HNI 04-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 40: CỘNG ĐỒNG NUÔI DƯỠNG TƯƠNG LAI

Một đứa trẻ cần vòng tay
Không chỉ của một mái nhà
Cần thêm ánh nhìn trìu mến
Từ bao người đi ngang qua

Cần lời chào nơi cổng ngõ
Cần tiếng cười giữa sân chơi
Cần bàn tay người xa lạ
Nhẹ nhàng dắt bước vào đời

Không ai lớn lên một mình
Giữa cuộc đời nhiều giông gió
Một vòng tay chưa đủ ấm
Cần cả cộng đồng che chở

Người nông dân dạy hạt giống
Biết kiên nhẫn đợi mùa sang
Người thợ mộc dạy bền bỉ
Từng nhịp gõ giữa thời gian

Người đầu bếp dạy yêu bếp
Dạy sẻ chia bữa cơm ngon
Người nghệ sĩ gieo cảm xúc
Cho tâm hồn mãi vuông tròn

Trẻ lớn lên từ ánh mắt
Từ lời hỏi thăm mỗi ngày
Từ những điều rất nhỏ bé
Góp thành bầu trời mai sau

Có những đứa trẻ từng nghĩ
Mình chẳng thuộc về nơi đâu
Đến khi nghe lời gọi khẽ
“Con là một phần của nhau”

Cảm giác được ai chờ đợi
Là phép màu rất nhiệm màu
Một lời khen cũng đủ sáng
Cả bầu trời tuổi thơ sau

Cộng đồng như rừng cây lớn
Che mưa nắng khắp lối đi
Mỗi người là một chiếc lá
Nuôi mầm sống những xuân thì

Trẻ nhìn đời qua gương sáng
Từ trăm dáng hình quanh mình
Bao con đường cùng mở lối
Cho giấc mơ được hồi sinh

Rồi một ngày khi trưởng thành
Chúng quay lại nơi đã lớn
Mang đôi tay đầy hy vọng
Gieo mầm mới giữa yêu thương

Vòng tròn yêu thương tiếp nối
Không khởi đầu cũng chẳng cuối
Từ hôm nay sang ngày tới
Tương lai nở giữa lòng người.
HNI 04-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 40: CỘNG ĐỒNG NUÔI DƯỠNG TƯƠNG LAI Một đứa trẻ cần vòng tay Không chỉ của một mái nhà Cần thêm ánh nhìn trìu mến Từ bao người đi ngang qua Cần lời chào nơi cổng ngõ Cần tiếng cười giữa sân chơi Cần bàn tay người xa lạ Nhẹ nhàng dắt bước vào đời Không ai lớn lên một mình Giữa cuộc đời nhiều giông gió Một vòng tay chưa đủ ấm Cần cả cộng đồng che chở Người nông dân dạy hạt giống Biết kiên nhẫn đợi mùa sang Người thợ mộc dạy bền bỉ Từng nhịp gõ giữa thời gian Người đầu bếp dạy yêu bếp Dạy sẻ chia bữa cơm ngon Người nghệ sĩ gieo cảm xúc Cho tâm hồn mãi vuông tròn Trẻ lớn lên từ ánh mắt Từ lời hỏi thăm mỗi ngày Từ những điều rất nhỏ bé Góp thành bầu trời mai sau Có những đứa trẻ từng nghĩ Mình chẳng thuộc về nơi đâu Đến khi nghe lời gọi khẽ “Con là một phần của nhau” Cảm giác được ai chờ đợi Là phép màu rất nhiệm màu Một lời khen cũng đủ sáng Cả bầu trời tuổi thơ sau Cộng đồng như rừng cây lớn Che mưa nắng khắp lối đi Mỗi người là một chiếc lá Nuôi mầm sống những xuân thì Trẻ nhìn đời qua gương sáng Từ trăm dáng hình quanh mình Bao con đường cùng mở lối Cho giấc mơ được hồi sinh Rồi một ngày khi trưởng thành Chúng quay lại nơi đã lớn Mang đôi tay đầy hy vọng Gieo mầm mới giữa yêu thương Vòng tròn yêu thương tiếp nối Không khởi đầu cũng chẳng cuối Từ hôm nay sang ngày tới Tương lai nở giữa lòng người.
Like
Angry
5
0 Bình luận 0 Chia sẽ