HNI 04-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 45: KHÔNG CÒN TRẺ EM BỊ BỎ RƠI
Một giấc mơ rất dịu dàng
Mong hành tinh sáng bình an
Nơi mọi đứa trẻ ra đời
Đều nghe tiếng gọi cuộc đời
Không còn góc tối cô đơn
Không còn nước mắt tủi hờn
Không còn tiếng khóc lạc loài
Trong đêm gió lạnh tơi bời
Bàn tay nhân loại mở ra
Ôm trọn thế giới bao la
Từng em nhỏ được chở che
Lớn lên trong nắng tiếng ve
Có người dạy chữ dạy mơ
Có người dạy bước bến bờ
Có người lặng lẽ dõi theo
Chắp đôi cánh nhỏ bay cao
Mỗi đứa trẻ là tương lai
Là mầm xanh của ngày mai
Khi em cười, trời cũng sáng
Khi em khóc, lòng loang hoang
Nếu một em bị bỏ rơi
Là ta đánh mất một đời
Một vì sao chưa kịp sáng
Một mùa xuân chưa kịp sang
Hãy cùng nhau thắp lửa hồng
Cho địa cầu mãi ấm nồng
Từ một bàn tay nhỏ bé
Thành muôn triệu tấm lòng che
Từ một ngôi làng đầu tiên
Lan khắp thế giới bình yên
Những mái nhà mọc khắp nơi
Đón em về với cuộc đời
Không còn ranh giới quốc gia
Chỉ còn tình người bao la
Internet nối vòng tay
Trái tim gặp gỡ mỗi ngày
Tình thương không còn xa xôi
Chỉ cần một chạm mà thôi
Mỗi người góp một tia sáng
Thành bình minh khắp không gian
Một ngày em lớn trưởng thành
Mang ơn gửi lại đời xanh
Từ người được giúp hôm qua
Thành người nâng đỡ hôm qua
Vòng tròn yêu thương tiếp nối
Như dòng sông mãi không vơi
Thế giới khi biết yêu người
Sẽ không còn những cuộc đời
Lạc trong đêm tối mịt mùng
Không nơi nương tựa giữa trùng
Một ngày lịch sử gọi tên
Ngày nhân loại lớn lên bền
Ngày trái đất mỉm cười vang
Không còn trẻ nhỏ lang thang
Và khi bình minh thức dậy
Trái tim nhân loại hiểu ngay
Giấc mơ từng tưởng xa xôi
Hóa thành hiện thực sáng ngời
BÀI THƠ CHƯƠNG 45: KHÔNG CÒN TRẺ EM BỊ BỎ RƠI
Một giấc mơ rất dịu dàng
Mong hành tinh sáng bình an
Nơi mọi đứa trẻ ra đời
Đều nghe tiếng gọi cuộc đời
Không còn góc tối cô đơn
Không còn nước mắt tủi hờn
Không còn tiếng khóc lạc loài
Trong đêm gió lạnh tơi bời
Bàn tay nhân loại mở ra
Ôm trọn thế giới bao la
Từng em nhỏ được chở che
Lớn lên trong nắng tiếng ve
Có người dạy chữ dạy mơ
Có người dạy bước bến bờ
Có người lặng lẽ dõi theo
Chắp đôi cánh nhỏ bay cao
Mỗi đứa trẻ là tương lai
Là mầm xanh của ngày mai
Khi em cười, trời cũng sáng
Khi em khóc, lòng loang hoang
Nếu một em bị bỏ rơi
Là ta đánh mất một đời
Một vì sao chưa kịp sáng
Một mùa xuân chưa kịp sang
Hãy cùng nhau thắp lửa hồng
Cho địa cầu mãi ấm nồng
Từ một bàn tay nhỏ bé
Thành muôn triệu tấm lòng che
Từ một ngôi làng đầu tiên
Lan khắp thế giới bình yên
Những mái nhà mọc khắp nơi
Đón em về với cuộc đời
Không còn ranh giới quốc gia
Chỉ còn tình người bao la
Internet nối vòng tay
Trái tim gặp gỡ mỗi ngày
Tình thương không còn xa xôi
Chỉ cần một chạm mà thôi
Mỗi người góp một tia sáng
Thành bình minh khắp không gian
Một ngày em lớn trưởng thành
Mang ơn gửi lại đời xanh
Từ người được giúp hôm qua
Thành người nâng đỡ hôm qua
Vòng tròn yêu thương tiếp nối
Như dòng sông mãi không vơi
Thế giới khi biết yêu người
Sẽ không còn những cuộc đời
Lạc trong đêm tối mịt mùng
Không nơi nương tựa giữa trùng
Một ngày lịch sử gọi tên
Ngày nhân loại lớn lên bền
Ngày trái đất mỉm cười vang
Không còn trẻ nhỏ lang thang
Và khi bình minh thức dậy
Trái tim nhân loại hiểu ngay
Giấc mơ từng tưởng xa xôi
Hóa thành hiện thực sáng ngời
HNI 04-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 45: KHÔNG CÒN TRẺ EM BỊ BỎ RƠI
Một giấc mơ rất dịu dàng
Mong hành tinh sáng bình an
Nơi mọi đứa trẻ ra đời
Đều nghe tiếng gọi cuộc đời
Không còn góc tối cô đơn
Không còn nước mắt tủi hờn
Không còn tiếng khóc lạc loài
Trong đêm gió lạnh tơi bời
Bàn tay nhân loại mở ra
Ôm trọn thế giới bao la
Từng em nhỏ được chở che
Lớn lên trong nắng tiếng ve
Có người dạy chữ dạy mơ
Có người dạy bước bến bờ
Có người lặng lẽ dõi theo
Chắp đôi cánh nhỏ bay cao
Mỗi đứa trẻ là tương lai
Là mầm xanh của ngày mai
Khi em cười, trời cũng sáng
Khi em khóc, lòng loang hoang
Nếu một em bị bỏ rơi
Là ta đánh mất một đời
Một vì sao chưa kịp sáng
Một mùa xuân chưa kịp sang
Hãy cùng nhau thắp lửa hồng
Cho địa cầu mãi ấm nồng
Từ một bàn tay nhỏ bé
Thành muôn triệu tấm lòng che
Từ một ngôi làng đầu tiên
Lan khắp thế giới bình yên
Những mái nhà mọc khắp nơi
Đón em về với cuộc đời
Không còn ranh giới quốc gia
Chỉ còn tình người bao la
Internet nối vòng tay
Trái tim gặp gỡ mỗi ngày
Tình thương không còn xa xôi
Chỉ cần một chạm mà thôi
Mỗi người góp một tia sáng
Thành bình minh khắp không gian
Một ngày em lớn trưởng thành
Mang ơn gửi lại đời xanh
Từ người được giúp hôm qua
Thành người nâng đỡ hôm qua
Vòng tròn yêu thương tiếp nối
Như dòng sông mãi không vơi
Thế giới khi biết yêu người
Sẽ không còn những cuộc đời
Lạc trong đêm tối mịt mùng
Không nơi nương tựa giữa trùng
Một ngày lịch sử gọi tên
Ngày nhân loại lớn lên bền
Ngày trái đất mỉm cười vang
Không còn trẻ nhỏ lang thang
Và khi bình minh thức dậy
Trái tim nhân loại hiểu ngay
Giấc mơ từng tưởng xa xôi
Hóa thành hiện thực sáng ngời