HNI 04-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 42: VÒNG TRÒN YÊU THƯƠNG TIẾP NỐI

Ngày xưa em bước vào làng
Hai bàn tay trắng mênh mang nỗi đời
Một chiếc balo nhỏ thôi
Chứa bao giấc ngủ mồ côi tháng ngày

Có người nắm chặt bàn tay
Nói rằng cuộc sống từ nay khác rồi
Em nghe tim bỗng sáng ngời
Niềm tin bé nhỏ bắt đầu nảy mầm

Từng trang sách mở âm thầm
Từng câu chuyện kể gieo mầm tương lai
Từng buổi học sớm hôm dài
Gom thành hành trang bước dài tuổi xanh

Ngày em rời cổng trưởng thành
Mang theo tri thức mang tình yêu thương
Không còn sợ gió mưa đường
Không còn thấy mình lạc hướng bơ vơ

Một ngày trở lại bất ngờ
Thấy em bé mới đứng chờ ngoài sân
Ánh mắt giống hệt năm xưa
Run run hỏi khẽ “ở đây có nhà?”

Bàn tay em nắm tay ra
Mỉm cười nói nhỏ “chúng ta giống nhau”
Đừng lo nước mắt rơi mau
Anh từng như thế hôm đầu đến đây

Bỗng nhiên quá khứ tràn đầy
Không còn là vết thương này nữa đâu
Nỗi đau hóa thành nhịp cầu
Đưa người phía trước bước vào bình minh

Hạnh phúc giản dị vô hình
Khi mình có thể cứu mình ngày xưa
Trao đi một chút yêu thương
Là trao lại chính con đường mình qua

Không cần trả nghĩa người xa
Chỉ cần giúp đỡ một nhà phía sau
Hôm nay gieo hạt ngọt ngào
Ngày mai thế giới nở hoa nhiệm màu

Một người giúp một người đau
Hai người tiếp nối dạt dào tin yêu
Những vòng tròn cứ lan nhiều
Như ngàn con sóng vỗ chiều đại dương

Từ em đứa trẻ mồ côi
Trở thành ngọn lửa giữa đời mênh mông
Hành trình chẳng có điểm cùng
Chỉ là tiếp nối yêu thương mỗi ngày

Mai này khắp cả địa cầu
Bao người kể lại câu đầu giống em
“Tôi từng được nắm tay mềm
Nên tôi học cách dịu êm nắm người.”
HNI 04-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 42: VÒNG TRÒN YÊU THƯƠNG TIẾP NỐI Ngày xưa em bước vào làng Hai bàn tay trắng mênh mang nỗi đời Một chiếc balo nhỏ thôi Chứa bao giấc ngủ mồ côi tháng ngày Có người nắm chặt bàn tay Nói rằng cuộc sống từ nay khác rồi Em nghe tim bỗng sáng ngời Niềm tin bé nhỏ bắt đầu nảy mầm Từng trang sách mở âm thầm Từng câu chuyện kể gieo mầm tương lai Từng buổi học sớm hôm dài Gom thành hành trang bước dài tuổi xanh Ngày em rời cổng trưởng thành Mang theo tri thức mang tình yêu thương Không còn sợ gió mưa đường Không còn thấy mình lạc hướng bơ vơ Một ngày trở lại bất ngờ Thấy em bé mới đứng chờ ngoài sân Ánh mắt giống hệt năm xưa Run run hỏi khẽ “ở đây có nhà?” Bàn tay em nắm tay ra Mỉm cười nói nhỏ “chúng ta giống nhau” Đừng lo nước mắt rơi mau Anh từng như thế hôm đầu đến đây Bỗng nhiên quá khứ tràn đầy Không còn là vết thương này nữa đâu Nỗi đau hóa thành nhịp cầu Đưa người phía trước bước vào bình minh Hạnh phúc giản dị vô hình Khi mình có thể cứu mình ngày xưa Trao đi một chút yêu thương Là trao lại chính con đường mình qua Không cần trả nghĩa người xa Chỉ cần giúp đỡ một nhà phía sau Hôm nay gieo hạt ngọt ngào Ngày mai thế giới nở hoa nhiệm màu Một người giúp một người đau Hai người tiếp nối dạt dào tin yêu Những vòng tròn cứ lan nhiều Như ngàn con sóng vỗ chiều đại dương Từ em đứa trẻ mồ côi Trở thành ngọn lửa giữa đời mênh mông Hành trình chẳng có điểm cùng Chỉ là tiếp nối yêu thương mỗi ngày Mai này khắp cả địa cầu Bao người kể lại câu đầu giống em “Tôi từng được nắm tay mềm Nên tôi học cách dịu êm nắm người.”
Love
Like
Wow
4
0 Comments 0 Shares