khi con hiểu chính cuộc đời của con
Like
Love
Angry
11
1 Comments 0 Shares