HNI 04-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI
Có những đứa trẻ sinh ra
Đã thiếu vòng tay đầu đời
Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ
Hỏi mình thuộc về nơi đâu
Con đường tuổi thơ lặng lẽ
Tiếng cười đôi lúc mỏng manh
Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ
Tim em khẽ chùng mong manh
Có những đêm dài rất lạnh
Ôm giấc mơ nhỏ trong tim
Mong một bàn tay vỗ nhẹ
Nói rằng cuộc sống dịu êm
Nhưng rồi bình minh cũng đến
Mang theo ánh nắng dịu hiền
Một vòng tay lớn của đời
Mở ra hy vọng bình yên
Có người dạy em con chữ
Có người chỉ lối tương lai
Có người lắng nghe tâm sự
Cho em thêm mạnh đôi vai
Từng bước em đi lớn dậy
Không còn lạc lõng chơi vơi
Nhận ra quanh mình ấm áp
Có bao tấm lòng rạng ngời
Gia đình không chỉ máu mủ
Gia đình là những yêu thương
Là khi ta cần nâng đỡ
Có người đứng đó bên đường
Một bàn tay thêm một bàn
Góp thành vòng tròn chở che
Nhiều trái tim cùng thắp sáng
Đêm dài dần hóa mùa hè
Từ những ngày xưa mặc cảm
Em học mỉm cười thật tươi
Nhận ra mình không cô độc
Thế giới đang đợi phía trước
Em lớn bằng niềm hy vọng
Bằng những giấc mơ xanh non
Ngày mai em thành ngọn gió
Chở bao hạnh phúc cho đời
Rồi em quay về giúp lại
Những đứa trẻ giống mình xưa
Trao đi vòng tay ấm áp
Cho đời bớt những cơn mưa
Từ giọt nước mắt ngày cũ
Nở thành đóa hoa dịu dàng
Một thế hệ đang lớn lên
Mang theo ánh sáng huy hoàng
BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI
Có những đứa trẻ sinh ra
Đã thiếu vòng tay đầu đời
Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ
Hỏi mình thuộc về nơi đâu
Con đường tuổi thơ lặng lẽ
Tiếng cười đôi lúc mỏng manh
Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ
Tim em khẽ chùng mong manh
Có những đêm dài rất lạnh
Ôm giấc mơ nhỏ trong tim
Mong một bàn tay vỗ nhẹ
Nói rằng cuộc sống dịu êm
Nhưng rồi bình minh cũng đến
Mang theo ánh nắng dịu hiền
Một vòng tay lớn của đời
Mở ra hy vọng bình yên
Có người dạy em con chữ
Có người chỉ lối tương lai
Có người lắng nghe tâm sự
Cho em thêm mạnh đôi vai
Từng bước em đi lớn dậy
Không còn lạc lõng chơi vơi
Nhận ra quanh mình ấm áp
Có bao tấm lòng rạng ngời
Gia đình không chỉ máu mủ
Gia đình là những yêu thương
Là khi ta cần nâng đỡ
Có người đứng đó bên đường
Một bàn tay thêm một bàn
Góp thành vòng tròn chở che
Nhiều trái tim cùng thắp sáng
Đêm dài dần hóa mùa hè
Từ những ngày xưa mặc cảm
Em học mỉm cười thật tươi
Nhận ra mình không cô độc
Thế giới đang đợi phía trước
Em lớn bằng niềm hy vọng
Bằng những giấc mơ xanh non
Ngày mai em thành ngọn gió
Chở bao hạnh phúc cho đời
Rồi em quay về giúp lại
Những đứa trẻ giống mình xưa
Trao đi vòng tay ấm áp
Cho đời bớt những cơn mưa
Từ giọt nước mắt ngày cũ
Nở thành đóa hoa dịu dàng
Một thế hệ đang lớn lên
Mang theo ánh sáng huy hoàng
HNI 04-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI
Có những đứa trẻ sinh ra
Đã thiếu vòng tay đầu đời
Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ
Hỏi mình thuộc về nơi đâu
Con đường tuổi thơ lặng lẽ
Tiếng cười đôi lúc mỏng manh
Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ
Tim em khẽ chùng mong manh
Có những đêm dài rất lạnh
Ôm giấc mơ nhỏ trong tim
Mong một bàn tay vỗ nhẹ
Nói rằng cuộc sống dịu êm
Nhưng rồi bình minh cũng đến
Mang theo ánh nắng dịu hiền
Một vòng tay lớn của đời
Mở ra hy vọng bình yên
Có người dạy em con chữ
Có người chỉ lối tương lai
Có người lắng nghe tâm sự
Cho em thêm mạnh đôi vai
Từng bước em đi lớn dậy
Không còn lạc lõng chơi vơi
Nhận ra quanh mình ấm áp
Có bao tấm lòng rạng ngời
Gia đình không chỉ máu mủ
Gia đình là những yêu thương
Là khi ta cần nâng đỡ
Có người đứng đó bên đường
Một bàn tay thêm một bàn
Góp thành vòng tròn chở che
Nhiều trái tim cùng thắp sáng
Đêm dài dần hóa mùa hè
Từ những ngày xưa mặc cảm
Em học mỉm cười thật tươi
Nhận ra mình không cô độc
Thế giới đang đợi phía trước
Em lớn bằng niềm hy vọng
Bằng những giấc mơ xanh non
Ngày mai em thành ngọn gió
Chở bao hạnh phúc cho đời
Rồi em quay về giúp lại
Những đứa trẻ giống mình xưa
Trao đi vòng tay ấm áp
Cho đời bớt những cơn mưa
Từ giọt nước mắt ngày cũ
Nở thành đóa hoa dịu dàng
Một thế hệ đang lớn lên
Mang theo ánh sáng huy hoàng